Tiểu Giao Nhân Bị Bạo Quân Nghe Thấy Tiếng Lòng

Chương 6

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Nhung Âm: Lại sao nữa đây?

Tông Chính Tiêu không giải thích, chỉ gắp một miếng cá bằng đũa rồi đưa đến bên môi Nhung Âm.

Nhung Âm: Hở?

Các cung nhân bên cạnh: “!!!”

Bệ hạ lại tự mình đút cho giao nhân này!

Kinh ngạc là một chuyện, nhưng không ai dám lên tiếng can ngăn.

 

Bọn họ không được hoàng thượng sủng ái như Tứ Hỉ công công, nên đâu dám nghi ngờ hành động của hoàng đế.

 

Hiện giờ Tứ Hỉ công công không có mặt, họ cũng chỉ có thể giả vờ như không thấy.

 

Ban đầu, Nhung Âm cũng bị hành động của Tông Chính Tiêu làm cho sốc, nhưng nghĩ lại tối qua hắn cũng đã đút mình ăn điểm tâm, hơn nữa bản thân không thể dùng đũa, mà việc dùng tay để vớt thức ăn thật sự không đẹp mắt, nên Nhung Âm cảm thấy cũng chẳng có gì to tát. Lần này, cậu yên tâm, thoải mái tiếp nhận miếng cá mà Tông Chính Tiêu đút.

 

Đôi môi hồng nhuận của Nhung Âm ngậm lấy đũa, cắn miếng cá và nuốt vào. Nhìn thấy Nhung Âm vừa ăn vừa thoả mãn nhắm mắt lại, tâm trạng Tông Chính Tiêu cũng theo đó mà vui vẻ, như thể khoảng trống nào đó trong lòng đã được lấp đầy.

 

Trước khi xuất giá, muội muội nhà hắn rất thích nuôi những con mèo, chó nhỏ còn  thường đích thân đút cho chúng ăn. Lúc đó, hắn và các huynh đệ đều không hiểu sở thích này của nàng, còn bị nàng trừng mắt khi hỏi.

 

“Các huynh đúng là ngốc, không hiểu cũng chẳng có gì lạ. Chờ đến khi có một thú cưng yêu quý của riêng mình, các huynh sẽ hiểu tâm tư của ta.”

 

Tông Chính Tiêu nghĩ, giờ thì hắn đã hiểu ý của nàng rồi.

 

Đĩa cá này khoảng nửa cân, Nhung Âm ăn hết từng miếng một, gần như đã no.

 

Tông Chính Tiêu lại múc cho cậu một chén canh cá. Sau khi Nhung Âm uống xong, miệng lại bị nhét thêm trái cây sau cơm.

 

Nhìn thấy nụ cười có chút kỳ lạ nơi khóe môi Tông Chính Tiêu, Nhung Âm cảm thấy hắn đã “nghiện” đút rồi. No căng bụng, Nhung Âm lập tức lắc đầu từ chối và vội vàng dịch xa ra, sợ rằng nếu hắn không dừng lại, mình sẽ bị đút đến mức căng bụng mà c.h.ế.t mất.

 

Cũng may Tông Chính Tiêu vẫn còn lý trí, thấy Nhung Âm thực sự đã no rồi, liền ngừng tay.

 

Cung nhân mang nước ấm lên, Nhung Âm bắt chước dáng vẻ của Tông Chính Tiêu, uống nước và súc miệng. Bất ngờ, Tông Chính Tiêu cười, nhéo nhẹ má cậu : “Ngoan lắm.”

 

Không giống hôm qua, lần này Tông Chính Tiêu không dùng sức, nên Nhung Âm không thấy đau và cũng chẳng trốn tránh.

 

Thấy vậy, Tông Chính Tiêu càng hài lòng, bàn tay giữ trên má cậu lâu hơn một chút. Nhung Âm ban đầu không giận, nhưng giờ cũng bắt đầu có chút không vui.

 

Nhung Âm nghĩ: Sờ tới sờ lui trên mặt người ta, chẳng khác nào đồ lưu manh!

 

Nụ cười trên mặt Tông Chính Tiêu càng rạng rỡ hơn.

 

Cuối cùng, khi Tông Chính Tiêu chịu thả tay, Nhung Âm nôn nóng muốn đi xuống nước, nhưng lại bị Tông Chính Tiêu kéo trở lại.

 

“Chạy gì chứ, ở lại bồi ta thêm chút nữa.” Tông Chính Tiêu giữ chặt giao nhân trong lòng mình, khi nói môi gần như chạm vào tai Nhung Âm.

 

Hơi thở của hắn phả vào khiến Nhung Âm cảm thấy ngứa ngáy, theo bản năng nghiêng đầu sang một bên, nhưng Tông Chính Tiêu liền đưa tay chỉnh đầu cậu lại.

 

Bỗng dưng, Nhung Âm nảy sinh cảm giác phản kháng, lại nghiêng đầu đi chỗ khác.

 

Nhung Âm nghiêng đầu đi, Tông Chính Tiêu lại chỉnh về, đến khi cậu tiếp tục nghiêng, Tông Chính Tiêu lại đưa đầu cậu về đúng vị trí…

 

 

Sau khi tới lui rất nhiều lần, Nhung Âm nghe thấy Tông Chính Tiêu khẽ cười thành tiếng. Như bị lây, Nhung Âm quay đầu nhìn hắn, cũng cười theo.

 

Giao nhân bẩm sinh có giọng nói hay, tiếng cười của họ cũng dễ nghe hơn người bình thường. Dù các cung nhân đều cúi đầu, nhưng tai họ đã dựng đứng lên từ lâu.

 

Tông Chính Tiêu nhìn gương mặt tươi cười rạng rỡ của Nhung Âm, ban đầu cảm thấy rất thư giãn, nhưng đột nhiên hắn nhớ đến chuyện xảy ra trên triều vào sáng nay. Ánh mắt hắn dần trở nên u ám, và nụ cười cũng theo đó mà dần biến mất.

 

Trong buổi lâm triều, các quan lại thuộc thế gia không ngoài dự đoán đã nhắc đến chuyện tuyển tú. Họ bóng gió chỉ trích Tông Chính Tiêu không suy xét đến việc sinh con nối dõi cho hoàng gia, khiến họ cảm thấy thất vọng về một vị hoàng đế như vậy.

 

Tông Chính Tiêu, sau khi ngủ ngon cả đêm bên tiểu giao nhân, cơn bực bội trong lòng cũng đã vơi bớt. Nhìn thấy những gương mặt đầy toan tính trước mặt, lần này hắn hiếm khi không nổi giận, chỉ nói rằng sẽ bàn lại sau.

 

Các gia tộc lớn thường xuyên dâng tấu thỉnh cầu nạp phi, làm phong phú hậu cung. Ngoài việc thật sự muốn đưa con gái của họ đến bên Tông Chính Tiêu để làm tai mắt, họ còn nhắm vào việc chọc giận hắn, mong rằng nhân cơ hội đó, hắn sẽ xử tử vài quan viên, càng chứng thực thêm danh tiếng bạo quân của hắn với bên ngoài.

 

Vì vậy, khi thấy lần này Tông Chính Tiêu bình tĩnh như vậy, họ rất kinh ngạc nhưng không cam lòng, liền nhắc đến chuyện của giao nhân.

 

“Chiến tranh chỉ mới qua ba năm, dân chúng còn chưa khôi phục được sức lực. Bệ hạ lại phô trương xa hoa, công khai nuôi dưỡng giao nhân. Nếu tin này lan ra, e rằng sẽ khiến bách tính bất mãn.”

 

Một quan viên thuộc phe thế gia hùng hồn nói, như thể đang diễn vai trung thần chính trực.

 

Phía Tông Chính Tiêu, người của hắn không thể để yên khi thấy hắn bị bôi nhọ, liền đứng ra phản bác: “Bệ hạ là thiên tử, hưởng thụ trân bảo thế gian vốn là lẽ đương nhiên. Hơn nữa, suốt ba năm qua, bệ hạ không chỉ miễn thuế, giúp dân chúng an tâm nghỉ ngơi và phục hồi, mà còn làm gương tốt, khuyến khích lối sống tiết kiệm. Lần này chẳng qua chỉ là nuôi một giao nhân, sao có thể gọi là xa hoa lãng phí?”

 

Nói rồi, hắn liền chuyển hướng cuộc tranh luận: “Nhắc đến chuyện xa hoa lãng phí, trong phủ Lý đại nhân nuôi hơn mười phòng tiểu thiếp, mỗi người đều mặc lụa là, đầu đội vàng bạc. Ngài còn thưởng hạ nhân bằng vàng, mỗi lần ra ngoài là có người hầu kề cận. Nhiều lần tiến vào tửu lâu, ngài đều bao trọn tiệc. Gần đây, ta còn nghe Lý công tử khoe khoang về hộp ngọc trai Nam Hải mà ngài sở hữu, mỗi viên đều có giá trị ngàn vàng. Vậy ngài nói xem, hai chữ 'xa hoa lãng phí' nên áp vào ai?”

 

Lý đại nhân dĩ nhiên không chịu thừa nhận, liền lớn tiếng hét lên “Chỉ là bịa đặt”, rồi bắt đầu cãi vã với hắn.

 

Tông Chính Tiêu hạ mắt nhìn triều đình đang trở nên hỗn loạn, trong đáy mắt hiện lên vẻ lạnh lẽo.

 

Tam ca của hắn tự biết mình sai, chuyện đưa giao nhân vào kinh là bí mật tiến hành, vẫn chưa thông báo cho người ngoài.

 

Hơn nữa, giao nhân chỉ mới đến hôm qua, mà hôm nay đã trở thành chủ đề trong triều. Đây rõ ràng là các thế gia cố tình ra mặt để thị uy với Tông Chính Tiêu, muốn cho hắn thấy rằng - mọi hành động của ngươi đều nằm trong tầm mắt chúng ta.

 

Viên quan bên phía Tông Chính Tiêu phản bác lại cũng ngầm nhắn nhủ các thế gia rằng: đừng tưởng chỉ có các ngươi có tai mắt, những chuyện dơ bẩn các ngươi thường làm, chúng ta cũng biết hết. Vậy nên đừng ở đây mà khoe khoang sức mạnh.

 

Cuộc tranh cãi cuối cùng cũng không có kết quả, vì cả hai bên đều hiểu rằng bây giờ chưa phải lúc để ra tay, nhưng họ đều lặng lẽ ghi nhớ mối thù này.

 

Niềm vui sướng vì có hy vọng chữa khỏi chứng mất ngủ của Tông Chính Tiêu bị các thế gia phá tan một nửa. Sau buổi triều, khi gặp tiểu giao nhân, tâm trạng hắn mới tốt lên nhiều. Nhưng khi nghĩ lại chuyện các thế gia khoe khoang về việc họ biết hắn nuôi dưỡng giao nhân, diễn xuất như thể thế lực của họ rộng khắp, sát ý trong lòng hắn lại dâng lên mãnh liệt.

 

Hoàng quyền và thế gia, chỉ có thể thế gia chết, hoàng quyền mới tồn tại. Đây là quyết tâm của Tông Chính Tiêu.

 

Nhận thấy sắc mặt Tông Chính Tiêu dần trở nên nghiêm trọng, tiếng cười của Nhung Âm cũng dần tắt. Cậu nghi ngờ không biết mình đã đắc tội với vị hoàng đế này ở đâu, sợ hắn lại khi dễ mình.

 

Thấy Nhung Âm có vẻ sợ hãi, Tông Chính Tiêu thu hồi suy nghĩ, luồng khí lạnh xung quanh hắn cũng dần tan biến. Giọng nói ôn hòa: “Ta không phải đang giận ngươi.”

 

Nhung Âm nghĩ thầm: Không giận ta mà lại đối xử lạnh lùng với ta, quả nhiên là tên vô lại.

 

Sự oán giận của Nhung Âm lọt vào tầm mắt Tông Chính Tiêu. Hắn bật cười, cúi đầu nhìn bụng nhỏ của Nhung Âm hơi nhô lên vì ăn no, đột nhiên đưa tay chạm vào.

 

Lòng bàn tay ấm áp chạm vào làn da lạnh lẽo, khiến Nhung Âm giật mình không hiểu lý do, theo bản năng giãy giụa. Tông Chính Tiêu bình thản giữ chặt cậu  trong lòng, trầm giọng nói: "Còn giãy nữa thì ta sẽ chặt móng vuốt của ngươi."

 

 

Truyện full

  • Thanh Quan
    Thanh Quan

    "Tình Yêu - Hận Thù - Tranh Quyền Đoạt Lợi - Những mâu thuẫn xã hội..." tất cả đều có trong Thanh Quan.Câu chuyện lấy bối cảnh bắt đầu...

  • Tiểu Tiên Sinh
    Tiểu Tiên Sinh

    Nghênh Cảnh có 2 thứ vô cùng yêu thích.Trước 9h thì là tập trung học tập. Đồng hồ báo thức vừa vang lên thì liền ném bút đóng sách,...

  • Nha Hoàn
    Nha Hoàn

    Số chương: 20 (gồm 2 quyển Thượng + Hạ)Converter: Ngocquynh520Editor: TiêuKhangNha hoàn Chức Tâm vào phủ khi tròn tám tuổi, là nha hoàn...

  • Thần Tình Yêu Báo Ơn
    Thần Tình Yêu Báo Ơn

    Convert: vẫn là QT ahEdit: Bạch LiênThật hay giả? Trên đời này thật sự có thần tình yêu? Cũng không phải là cô không tin vào thần...

  • Ngạo Thế Huyền Linh Sư
    Ngạo Thế Huyền Linh Sư

    Raw + Converter :ngocquynh520Edit: Lam LinhĐộ Dài: 1131 trangThể Loại: Cổ đại, huyền huyễnTiến Độ: Chậm Giới thiệu:Nàng vốn tiểu thư...

  • Ngại Gì Lên Giường
    Ngại Gì Lên Giường

    Nội Dung Truyện:Ngại Gì Lên Giường kể về chuyện tình yêu giữa 2 con người với 2 tính cách kì lạ. Một người đàn ông cứng nhắc lạnh lùng...

  • Khiến Em Gả Cho Anh
    Khiến Em Gả Cho Anh

    Nội dung: đô thị tình duyên, hào môn thế gia, hài, oan giaĐộ dài: 51 chương và 2 ngoại truyện.Nhân vật chính: Khanh Nhượng Nhượng, Lục...

  • Đoạt Trúc Mã - Bàn Qua
    Đoạt Trúc Mã - Bàn Qua

    Biểu muội thân thể yếu ớt, tâm cơ X tiểu tướng quân tư niệm thanh maiNguyên Sắt Sắt vừa gặp biểu huynh Dư Tu Bách đã đem lòng yêu thầm,...

  • Nhất Sinh Sở Ái - Hoa Ly
    Nhất Sinh Sở Ái - Hoa Ly

    Tác giả: Hoa LyThể loại: Cổ Đại, Nữ Cường, NgượcTeam dịch: Mưa Rào Tháng SáuGiới thiệuPhụ thân của con ta quỳ gối trước mặt ta, dập đầu...

  • Anh Chờ Em Lâu Rồi
    Anh Chờ Em Lâu Rồi

    Thể loại: đam mỹ, hiện đại, Phúc hắc, gian manh, nhưng mà ôn nhu công x mặt dày, tham tiền, cơ mà đáng yêu thụ =))) CP:...

  • Ứng Trường Lạc
    Ứng Trường Lạc

    Trong câu chuyện này, Khúc Sở - một bác sĩ thực tập và Ứng Vô Hoan - đại tiểu thư hào môn với thân thế phức tạp là những nhân vật...

  • Sở Ái
    Sở Ái

    Nhiều năm trước, Quan Ánh gặp được Chu Tân Hạc ở một khu phố cũ nát. Ngày đó, ánh mặt trời ấm áp, chàng trai đứng ngược vầng sáng, tuấn...

  • Quán Cơm Gần Trường Đại Học
    Quán Cơm Gần Trường Đại Học

    Editor: ShuuThật sự mà nói nếu giới tính giống nhau thì yêu sẽ thế nào? Còn đè nén quá lâu, thú tội làm sao? Chỉ có thể yên lặng canh...

  • Tổng Tài Sắc! Làm Vợ Anh Tận Hai Lần?
    Tổng Tài Sắc! Làm Vợ Anh Tận Hai Lần?

    Thể loại: ngôn tình, Sủng, H, hiện đại Nữ chính à một cô gái với tâm hồn mong manh gia cảnh nghèo khó Chỉ vì  muốn kiếm thật nhiều tiền...

  • Lão Công Là Tiểu Chim Cánh Cụt
    Lão Công Là Tiểu Chim Cánh Cụt

    Hán việt: Lão công thị tiểu xí ngaTác giả: Thẩm Khinh ChuThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Tương lai, HE, Tình cảm, Khoa học viễn...