Tiểu Giao Nhân Bị Bạo Quân Nghe Thấy Tiếng Lòng

Chương 9

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Phải biết rằng, phương pháp làm giấy hiện nay đều nằm trong tay các thế gia. Đây chính là một thương vụ có thể kiếm bạc mỗi ngày, các thế gia coi trọng điều này hơn cả mạng sống. Ngay cả Tông Chính Tiêu cũng khó có thể dễ dàng tiếp cận được.

 

Nhưng tiểu giao nhân đến từ biển này, lại biết cách làm giấy.

 

Lúc này, Tông Chính Tiêu không khỏi nghi ngờ, tiểu giao nhân này thật sự đến từ biển rộng sao?

 

Khi Tông Chính Tiêu dừng bút, Nhung Âm không thể không chú ý đến điều đó. Thấy Tông Chính Tiêu bất động, Nhung Âm tò mò lên tiếng: “A!”

 

Vừa mở miệng, Tông Chính Tiêu đột nhiên xoay đầu lại, ánh mắt thâm trầm nhìn cậu, như thể có ngàn lời muốn nói, nhưng sau một hồi do dự, hắn chỉ hỏi một câu: “Có chuyện gì vậy?”

 

Nhung Âm nghĩ rằng mình đã quấy rầy Tông Chính Tiêu luyện chữ và làm hắn không vui, nên vội vàng cúi mắt xuống, không dám đối diện.

 

Tông Chính Tiêu hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế cảm giác muốn ngay lập tức truy hỏi sự thật về Nhung Âm. Lý trí mách bảo hắn rằng thời điểm đó vẫn chưa đến.

 

Không còn tâm trạng để luyện chữ nữa, Tông Chính Tiêu ra lệnh cho cung nhân đến thu dọn, rồi tự mình kéo Nhung Âm đến bên cạnh, rửa sạch mực dính trên tay cậu.

 

Thấy động tác ôn nhu của Tông Chính Tiêu không có dấu hiệu gì là sẽ nổi giận, Nhung Âm lúc này mới yên tâm phần nào.

 

Trong khoảng thời gian tiếp theo, Tông Chính Tiêu không xử lý chính vụ nữa. Hắn cởi quần áo, cùng Nhung Âm ngâm mình trong nước, tựa vào cạnh bể và lặng lẽ nhìn mặt nước, không biết đang suy nghĩ gì.

 

Tông Chính Tiêu trong trạng thái này thật sự không bình thường. Nhung Âm thà rằng hắn giả vờ bắt nạt mình, còn hơn là phải thấy hắn như vậy.

 

Giống như một sợi dây vô hình, có thể nhìn thấy nhưng không thể nắm bắt, mang đến một cảm giác bồn chồn vô cớ, khiến tâm trí người ta trở nên hoảng loạn.

 

Để xoa dịu bầu không khí nặng nề, Nhung Âm khẽ ho nhẹ một tiếng, sau đó cất giọng hát trầm lắng.

 

Giao nhân có giọng hát trời ban, không cần phải nói nhiều về sự cuốn hút của nó. Hơn nữa, bài hát mà Nhung Âm chọn có giai điệu êm đềm và thư giãn, như cơn gió nhẹ lướt qua những tán cây, hay như những bông tuyết nhẹ nhàng rơi xuống, mang theo cảm giác trong lành, thanh sạch có thể gột rửa mọi sự dơ bẩn của thế gian.

 

Để không bại lộ bản thân, Nhung Âm chọn một bài hát tiếng Anh. Ban đầu, cậu chỉ hát nhỏ, nhưng khi thấy Tông Chính Tiêu quay đầu nhìn mà không ngăn cản, cậu mới dần tăng âm lượng.

 

Dưới tiếng hát của Nhung Âm, ánh mắt nặng nề của Tông Chính Tiêu dần trở nên nhẹ nhàng, và cơ thể vốn cứng nhắc của hắn cũng từ từ thả lỏng. Những cảm xúc tiêu cực mà hắn tích tụ trước đó dường như đã tan biến trong khoảnh khắc này.

 

Tứ Hỉ và các cung nhân đã lui ra ngoài điện sau khi Tông Chính Tiêu bước vào bể tắm. Tiếng ca của Nhung Âm vang vọng mạnh mẽ, đến mức bọn họ đứng bên ngoài vẫn nghe rõ từng câu.

 

Dưới sự dẫn dắt của tiếng ca, Tứ Hỉ như hoảng hốt trở về quê nhà, nơi mà trước khi nạn đói ập đến, ông còn chưa bị bắt vào cung chỉ vì mấy lượng bạc. vẫn còn cùng cha mẹ, huynh đệ tỷ muội sống một cuộc đời bình dị, làm việc khi mặt trời mọc và nghỉ ngơi khi mặt trời lặn.

 

Một lúc lâu sau, Tứ Hỉ mới rút mình khỏi dòng hồi ức, quay đầu nhìn thoáng vào trong điện, không khỏi thốt lên cảm thán: “Tiểu giao nhân này, quả thật là báu vật trần gian.”

 

Khi bài hát kết thúc, bầu không khí trong điện trở lại yên tĩnh.

 

Nhung Âm thở phào một hơi. Nhưng trước khi kịp phản ứng, Tông Chính Tiêu đã bất ngờ kéo cậu vào trong lòng ngực.

 

Nhung Âm không lường trước được hành động này, theo bản năng vặn vẹo vài cái, nhưng kết quả là bị Tông Chính Tiêu ôm chặt hơn.

 

“Đừng cử động, ta chỉ muốn nhìn ngươi một chút.” Tông Chính Tiêu cất tiếng, khiến Nhung Âm cuối cùng cũng an tĩnh lại.

 

 

Nhung Âm ngẩng đầu nhìn về phía Tông Chính Tiêu, đôi mắt xanh nhạt trong suốt và vô tội. Tông Chính Tiêu khẽ nâng tay, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của cậu, lòng bàn tay ấm áp chạm vào những chiếc vảy trên da, chậm rãi mơn trớn.

 

Nhung Âm không hiểu Tông Chính Tiêu đang làm gì, nhưng khi thấy trong mắt hắn chỉ có sự tò mò chứ không có ác ý, Nhung Âm liền ngoan ngoãn phối hợp với những động tác của hắn.

 

Một lúc sau, Tông Chính Tiêu mới thốt lên: “Thật sự là giao nhân không thể nghi ngờ.”

 

Nhưng vì sao trên người cậu lại mang nhiều cảm giác kỳ lạ đến thế?

 

Nhung Âm chớp mắt vài cái, trong lòng thầm nghĩ: “hoàng đế thúi điên rồi hở?”

 

Nghe được tiếng lòng của Nhung Âm, Tông Chính Tiêu khẽ cười, tiện tay nhéo má cậu một cái: “Vẫn mềm mại như vậy.”

 

Nhung Âm trừng mắt nhìn hắn, thầm nghĩ: “Trước giờ giả vờ nghiêm túc, hóa ra là chỉ chờ đợi khoảnh khắc này!”

 

Bất chợt, một ý nghĩ tinh quái nảy lên trong đầu Nhung Âm. Cậu bám lấy vai Tông Chính Tiêu, nhảy lên cắn một cái xuống mặt hắn. Lợi dụng lúc Tông Chính Tiêu chưa kịp phản ứng, Nhung Âm nhanh chóng bẻ tay hắn đang đặt trên hông mình ra, rồi lặn xuống nước.

 

Nhung Âm hành động rất nhanh. Đến khi Tông Chính Tiêu kịp nhận ra, tiểu giao nhân đã bơi ra một khoảng cách khá xa. Tông Chính Tiêu vẫn còn giữ tư thế ôm lấy Nhung Âm, chưa thích ứng với cảm giác lạnh lẽo vừa rời khỏi mình, trên gương mặt còn cảm nhận được vết đau nhỏ xíu do cú cắn để lại—dấu ấn của tiểu giao nhân.

 

Răng của giao nhân sắc bén. Nếu Nhung Âm thực sự dồn hết sức lực, có lẽ đã cắn xé được một miếng thịt từ mặt Tông Chính Tiêu. Nhưng Nhung Âm chỉ muốn trả đũa việc bị véo má, nên chỉ dùng một nửa lực, để lại một dấu răng ửng hồng.

 

Tông Chính Tiêu vẫn còn nghe được tiếng lòng của Nhung Âm: “Để ngươi nếm thử cảm giác đau đớn như ta! Xem ngươi sau này có còn dám véo mặt ta nữa không!”

 

Tông Chính Tiêu đưa tay sờ lên dấu răng, khóe môi không khỏi cong lên.

 

Quả nhiên là tiểu giao nhân ngốc nghếch, đối với một người đã kinh qua bao trận chiến, từng trải qua biết bao lần sống c.h.ế.t như hắn, cái này tính là gì so với những khổ đau đã trải?

 

Nuôi một con mèo con cũng có thể bị cào xước, huống chi là một tiểu giao nhân hiếm gặp. Nếu đã quyết tâm nuôi dưỡng cậu, tất nhiên phải bao dung với những tính khí nhỏ nhặt của cậu. Huống hồ, kiểu “trả thù” như vậy chẳng đáng gọi là trả thù, mà giống như đang làm nũng thì đúng hơn.

 

Nhung Âm ẩn mình trong nước, vốn tưởng rằng Tông Chính Tiêu ít nhất sẽ tức giận một chút. Nhưng khi cậu lặng lẽ trồi lên mặt nước để quan sát, phát hiện ra rằng Tông Chính Tiêu chẳng hề bận tâm về vết cắn nhỏ này. Hắn vẫn nhàn nhã tắm, thậm chí khi nhìn thấy Nhung Âm, còn vui vẻ vẫy tay: “Lại đây nào, ta có nói gì đâu, chính ngươi mới là người bỏ chạy trước.”

 

Nhung Âm vẫn cảnh giác không dám nhúc nhích. Thấy vậy, Tông Chính Tiêu bèn nói thêm: “Tối nay sẽ thêm cho ngươi một con cá nữa.”

 

Tông Chính Tiêu chỉ khi tâm trạng rất tốt mới đề nghị thêm đồ ăn cho Nhung Âm, vì vậy lần này Nhung Âm tin rằng hắn thật sự không giận. Cậu vui vẻ bơi qua, còn chủ động cọ cọ vào lòng bàn tay của Tông Chính Tiêu khi được sờ đầu.

 

Nhung Âm nghĩ thầm: “Sờ xong nhất định phải cho ta cá đấy.”

 

Tông Chính Tiêu chỉ biết cười bất đắc dĩ. Một con cá đã đủ để dỗ dành tiểu giao nhân ngoan ngoãn. Cũng may là đang được mình nuôi dưỡng, nếu rơi vào tay kẻ có tâm tư xấu xa, không biết Nhung Âm sẽ bị đối xử như thế nào.

 

Giao nhân có vẻ đẹp vượt xa hầu hết nhân loại. Trong các thế gia lớn, không thiếu những người ưa chuộng sắc đẹp của mỹ nam tử. Thủ đoạn dùng trên mỹ nhân thì đủ kiểu kỳ quặc, tâm tư đơn thuần của tiểu giao nhân này sao có thể chịu nổi những trò đó.

 

Tông Chính Tiêu nuôi Nhung Âm càng lâu, càng thấy tiểu giao nhân yếu đuối, đáng thương, đến mức quên mất rằng lúc ban đầu Nhung Âm từng mắng chửi hắn. Tính cách của Nhung Âm là càng gặp phải kẻ mạnh, lại càng cứng rắn. Tông Chính Tiêu tuy đôi khi trêu chọc cậu , nhưng chưa bao giờ thật sự gây tổn thương, khiến Nhung Âm dần thoải mái khoe mẽ trước mặt hắn.

 

Nếu là đối mặt với kẻ khác có ý đồ xấu, Nhung Âm dù có phải đánh đổi cả mạng sống, cũng sẵn lòng lôi kẻ đó xuống địa ngục cùng mình. Nhưng hiện tại, cuộc sống yên bình và hạnh phúc bên cạnh Tông Chính Tiêu đã kéo dài thêm một tháng nữa.

 

Đột nhiên, kinh thành nhận được tin tức: Cảnh vương trong lúc dẫn quân tiêu diệt phỉ đã không may rơi vào mai phục, bị thương nặng. Mặc dù may mắn giữ được mạng sống, nhưng lại mất đi một cánh tay, cả đời này sẽ chỉ có thể sống như một kẻ tàn phế.

 

Truyện full

  • Thanh Quan
    Thanh Quan

    "Tình Yêu - Hận Thù - Tranh Quyền Đoạt Lợi - Những mâu thuẫn xã hội..." tất cả đều có trong Thanh Quan.Câu chuyện lấy bối cảnh bắt đầu...

  • Tiểu Tiên Sinh
    Tiểu Tiên Sinh

    Nghênh Cảnh có 2 thứ vô cùng yêu thích.Trước 9h thì là tập trung học tập. Đồng hồ báo thức vừa vang lên thì liền ném bút đóng sách,...

  • Nha Hoàn
    Nha Hoàn

    Số chương: 20 (gồm 2 quyển Thượng + Hạ)Converter: Ngocquynh520Editor: TiêuKhangNha hoàn Chức Tâm vào phủ khi tròn tám tuổi, là nha hoàn...

  • Thần Tình Yêu Báo Ơn
    Thần Tình Yêu Báo Ơn

    Convert: vẫn là QT ahEdit: Bạch LiênThật hay giả? Trên đời này thật sự có thần tình yêu? Cũng không phải là cô không tin vào thần...

  • Ngạo Thế Huyền Linh Sư
    Ngạo Thế Huyền Linh Sư

    Raw + Converter :ngocquynh520Edit: Lam LinhĐộ Dài: 1131 trangThể Loại: Cổ đại, huyền huyễnTiến Độ: Chậm Giới thiệu:Nàng vốn tiểu thư...

  • Ngại Gì Lên Giường
    Ngại Gì Lên Giường

    Nội Dung Truyện:Ngại Gì Lên Giường kể về chuyện tình yêu giữa 2 con người với 2 tính cách kì lạ. Một người đàn ông cứng nhắc lạnh lùng...

  • Khiến Em Gả Cho Anh
    Khiến Em Gả Cho Anh

    Nội dung: đô thị tình duyên, hào môn thế gia, hài, oan giaĐộ dài: 51 chương và 2 ngoại truyện.Nhân vật chính: Khanh Nhượng Nhượng, Lục...

  • Đoạt Trúc Mã - Bàn Qua
    Đoạt Trúc Mã - Bàn Qua

    Biểu muội thân thể yếu ớt, tâm cơ X tiểu tướng quân tư niệm thanh maiNguyên Sắt Sắt vừa gặp biểu huynh Dư Tu Bách đã đem lòng yêu thầm,...

  • Nhất Sinh Sở Ái - Hoa Ly
    Nhất Sinh Sở Ái - Hoa Ly

    Tác giả: Hoa LyThể loại: Cổ Đại, Nữ Cường, NgượcTeam dịch: Mưa Rào Tháng SáuGiới thiệuPhụ thân của con ta quỳ gối trước mặt ta, dập đầu...

  • Anh Chờ Em Lâu Rồi
    Anh Chờ Em Lâu Rồi

    Thể loại: đam mỹ, hiện đại, Phúc hắc, gian manh, nhưng mà ôn nhu công x mặt dày, tham tiền, cơ mà đáng yêu thụ =))) CP:...

  • Ứng Trường Lạc
    Ứng Trường Lạc

    Trong câu chuyện này, Khúc Sở - một bác sĩ thực tập và Ứng Vô Hoan - đại tiểu thư hào môn với thân thế phức tạp là những nhân vật...

  • Sở Ái
    Sở Ái

    Nhiều năm trước, Quan Ánh gặp được Chu Tân Hạc ở một khu phố cũ nát. Ngày đó, ánh mặt trời ấm áp, chàng trai đứng ngược vầng sáng, tuấn...

  • Quán Cơm Gần Trường Đại Học
    Quán Cơm Gần Trường Đại Học

    Editor: ShuuThật sự mà nói nếu giới tính giống nhau thì yêu sẽ thế nào? Còn đè nén quá lâu, thú tội làm sao? Chỉ có thể yên lặng canh...

  • Tổng Tài Sắc! Làm Vợ Anh Tận Hai Lần?
    Tổng Tài Sắc! Làm Vợ Anh Tận Hai Lần?

    Thể loại: ngôn tình, Sủng, H, hiện đại Nữ chính à một cô gái với tâm hồn mong manh gia cảnh nghèo khó Chỉ vì  muốn kiếm thật nhiều tiền...

  • Lão Công Là Tiểu Chim Cánh Cụt
    Lão Công Là Tiểu Chim Cánh Cụt

    Hán việt: Lão công thị tiểu xí ngaTác giả: Thẩm Khinh ChuThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Tương lai, HE, Tình cảm, Khoa học viễn...