Tiểu Giao Nhân Bị Bạo Quân Nghe Thấy Tiếng Lòng

Chương 8

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Hóa ra người luôn theo dõi hắn, tam ca “tốt” kia, không chỉ âm mưu mà còn có sự tham gia của các thế gia, những kẻ đứng ngoài xem náo nhiệt và sắp xếp không ít người ở đất phong của Cảnh Vương.

 

Tên võ tướng bị điều tra trước đây vốn là người dưới trướng của hắn, nhưng đã về phe các thế gia. Khi lục soát, tìm thấy những bức thư thật sự có thể được dùng để liên kết với Cảnh Vương trong tương lai, âm mưu lật đổ Tông Chính Tiêu khỏi ngôi vị hoàng đế.

 

So với việc đối phó với một vị hoàng đế khó chịu như Tông Chính Tiêu, các thế gia lại thích một con rối nghe lời hơn.

 

Nếu không tìm ra những thư tín đó, và không phái người đi tìm chứng cứ ở đất phong của Cảnh Vương, thì Tông Chính Tiêu cũng không phát hiện được âm mưu thâm độc này.

 

Xuất phát từ việc muốn củng cố ngôi vị hoàng đế của mình, Tông Chính Tiêu biết hắn nên nhân cơ hội này g.i.ế.c Cảnh Vương. Nhưng mỗi khi có ý định giết, hắn lại không tự chủ mà nhớ đến tiểu muội.

 

Trước đây, khi Tông Chính Tiêu và hai người anh tranh giành ngôi vị hoàng đế, người đau khổ nhất không ai khác chính là tiểu muội. Những người từng yêu thương nàng giờ đây lại đối đầu trên chiến trường, không ngừng chiến đấu đến mức sống chết. Nàng chỉ có thể đứng ngoài, không làm được gì hơn.

 

Khi nhị ca qua đời, tiểu muội khóc đến sưng cả mắt, nghẹn ngào nói: “Đều là thân huynh đệ mà, tại sao mọi chuyện lại trở nên như thế này…”

 

Quyền lực là thứ vừa hại người, vừa làm con người mờ mắt.

 

Khi Tông Chính Tiêu đăng cơ, nàng trở thành công chúa đầu tiên của Đại Thịnh, được phong hiệu Ninh Bình, hưởng đãi ngộ cấp bậc cao nhất. Tuy nhiên, nàng không chịu ở lại kinh thành mà cùng phu quân trở về quê hương Dĩnh Châu của họ. Mỗi dịp lễ Tết, nàng luôn gửi thư cùng đặc sản cho Tông Chính Tiêu, đại ca và tam ca.

 

Dù trước đó có chuyện gì xảy ra, nàng vẫn đối xử bình đẳng với tất cả các huynh đệ. Nếu nàng biết hai người anh lại một lần nữa vì ngôi vị hoàng đế mà đấu đến mức sống chết, không biết sẽ đau lòng đến mức nào.

 

Vì vậy, Tông Chính Tiêu không nỡ g.i.ế.c Cảnh Vương.

 

Huống hồ, Cảnh Vương là thân ca của hắn, bọn họ đã sống cùng nhau hơn hai mươi năm, làm sao Tông Chính Tiêu lại không biết rõ người anh của mình có phù hợp để làm hoàng đế hay không.

 

Tam ca của hắn có thể giữ vững vương triều trong thời kỳ thịnh thế, nhưng để gánh vác trọng trách của một hoàng đế khai quốc, hắn không thể chịu nổi. Nếu tam ca bị thế gia lợi dụng thành công, thì nhà Tông Chính cũng sẽ đi đến hồi kết.

 

Để giữ lại mạng sống cho Cảnh Vương mà vẫn tước bỏ tư cách tranh ngôi vị hoàng đế, cách duy nhất là buộc hắn đi theo con đường của đại ca trước đây. Trong mật thư, Tông Chính Tiêu yêu cầu Cảnh Vương tốt nhất nên tự mình hành động. Nếu không, khi người của hắn ra tay, kết cục sẽ không chỉ dừng lại ở việc bị phế truất.

 

Đối với tam ca, hắn đã làm hết tình hết nghĩa.

 

Nhớ lại những ngày xưa khi cả nhà đoàn tụ, luôn ấm áp náo nhiệt, nhìn lại hiện tại chỉ còn mình hắn cô độc, Tông Chính Tiêu không khỏi cúi đầu thở dài. Chung quy, thế sự vô thường.

 

Khi Tông Chính Tiêu vắng mặt, hứng thú vẽ tranh của Nhung Âm càng cao. Chẳng mấy chốc, cậu đã hoàn thành tác phẩm mình mong muốn, tự hào giơ lên thưởng thức. Đắm chìm trong niềm vui vì tài nghệ của mình, hoàn toàn không chú ý rằng Tông Chính Tiêu đã trở về. Chỉ đến khi bức tranh bị một bàn tay đột ngột cướp mất, cậu mới giật mình.

 

Tông Chính Tiêu nhìn vào tờ giấy trắng với hai hình người nhỏ, rồi nhìn về phía Nhung Âm, người vừa mới tỉnh lại khỏi sự ngẩn ngơ: “Đây là thứ ngươi vẽ trong hai canh giờ?”

 

“À…” Nhung Âm sốt ruột đưa tay ra muốn lấy lại, nhưng Tông Chính Tiêu không hề cho cậu cơ hội đó.

 

Tông Chính Tiêu một tay ấn đầu Nhung Âm, không cho cậu đứng dậy, tay còn lại cầm một tờ giấy vẽ đoan trang. Trên giấy có bốn bức họa, nội dung đều là một con cá bị đánh tơi bời, bên cạnh là một con gấu trúc hoàng đế với đôi mắt thâm quầng.

 

Mặc dù Tông Chính Tiêu không biết cái gọi là “đôi mắt thâm quầng” này là gì, nhưng sự khác biệt giữa hai động vật này rất rõ ràng. Hắn còn tưởng rằng tiểu giao nhân mấy ngày nay học hành ngoan ngoãn, ai ngờ lại âm thầm chơi trò lòng dạ hẹp hòi như vậy.

 

Tông Chính Tiêu ngồi xổm xuống, đưa tờ giấy vẽ lên trước mặt Nhung Âm và hỏi: “Những bức họa này có ý nghĩa gì?”

 

Nhung Âm chột dạ quay đi, thầm nghĩ: Còn có thể có ý nghĩa gì nữa, rõ ràng là giao nhân đang đánh tơi bời gấu trúc hoàng đế, vì dân trừ hại!

 

Tông Chính Tiêu đã hiểu, tiểu giao nhân trước mặt nói như vậy, nên không hỏi gì thêm, thực sự rất phù hợp với hình tượng của hắn.

 

Tông Chính Tiêu trong lòng cười thầm, nhưng trên mặt lại tỏ ra nghiêm túc. “Xem ra gần đây ta quá tốt với ngươi, khiến ngươi quên mất điều gì là đúng mực.”

 

Hắn nói với ngữ khí lạnh nhạt, như thể thật sự đã nổi giận, khiến Nhung Âm nhất thời căng thẳng mà nhìn lại.

 

“Phạm sai lầm thì phải bị phạt.”

 

Nhung Âm hoảng hốt, không biết gấu trúc hoàng đế có thật sự làm vậy không?

 

Khi tim Nhung Âm đập nhanh, cố gắng suy nghĩ xem phải làm thế nào để Tông Chính Tiêu nguôi giận, thì đã bị Tông Chính Tiêu kéo tới bàn viết, đồng thời ấn tay cậu xuống bàn.

 

 

Nhung Âm:!!!

 

Nhung Âm: Không, không nghiêm trọng đến mức phải c.h.ặ.t t.a.y đi chứ!

 

Giây tiếp theo, một cây bút vẽ được nhét vào tay Nhung Âm, theo sau là lệnh của Tông Chính Tiêu: “Phạt ngươi, viết cho ta.”

 

Bị dọa đến mức tim Nhung Âm như nhảy lên cổ họng: “…….”

 

Cậu ai oán nhìn về phía Tông Chính Tiêu.

 

Nhung Âm nghĩ: Viết thì viết,  sao phải làm đến mức khủng bố như vậy?

 

Sau vài giây, Nhung Âm mới nhận ra: Hóa ra gấu trúc hoàng đế đang cố ý doạ cậu sợ!

 

Cậu trừng mắt nhìn Tông Chính Tiêu, ánh mắt lập tức trở nên hung dữ hơn. Một lần nữa, việc trêu chọc Nhung Âm thành công khiến tâm trạng Tông Chính Tiêu rất tốt, hắn không nhịn được mà xoa đầu Nhung Âm.

 

Tiểu giao nhân này, quả nhiên vẫn ngốc như vậy.

 

Tông Chính Tiêu nắm lấy tay Nhung Âm, dùng bút vẽ vài nét lên giấy. Nhìn thấy cậu đã tìm được trạng thái, lúc này mới đi đến bên cạnh bày trang giấy, chuẩn bị luyện chữ.

 

Luyện chữ có thể giúp bình tâm tĩnh khí. Sau khi gặp Tưởng Tuần, Tông Chính Tiêu nhớ lại nhiều chuyện đã qua trong những năm trước, nội tâm có chút hỗn loạn.

 

Khi Tông Chính Tiêu bắt đầu cầm bút viết chữ, Nhung Âm liền lặng lẽ lười biếng, chậm lại tốc độ viết, tầm mắt cũng lơ đãng bay đi.

 

Qua vài ngày quan sát, Nhung Âm phát hiện rằng thế giới này cũng sử dụng chữ Hán, chỉ là đều là phồn thể. Có một số chữ cậu nhìn thấy mà không chắc chắn nhận ra, đừng nói gì đến việc viết.

 

Tông Chính Tiêu quả thực không hổ là hoàng đế, mọi phương diện đều xuất sắc, chữ viết cũng đẹp.

 

Hắn viết là hành thư, không giống như thể chữ Khải đoan trang nghiêm cẩn, cũng không giống lối viết Thảo phóng khoáng không kiểm soát. Chữ viết của hắn linh hoạt, nhưng lại có chừng mực, phản ánh đúng tính cách của hắn.

 

Thảo nào người ta thường nói chữ viết giống như con người.

 

Nhung Âm nhìn bút máy còn có thể xem được, nhưng bút lông thì không quá thành thạo. Cậu đã từng luyện qua một thời gian, nhưng hiệu quả rất ít, sau đó đã từ bỏ.

 

Tông Chính Tiêu viết xong một tờ giấy rồi nhìn về phía bên cạnh. Nhung Âm nhìn thoáng qua, nhận ra bốn chữ — “trời yên biển lặng.”

 

Trong lòng cậu bỗng nảy ra một ý niệm: đây có phải là lý tưởng của hoàng đế không?

 

Nhung Âm nhìn chằm chằm vào tờ giấy đó khá lâu, phát hiện ra một vấn đề: Tại sao vua của một nước lại dùng giấy mà có tình trạng thấm nước rõ ràng như vậy?

 

Vừa rồi khi Nhung Âm vẽ tranh, cậu cũng nhận ra tình huống này, chỉ là cậu nghĩ rằng do mình không dùng giấy tốt, hơn nữa bút lông cũng chưa đạt đến mức độ tinh tế. Là giao nhân nên tay không thích hợp để cầm bút, thấm nước cũng là điều bình thường.

 

Nhưng Tông Chính Tiêu viết chữ là tay chuyên, bút và mực chất lượng cũng không tồi, vậy chỉ còn vấn đề ở giấy.

 

Nghe thấy những suy nghĩ của Nhung Âm, động tác hành bút của Tông Chính Tiêu dừng lại một chút, rồi sau đó lại tiếp tục như không có việc gì, chỉ là sự chú ý của hắn đã chuyển dời về phía Nhung Âm.

 

Nhung Âm vẫn lẩm bẩm: Giấy này cũng thật thô, sao lại như giấy luyện chữ? Hư hoàng đế tiết kiệm đến vậy sao? Đến cả luyện chữ cũng tiếc không dùng giấy tốt.

 

Tại hiện đại, Nhung Âm có thể dễ dàng sử dụng giấy tốt, nhưng khi nhìn những tờ giấy thô ráp này, cậu cảm thấy có vấn đề.

 

Thực ra, Tông Chính Tiêu muốn nói, đây đã là loại giấy tốt nhất trên thị trường hiện tại. Hai tháng trước mới ra mắt, gia tộc làm giấy còn tuyên bố đây là giấy tốt nhất, nhưng giá cả lại không hề rẻ.

 

Nhung Âm không biết Tông Chính Tiêu đang suy nghĩ gì, nhưng không lâu sau cậu cũng nhận ra rằng có thể hiện tại kỹ thuật làm giấy vẫn chưa hoàn thiện, dù sao mọi thứ đều cần một quá trình phát triển.

 

Nhung Âm nghĩ: Trước đây mình còn tò mò tìm hiểu quá trình làm giấy, không biết liệu có thể sản xuất ra loại giấy tốt hơn cái này không?

 

“Xẹt !” Một tiếng vang nhỏ, đầu bút dính mực nước trực tiếp ấn xuống tờ giấy trắng. Tông Chính Tiêu buông bút, đáy mắt tràn đầy kinh ngạc.

 

Tiểu giao nhân này biết làm giấy!

 

Truyện full

  • Đúng Đúng
    Đúng Đúng

    Nội dung nhãn mác: hoan hỉ oan gia, thanh mai trúc mãEditor: KrazydreamyGiới thiệu:Cặp đôi học bá và học tra lại một lần nữa tặng...

  • Tình Đầu Duy Nhất - Mộ Nghĩa
    Tình Đầu Duy Nhất - Mộ Nghĩa

    Tác giả: Mộ NghĩaChuyển ngữ: Cửu cô nươngDesigner: Delina La RoséeTag: Cưng chiều, Hào môn thế gia, HE, Ngôn Tình, Ngọt, Thanh xuân...

  • Tiểu Thư Trưởng Nữ
    Tiểu Thư Trưởng Nữ

    Thể loại: Cổ đại, ngược, trọng sinh, ngôn tình, tình cảm.Số chương: 66Nội dung: "Sống chết là do duyên số! Nếu ông trời đã cho ta cơ...

  • Nuôi Dưỡng Tình Nhân Bí Mật
    Nuôi Dưỡng Tình Nhân Bí Mật

    Truyện Nuôi Dưỡng Tình Nhân Bí Mật thuộc thể loại ngôn tình đặc sắc hay, hấp dẫn người đọc. Người đàn ông ấy không hề...

  • Tà Phượng Nghịch Thiên
    Tà Phượng Nghịch Thiên

    Thể loại: Xuyên không, dị giới.Nguồn convert:TangthuvienEdit: Tử Liên Hoa 1612, Thường XuânBeta: thienbao95Hạ Như Phong, con gái của...

  • Cookie Ngọt Ngào
    Cookie Ngọt Ngào

    Thể loại: Sủng ngọt, 1 vs 1, làng giải trí, nhẹ nhàng,  HEEditor: MelodysoyaniNhân vật chính: Cao Cẩn Trúc, Ngôn LinhVai phụ:Kiều...

  • Bàn Long Ngoại Truyện
    Bàn Long Ngoại Truyện

    Tác giả: KilisideThể loại: Tiểu thuyết, đồng nhân, bách hợp, xuyên thư, tu chân, ma pháp...Nhân vật chính: Trần Tiểu Nhạn x Địch Lỵ Á,...

  • Quân Hoan Tỏa Kiều
    Quân Hoan Tỏa Kiều

    Quân hoan tỏa kiều (Trùng sinh)Tác giả: Mộc Nhã Tịnh NguyệtTóm tắt:Nàng là gông xiềng, cũng là cứu rỗi.Tag: Ông trời tác hợp, trùng...

  • Thiên Kim Trở Về - Tiểu Trần
    Thiên Kim Trở Về - Tiểu Trần

    Năm bốn tuổi, tôi được bố mẹ ruột tìm thấy, họ đưa tôi đến một căn biệt thự lộng lẫy.Chỉ thấy một bạn nhỏ chạc tuổi tôi từ trên lầu đi...

  • Nếu Có Thể Không Yêu Chàng
    Nếu Có Thể Không Yêu Chàng

    Tên Hán Việt: Như quả khả dĩ bất ái nhĩ/ 如果可以不爱你Tác giả: Hạ Thiên Tiểu Tất/ 夏天小漆Độ dài: 10 chương + 2 phiên ngoạiEdit: Ndmot99 ???Văn...

  • [Đồng Nhân Attack On Titan] Cầu Kiến
    [Đồng Nhân Attack On Titan] Cầu Kiến

    Tác phẩm: [ Đồng nhân Attack on Titan ]: Cầu KiếnTác giả: Viêm Đề.Thể loại: Hành động, Đồng nhân Attack on Titan, Xuyên không,...

  • Ngân Thỏ Kỳ Duyên
    Ngân Thỏ Kỳ Duyên

    Tác giả: Tiếu VũConvert: NothingEdit: Meo meo meo (Dương tỷ)Giới thiệu:Cha mẹ sinh con, trời sinh tính, ai cũng khác nhau;Thỏ cùng...

  • Tình Đầu Mãi Mãi
    Tình Đầu Mãi Mãi

    Tác giả: KleThể loại: sủng ngọt, thanh xuân vườn trường, tổng tài, ngôn tình đô thị, nữ cường,...Giới thiệu:Có những cuộc chia ly sẽ...

  • Mỹ Thực Mua Đứt Mỹ Nam
    Mỹ Thực Mua Đứt Mỹ Nam

    Nguyên tác: Mỹ sắc khả san (Sắc đẹp có thể ăn được)Thể loại: hiện đại, mỹ thực, đáng yêuSố chương: 50Editor: lavender9xnbBìa: Kún Lazy...

  • Kỳ Nghỉ Hoang Đường
    Kỳ Nghỉ Hoang Đường

    Tác giả: Tần Tam KiếnBiên tập: QuétThể loại: hiện đại, 1×1, ngôi thứ nhất, ngọt ngào, nhẹ nhàng, hài hước, du lịch, giáo viên Toán quỷ...