Con Gái Gian Thần

Chương 15: Thế cục không thể khống chế

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

“Thái tử điện hạ quắn lên chưa nhỉ?” Người vừalên tiếng là một văn sĩ khoảng chừng ba mươi, làn da trắng nõn, hàm râukhá đẹp. Lời trong miệng nói ra gần như là đại nghịch bất đạo, nhưnggiọng điệu vẫn âm điệu bình thản như đang đọc thư tình.

“Không được vô lễ.” Một giọng nói cũng thong thả như người văn sĩ vang lên từmột thanh niên, nhưng chẳng có gì là quở trách trong lời của anh ta cả.

Văn sĩ nhìn lướt qua người kia, ung dung: “Xin vâng.”

“Dùng nước suối từ từ trên núi pha trà là ngon nhất, muốn uống không?”

“Sở nguyện từ lâu, chưa dám xin ngài.”

Hai người thong thả từng bước, gió núi nhè nhẹ thổi, tạo nên một tư tháirất thần tiên, sau có người cầm quạt, mang ấm, bưng khăn, cây phất trần, lư hương, đồng loạt nối đuôi.

Đây là một tiệc trà.

Chủ tiệc: Hoàng thứ tử Tề vương Tiêu Lệnh Nghiệp. Người tham dự: Lang trung lệnh Cố Tuyên (Vị trí thân cận với Hoàng thượng, nhiệm vụ chính là quản lí túc vệ canh gác, quan lại, cố vấn, khuyên gián…); Thường thị Thẩm Xử Cương (chức quan thường trực hầu hạ vua); Xá nhân Âu Dương Thuật, Yết giả Quách Thiệu (phụ trách giao thiệp với nước ngoài).

Chủ đề hội nghị: Hoàng đế có muốn thay đổi hay không, liệu Thái tử sẽ bị hạ, Tề vương có thể làm chủ Đông cung chứ?

Cố Tuyên bình tĩnh rửa tách trà, Thẩm Xử Cương yên lặng nhìn mặt nướcbiêng biếc, Âu Dương Thuật ngồi ve vuốt chòm râu bạc phơ. Quách Thiệu tự thấy mình là kẻ có chức vị thấp nhất, mở miệng đầu tiên: “Sau ngày hômnay, Chiêm sự của Đông cung (phụ trách quản lý trông coi sự vụ trong phủ Thái tử) đúng là mất mặt.”

Thẩm Xử Cương mỉm cười: “Hẳn là cố ý, mấy năm nay, không ít người của Đông cung đã bị xử lí rồi.”

Tiêu Lệnh Nghiệp cũng mỉm cười: “Hôm qua Đông cung vừa đốt mấy chục tờ giấy, đều là mớ giấy lộn do Thái tử viết hỏng.”

Âu Dương Thuật buông chòm râu: “Chắc là do náo nhiệt quá, quấy rầy Thái tử rồi.”

Những kẻ trên đều là xuất thân thế gia, không phải là hạng nhất thì cũng làhơn người. Vì phụ họa theo đề nghị của Quý Phồn mà Chiêm sự Đông cung bị trách mắng. Ở góc độ khác, việc này nhằm bảo vệ lợi ích của thế gia,nhưng thấy Chiêm sự bị hoàng đế trách mắng thì những kẻ xuất thân thếgia ở đây lại vui vẻ thế đấy.

Có thể thấy, không phải chuyện gì cũng có thể quơ đũa cả nắm.

Từ khi Ngụy Tĩnh Uyên trở thành Thừa tướng, trên triều rất náo nhiệt, hômnay người này chuyện bất hợp pháp bị tố giác, ngày mai lại có quan viênkhông xứng đáng với chức vụ ở đâu đó bị liên quan. Các gia đình chatruyền con nối đều bị tóm lại đánh cho một gậy, gào khóc phản pháo.Những người hi vọng có thể tranh chút cỏ từ miệng hổ cũng vì vấn đề lễnghi như bị cười nhạo, ‘thiếu lễ độ’ mà buộc từ quan.

Mãi sau khi Ngụy Tĩnh Uyên chết rồi, những chuyện này cũng không được cảithiện. Mà ngược lại, Ngụy Tĩnh Uyên chết, lại càng ầm ĩ.

Nhiều người còn cho rằng, đợi khi Ngụy Tĩnh Uyên chết rồi, chuyện ngày xưa sẽ quay lại, mọi người cứ theo cách sống như trước? Ai dè Hoàng đế nhấtđịnh không nói lời nào, nhìn trúng Trịnh Tĩnh Nghiệp, đẩy ông ra đểtriều đình tiếp tục được náo nhiệt.

Loại náo nhiệt này, về bản chất, là tranh giành quyền lợi; lợi ích và phân bố.

Về vĩ mô, đánh thẳng vào những nhà thế phiệt, sĩ tộc mục nát, để nhữngngười có tài có khả năng được tham gia quyết định việc nước, có lợi chosự phát triển của toàn dân tộc.

Còn vi mô thì, cũng vi diệu chẳng kém.

Quy luật khách quan là xu thế chung được rút ra qua vô số những trường hợpcá biệt, nhưng quy luật khách quan ở đây đã được làm quen từ lâu, bạnkhông thể yêu cầu mọi người chuyện gì cũng phải nhìn theo góc độ vĩ môcả, đúng không? Rất nhiều kẻ thức, kẻ sĩ đều cảm thán ‘Ân sủng cho người cũ không được như trước’, ngày càng nhiều người nhận thấy các trườnghợp cá biệt đó. Hôm nay Trương gia bị đánh, mai Lý gia bị mắng, sau đó,bọn họ lại nhìn theo hướng khác để đưa ra một kết luận kì cục.

Kết luật đó là: Hoàng đế không thích Thái tử Vì nếu lấy danh sách những người từng làm việc cho Đông cung mười hai nămtrước so với danh sách hiện tại, bạn sẽ phát hiện ra, trừ những trườnghợp về hưu bình thường, phân nửa là chịu đủ các loại tội danh, hoặc biếm hoặc rời bỏ cương vị hoặc bị chém thẳng.

Càng về sau thì tình hình này càng rõ rệt hơn, khiến ta không thể không nghĩ sâu xa.

Và Tề vương chính là một trong những người nghĩ sâu xa đó, mà anh ta lại có vốn liếng để mà suy nghĩ ‘sâu xa’ thật.

Hiện Hoàng đế đã trên sáu mươi, ba mươi năm đầu không có con. Chịu đựng đến khiđăng cơ, vẫn không có đứa nào, đành phải mở rộng các lựa chọn thục nữ.Mãi đến khi trên ba mươi tuổi, có một cung nhân sinh ra Thái tử hiệntại.

Từ đó về sau, Hoàng đế như tìm được bí quyếtsinh con, con cái đẻ càng lúc càng nhiều, đến tận bây giờ ngài đã có hai mươi ba người con trai, hai mươi mốt cô công chúa, những người còn sống đến giờ lại sinh thêm mười lăm nam, hai mươi hai nữ.

Mà trong những người con này, không có con nào của vợ cả, báo cáo hết!

Và vấn đề từ chỗ đó!

Hoàng trưởng tử là con lớn nhất, nhưng xuất thân không cao quý, hơn nữacòn rất tôn trọng những thế gia có niên kỉ lớn. Khi mà huyết thốngtừ cha là như nhau, thì dòng họ bên mẹ sẽ trở nên quan trọng. Mẹ đẻ củaHoàng trưởng tử là một cung nhân bình thường, là kết quả một phép thửtrong tình trạng tuyệt vọng không con cái của Hoàng đế khi ấy. Xuất thân không cao, cũng không được sủng như Miêu Quý phi, đến khi chết vẫn chỉlà một Thục viện (là cấp phẩm thấp thứ năm trong số các hậu phi – Miêu quý phi ở vị trí thứ ba, sau Hoàng hậu và Hoàng Quý phi).

Trước khi chết, con trai bà vẫn chưa thành Thái tử, qua đời, cũng chẳng đượctruy phong. Vị trí của Hoàng thái tử, là nhờ mở một đường máu liều mạngđi ra.

Không giống những hoàng tử khác, Hoàng đế kếthôn lâu nhưng không con cái, khi tuyệt vọng thì cái gì cũng có thể thử,chỉ cần nghe nhà ai tướng mắn đẻ, có con gái đủ tuổi thì đềucho tiến cung. Bấy giờ ngài đang trong kì trăng mật với thế gia, Hoànghậu của ngài cũng là con gái thế gia, tiếc là mãi vẫn chưa có con.

Hoàng trưởng tử không phải con của vợ cả, thân phận nhà mẹ hèn kém, ở trongthời đại trọng đích thứ này thật gian nan, họa vô đơn chí, lại có vài cô gái xuất thân thế gia sinh thêm con, thế là có một loạt Hoàng thứ tử,Hoàng tam tử, Hoàng thất tử. Gần mười năm sau, đến khi Hoàng đế không lo đường con cái nữa, thì càng xuất hiện nhiều nữ nhân xuất thân thấp hènhơn.

Chẳng biết Hoàng đế cố tình hay vô ý bài xíchquyền lợi thế gia, không phải muốn đuổi cùng giết tuyệt, mà là khốngchế. Không như lời của nhiều người đứng ngoài xem, bảo rằng ‘Đả kích thế lực thế tộc’, chẳng qua Hoàng đế chỉ là hi vọng có thể duy trì thế lựccủa thế gia trong một phạm vi nhất định mà thôi. Bên cạnh đó, hoàng thất cũng rất tôn trọng thế gia. Không chỉ Hoàng hậu là con gái thế gia,ngài chọn vợ cho con trai cũng chọn trong thế gia, gả con gái cũng đếnnhà gia thế.

Hoàng đế tuổi trung niên có lần rất thích một vài thiếu nữ thế gia, trong đó có thân thích của Tưởng tướng, Thục phi.

Đối với một hoàng tử làm Thái tử mà có mẹ xuất thân không cao, rất nhiềungười thầm phản đối trong bụng, nhưng Thái tử hiểu chuyện (bé con khôngmẹ rất đáng thương), ham học (đứa nào nghiêm túc thì càng đáng yêu hơn), biết vươn lên (ôi thôi xong…), lại thêm dáng dấp tráng kiện. Để củng cố nền tảng quốc gia, năm mười hai tuổi, được phong làm Thái tử.

Thế gia cũng hiểu, có Thái tử như vậy chẳng có gì không ổn. Vì nếu để cháungoại Trương gia làm Hoàng đế thì Lý gia không muốn, để cháu ngoại Lýgia lên thì Vương gia kém vui. Thế này thì tốt rồi, không dính dáng tớiai cả, chúng ta lại bắt đầu cạnh tranh lần nữa. Kẻ có tâm tư nhạy bénbắt đầu đầu tư vào Đông cung, vừa hay, nhà ngoại Hoàng thái tử không cóthế lực, cũng cần kết giao triều thần.

Hoàng thái tửTiêu Lệnh Hành mười tám tuổi cưới Trần thị, con gái của thế gia bậc nhất làm Thái tử phi, một năm sau đẻ con trai – địa vị càng vững chắc.

Con vừa hơn một tuổi, gió đổi chiều, Ngụy Tĩnh Uyên lên chức Tể tướng. Khicòn ở địa phương, họ Ngụy đã nổi tiếng là ‘không sợ cường quyền’, thếgia gặp ông thì coi như hỏng tám trăm đời! Một bút vung lên, chức tước,việc mờ ám, chấm công, điều tra bất hợp pháp, không dung tình bất kểchuyện gì.

Trong ngoài triều đình than khóc một mảnh, rất nhiều quan viên rơi đài, mà ở đây, ngoài quan chức trung ương còncó nhân viên Đông cung nữa.

Trên triều thay đổi từngngười từng người, trong tình huống đặc thù ấy, mọi người đều cho rằngHoàng đế đã có quyết định. Nhân viên Đông cung suốt mười năm mà chỉ rớttrong một ngày, ai cũng phải suy nghĩ.

Ngụy Tĩnh Uyên cũng thế, mà Trịnh Tĩnh Nghiệp cũng vậy, trong đầu đều không hề có ýnhắm vào Thái tử. Nhưng Thái tử đã quan hệ với thế gia quá sâu, thoạtnhìn giống như Tể tướng và Thái tử, hai bên đang đối đầu, Hoàng đế thìlại bị hai gã ‘gian thần’ này li gián tình phụ tử.

Trừ gian thần và Hoàng đế, ai cũng đều cho là vậy.

Quá oan!!!

Lượng biến, chất ắt đổi, ban đầu không ai có hành động khác thường. Nay lượng qua mười năm, Hoàng đế đã sáu mươi tuổi, rất nhiều người độngtâm, nhưng cả ngài và hai vị Tể tướng đều không nghĩ đến chuyện này.

Đúng là một sự hiểu lầm không hề nhẹ!

***

Hi Sơn được gọi là ‘sơn’ thì ắt địa hình không bằng phẳng, xe ngựa củaTrịnh Diễm vòng qua khúc quanh, hướng thẳng tới cung Thúy Vi. Diện tíchHi Sơn không nhỏ, nếu ném một người không biết đường vào đây, cho dù may mắn thì cũng phải mất ba bữa cơm mới về đến nhà.

Ngay cả như vậy, Trịnh phủ cũng không cách cung Thúy Vi quá xa. Trên núi thì không phải chỗ nào cũng thích hợp để xây nhà, nhưng đâu cũng có thểngắm cảnh. Nơi đẹp nhất chính là biệt cung của Hoàng thượng, phân cấptheo địa vị thì nhà ở của chư thần cũng không khác biệt lắm. Tuy biệtnghiệp của Trịnh gia là được nhận từ người khác, nhưng khá gần chỗ Hoàng đế, cảnh sắc cũng đẹp.

Vậy nên Trịnh Diễm hay bị Miêu phi gọi vào cung Thúy Vi chơi.

Cung Thúy Vi nhỏ hơn cung Đại Chính, trước mặt cũng có một vài đơn vị đanglàm việc. Trịnh Diễm ngồi trên xe, lắc la lắc lư đưa vào cung Thúy Vi.

Miêu phi đang rất nhàm chán, nhờ Quý lão tiên sinh ban cho, Hoàng đế khôngthể nghỉ phép trong lúc phải ra mặt điều đình, đành phải lãnh đạm với mỹ thiếp, Miêu phi bèn tự tìm biện pháp giết thời gian.

Trịnh Diễm nhìn Miêu phi, còn tưởng mình đến nhầm chỗ. Viên thịt cạnh Miêu phi xuất hiện từ khi lúc thế?!

Cục thịt viên trông cũng đáng yêu lắm, hai má phúng phính trong veo, TrịnhDiễm mở to hai mắt – con nhà ai thế này? Trông siêu đáng yêu~ mặt mũikhông sắc nét như Phó Tông Thuyên, thoạt nhìn có vẻ bình thản, nhu hòa,làn da trắng nõn, đôi mắt đen sáng ngời, miệng còn lấp lánh ánh nước.Tâm trạng bà thím của Trịnh Diễm dâng trào, tim mềm ra – chạm vào khuônmặt nhỏ xíu này thì thích phải biết, càng nựng càng yêu.

“Không biết à? Đây là Lệnh Nghi đấy.” Miêu phi nhiệt tình giải thích.

“…” Bộ nổi tiếng lắm chắc?

Miêu phi nhìn vẻ mặt ngây ngô của Trịnh Diễm, cả giận nói: “Nhìn đến hồ đồrồi à? Sao thấy Nhị Thập Tam lang của chúng ta mà không nói gì thế?”

“Thế đây là ai vậy ạ?” Trịnh Diễm nhanh chóng sửa lỗi, hỏi chuyện.

“Là Nhị Thập Tam lang.”

“Nhà ai ạ?” Chị hai à, đừng có đùa nữa được không?

“Không phải nói rồi sao? Của nhà chúng ta đấy.”

“Hả?” Trịnh Diễm vừa phát hiện mình đã dùng một ánh mắt rất thô bỉ để nhìn tiểu hoàng tử.

Miêu phi cười nghiêng ngả: “Không ngờ à?”

Trịnh Diễm thành thực gật đầu, lại vén váy thi lễ với vị tiểu hoàng tử này.Tiểu hoàng tử vẫn ngồi yên như cũ, bấy giờ gật đầu: “Miễn lễ.”

Trịnh Diễm không ngờ đây là hoàng tử, vì cậu mặc quần áo chất liệu tốt, nhưng không phải chế phục, hơn nữa, nàng cũng chưa từng gặp tên nhóc này bao giờ.

Miêu phi vẫy tay, để Trịnh Diễm đến ngồi, ôm Tiêu Lệnh Nghi vào lòng: “CungThúy Vi không lớn bằng cung Đại Chính, ở chung được thì ở thôi. Vừa hay, Nhị Thập Tam lang cũng đến đây ở với ta.”

Tiêu LệnhNghi trước mặt là đứa con nhỏ nhất của Hoàng đế, mẹ chỉ là một cung nhân bình thường. Cha bé nhiều con, chính sự cũng lắm, sinh hoạt cá nhânphong phú, căn bản là không thể chơi với con trai, con gái của mình, hễrảnh một chút là ngài phải cùng Miêu phi cố gắng để sinh thêm em traicho Tiêu Lệnh Nghi.

Mà Miêu phi, theo Trịnh Diễm quan sát, dường như đang ở một hoàn cảnh khó xử. Rốt cuộc là chọn mộtđứa con nuôi ở hậu cung, hay cùng Hoàng đế chuyên tâm sinh một đứa? Đâylà một vấn đề lớn. Trịnh Diễm cảm thấy, nếu như Miêu phi đang lo đến vấn đề dưỡng lão sau này, thì hoàn toàn có thể vừa nuôi vừa tìm cách sinhcon của mình, nhưng có lẽ Miêu phi cảm thấy không thể chăm sóc cho cảhai.

Chẳng lẽ bây giờ đã có quyết định rồi sao?

Trịnh Diễm nghi ngờ, Miêu phi giới thiệu nàng với Tiêu Lệnh Nghi: “Nhị Thập Tam lang, con nhìn xem, Thất nương có đẹp không?”

Tiêu Lệnh Nghi nghiêm túc gật đầu: “Đẹp lắm.” Giọng nói mềm mại, dịu dàng.

Trịnh Diễm: “…”

Miêu phi cười rất tươi: “Thất nương đã đọc sách biết chữ rồi đấy, bây giờchữ nào Nhị Thập Tam lang không biết thì tới hỏi Thất nương đi, xem chịấy có biết không?”

Miêu phi bị bắt phải lựa chọn,hoặc theo ý của mình; nhận con của người khác, không chắc là có thể nuôi tốt, chi bằng vẫn tự sinh. Nhưng có điều, Hoàng đế cùng người khác thì lòi ra, còn với cô thì chẳng thấy đứa nào. Nếu không vì tình hình hiện nay,cô có thể đợi, nhưng bên ngoài đã giương cung bạt kiếm như thế, Miêu phi không chờ nổi.

Miêu phi biết xuất thân và địa vị cao của mình hiện đã làm rất nhiều nữ nhân hậu cung không vừa mắt, một khicon của họ thành Hoàng đế, tuyệt đối sẽ không tha. Cho dù Thái tử đăngcơ, mẹ đẻ anh ta đã mất, coi như cũng xong. Nếu không sinh được, thìtìm một đứa con nuôi thật ngoan, vừa đúng lúc, mẹ đẻ của Tiêu Lệnh Nghichết, tâm tư của cô ta cũng linh hoạt hẳn lên.

TrịnhDiễm mở to mắt nhìn cung nữ mang sách tới, Tiêu Lệnh Nghi nhận lấy mởra, há hốc mồm. Hoàng tử bảy tuổi đọc sách, nhờ vào ham thích, thiênphú, muốn học hỏi mọi điều xung quanh. Còn tiểu hoàng tử năm tuổi nàyđọc sách trước mặt Miêu phi? Không hề bình thường tí nào!

Trong chớp mắt, bày sách ra trước mặt nàng, Miêu phi nói: “Ta biết ít chữ,con được thầy giỏi dạy cho, chuyện này giao cho con đi.”

Trịnh Diễm nhăn mũi nhìn Miêu phi: “Quý phi chọc con, bảo không biết chữ. Người nào khiêm tốn là mập đó.”

Miêu phi phì cười: “Ít nói nhảm đi!”

Tiêu Lệnh Nghi nhìn Trịnh Diễm chờ nàng trả lời, Trịnh Diễm nhất thời mềmlòng, cầm sách. Những chữ trẻ con biết thì khá đơn giản, nhưng những chữ này rất dễ nhầm. Những chữ trong truyền thuyết khiến người nước ngoàité xỉu khi nhìn là ‘Kỉ, dĩ, tỵ’ đã xuất hiện rồi, quen thuộc đến độkhiến khóe môi Trịnh Diễm co rút mãi thôi. (Kỉ [己], dĩ [已], tỵ [巳] là những chữ âm đọc tương tự nhau, cách viết khá giống nhau, rất dễ nhầm)

Trịnh Diễm: “…” Chữ này thì nàng biết, nhưng phải làm thể nào để cậu bé đẹptrai này nhớ kĩ đây? Suy nghĩ một lát rồi nói: “Điện hạ chỉ nhớ một câunày là được,” sau đó chỉ ra mặt trời ngoài điện, “Tự nhìn kìa, đã đếngiờ Tỵ rồi đấy.” (tự Kỷ khán, Dĩ đáo Tỵ thì). Nói xong miệng còn chưa ngậm lại.

Tiêu Lệnh Nghi đọc lại câu này hai lần, mím môi gật đầu: “Cái này rất dễnhớ.” Sau đó khép miệng, cười một cái, nhìn Trịnh Diễm, khiến Trịnh Diễm cảm thấy vành tai nóng lên, không tự nhiên ho khan một tiếng, xoay mặtnhìn sang Miêu phi đầy yêu thương đang nhìn cả hai.

Không phải chứ?! Tưởng chị mới bảy tuổi thôi sao? Bộ cho rằng chị đây đọcnhiều tiểu thuyết cung đấu trạch đấu thế cho vui thôi chắc?

Trịnh Diễm nhìn ánh mắt của Miêu phi mà như đang thấy một giao dịch: ‘Ta hỗtrợ con trai cô lên làm Hoàng đế, cô phải để con gái ta lên ngôi Hoànghậu,’ sau đó đến tiết mục: ‘Khi Hoàng đế đăng cơ, vì củng cố địa vị, quả đã lập hậu, đủ lông đủ cánh liền phế bỏ, đưa tình yêu chân chính củamình lên làm Hậu, giết cả nhà ngoại thích xưa, xử lí cha vợ, quẳng Hoàng hậu vào lãng cung sống quãng đời thê lương còn lại.’

Cha, mẹ, cứu con!

Truyện full

  • Đúng Đúng
    Đúng Đúng

    Nội dung nhãn mác: hoan hỉ oan gia, thanh mai trúc mãEditor: KrazydreamyGiới thiệu:Cặp đôi học bá và học tra lại một lần nữa tặng...

  • Tình Đầu Duy Nhất - Mộ Nghĩa
    Tình Đầu Duy Nhất - Mộ Nghĩa

    Tác giả: Mộ NghĩaChuyển ngữ: Cửu cô nươngDesigner: Delina La RoséeTag: Cưng chiều, Hào môn thế gia, HE, Ngôn Tình, Ngọt, Thanh xuân...

  • Tiểu Thư Trưởng Nữ
    Tiểu Thư Trưởng Nữ

    Thể loại: Cổ đại, ngược, trọng sinh, ngôn tình, tình cảm.Số chương: 66Nội dung: "Sống chết là do duyên số! Nếu ông trời đã cho ta cơ...

  • Nuôi Dưỡng Tình Nhân Bí Mật
    Nuôi Dưỡng Tình Nhân Bí Mật

    Truyện Nuôi Dưỡng Tình Nhân Bí Mật thuộc thể loại ngôn tình đặc sắc hay, hấp dẫn người đọc. Người đàn ông ấy không hề...

  • Tà Phượng Nghịch Thiên
    Tà Phượng Nghịch Thiên

    Thể loại: Xuyên không, dị giới.Nguồn convert:TangthuvienEdit: Tử Liên Hoa 1612, Thường XuânBeta: thienbao95Hạ Như Phong, con gái của...

  • Cookie Ngọt Ngào
    Cookie Ngọt Ngào

    Thể loại: Sủng ngọt, 1 vs 1, làng giải trí, nhẹ nhàng,  HEEditor: MelodysoyaniNhân vật chính: Cao Cẩn Trúc, Ngôn LinhVai phụ:Kiều...

  • Bàn Long Ngoại Truyện
    Bàn Long Ngoại Truyện

    Tác giả: KilisideThể loại: Tiểu thuyết, đồng nhân, bách hợp, xuyên thư, tu chân, ma pháp...Nhân vật chính: Trần Tiểu Nhạn x Địch Lỵ Á,...

  • Quân Hoan Tỏa Kiều
    Quân Hoan Tỏa Kiều

    Quân hoan tỏa kiều (Trùng sinh)Tác giả: Mộc Nhã Tịnh NguyệtTóm tắt:Nàng là gông xiềng, cũng là cứu rỗi.Tag: Ông trời tác hợp, trùng...

  • Thiên Kim Trở Về - Tiểu Trần
    Thiên Kim Trở Về - Tiểu Trần

    Năm bốn tuổi, tôi được bố mẹ ruột tìm thấy, họ đưa tôi đến một căn biệt thự lộng lẫy.Chỉ thấy một bạn nhỏ chạc tuổi tôi từ trên lầu đi...

  • Nếu Có Thể Không Yêu Chàng
    Nếu Có Thể Không Yêu Chàng

    Tên Hán Việt: Như quả khả dĩ bất ái nhĩ/ 如果可以不爱你Tác giả: Hạ Thiên Tiểu Tất/ 夏天小漆Độ dài: 10 chương + 2 phiên ngoạiEdit: Ndmot99 ???Văn...

  • [Đồng Nhân Attack On Titan] Cầu Kiến
    [Đồng Nhân Attack On Titan] Cầu Kiến

    Tác phẩm: [ Đồng nhân Attack on Titan ]: Cầu KiếnTác giả: Viêm Đề.Thể loại: Hành động, Đồng nhân Attack on Titan, Xuyên không,...

  • Ngân Thỏ Kỳ Duyên
    Ngân Thỏ Kỳ Duyên

    Tác giả: Tiếu VũConvert: NothingEdit: Meo meo meo (Dương tỷ)Giới thiệu:Cha mẹ sinh con, trời sinh tính, ai cũng khác nhau;Thỏ cùng...

  • Tình Đầu Mãi Mãi
    Tình Đầu Mãi Mãi

    Tác giả: KleThể loại: sủng ngọt, thanh xuân vườn trường, tổng tài, ngôn tình đô thị, nữ cường,...Giới thiệu:Có những cuộc chia ly sẽ...

  • Mỹ Thực Mua Đứt Mỹ Nam
    Mỹ Thực Mua Đứt Mỹ Nam

    Nguyên tác: Mỹ sắc khả san (Sắc đẹp có thể ăn được)Thể loại: hiện đại, mỹ thực, đáng yêuSố chương: 50Editor: lavender9xnbBìa: Kún Lazy...

  • Kỳ Nghỉ Hoang Đường
    Kỳ Nghỉ Hoang Đường

    Tác giả: Tần Tam KiếnBiên tập: QuétThể loại: hiện đại, 1×1, ngôi thứ nhất, ngọt ngào, nhẹ nhàng, hài hước, du lịch, giáo viên Toán quỷ...