Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ
Trần Trạm Bắc vừa ra tay, làm chấn kinh tất cả mọingười, tất nhiên cũng bao gồm phó đội trưởng Hồng Phi, thân thủ của Trần Trạm Bắckhông đơn giản chỉ là thủ pháp tác chiến của lính đặc chủng, còn có rất nhiềuthủ đoạn đánh bất ngờ, bao gồm cả vật ngược tuyệt vời kia, anh ta ở trường cảnhsát, đến đại đội phòng chống m4 túy nhiều năm, chưa từng thấy qua.
Vu Kiệt thấy Trần Trạm Bắc thắng rồi, còn thắng xuấtsắc đến như thế, quả thật không dám tin vào mắt mình.
Cậu ấy thậm chí còn hưng phấn không thôi, toét miệngbật cười, kéo giãn vết thương nơi khóe miệng, đau đến hít khí lạnh.
Mạnh Nguy lần đầu tiên mất thể diện trước mặt cácanh em, Trần Trạm Bắc còn lấy anh ta ra so bì với tên gà mờ Vu Kiệt, đây là nỗisỉ nhục lớn nhất của anh ta.
Phía sau có người đi đến đỡ anh ta, bị anh ta tứcgiận ngập trời hất ra.
Mạnh Nguy đương nhiên không phục, “Đánh lại, lầnnày là tôi sơ ý.”
Trần Trạm Bắc không quan tâm vẻ khiêu khích củaanh ta, căn bản không muốn tiếp tục cùng anh ta, ánh mắt nhìn chằm chằm HồngPhi ở phía sau, Hồng Phi sầm mặt, “Mạnh Nguy, dẫn người của tổ cậu quay về tăngcường huấn luyện 20 lần, luyện không xong không được ăn cơm.”
Đây là trừng phạt anh ta, Mạnh Nguy vừa mở miệng:“Đội phó Hồng……”
“Đừng nhiều lời, luyện không xong đừng hòng đi ngủ.”
Khóe môi Trần Trạm Bắc khẽ nhướng lên, ý cườikhông sâu, Mạnh Nguy vừa mất thể diện lại vừa bị trừng phạt, tức giận đến sắc nổtung, anh ta không tin bản thân mình sẽ thua, thậm chí, còn thua thảm đến nhưthế, “Đừng đắc ý quá sớm.”
Trần Trạm Bắc căn bản không nhìn anh ta, anh nói vớiVu Kiệt, “Đến phòng y tế xem thử đi, thân thể là vốn liếng, sau này sẽ có cơ hộichứng minh bản thân.”
Vu Kiệt gật đầu, “Cảm ơn anh Bắc.”
Không phải tất cả mọi người đều giống như MạnhNguy, có những người sớm đã không vừa mắt anh ta, hôm nay cuối cùng Trần Trạm Bắccũng thay mọi người xả cục tức, Mạnh Nguy quá ngang tàng, bắt ai chửi ai, línhmới đến có ai chưa từng bị bọn họ ức hiếp qua.
Không chỉ những người không vừa mắt Mạnh Nguy kínhphục Trần Trạm Bắc, bao gồm cả những người có quan hệ tốt với Mạnh Nguy, cũng bịthân thủ của anh làm khuất phục, anh ra tay chẳng có chút hình thức vẻ đẹp nào,nhưng mỗi cú đấm đều đấm đến da thịt, lực chân mạnh mẽ cứng rắn, một cú đá đãđá người ta bay ra khỏi mấy mét xa xa, đây không phải là việc mà người bình thườngcó thể làm được.
Hồng Phi bảo mọi người tiếp tục huấn luyện, cùngTrần Trạm Bắc đi sang một bên nói chuyện: “Những thứ này đều là cậu học được từbộ đội đặc chủng ư?”
“Kinh nghiệm có được từ chiến đấu thực tế.”
“Từng tham gia qua rất nhiều chiến đấu?”
Trần Trạm Bắc trả lời một tiếng, “Ừm.”
“Bộ đội đặc chủng là bộ đội phản ứng nhanh, rấtnhiều trận chiến đấu khó giải quyết đều là bọn họ xông lên tuyến trước.” Anh tacười cười, “Thân thủ không tồi, sau này chia sẻ cho mọi người chút kinh nghiệm.”
Trần Trạm Bắc cười cười, không nói chuyện.
Vu Kiệt đi đến phòng y tế xử lý một chút, lấy chútthuốc mỡ về bôi, Trần Trạm Bắc thấy anh lê chân, ngước mắt lên nhìn, Vu Kiệtnhìn anh toét miệng cười, cười rất chân thành, non nớt, thậm chí có chút thẹnthùng, vẻ thẹn thùng của cậu, giống hệt như A Kiệt, điều bất đồng ở đây là,thân thủ kỹ thuật bắn súng của A Kiệt đâu đâu cũng đều là thượng đẳng.
“Anh Bắc, chuyện ngày hôm nay cảm ơn anh.”
“Chân cậu không vững, lực tay không đủ, tốc độ phảnứng bình thường, cậu như thế này lỡ như thật sự gặp phải tay lợi hại sẽ bịthương đấy, Mạnh Nguy tuy rằng cách làm không đúng, nhưng anh ta nói khôngsai.” Anh sẽ không tùy tiện khen người khác, tốt chính là tốt, không tốt chínhlà không tốt, chỉ ra khuyết điểm mới có thể tiến bộ, chẳng qua là cách làm củaMạnh Nguy dễ dàng sản sinh ảnh hưởng xấu, anh cũng là lính mới đến đây, khôngphải tố chất tâm lý của mỗi một người lính mới đều chịu được đả kích, có nhữngngười rõ ràng tư chất không tệ, nhưng bởi vì tố chất tâm lý nên rời khỏi tuyếnđầu.
Vu Kiệt đối với Mạnh Nguy chẳng có một chút hảo cảmnào, lần trước cũng là Mạnh Nguy đẩy cậu ra động thủ với Trần Trạm Bắc, lại nhiềulần nói năng không lễ độ đối với anh Bắc, nhưng không ngờ đến anh Bắc lại làngười có khí phách bất phàm đến như thế.
Vu Kiệt có chút ngại ngùng nói, “Anh Bắc, anh cóthể làm sư phụ của em được không?”
“Không có rảnh nhận đồ đệ, tự mình tập luyện cho tốtđi, những gì đội phó Hồng chỉ dạy cậu chỉ cần nắm bắt tốt là được, sau này cógì không hiểu có thể hỏi tôi.”
Vu Kiệt sau khi bị cự tuyệt có chút mất mát, cậu ấythật sự rất kính phục Trần Trạm Bắc, anh rốt cuộc là người như thế nào, cho dùanh thật sự là “nhảy dù” như bọn họ đã nói, anh cũng có tư cách, tuyệt đối cótư cách.
Nam Nhứ và tiểu tổ tác chiến cùng nhau mở cuộc họpnhỏ, chuyện cần phải bàn đều đã bàn xong, mọi người rảnh rỗi tán dóc về nhữngchuyện khác, cô nhìn nhìn thời gian, nhận được tin nhắn của Trần Trạm Bắc anhnói đã đến trước cổng, sau khi cô trả lời tin nhắn, liền ngẩng đầu hỏi mọi người:“Hết việc rồi đúng không, hết việc rồi vậy tôi rút trước đây.”
“Nam Nhứ, cô cũng không nói đem bạn trai giới thiệucho mấy anh em biết, bọn tôi cũng phải xem xem là thần tiên chốn nào cư nhiên lạithu phục được hoa bá vương của chúng ta.”
Nam Nhứ đóng máy tính lại, thu dọn tư liệu, “Saunày khẳng định có cơ hội.”
“Đừng chứ, chọn ngày không bằng gặp ngày.” Ánh mắtChu Khải liếc nhìn Trịnh Lỗi không nói gì một cái, “Có phải không Trịnh đại độitrưởng.”
“Lần sau đi, bọn tôi đã hẹn nhau buổi tối đến chỗba tôi ăn cơm rồi.
Lần sau, lần sau tôi mời các anh em.” Điện thoạirung lên một tiếng, cô cầm lên, cười cười trả lời tin nhắn.
Nam Nhứ trả lời tin nhắn xong, đem tư liệu đặt lêntrên laptop, đáy mắt ngập tràn ý cười ngọt ngào, “Tôi đi trước đây.”
Trịnh Lỗi và Chu Khải quen biết Nam Nhứ nhiều năm,chưa từng nhìn thấy cô bộc lộ khí tức ngọt ngào như thế này, quả nhiên, phụ nữyêu đương vào sẽ khác biệt, sức mạnh của tình yêu aaa.
Cửa khép lại, Chu Khải dùng khuỷu tay thúc Trịnh Lỗimột cái, “Mời anh đi uống rượu nhé.”
“Không đi.”
Trịnh Lỗi biết Nam Nhứ có bạn trai, tâm tình quảthực tuột dốc, quen biết bao nhiêu năm qua, thế mà không phát hiện sự yêu thíchcủa bản thân dành cho cô, khi thích rồi, cô cũng không phản ứng, lúc định tỏtình, người ta đã có bạn trai mất rồi, anh ta có thể làm gì đây, chỉ có thể giốngnhư những ngày trước, làm anh em.
Nam Nhứ về đến văn phòng làm việc của bản thân,thu dọn lại tư liệu, cầm lấy áo khoác dài và khăn choàng vừa mặc vào vừa đi rangoài, gặp được người quen liền đánh tiếng chào hỏi, có người còn trêu cô, có bạntrai thật tốt, sáng đưa tối đón.
Nam Nhứ gần đây không còn lái xe đi làm về nhà nữa,Trần Trạm Bắc vừa đến đại đội phòng chống m4 túy, dáng vẻ hình như rất nhẹnhàng, công việc ở đại đội phòng chống m4 túy không có nặng nhọc như bộ đội đặcchủng, nhưng mà cũng không có nhẹ nhàng đến thế được nhỉ.
Cô nhanh bước đi ra ngoài, ở trước cổng gặp phảixe của Trịnh Lỗi từ bên cạnh cô lướt qua, anh ta hạ cửa sổ xe xuống nói chuyệncùng cô.
Trần Trạm Bắc nhìn thấy Nam Nhứ đứng ở trước cổngcùng người khác nói gì đó, ánh mắt nhìn về phía bên này, chắc hẳn là nhắc đếnanh nhỉ, anh nhìn qua đó, chiếc xe bên kia hạ cửa sổ xuống, nhìn thấy người ngồitrên ghế lái, không phải người đàn ông ngày hôm đó đó sao.
Đại khái tầm hai phút, Nam Nhứ chạy đến bên xe anhmở cửa lên xe, Trần Trạm Bắc mở miệng: “Nói em bao lần rồi, mặc áo khoác vàođàng hoàng rồi hãy đi xuống, em xem em kìa đến nút áo cũng không gài, không lạnhà?”
“Đừng có mãi nói em, anh xem anh kìa, anh mặc cáigì thế kia?” Tay Nam Nhứ nắm lấy áo sơ mi mỏng manh của anh, “Anh mặc một lớpnày, bên ngoài chỉ có mỗi áo Jacket, đến áo khoác cũng không thèm mặc, em nóianh đấy, anh có nghe chưa hả?”
“Người đàn ông của em, hỏa lực thịnh vượng, thânthể rất tốt đấy.”
Nam Nhứ liếc anh một cái.
“Tên đội trưởng kia của em lại tìm em làm gì thế?”
“Các anh em muốn gặp anh, em nói lần sau.”
“Gặp anh? Người đàn ông của em nói gặp là gặp à,anh nào có dễ mời như thế.
Hơ……”
Nam Nhứ: “…..đúng thế, cậu Kiêu của chúng ta khôngphải ai muốn gặp cũng có thể gặp, phải hẹn trước nửa năm, còn phải thông qua tầngtầng lớp lớp thẩm hạch, cậu Kiêu của chúng ta là ai, đó là người đàn ông củaNam Nhứ đấy.”
Trần Trạm Bắc khúc khích cười cười, anh bẻ mặt nhỏcô qua, trực tiếp hôn lên đó, Nam Nhứ vội vã đẩy anh ra, “Đây là đâu hả, trướccổng quân khu đâu đâu cũng có camera, chú ý hình tượng chút đi.”
“Còn quản việc gia đây hôn người phụ nữ của mình.”Trần Trạm Bắc hung hăng hôn một cái mới chịu buông cô ra.
Nam Nhứ giơ ta lên lau miệng nhỏ, Trần Trạm Bắchung dữ nói: “Chê anh có nước miếng, em ăn còn ít lắm sao?”
Anh nói xong, Nam Nhứ lại mạnh tay lau thêm vài lần,khiêu khích nhìn anh, Trần Trạm Bắc cắn răng, sau cùng anh mạnh mẽ đạp chân ga,“Nam Nhứ, em đợi đó.”
Trần Trạm Bắc trực tiếp lái xe về nhà, Nam Nhứ nóiđến chỗ ba ba ăn cơm, anh nói không thiếu chút thời gian đó, anh kéo cô lên lầu,đè vào phòng ngủ, cho cô ăn đủ, cũng cho anh ăn no nê.
Nam Nhứ bọc kín chăn, đạp anh một đạp, “Đi xả nướctắm, hứa với ba em 6 giờ rưỡi qua đó, hiện tại đã 7 giờ rồi.”
“Hầu hạ vợ thoải mái, còn phải hầu hạ vợ đi tắm,đàn ông không mệt à, em xem, anh ra nhiều mồ hôi như thế.” Trần Trạm Bắc xấu xanói.
“Sau này ít làm chuyện này lại sẽ không mệt nữa,em bảo anh làm chắc?”
“Nam Nam em quên rồi à, gia từng nói, gặp em một lần,làm em một lần.”
Nam Nhứ mạnh mẽ đạp anh một đạp, trực tiếp đá anhtừ trên giường lăn xuống đất.
………..
Buổi tối đến chỗ ba Nam ăn cơm, ba Nam và Trần TrạmBắc uống chút rượu, trò chuyện về những việc anh vừa đến đại đội phòng chống m4túy, anh nói mọi thứ đều thuận lợi, Nam Nhứ biết anh cố ý nói như thế, cũng hiểuđược đến môi trường mới nhất định cần phải dần dần tiếp xúc.
Cô không thân với người của đại đội phòng chống m4túy, cô đã từng thông qua công việc tiếp xúc vài lần, thấy qua mấy tên cầm đầubên đó, phó đội trưởng Hồng Phi hơn 30 tuổi, lớn hơn Trần Trạm Bắc vài tuổi,nói chuyện qua vài lần, cũng chỉ là khách sáo ngoài mặt.
Nam Nhứ cũng uống chút rượu, ba Nam không cho haingười họ quay về, buổi tối liền ngủ lại phòng ngủ của Nam Nhứ.
Trần Trạm Bắc tối đó không thành thật, cô dùng sứcthật lớn áp chế anh lại không cho anh sờ loạn, “Cậu Kiêu, tuổi không còn nhỏ nữa,ngài bớt bớt lại đi.”
“Em nói anh lớn tuổi, thế không phải càng nên chứngminh cho em xem, tuổi của gia có lớn hay không.”
Nam Nhứ chỉ chỉ vào bả vai của bản thân: “Mấy tiếngtrước anh vừa cắn lên đấy, anh còn làm nữa à.”
“Nghỉ ngơi mười mấy phủ là đủ rồi, huống chi cònlà mấy tiếng đồng hồ trước.”
Anh giữ chặt hai tay cô, đè lên chân cô, hôn cômút cô, hơi thở nóng bỏng chạy loạn khắp người, đợi biên độ vùng vẫy của cô trởnên nhỏ hơn, thân thể mềm nhũn dưới thân của anh, nụ hôn của anh dần dần trởnên ôn nhu hơn……
Anh chưa từng ôn nhu như thế này, không, có lẽ lànguyên nhân hoàn cảnh, anh không dám có động tác quá lớn, sợ bị người khác nghethấy, nhưng loại ôn nhu lại đặc biệt dày người như thế này, cứ như ngàn vạn conkiến cắn rỉa máu thịt của cô.
Màn dạo đầu càng ôn nhu, lúc đỉnh điểm đạt caotrào sẽ giống sóng thần ập đến, dời núi lấp biển.
Nam Nhứ bị anh gắt gao ôm vào lòng, cô dựa vào vòmngực rắn chắc của anh, bên tai là tiếng tim đập mạnh mẽ như sấm vang của anh,cô đột nhiên bật cười, anh hôn lên đỉnh đầu của cô, “Cười gì thế?”
“Giống như đang lén lút vụng trộm vậy.”
Trần Trạm Bắc chống tay bên người cô, đầu ngón taychọt chọt lên má cô, “Có phải vô cùng kích thích không.”
Nam Nhứ mím môi mỉm cười, không dám thừa nhận.
Vào nhà vệ sinh trong phòng ngủ đơn giản tắm rửa mộtlượt, Nam Nhứ mặc áo ngủ vào nằm xuống giường, Trần Trạm Bắc mở cửa sổ ra mộtkhe nhỏ, lúc hút thuốc anh cố gắng đem khói thổi ra bên ngoài.
Nam Nhứ biết bao nhiêu năm qua, anh đã quen rồi,cô không có bắt ép anh cai thuốc, chỉ là thỉnh thoảng sẽ nhắc anh bảo anh hútít một chút, không tốt cho sức khỏe, anh nói biết rồi, sẽ cố gắng giảm lại.
Trần Trạm Bắc hút thuốc xong, lại tắm rửa một lượtmới quay về giường nằm xuống.
Anh kéo lấy tay của cô, năm ngón tay xuyên qua kẽhở tay cô, nắm lại đặt trước ngực anh.
Đầu ngón tay của Nam Nhứ nhẹ nhàng vuốt ve nơi vếtthương trên trực của anh, còn có vết thương súng bắn trên bả vai bên trái, làsau khi cô được anh cứu, cô đã tận mắt nhìn thấy.
“Đừng chọc người đàn ông của em, trừ phi em muốntiếp tục tìm sự kích thích.”
Nam Nhứ thu hồi ngón tay mềm mại, Trần Trạm Bắc khẽnhướng khóe môi, “Thế nào, làm thêm lần nữa không?”
“Anh à?” Một tiếng này của cô, rất bất lực.
Trần Trạm Bắc nhướng mày, “Thế nào?”
“Thật tốt.” Cô nói.
Trần Trạm Bắc khúc khích bật cười ra tiếng, đầungón tay xoay mặt cô qua, hung hăng hôn một ngụm..
















