Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ
Câu trả lời bất lực của Trần Trạm Bắc, khiến mọingười tức khắc bật cười, Hồng Phi ra hiệu mọi người câm miệng, cục trưởng Tăngđem người giao cho anh ta, vừa mới rời đi bọn họ cứ như thế ăn hiếp người mới,lời này nếu truyền ra ngoài, lỡ đâu lại khiến cho Hồng Phi anh ta phải mang tiếnglàm khó dễ.
Hồng Phi bảo mọi người đi huấn luyện, mọi ngườingày bình thường tiếp xúc cũng đã quen rồi, chẳng ai tản đi cả, ngược lại tròchuyện tán dóc, “Người anh em, quân khu 27 Tấn Ninh đến đây à, thân thủ nhất địnhrất lợi hại nhỉ, cọ xát cọ xát với mọi người chút xem.”
Trần Trạm Bắc nhàn nhạt bật cười, không nói chuyện,Hồng Phi nhíu mày, “Rảnh rỗi dư sức quá, thì đi chạy 10km đi.”
“Đội phó Hồng, cọ xát lẫn nhau chút thì có gì phảisợ, mọi người còn có thể ức hiếp cậu ta được chắc?” Người vừa nói chuyện tên làMạnh Nguy, dáng vẻ mãnh tướng dũng cảm, nhưng lại rất bén nhọn, thích cười đùa,trong đại đội phòng chống m4 túy, ngoại trừ Hồng Phi, anh ta chưa từng phục aicả.
Trần Trạm Bắc khe khẽ cong khóe môi dưới, đón lấyánh mắt khiêu khích của anh ta, Mạnh Nguy từ trong ánh mắt của anh, không nhìnra được cảm xúc, không có ý sợ, cũng không thấy sự tức giận, người này, có chútthú vị.
Mạnh Nguy không bước ra, mà là đẩy một người khácra, “Đi, cùng anh em mới chơi chút đi.”
Người đó đứng ở vị trí cách trước mặt Trần Trạm Bắckhoảng ba bốn mét, có chút sợ hãi nói, “Chào anh, tôi tên là Vu Kiệt.”
Vu Kiệt thân thủ bình thường, Trần Trạm Bắc làm radáng cùng cậu ấy đùa chơi, anh dùng chiêu thức cũng chẳng có sức lực gì nhiều,đối phương công kích, anh chỉ phòng thủ, dùng sự khéo léo dỡ bỏ lực của Vu Kiệt,mọi người nhìn ra được Vu Kiệt căn bản không phải đối thủ của Trần Trạm Bắc.
Lại có người bước ra, thay thế Vu Kiệt, lực đấm củangười này nặng hơn Vu Kiệt một chút, sau mấy hiệp đánh Trần Trạm Bắc có hơi hơiyếu thế, một người lại thay một người, đánh luân phiên (cậy đông hiếp yếu) chẳngdễ chơi chút nào.
Mạnh Nguy trực tiếp đẩy ra ba người, dùng ánh mắtra hiệu, cùng nhau lên.
Trần Trạm Bắc bị ba người công kích, sau khi anhtùy ý ngăn cản được vài chiêu, liền không còn đánh trả nữa, cho đến khi anh triệtđể bại trận.
Mạnh Nguy chậc lưỡi, cùng người bên cạnh nói: “Cứtưởng là một tên lợi hại lắm, cũng chẳng ra làm sao cả.”
“Ba đánh một, ức hiếp người mới, không phúc hậu.”Người này tuy rằng ngoài miệng nói như thế, nhưng trong đôi mắt lại là cườitrên nổi đau của người khác.
“Giờ ba người bọn họ, tôi sẽ bảo bọn họ dùng mộttay thôi.” Mạnh Nguy xem thường nói, ánh mắt ngập tràn vẻ khinh miệt.
Mọi người cũng nhìn ra được Trần Trạm Bắc chẳng cóthực lực gì cả, loại người này dám đến đại đội phòng chống m4 túy của bọn họ,còn muốn “nhảy dù”, cả cái ải này của bọn họ cũng không qua được, đại đội thứ dữkhông phải chỉ có tiếng mà không có miếng.
Khóe môi hơi rũ của Trần Trạm Bắc khe khẽ nhướnglên, ngày đầu tiên báo cáo, cũng thật là thú vị nha.
Anh nhìn ra được sự bài xích và địch ý của mọi ngườidành cho anh, cùng với sự khinh thường xuất phát từ tận đáy lòng, sự sắp xếp củaNgư Phu và cục trưởng Tăng dành cho anh đến bản thân anh cũng không hiểu rõ, chẳngqua là anh đã như cá nằm trên thớt, anh cũng không rút lui, chỉ có thể bất lựctiếp nhận.
Trần Trạm Bắc ngồi xếp bằng trên đất, lắc lắc đầu:“Không sao.”
Mọi người ha hả bật cười nói: “Người anh em, đâylà nghi thức chào đón, đừng để bụng mà.”
Trần Trạm Bắc cười cười, không nói gì cả.
Hồng Phi bảo mọi người đi huấn luyện, anh ta dẫnanh từ sân huấn luyện đi về phía tòa nhà văn phòng, “Không cần biết là quân khu27, hay là đại đội phòng chống m4 túy, địa bàn của đàn ông đều dùng thực lực đểso tài, chỉ phục những người có thực lực lợi hại.
Aiz…..” Hồng Phi bất lực than thở một hơi, “Cậukhông bị thương chứ?”
“Không có gì.” Trần Trạm Bắc có thể nói gì đây, HồngPhi rõ ràng cũng muốn thăm dò thực lực của anh.
Đi ngang qua một số bộ phận trọng yếu, Hồng Phiđơn giản giới thiệu cho anh, Hồng Phi không có giống như mọi người nói, muốn “dạy”anh làm thế nào phân biệt m4 túy, mà là ném cho anh vài quyển sách, bảo anh xem.
Sách đều là những bản án phân tích m4 túy, đều lànhững thứ cơ bản nhất, Trần Trạm Bắc ngồi bên cửa sổ, cầm quyển sách, con chữnhỏ trên sách làm anh nhìn đến nỗi hai mắt nổi đom đóm, chỉ muốn đi ngủ.
Lúc anh đang ngất ngất ngây ngây, tin nhắn của NamNhứ gửi đến: Ngày đầu tiên, thuận lợi chứ anh?
Trần Trạm Bắc nhìn thấy avatar tin nhắn của NamNam, tâm tình bực dọc bị mấy con chữ đen trên sách làm ra tức khắc chuyển biếntốt: Không tệ.
Nam Nhứ: Thật sự không tệ?
Trần Trạm Bắc: Không tin thực lực của người đànông của em à?
Nam Nhứ: Đương nhiên…..tin anh.
Thực lực của Trần Trạm Bắc, Nam Nhứ tất nhiên biếtrõ, chỉ là vừa đến một nơi, cần phải thích ứng với hoàn cảnh, thích ứng vớinhóm người, thích ứng với tập thể, cô cũng lo lắng anh sẽ bị xa lánh bài trừ.
Lúc ăn cơm trưa Hồng Phi vẫn tính là có lòng tốtmà gọi thêm cả anh, nhiều năm rồi anh chưa sống cuộc sống tập thể, đột nhiênchút không thích ứng, nhưng vẫn là có chút hoài niệm cuộc sống bộ đội đã qua,những ngày tháng huấn luyện ấy tuy rằng có chút cực khổ, nhưng rất vui vẻ.
Vu Kiệt bưng khay cơm đi đến: “Tôi có thể ngồi đâykhông?”
“Có thể.” Trần Trạm Bắc ăn từng ngụm từng ngụm cơmlớn, xem như bên cạnh không có người.
Vu Kiệt thấy anh không nói chuyện, cứ tưởng rằnganh tức giận, “Tôi tên Vu Kiệt.”
“Cậu đã giới thiệu rồi.” Anh lùa cơm, đem ngụmcanh cuối cùng húp cạn.
“Anh có thể gọi tôi là A Kiệt, chuyện ngày hômnay, thật sự rất xin lỗi.”
A Kiệt, thân thể Trần Trạm Bắc vừa đứng dậy bỗngnhiên đình trệ, anh nhìn về phía chàng trai trẻ ở trước mặt, hơn 20 tuổi, trênmặt vẫn có chút non nớt, chắc hẳn là vừa mới tốt nghiệp trường cảnh sát nhỉ.
A Kiệt, bao nhiêu năm rồi chưa nghe qua cái tênnày, trong lòng đột nhiên dâng lên một cỗ chua xót.
Anh nhìn ánh mắt của Vu Kiệt, dần dần lùi bớt đi vẻlạnh nhạt, “Không sao, tôi không để bụng.
Đều là chiến hữu, cọ xát qua lại rất bình thườngthôi, sức lực nắm đấm của cậu quá nhỏ, luyện tập nhiều vào.”
Sau khi tan làm, Trần Trạm Bắc đi đón Nam Nhứ, NamNhứ rất hưng phấn mà hỏi anh ngày đầu tiên đều làm những gì, có bộc lộ thân thủhay không, có phát sinh chuyện gì thú vị hay không.
Trần Trạm Bắc nói, rất thú vị.
Anh nói ra hai chữ thú vị, hiển nhiên là nghiền ngẫm,cô quá hiểu Trần Trạm Bắc, đây là gặp chuyện gì rồi.
Buổi tối, Nam Nhứ phát hiện trên vai Trần Trạm Bắccó một chỗ bầm xanh, cô vội vã đè anh xuống, “Đây là bị sao thế?”
“Không cẩn thận đụng phải thôi.” Thân thể Trần TrạmBắc dựa về phía sau, trực tiếp ngã lên giường, nhưng tay lại kéo lấy cánh tay củacô, đem cô kéo vào trong lòng.
Nam Nhứ giãy giụa bò dậy, tia u tối trong đôi mắtxinh đẹp dần dần lạnh lẽo, đây nào có thể là đụng phải chứ.
“Một cô gái xinh đẹp như thế này, đừng có mãi bàyvẻ mặt lạnh lẽo, không sao, anh cùng mọi người cọ xát qua lại, thúc đẩy tình hữunghị thôi mà.”
Nam Nhứ nặng nề than thở một hơi, “Người bình thườngkhông làm anh bị thương được, anh không đánh trả?”
Trần Trạm Bắc nhướng mày, “Cùng bọn họ chơi đùa.”
Đôi tay Nam Nhứ đỡ lấy hai má anh, dùng sức chànhéo, “Thế cũng không được để bản thân bị thương chứ, em đau lòng nha.”
Trần Trạm Bắc ôm lấy cô, qua một hồi sau mới mở miệng,“Nam Nam, hôm nay anh gặp được một đồng nghiệp mới, cậu ấy tên A Kiệt.”
Nam Nhứ vừa nghe, cô từ trong ngực anh bò dậy, đôitay chống hai bên người anh, ánh mắt nhìn đôi mắt anh chằm chằm, “A Kiệt là anhhùng, cậu ấy vĩnh viễn sống trong lòng chúng ta.”
……..
Hai ngày đầu tiên đến đại đội phòng chống m4 túybáo cáo, Trần Trạm Bắc đều đang đọc sách, mọi người huấn luyện không gọi anh, mởhọp không gọi anh, nhưng mà anh cũng không vội, nhàn rỗi thêm vài ngày, ngày thứtư buổi chiều, Trần Trạm Bắc đứng bên cửa sổ phía bắc tòa nhà văn phòng, nhìnra sân huấn luyện dưới lầu, mọi người đang chiến đấu kịch liệt, vật tay, tácchiến huấn luyện từng binh sĩ, tổ đội phối hợp tác chiến…..
Cục trưởng Tăng đến rồi, Hồng Phi vội vã tiến lên,chào lễ quân đội, “Cục trưởng Tăng đến là có việc gì à?”
“Đi ngang qua, vào đây xem thử.” Cục trưởng Tăngnhìn các đội viên huấn luyện trên sân, tán thưởng gật đầu, “Không tệ, không tệ…..”Ông ấy nhìn quanh tất cả mọi người, “Trần Trạm Bắc đâu?”
Trên mặt Hồng Phi nở nụ cười gượng gạo, vội vãphái người đi gọi Trần Trạm Bắc.
Trần Trạm Bắc rất nhanh xuống tới nơi, anh mặc thườngphục, chào lễ quân đội.
“Mấy ngày nay thế nào?”
Trần Trạm Bắc nhìn ra được vẻ gượng gạo trên mặt củaHồng Phi, anh nói, “Làm quen với hoàn cảnh.”
Cục trưởng Tăng kéo anh sang một bên, trò chuyệnvài câu.
Từ đó về sau, lúc có huấn luyện, Hồng Phi đều gọicả Trần Trạm Bắc, bảo anh sau này cùng mọi người huấn luyện.
Đội viên tưởng rằng Hồng Phi là bị cục trưởng Tănggây áp lực, thân là phó đội trưởng lại không thể bày tỏ bất mãn đối với Trần TrạmBắc, các đội viên càng thêm có ý kiến với anh, thân thủ tạm chấp nhận được, cóba tên lính mới cũng đánh không lại, làm mất mặt quân khu 27 của bọn họ.
Trong lén lút có những lời không dễ nghe, Trần TrạmBắc cứ xem như chẳng nghe thấy.
Mấy ngày nay lúc huấn luyện, Vu Kiệt bởi vì thânthủ quá kém vị yêu cầu đối chiến không ngừng, đứa trẻ này rất quật cường, trênmiệng đều chảy máu rồi, vẫn cắn răng chịu đựng.
Có người nói, “Bọn tôi không đồng tình tân bình gàmờ, muốn sinh tồn, thì phải vượt qua ải của anh em bọn tôi trước.”
Vu Kiệt thua kém thể lực vài người, khẳng địnhđánh không lại Mạnh Nguy, Mạnh Nguy là người có kỹ thuật cao nhất trong chiến đấu,Vu Kiệt cùng những người khác yếu kém nhất được phân vào một tổ, cùng các lãobinh đối chiến.
Bọn họ chỉ có nhiệm vụ ăn đánh, đến sau cùng đãkhông còn sức lực để đánh trả.
Hồng Phi không có ở đây không ai quản được đám ngườinày.
Trần Trạm Bắc đứng ngoài vòng vây, đứng chắp taysau lưng, Vu Kiệt bị người khác đá một cú nằm sấp xuống, còn bị trào phúng, “Gàmờ còn muốn ở lại đại đội phòng chống m4 túy, xem chỗ này của bọn tôi là trạmthu dung à.”
Chân của A Kiệt bị đá thêm một cú, đau đến mức sắpđứng lên không nổi, cậu ấy cắn răng, lê cái chân đi về phía trước vài bước, “Ainói tôi không đủ tư cách, lẽ nào các người trời sinh có đủ tư cách ư?”
Mạnh Nguy hai tay siết chặt, “Không sợ chết thì đếnđây.”
A Kiệt vừa định xông lên, Trần Trạm Bắc nhanh bướcchạy đến, một phát túm lấy bả vai của cậu, “Cậu bị thương rồi, còn đánh nữacũng không có ý nghĩa, chi bằng sau này huấn luyện nhiều vào, có những việc dựalà vào tài năng, cậu không cần phải liều mạng.”
“Anh Bắc, cảm ơn anh, em muốn chứng minh bản thânem không phải gà mờ.”
“Nếu như hôm nay bị đánh ngất vào bệnh viện, cậu mớilà gà mờ chân chính, đừng cố sức nữa.”
Đôi mắt Mạnh Nguy nhướng lên: “Dô, nhìn không nổinữa rồi? Huấn luyện thì phải có dáng vẻ của huấn luyện, lúc này không chịu nổikhổ, lên chiến trường mất đi tính mạng, đạo lý này cậu nên hiểu rõ.”
Những người này rõ ràng cố ý làm khó dễ những ngườicó tư chất yếu kém hơn, Trần Trạm Bắc vốn không thích quản những việc này, bọnhọ thích đánh thế nào thì đánh thế đó, nhưng Vu Kiệt, anh luôn muốn chiếu cốnhiều thêm một chút, có thể là cái tên A Kiệt này, ở trong lòng anh đã trởthành một biểu tượng, đó là người anh em duy nhất của anh, tại nơi Tam GiácVàng, người anh em từng cứu mạng anh, nhưng cũng là người anh em bởi vì anh màmất đi tính mạng.
“Bản thân là một tên gà mờ, còn thích chơi trộikhoe mẽ, sao nào, trên đầu có người liền muốn định đoạt mọi thứ ở đại đội phòngchống m4 túy à?”
“Ức hiếp lính mới, thú vị không?”
Ngày bình thường Trần Trạm Bắc không thích nóichuyện, cũng không cùng người khác giao lưu gì mấy, hai người từ sau lần đầutiên đánh nhau xảy ra ma sát, Mạnh Nguy căn bản xem anh như không khí, nhưngkhông nghĩ đến lời này vừa thốt ra, vẻ khinh miệt trong ngữ khí của anh khiếncho anh ta tức khắc nổi giận đùng đùng.
“Tao ức hiếp nó đấy, mày muốn ra mặt giúp nó, taothành toàn cho mày.”
Mạnh Nguy vừa dứt lời, cú đấm đã ập qua đó, cú đấmbạo gió lạnh lẽo ập đến, Trần Trạm Bắc đẩy Vu Kiệt ra, thân hình anh nghiêngqua một bên tránh đi công kích của Mạnh Nguy.
Mạnh Nguy một kích không trúng, liền nhanh chóngtung nắm đấm bên trái từ dưới lên nhắm về phía anh, năm ngón tay của Trần TrạmBắc mạnh mẽ kìm chặt lấy cổ tay của anh ta, mượn lực vặn bẻ, Mạnh Nguy bị bàntay tóm chặt như cái kìm tóm đến nỗi cổ tay đau nhói tận xương.
Ánh mắt của anh ta càng trở nên hung tàn, lại mộtcú đấm vung đến…..
Mọi người nhìn ra được Mạnh Nguy thật sự tức giậnrồi, nhưng điều không đúng ở đây là, Trần Trạm Bắc lần trước bị ba tên tính mớiđánh cho nằm bò, nhưng lúc này lại khiến Mạnh Nguy rơi tuột ở thế yếu.
Sau người mấy hiệp, Mạnh Nguy rõ ràng không địch nổiTrần Trạm Bắc.
“Lên.” Mạnh Nguy hét lớn với những người phía sau.
Không ai dám động đậy, nhưng cũng có người rục rịchmuốn thử, thấy Hồng Phi xuất hiện, còn gật gật đầu, nhận được chỉ thị, ba ngườiliền xông lên.
Trần Trạm Bắc cười lạnh một tiếng, “Có muốn lênthêm hai người không.”
Trần Trạm Bắc không tiếp tục chơi đùa cùng bọn họnữa, 1 đánh bốn, hơn nữa còn là lính mạnh chân chính, vốn không dễ chơi.
Chân dài đá ra, một cú đá khiến người kia gục ngã,từng cú đấm vung đến thịt, mỗi một cú đấm đều không hụt cú nào, cảm nhận đượcphía sau có người đánh lén, một cú xoay người, rầm một tiếng, người nọ bị anhđá cách xa mấy mét, ngã ở trên đất nhất thời không bò dậy nổi.
Tất cả mọi người đều nín thở, trên sân trừ tiếng đấuđá, những âm thanh khác đều không có.
Mạnh Nguy xông đến, Trần Trạm Bắc nhìn ra được nhữngngười này tại sao xem trọng Mạnh Nguy đến như thế, kỹ thuật chiến đấu của MạnhNguy cao nhất, vật tay cũng nhanh nhẹn, đáng tiếc những thứ này đối với anh chẳngcó tác dụng gì, anh ở Tam Giác Vàng, từng chiến đấu với binh đoàn lính thuê mạnhmẽ nhất.
Mạnh Nguy chẳng làm gì được anh, hơn nữa còn bịanh cắn ngược, hung hăng đè ở trên đất.
Mọi người ngược lại hít một ngụm khí lạnh, anh nóiTrần Trạm Bắc là gà mờ vậy? Chết tiệt, cứ tưởng anh là hạng đồng, cmn, nào ngờngười ta là vương giả đấy……
Trần Trạm Bắc buông tay ra, nhìn bốn người nằm bò ởdưới đất, anh cong đôi môi mỏng, nghiền ngẫm nhìn Mạnh Nguy bởi vì nhục nhã màlộ ra tia sáng hung tàn, “Chậc, anh đúng thật mạnh hơn A Kiệt một chút.”.
















