Tiểu Giao Nhân Bị Bạo Quân Nghe Thấy Tiếng Lòng

Chương 7

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Nhung Âm bị ép phải thuận theo, trong lòng kêu thầm: “Bạo quân, bạo quân!”

 

Cũng bị mắng là bạo quân, nhưng khi người khác mắng Tông Chính Tiêu, hắn thường tức giận. Còn khi Nhung Âm mắng, Tông Chính Tiêu chỉ cảm thấy tiểu giao nhân này thật thú vị.

 

Hắn nhẹ nhàng xoa bụng Nhung Âm nói: “Ngươi ăn nhiều quá rồi. Ta chỉ giúp ngươi xoa bụng để dễ tiêu hóa hơn thôi, sợ gì chứ?”

 

Từ trước, Tông Chính Tiêu thường thấy muội muội xoa bụng giúp thú cưng tiêu hóa, nói rằng ăn quá no sẽ khiến thú cưng không thoải mái. Những con thú cưng đó đều tỏ ra rất dễ chịu.

 

Bây giờ, hắn có sủng vật của riêng mình, cũng muốn chăm sóc thật tốt.

 

Nhung Âm tức giận: “Ta ăn quá no chẳng phải là tại ngươi cứ ép ta ăn mãi sao!”

 

Tông Chính Tiêu hiếm khi bị nghẹn lời, tiểu giao nhân nói đúng sự thật.

 

Mặc dù Nhung Âm không vui, nhưng động tác xoa bóp của Tông Chính Tiêu lại khiến cậu cảm thấy thật thoải mái. Dần dần buông lỏng cảnh giác, mềm mại dựa vào vai hắn, thoải mái nhắm mắt lại.

 

Nhung Âm đang tận hưởng, Tông Chính Tiêu cũng cảm thấy mãn nguyện. Hắn từ tốn nói: “Ta biết ta luôn làm ngươi sợ, nên ngươi không thích ta. Nhưng nếu ngươi ngoan ngoãn một chút, ta cũng sẽ không làm ra những việc như vậy.”

 

Nhung Âm hừ lạnh: “Ha hả, vậy là lỗi của ta rồi.”

 

Tông Chính Tiêu tiếp tục: “Ngươi đã đến kinh thành thì không thể quay về nữa. Ta không có ác ý với ngươi, ngươi không cần phải đề phòng ta. Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn, ta sẽ đối xử tốt với ngươi.”

 

Nhung Âm khinh thường đáp: “Giao nhân vĩnh viễn không làm nô lệ!”

 

Tông Chính Tiêu: “Nếu ngươi làm ta hài lòng, trong phạm vi ta cho phép, ngươi muốn gì ta cũng có thể cho. Như là hồ nước rộng mở, thức ăn ngon, thậm chí giúp ngươi tiêu diệt kẻ mà ngươi ghét bỏ.”

 

Tông Chính Tiêu từng bước dụ dỗ, và Nhung Âm dần dần d.a.o động, đặc biệt là với điều kiện cuối cùng hắn đưa ra.

 

Nguyên chủ vốn có lòng tốt cứu người, nhưng lại bị ép rời xa quê hương, trên đường chịu đủ mọi tra tấn, cuối cùng tuyệt vọng mà chết.

 

Cậu ã mượn thân thể của người khác, nên cảm thấy mình cần làm gì đó vì người ấy.

 

Có lẽ, sau khi cậu có mối quan hệ đủ thân thiết với vị hoàng đế hư hỏng này, có thể mượn tay hắn ta để trừng phạt những kẻ kia, báo thù cho nguyên chủ.

 

Những suy nghĩ này chỉ thoáng qua trong đầu Nhung Âm. Cậu mở mắt nhìn Tông Chính Tiêu, đôi mắt xanh nhạt như mặt biển yên bình không gợn sóng, dịu dàng vô hại, trông thật ngoan ngoãn, ngây thơ.

 

Nhưng chỉ có Tông Chính Tiêu mới biết, trong lòng Nhung Âm thực ra đã thầm phun đầy lời châm chọc.

 

Nhung Âm thầm nghĩ: “Kẻ đáng ghét chính là ngươi, nhưng ngươi cũng sẽ không tự trừ khử mình đâu!”

 

Nhung Âm tiếp tục nghĩ: “Ngươi đã giam ta lại, bao ăn bao ở chẳng phải là điều đương nhiên sao? Vậy mà còn lấy đó làm điều kiện để thuần phục ta!”

 

Nhung Âm thở dài: “Thôi, dù sao ta cũng không đấu lại ngươi. Từ giờ về sau cứ cố gắng làm cho ngươi vui vẻ một chút. Nhưng nếu ngươi đi quá giới hạn, dù có liều mạng, ta cũng muốn cắn c.h.ế.t ngươi.”

 

Nhung Âm cười thầm: “Để xem, làm sao để ‘bán manh’ khiến vị hoàng đế hư hỏng này vui lòng đây?”

 

Ghi nhớ lời dặn mình về việc không được quá thể hiện sự khôn ngoan, Nhung Âm biết không thể tỏ ra quá tích cực, để tránh bị Tông Chính Tiêu phát hiện điều bất thường.

 

Suy nghĩ một lúc, Nhung Âm dùng đỉnh đầu cọ nhẹ vào cằm dưới của Tông Chính Tiêu. Động tác này vừa đủ để thể hiện sự thân mật, mà không quá nịnh nọt, tránh khiến hắn nghi ngờ.

 

Vả lại, Tông Chính Tiêu vừa mới xoa bụng giúp cậu, hành động này có thể hiểu là để cảm ơn, hoàn toàn không quá đột ngột.

 

Lần đầu tiên cảm nhận được sự chân thành từ Nhung Âm, Tông Chính Tiêu trong lòng trào dâng một cảm giác ấm áp, giống như mở ra một niềm vui mới khi chăm sóc thú cưng nhỏ.

 

No bụng rồi được xoa bụng, Nhung Âm rất nhanh cảm thấy buồn ngủ, không còn cảnh giác với Tông Chính Tiêu nhiều như trước. Cậu vô thức cuộn tròn trong lòng n.g.ự.c Tông Chính Tiêu mà ngủ.

 

Tông Chính Tiêu kiên nhẫn làm “dệm thịt người” một lúc lâu, nhưng cuối cùng vẫn phải ôm Nhung Âm trở về nước, vì giao nhân không thể rời nước quá lâu.

 

 

Sự chu đáo này của hắn khiến Nhung Âm cảm nhận được khi tỉnh lại vào buổi chiều. Lúc ăn tối, cậu không những chủ động ngồi bên cạnh Tông Chính Tiêu để được đút ăn, mà khi ngủ cũng cố tình nằm gần Tông Chính Tiêu hơn nhiều.

 

Sau vài ngày chung sống trong hòa bình như vậy, Nhung Âm càng cảm nhận rõ lợi ích của việc “giả ngoan”. Trước mặt Tông Chính Tiêu, cậu tỏ ra ngày càng ngoan ngoãn hơn. Mà càng nghe lời, Tông Chính Tiêu lại càng đối xử tốt với cậu, hình thành một vòng tuần hoàn tích cực.

 

Chiều hôm nay, khi Tông Chính Tiêu đang bận xử lý chính vụ, Nhung Âm chỉ nằm bên cạnh ao chơi.

 

Gần đây, trừ những lúc cần thiết, như khi vào triều hoặc gặp gỡ các đại thần, Tông Chính Tiêu hầu như dành cả ngày ở bên Nhung Âm. Thậm chí, hắn còn dời cả nơi làm việc từ Ngự Thư Phòng đến gần khu vực này.

 

Vừa phê duyệt xong một tấu chương, Tứ Hỉ liền bước vào điện, cúi thấp người thưa với Tông Chính Tiêu: “Bệ hạ, Tưởng đại nhân cầu kiến.”

 

Nghe vậy, Tông Chính Tiêu vẫn không dừng tay, tiếp tục mở tấu chương mới. Sau khi xem xong, hắn mới ghi ý kiến của mình xuống.

 

Tứ Hỉ lập tức hiểu ý, lặng lẽ lui sang một bên chờ.

 

Mãi đến một canh giờ sau, Tông Chính Tiêu mới buông bút son, khẽ cử động đôi tay đã mỏi, rồi bảo Tứ Hỉ: “Dẫn y đến thiên điện chờ.”

 

“Vâng.” Tứ Hỉ nhận lệnh rồi lui ra ngoài.

 

Tông Chính Tiêu đứng dậy, chậm rãi bước đến bên cạnh Nhung Âm. Lúc đó, Nhung Âm đang dùng cả năm ngón tay nắm chặt cây bút lông, loạn vẽ trên giấy. Khi nhận ra Tông Chính Tiêu đã đến, cậu lập tức giấu tờ giấy ra sau lưng.

 

Đối diện với đôi mắt đầy vẻ chột dạ của Nhung Âm, Tông Chính Tiêu tỏ ra rất hứng thú và hỏi: “Vẽ gì thế? Sao lại sợ ta xem?”

 

Nhung Âm im lặng, giả vờ ngây ngô, bởi cậu biết mọi người đều nghĩ rằng cậukhông hiểu ngôn ngữ của con người.

 

Tông Chính Tiêu không truy hỏi thêm, chỉ nói: “Ngươi ngoan ngoãn ở đây đợi, ta sẽ trở lại ngay.”

 

Nói xong, biết rằng Nhung Âm sẽ không trả lời, Tông Chính Tiêu liền xoay người đi ra ngoài.

 

Sở dĩ hắn muốn gặp Tưởng Tuần ở thiên điện là vì bể tắm ở đây không đủ trang trọng, và hắn cũng không muốn Tưởng Tuần nhìn thấy tiểu giao nhân.

 

Tông Chính Tiêu hiểu rõ Tưởng Tuần có ý đồ gì đối với tiểu giao nhân.

 

Tại thiên điện, Tưởng Tuần lo lắng bất an chờ đợi.

 

Gã vốn nghĩ rằng Tông Chính Tiêu đã thích tiểu giao nhân do Cảnh Vương tặng, hẳn sẽ tha cho Cảnh Vương một con đường sống. Thế nhưng, từ ngày gã rời hoàng cung đến nay đã bảy, tám ngày, Tông Chính Tiêu vẫn không hề tỏ rõ ý định sẽ xử trí Cảnh Vương như thế nào.

 

Giống như có một lưỡi d.a.o treo trên cổ, muốn rơi mà không rơi xuống, Tưởng Tuần ngày đêm trằn trọc lo âu, đến mức miệng đều nổi mụn nước. Hôm nay không chịu được nữa, liền đến cầu kiến.

 

Đợi một canh giờ, Tưởng Tuần biết rõ Tông Chính Tiêu cố tình thử thách lòng kiên nhẫn của mình. Nhưng vì sự vinh hoa phú quý của bản thân cũng như mạng sống của Cảnh Vương, gã chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi, không còn lựa chọn nào khác.

 

Khi Tông Chính Tiêu xuất hiện, Tưởng Tuần ngay lập tức cung kính lấy lòng, lại nhắc đến tiểu giao nhân, ngụ ý với Tông Chính Tiêu: “Hoàng thượng đã nhận quà, xin hãy nương tay mà tha cho chủ tử của thần, ít nhất cũng cho y  giữ được cái mạng.”

 

Tông Chính Tiêu thấy vậy cũng không làm khó Tưởng Tuần, liền bảo Tứ Hỉ đưa cho gã một phong mật thư, sau đó mới nói: “Ngươi đưa bức thư này cho Cảnh Vương, hắn sẽ tự hiểu phải làm gì.”

 

Tưởng Tuần nơm nớp lo sợ nhận lấy bức thư, lại quỳ xuống cảm tạ, rồi với tâm trạng đầy lo lắng rời khỏi hoàng cung, lập tức rời kinh thành suốt đêm để chạy về đất phong của Cảnh Vương.

 

Hai ngày trước, ám vệ đã gửi về kết quả điều tra liên quan đến Cảnh Vương, xác nhận rằng Cảnh Vương thực sự từng cấu kết bí mật với một võ tướng để mưu sát Tông Chính Tiêu.

 

Bức mật thư mà Tông Chính Tiêu đưa cho Tưởng Tuần là những lời mà hắn đã viết sau khi đọc xong các bằng chứng ám vệ thu thập được.

 

Điều khiến Tông Chính Tiêu thấy thú vị là ngoài chứng cứ về âm mưu mưu hại hắn của tam ca, ám vệ còn phát hiện ra một vài điều khác nữa.

 

 

 

 

Truyện full

  • Thanh Quan
    Thanh Quan

    "Tình Yêu - Hận Thù - Tranh Quyền Đoạt Lợi - Những mâu thuẫn xã hội..." tất cả đều có trong Thanh Quan.Câu chuyện lấy bối cảnh bắt đầu...

  • Tiểu Tiên Sinh
    Tiểu Tiên Sinh

    Nghênh Cảnh có 2 thứ vô cùng yêu thích.Trước 9h thì là tập trung học tập. Đồng hồ báo thức vừa vang lên thì liền ném bút đóng sách,...

  • Nha Hoàn
    Nha Hoàn

    Số chương: 20 (gồm 2 quyển Thượng + Hạ)Converter: Ngocquynh520Editor: TiêuKhangNha hoàn Chức Tâm vào phủ khi tròn tám tuổi, là nha hoàn...

  • Thần Tình Yêu Báo Ơn
    Thần Tình Yêu Báo Ơn

    Convert: vẫn là QT ahEdit: Bạch LiênThật hay giả? Trên đời này thật sự có thần tình yêu? Cũng không phải là cô không tin vào thần...

  • Ngạo Thế Huyền Linh Sư
    Ngạo Thế Huyền Linh Sư

    Raw + Converter :ngocquynh520Edit: Lam LinhĐộ Dài: 1131 trangThể Loại: Cổ đại, huyền huyễnTiến Độ: Chậm Giới thiệu:Nàng vốn tiểu thư...

  • Ngại Gì Lên Giường
    Ngại Gì Lên Giường

    Nội Dung Truyện:Ngại Gì Lên Giường kể về chuyện tình yêu giữa 2 con người với 2 tính cách kì lạ. Một người đàn ông cứng nhắc lạnh lùng...

  • Khiến Em Gả Cho Anh
    Khiến Em Gả Cho Anh

    Nội dung: đô thị tình duyên, hào môn thế gia, hài, oan giaĐộ dài: 51 chương và 2 ngoại truyện.Nhân vật chính: Khanh Nhượng Nhượng, Lục...

  • Đoạt Trúc Mã - Bàn Qua
    Đoạt Trúc Mã - Bàn Qua

    Biểu muội thân thể yếu ớt, tâm cơ X tiểu tướng quân tư niệm thanh maiNguyên Sắt Sắt vừa gặp biểu huynh Dư Tu Bách đã đem lòng yêu thầm,...

  • Nhất Sinh Sở Ái - Hoa Ly
    Nhất Sinh Sở Ái - Hoa Ly

    Tác giả: Hoa LyThể loại: Cổ Đại, Nữ Cường, NgượcTeam dịch: Mưa Rào Tháng SáuGiới thiệuPhụ thân của con ta quỳ gối trước mặt ta, dập đầu...

  • Anh Chờ Em Lâu Rồi
    Anh Chờ Em Lâu Rồi

    Thể loại: đam mỹ, hiện đại, Phúc hắc, gian manh, nhưng mà ôn nhu công x mặt dày, tham tiền, cơ mà đáng yêu thụ =))) CP:...

  • Ứng Trường Lạc
    Ứng Trường Lạc

    Trong câu chuyện này, Khúc Sở - một bác sĩ thực tập và Ứng Vô Hoan - đại tiểu thư hào môn với thân thế phức tạp là những nhân vật...

  • Sở Ái
    Sở Ái

    Nhiều năm trước, Quan Ánh gặp được Chu Tân Hạc ở một khu phố cũ nát. Ngày đó, ánh mặt trời ấm áp, chàng trai đứng ngược vầng sáng, tuấn...

  • Quán Cơm Gần Trường Đại Học
    Quán Cơm Gần Trường Đại Học

    Editor: ShuuThật sự mà nói nếu giới tính giống nhau thì yêu sẽ thế nào? Còn đè nén quá lâu, thú tội làm sao? Chỉ có thể yên lặng canh...

  • Tổng Tài Sắc! Làm Vợ Anh Tận Hai Lần?
    Tổng Tài Sắc! Làm Vợ Anh Tận Hai Lần?

    Thể loại: ngôn tình, Sủng, H, hiện đại Nữ chính à một cô gái với tâm hồn mong manh gia cảnh nghèo khó Chỉ vì  muốn kiếm thật nhiều tiền...

  • Lão Công Là Tiểu Chim Cánh Cụt
    Lão Công Là Tiểu Chim Cánh Cụt

    Hán việt: Lão công thị tiểu xí ngaTác giả: Thẩm Khinh ChuThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Tương lai, HE, Tình cảm, Khoa học viễn...