Con Gái Gian Thần

Chương 14: Tay sai đầu tiên

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Ừ, CHÁU THIẾU NỢ CÔ ĐẤY NHÉ, SAU NÀY CÔ CÓ NHỜ, THÌ KHÔNG ĐƯỢC PHÉP TỪ CHỐI ĐÂU.

“Quý Phồn điên rồi à?”

Vẫn là buổi tụ họp của gian đảng Trịnh thị, kẻ không kiềm chế tức giận chính là đám lâu la. Quang Lộc tự khanh (quan văn, tòng tam phẩm) là kẻ lên tiếng đầu tiên, sau mới nhớ Quý Phồn hình như là thầy của TrịnhTĩnh Nghiệp, ngượng ngùng ngậm miệng. Quả nhiên, Trịnh Tĩnh Nghiệp không vui nhìn ông ta: “La ó cái gì đó?”

Tim Quang Lộc tựkhanh nảy lên một cái, dù sao thái độ của Quý Phồn với Trịnh Tĩnh Nghiệp chẳng khá hơn, nên không sợ Trịnh tướng thật sự tức giận: “Hạ quan chỉnói thật tâm, từ khi vị danh sĩ này vào triều, có ai đang ngồi mà khôngrụt vai nghe lão mắng chửi? Mắng chửi thì cũng xong, chúng ta đều làvãn bối, nhưng bậc cha chú như lão, sao lại hãm hại người khác như thế.Suốt hai ngày nay, hạ quan không dám về nhà rồi.”

Ngữ khí lo lắng thế chọc cười Trịnh Tĩnh Nghiệp: “Ông cũng là một trong Cửu khanh, lo cái gì chứ?”

Hộ bộ thượng thư (tòng nhị phẩm) tiếplời: “Hẳn là chúng hạ quan sẽ không bị ảnh hưởng gì, nhưng lần này, chỉ sợThánh nhân sẽ đặt nghi vấn lên Tướng công ngài. Quý Thị trung được ngàitiến cử, nhưng lão lại đưa ra chủ ý như thế, lại không nói rõ, chuyệnnày… sợ sẽ khó giải quyết.”

Trịnh Tĩnh Nghiệp nhướngmày: “Cái gì không dễ?” Không thấy hôm nay ông cho gọi ai tới hay sao!Chẳng phải bây giờ ông đang muốn giải quyết vấn đề sao? Quý Phồn đúng là gây phiền toái cho ông lắm lắm! Lúc trước mượn thanh danh của Quý Phồnđể làm quan, nay đến phiên ông trả vốn lẫn lời.

Thôiđược, nếu giải quyết xong Quý Phồn, từ nay về sau sẽ không có kẻ dùngđạo nghĩa để chèn ép được ông, cùng lắm chỉ nói suông sau lưng mà thôi.

“Nếu lão muốn làm, các ông hãy cứ tham gia theo, Quang Lộc tự, trước tiên đi tìm đời sau của các bậc hiền triết, mồ côi nhà huân quý, con cái thếgia, tìm hết rồi giao cho lão, nhớ kĩ, viết chi tiết lai lịch từng người vào.”

“Ơ…” Quang Lộc tự khanh.

“Còn Hộ bộ, ông kiểm tra lại quốc khố, gạo, tiền, đếm số lượng rồi liệt kêra, hộ tịch trong nước, ruộng nương cũng phải rõ ràng, tính toán thậtminh bạch, chi tiết. Ta còn chưa nói xong, tìm hiểu về lương phát chođóng quân, bổng lộc, được cấp riêng bao nhiêu mẫu ruộng đồng cũng liệtkê hết ra đây…”

“!” Trịnh Tĩnh Nghiệp còn chưa nói xong, Hộ bộ thượng thư liền hiểu, “Hay, thật quá hay!”

“Không bột đố gột nên hồ, để xem lão có thể nói gì được nữa.” Hai người cùng đập cái chách thốt lên.

***

Vì sao nói chiêu này của Trịnh Tĩnh Nghiệp rất cao minh? Này là phải bắt đầu từ Quý Phồn.

Quý danh sĩ đã qua bảy mươi năm cuộc đời, quả thật khá thuận buồm xuôi gió. Dù lão không phải xuất thân thế gia, nhưng cũng chẳng nghèo hèn chịuđắng cay. Trải qua thời gian thủ tang nghiêm khắc, sau đó khước từ chứcvụ được bổ nhiệm, nhờ vào tài ăn nói và học thức, cuối cùng Quý Phồncũng trở thành một đại danh sĩ, khi ấy mới vừa ba mươi lăm.

Sau đó bắt đầu mở lớp nhận học trò, có rất nhiều danh sĩ đệ tử, mà học tròra làm quan lớn càng nhiều hơn, tiếng tăm của lão nổi tiếng khắp thiênhạ. Quý Phồn rất thông minh, biết xuất thân của mình không cao, nếu tuổi trẻ vào triều làm quan thì sẽ chẳng có tiền đồ gì lớn – khi ấy thế giahùng mạnh hơn bây giờ – không bằng cứ làm một danh sĩ.

Khi còn trẻ, Quý Phồn kiêu ngạo lắm, làm tay chạy vặt viết đơn kiện thì được cái gì? Không bằng cứ làm danh sĩ thôi.

Đến khi Trịnh Tĩnh Nghiệp làm Tể tướng, học trò của lão làm Tể tướng, tiếng tăm của Quý Phồn càng vang dội, phiền toái cũng bắt đầu. Mà đấy vốn làngười học trò lão không xem trọng…. Từ đó, đương nhiên lão được rấtnhiều người quen, biết mối quan hệ của hai người, thay phiên hẹn gặp.

Quý Phồn bắt buộc phải vào kinh, vừa vào kinh thành, Trịnh Tĩnh Nghiệp lậptức nhận lỗi, đương nhiên không có cảnh khóc gào nước mắt ràn rụa tỏ vẻsám hối, nhưng cũng đã dùng hành động thực tế để tỏ ý nhún nhường. Màkhiến cho mọi người không ngờ nhất là, Trịnh Tĩnh Nghiệp tiến cử lão với hoàng thượng! Xét đến danh tiếng của lão, một bước lên thẳng làm Thịtrung.

Quên nói một câu, năm nay lão đã bảy mươi lăm. Ở tuổi này thì Khổng Tử đã thành Thánh được ba năm (Khổng Tử mất năm 72 tuổi), còn lão lại có thể bắt đầu một công việc hoàn toàn mới, rất dũng cảm.

Vốn mỗi ngày trôi qua rất tốt đẹp, rất nhiều người ra sức chống đỡ, cũngkhông có kẻ gây sự, lão chiêu binh mãi mã, chọn ra không ít người làmcấp dưới cho mình, cuộc sống khá vẻ vang thành công.

Quý Phồn không biết rằng, Trịnh Tĩnh Nghiệp không để lão gây chuyện, bởi vì bản thân công việc chính là một tiểu yêu tinh dày vò con người ta – nếu thật sự muốn lăn xả vào.

Chưa hết, tháng đầu tiên,nhóm chính nhân quân tử đã giúp Quý Phồn biết bao nhiêu việc – sau đó đề cử những kẻ có thể dùng để gài vào triều – và cuối cùng, yêu cầu QuýPhồn trả lại vốn đầu tư chính trị cho bọn họ.

Quý Phồn nhìn trái phải, mới phát hiện ra lần này mình đã rớt xuống hố thật rồi.

Chức vị của lão được Trịnh Tĩnh Nghiệp đề cử, từ nay về sau phải nhún nhường với Trịnh Tĩnh Nghiệp ba phần, không thể ra uy thầy trò nữa. Trừ khiTrịnh Tĩnh Nghiệp đã gây chuyện lớn, hại nước hại dân, nhưng nay ôngchẳng có hành động nào dù là nhỏ nhất, đề này coi như khó giải.

Mà quan hệ trên triều cũng thật phức tạp, được lòng người này thì mất ý kẻ khác. Một hành động nhỏ thì số ít được lợi, những kẻ còn lại tức giận,đến khi chọc phải bọn họ, mặc kệ bạn có phải thế hay không, vẫn mắngchửi bạn là gian thần như thường.

Sau khi đã giúp đỡlão rất nhiều, hiển nhiên có kẻ lại đến nhờ vả Quý Phồn (thanh danh lãolớn, địa vị phải cao thôi), yêu cầu khôi phục chế độ cũ.

Chế độ cũ, đã bị chính sách của gian thần Ngụy Tĩnh Uyên, xấu xa gấp mộttrăm lần so với Trịnh Tĩnh Nghiệp, phá bỏ. Và ác danh lớn nhất của NgụyTĩnh Uyên chính là: Giảm chức thu tước.

Lạinói, thế lực của thế gia lớn, mấy đời làm Tể tướng, làm Cửu khanhđủ loại, thế lực trong triều không hề tầm thường, cả hoàng thất cũngmong muốn được theo chân làm thông gia với bọn họ. Có thế gia nào khôngđược thừa kế vài cái tước vị, cưới không mười thì tám cô công chúa đâu?

Từ khi thể chế phong đất bắt đầu, phân tước vị cho một người chính là dành cho cả thế hệ của người đó, trừ khi triều đại thay đổi hoặc cả nhà mưuphản, còn không, bạn là vương, con bạn cũng thế, nhà nước chẳng nhữngmất đi khoản thuế này, mà còn phải giảm một loạt thuế thu liên quan xung quanh nữa kìa.

Không chỉ vậy, nếu có cha lập cônglớn, tuy tước vị của bản thân đã rất cao, vẫn có thể nhận thêm một hoặcvài tước vị cho các cậu con. Thậm chí dù không được phong tước cao, cũng có thể chọn chức quan cho con trai.

Hơn hết, nếu một vương triều bị tiêu diệt, ngoại trừ vị Tân vương được chọn từ hoàng thất để làm bình hoa chính trị, nhằm bày tỏ sự khoan dung của triều đại mới, thì các thành viên của còn lại của tôn thất đều trở thành dân thường. Thế gia không giống vậy, bọn họ có thế lực riêng, Tân vương cần sự hỗ trợ của bọn họ, phục vụ Tânvương, thế là lại trở thành ‘Công thần’ của triều đại mới. Cứ thế, cóthể tiếp tục nhận thêm chức tước, thành đại thần của vị vua mới.

Nếu có quan có tước thì không cần nộp thuế, căn cứ vào phẩm bậc khác nhau,có thể có đến mấy trăm nô bộc, vài vạn mẫu đất trồng mà chẳng cần thuếmá chi sất.

Hoàng đế lúc trẻ, vừa tăng uy tín củamình với bên ngoài, vừa tìm cách giải quyết vấn đề này. Cho đến khi uytín của ngài đã đủ, chiến tranh tốn không ít tiền, làm cách gì đây, thôi thì thịt con dê béo kia ngay. Đúng thời điểm này, Ngụy Tĩnh Uyên xuấthiện, chủ trương chính trị của ông ta còn mạnh tay hơn cả Hoàng đế, đưara chế độ ‘Giảm chức thu tước’.

Cha làm Thân vương,con thành Quận vương, cháu trai là Công tước. Đương nhiên, quyền lợitương ứng cũng giảm theo. Còn nữa, không phải tước vị nào cũng đượcphong đất, chỉ được lĩnh lượng bổng lộc nhất định, không được thựcphong. Điều này không chỉ áp dụng với thế gia, mà cả hoàng thất.

Cho dù Ngụy Tĩnh Uyên chết đi, tan cửa nát nhà, Hoàng đế cũng không hề nóisẽ khôi phục chế độ cũ. Đương nhiên, lão Hoàng đế cũng chẳng đứng hứngmũi chịu sào, ngài giả chết, còn người gánh trách nhiệm chính là TrịnhTĩnh Nghiệp, mặc cho bao người hết công khai rồi ám chỉ, Trịnh TĩnhNghiệp vẫn không quan tâm. Hơn nữa, bản thân hành vi, phương thức củaTrịnh Tĩnh Nghiệp cũng có vấn đề, thủ đoạn đả kích đối thủ cũng rất ácliệt, thanh danh của ông, coi như đã hỏng.

Cũng may có kẻ khai mào là Ngụy Tĩnh Uyên, không thì Trịnh Tĩnh Nghiệp đã là đại gian thần hàng đầu của vương triều.

***

“Thì ra là thế.” Trịnh Diễm hiểu rõ gật gù. Cả cha, cả thầy nàng dù coitrọng cũng sẽ không nói cho nàng biết những chuyện thế, chỉ đành đi dòhỏi.

Chẳng như về sự tích chói lọi của Ngụy TĩnhUyên, không ai mà không biết, chỉ cần hỏi tì nữ thân cận thôi cũng lòira ngay, nhưng Quý Phồn đã làm gì, thì chỉ có ba người anh đã ra làmquan, còn đám cháu chưa lớn hết của nàng hay. Trịnh Diễm không biết,nhưng chắc chắn tụi nó nghe ngóng được, thế là hỏi chuyện từ đám cháu,chắp vá lung tung cũng biết được chân tướng. Tiện nhất là, người cháunày đang thiếu nàng một cái nhân tình.

Trong nhà,Trịnh Diễm cũng xem như có địa vị, được cha mẹ yêu thương, tuổi lại nhỏ, cơ bản, chỉ cần không xông vào phòng ngủ của cha mẹ, anh trai và chịdâu, thì đi đâu cũng được. Nhà bếp chuồng ngựa tiền sảnh sân sau, khôngcó chỗ nào nàng không được lai vãng. Lại vừa gặp đứa cháu Đức Hưng cóchuyện muốn nhờ: Cậu nhóc muốn đổi lại quyển bài tập đã nộp cho cha.

“Là quyển này này, tại cháu mơ màng, nên lấy nhầm. Tiểu cô cô giúp cháu đi.”

“Thì cháu đem quyển hôm nay đi nộp là xong rồi.”

Trịnh Đức Hưng đau khổ: “Nào dễ vậy?” Ấp a ấp úng một hồi, mới kể hết. Thì ra, thời này không có tiểu thuyết, mà lưu hành thoại bản, không dài, nhưng nội dung khá đặc sắc, nhóm gia trưởng cũng xem, nhưng tuyệt đối không cho tụi con nít được rờ tới.

Trên hạ chính sách, dưới có đối pháp, đám nhóc tiểu học truyền nhau phương pháp: Viết tay (mấy năm này chưa có in ấn), bên ngoài thì bọc như vở học, để lẫn trong sách sẽ cực kì dễ che giấu.

Nhược điểm duy nhất chính là giống như trường hợp hiện tại, dễ cầm nhầm.Trịnh Tú và Phương thị đều là người đoan chính, nếu phát hiện chuyện này thì không chỉ khẽ một bàn tay thôi đâu. Trịnh Đức Hưng ngẫm nghĩ, trong nhà, người đi vào thư phòng của cha cậu mà không cần kiêng dè thì chỉcó bà ngoại, mẹ, và tiểu cô cô này thôi. Những người khác ít nhiều gìcũng tránh né ngại ngùng.

Thế gì nhờ cô đi! Theo cậuquan sát, tiểu cô cô của mình cũng là người hoạt bát, còn nhỏ, cũng dễkhuyên bảo. Nếu xúi quẩy bị tố cáo, hoặc chuyện không thành, thì kết quả đều bị phạt, nhưng nếu cô chịu giúp, thì cậu buôn bán có lời rồi.

Trịnh Diễm xụ mặt: “Tại sau cháu tới nhờ vả mà không vào đây?”

Trịnh Đức Hưng nhìn cô bé đang lên mặt, không thể khác hơn đành nghe theo.

Trịnh Diễm rất khó xử, nhưng vẫn hạ quyết tâm: “Lần này thôi nhé, cô giúpcháu đổi vở, nhưng quyển sách viết tay ấy là của cô. Sau này không chocháu đọc sách lung tung nữa. Ừ, cháu thiếu cô cái ơn này đấy, sau này có việc nhờ đến, không được từ chối đâu.”

Đối với việcphải giúp cô cậu làm việc, Trịnh Đức Hưng không thèm để ý, một cô nhócbảy tuổi thì có thể có chuyện khó khăn gì? Tuy rất đau lòng về quyểnsách chép tay kia, nhưng càng sợ chuyện sẽ xảy ra sau đó hơn, nhịn đaugật đầu: “Theo ý cô cô,” thò tay, đưa quyển vở bài tập chánh gốc ra, “Á, cha sắp về rồi, cô mau mau chút đi.”

Trịnh Diễm cầm lấy quyển vở đi vào thư phòng: “Đại nương mà biết chắc giận cô lắm đây!”

Nhân tình cứ vậy mà thiếu, Trịnh Đức Hưng năm nay mười hai, đã là một nửangười lớn, Trịnh Tĩnh Nghiệp định đưa cậu vào cung làm thân vệ, muốnnghe ngóng chuyện gì trên triều cũng dễ dàng hơn.

Tay sai đầu tiên Trịnh Diễm đặt ở triều đình cứ như vậy mà vào chốt. Vềphía Trịnh Đức Hưng, không thể nói là không được lợi từ việc này, ít raTrịnh Diễm muốn nghe ngóng chuyện gì, cậu đều đi làm, cũng là để rènluyện sự nhạy cảm đối với triều chính.

Trịnh Diễmkhông tiếp xúc với chính trị, mớ kiến thức mèo ba chân kia cũng chỉ làhọc từ trong sách, là sự kết tinh trí tuệ của bao nhiêu người. Học mônkinh tế chính trị suốt mấy chục năm ở trường Thiên triều, đã rất có ích để bạn nhỏ Trịnh Đức Hưng bắt đầu có cái nhìn về đại cục.

Đấy là nói sau.

Bấy giờ, Trịnh Diễm đang ngồi nghe Trịnh Đức Hưng kể lại những tin đã nghengóng được trên triều, sau đó nghiêm túc nói với cậu: “Sau này muốn nhờcô giúp chuyện gì, cứ tới tìm cô là được.”

Truyện full

  • Đúng Đúng
    Đúng Đúng

    Nội dung nhãn mác: hoan hỉ oan gia, thanh mai trúc mãEditor: KrazydreamyGiới thiệu:Cặp đôi học bá và học tra lại một lần nữa tặng...

  • Tình Đầu Duy Nhất - Mộ Nghĩa
    Tình Đầu Duy Nhất - Mộ Nghĩa

    Tác giả: Mộ NghĩaChuyển ngữ: Cửu cô nươngDesigner: Delina La RoséeTag: Cưng chiều, Hào môn thế gia, HE, Ngôn Tình, Ngọt, Thanh xuân...

  • Tiểu Thư Trưởng Nữ
    Tiểu Thư Trưởng Nữ

    Thể loại: Cổ đại, ngược, trọng sinh, ngôn tình, tình cảm.Số chương: 66Nội dung: "Sống chết là do duyên số! Nếu ông trời đã cho ta cơ...

  • Nuôi Dưỡng Tình Nhân Bí Mật
    Nuôi Dưỡng Tình Nhân Bí Mật

    Truyện Nuôi Dưỡng Tình Nhân Bí Mật thuộc thể loại ngôn tình đặc sắc hay, hấp dẫn người đọc. Người đàn ông ấy không hề...

  • Tà Phượng Nghịch Thiên
    Tà Phượng Nghịch Thiên

    Thể loại: Xuyên không, dị giới.Nguồn convert:TangthuvienEdit: Tử Liên Hoa 1612, Thường XuânBeta: thienbao95Hạ Như Phong, con gái của...

  • Cookie Ngọt Ngào
    Cookie Ngọt Ngào

    Thể loại: Sủng ngọt, 1 vs 1, làng giải trí, nhẹ nhàng,  HEEditor: MelodysoyaniNhân vật chính: Cao Cẩn Trúc, Ngôn LinhVai phụ:Kiều...

  • Bàn Long Ngoại Truyện
    Bàn Long Ngoại Truyện

    Tác giả: KilisideThể loại: Tiểu thuyết, đồng nhân, bách hợp, xuyên thư, tu chân, ma pháp...Nhân vật chính: Trần Tiểu Nhạn x Địch Lỵ Á,...

  • Quân Hoan Tỏa Kiều
    Quân Hoan Tỏa Kiều

    Quân hoan tỏa kiều (Trùng sinh)Tác giả: Mộc Nhã Tịnh NguyệtTóm tắt:Nàng là gông xiềng, cũng là cứu rỗi.Tag: Ông trời tác hợp, trùng...

  • Thiên Kim Trở Về - Tiểu Trần
    Thiên Kim Trở Về - Tiểu Trần

    Năm bốn tuổi, tôi được bố mẹ ruột tìm thấy, họ đưa tôi đến một căn biệt thự lộng lẫy.Chỉ thấy một bạn nhỏ chạc tuổi tôi từ trên lầu đi...

  • Nếu Có Thể Không Yêu Chàng
    Nếu Có Thể Không Yêu Chàng

    Tên Hán Việt: Như quả khả dĩ bất ái nhĩ/ 如果可以不爱你Tác giả: Hạ Thiên Tiểu Tất/ 夏天小漆Độ dài: 10 chương + 2 phiên ngoạiEdit: Ndmot99 ???Văn...

  • [Đồng Nhân Attack On Titan] Cầu Kiến
    [Đồng Nhân Attack On Titan] Cầu Kiến

    Tác phẩm: [ Đồng nhân Attack on Titan ]: Cầu KiếnTác giả: Viêm Đề.Thể loại: Hành động, Đồng nhân Attack on Titan, Xuyên không,...

  • Ngân Thỏ Kỳ Duyên
    Ngân Thỏ Kỳ Duyên

    Tác giả: Tiếu VũConvert: NothingEdit: Meo meo meo (Dương tỷ)Giới thiệu:Cha mẹ sinh con, trời sinh tính, ai cũng khác nhau;Thỏ cùng...

  • Tình Đầu Mãi Mãi
    Tình Đầu Mãi Mãi

    Tác giả: KleThể loại: sủng ngọt, thanh xuân vườn trường, tổng tài, ngôn tình đô thị, nữ cường,...Giới thiệu:Có những cuộc chia ly sẽ...

  • Mỹ Thực Mua Đứt Mỹ Nam
    Mỹ Thực Mua Đứt Mỹ Nam

    Nguyên tác: Mỹ sắc khả san (Sắc đẹp có thể ăn được)Thể loại: hiện đại, mỹ thực, đáng yêuSố chương: 50Editor: lavender9xnbBìa: Kún Lazy...

  • Kỳ Nghỉ Hoang Đường
    Kỳ Nghỉ Hoang Đường

    Tác giả: Tần Tam KiếnBiên tập: QuétThể loại: hiện đại, 1×1, ngôi thứ nhất, ngọt ngào, nhẹ nhàng, hài hước, du lịch, giáo viên Toán quỷ...