Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 9: Đốt trại địch

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Mười năm, từ khinàng bị ép gả đi xa, ông ta đã đi theo nàng đến biên tái, chờ nàng ở đây đủ mười năm. Xa gia đình, bỏ quốc thổ, mai danh ẩn tích chỉ để chờnàng, cho dù chỉ đưa mắt nhìn về phía tòa hoàng thành Sóc quốc mà thựcra vĩnh viễn không nhìn thấy được, tưởng tượng nàng cười, nàng nhíu màycũng tốt. Nơi này là nơi gần nàng nhất.

Vầng trăng vô cùng quý giá trong lòng ta, ngươi dám giẫm dưới chân để nàng dính đầy bụi đất, ngươi dám!

Dung Diễn vừa đau lòng vừa giận dữ, bất chấp vết thương cũ, cưỡng chế thúcgiục chân khí từ tuyết sơn sau lưng, nội tức cuồn cuộn không ngừng rótvào kinh mạch, xuất thủ sinh gió, đã là sát chiêu.

Thái tử Minhvai trúng phi đao, bước đi lảo đảo, mắt thấy đã sắp bị một chiêu củaDung Diễn đánh trúng họng, nhưng không hổ là nhân vật xuất sắc trong thế hệ trẻ, gặp biến cố không sợ hãi, một chưởng đón đỡ, một quyền đấm vàomặt Dung Diễn.

Dung Diễn không lùi mà tiến tới, thân pháp kì ảonhư ma quỷ. Ông theo học Thiên Cơ lão nhân, thông hiểu bách sự, võ họccác phái đều được học qua, trong đó tiêu dao bộ là thuần thục nhất,lúcnày lại phối hợp với nội tức, quả thật hình như khói, thân như bóng, khó mà phân biệt.

Tào Hi sốt ruột hô to: "Hộ giá! Hộ giá!"

Các binh sĩ ngoài doanh trướng cầm trường kích đại đao trong tay tràn vào,vô số ánh đao lóe sáng bổ tới sau lưng Dung Diễn, ông ta lại không quantâm, hai mắt đỏ ngầu màu máu chỉ nhìn thái tử Minh chằm chằm, hận khôngthể đánh hắn chết ngay lập tức.

Lòng bàn tay đã tóm được cổ họngthái tử Minh, đang phát lực bóp lại, Dung Diễn chợt cảm thấy tuyết sơnsau lưng sụp đổ, toàn thân trống rỗng, nội tức tràn ra như nước lũ lậptức biến mất toàn bộ như núi băng tan chảy.

Sắc mặt tiêu điều, trong lòng lạnh buốt như nước, đúng lúc này bệnh cũ lại phát tác, để đến khi sắp thành lại bại.

Bàn tay vô lực buông xuống, cả người Dung Diễn rũ ra ngã xuống đất, phun ra một ngụm máu đen.

Thái tử Minh phản ứng cực nhanh, một cước đá Dung Diễn văng ra mấy mét, chân giẫm trên ngực ông ta, đoạt lấy hổ đầu đao trong tay Tào Hi, cười ácđộc: "Dung Diễn, bản vương sẽ đưa ngươi xuống âm phủ gặp lại con tiệnnhân đó".

Thanh đao chém xuống, ánh đao sáng như tuyết sắp chémđến cổ, công lực của Dung Diễn đã tản, muốn tránh cũng không tránh được, chỉ còn cách nhắm mắt chờ chết, trong lòng cực kì thê lương: "Cẩn nhi,cuối cùng ta cũng không thể đòi lại công bằng cho nàng, giờ xuống suốivàng gặp nàng, nàng có tha thứ cho ta không?"

Tiếng xé gió vanglên, một thanh trường kích mạnh mẽ bay từ ngoài doanh trướng vào, cánkích rất dài rung lên, kêu vù vù, ném ra sau mà đến trước, lao thẳng vềphía thái tử Minh. Thái tử Minh vội vàng thu đao đón đỡ. Keng... Trườngkích bị gạt ra, bay sang bên cạnh đâm thủng doanh trướng để lại một lỗthủng rất lớn.

Một bóng người đen sì từ ngoài doanh trướng laovào, tốc độ cực nhanh. Vì sao lại nói là một bóng người màu đen? Bởi vìquả thật rất đen, áo đen, tóc đen, giầy đen, mắt đen, ngay cả da tay damặt lộ ra cũng đen đến mức làm người ta phẫn nộ. Nói nó không đen thìnhững hòn than trong lò sưởi cũng nhất định không đồng ý.

Mọingười chỉ cảm thấy hoa mắt, bóng đen đã đến trước mặt thái tử Minh, vệtkiếm sáng loáng đâm thẳng đến mặt hắn. Khoảng cách quá gần, thái tử Minh bất ngờ không phòng bị kịp, đành phải bỏ Dung Diễn lại, lùi bước nétránh, chỉ loáng thoáng nhìn thấy một đóa hoa dâm bụt nho nhỏ trên thanh kiếm đó.

Bóng người nhỏ bé đen sì bẩn thỉu cũng không đuổi theo, sau khi một kiếm bức lui thái tử Minh, nó nâng Dung Diễn dậy, lấy mộtchiếc lọ nhỏ trong lòng ra. Thấy trong lọ chỉ còn có mấy viên thuốc màuđỏ bóng loáng, hắn liền đổ hết vào trong miệng Dung Diễn.

DungDiễn ho một tiếng, cười khổ. Đúng là phí của trời, những viên thuốc nàycực kì quý giá, vốn là chính mình tốn bao nhiêu tâm huyết luyện thành,đưa cho con mình làm quà, dặn dò cả ngàn lần rằng đây là thuốc dùng đểphòng thân cứu mạng, không dễ gì có được, không đến lúc vạn bất đắc dĩthì đừng uống mà phí phạm. Không ngờ nó lại đổ hết vào miệng mình màkhông tiếc nuối chút nào.

Quân sĩ tràn vào, thái tử Minh bịthương cũng không muốn đích thân động thủ nữa, tay bịt vết thương trênvai, lạnh mặt đứng giữa đám quân sĩ vây quanh, hạ lệnh: "Giết hết".

Giết hết? Mẹ nó, tiểu gia không phát uy, ngươi tưởng ta là mèo ốm chắc? Đứabé lập tức xù lông như một con mèo bị giẫm phải đuôi.

Dám làm tía ta bị thương, dù ngươi có hàng vạn đại quân bao vây trùng trùng, hôm nay ta vẫn phải thanh toán món nợ này.

"Giết!" Quân sĩ vây quanh Dung Diễn và đứa bé đen quá mức này, quát to mộttiếng, đao thương kiếm kích đồng thời chào hỏi các vị trí trên thân thểhai người.

Giữa loạn đao loạn thương, một vệt dao màu đen chợtlóe lên, vẽ thành một đường vòng cung hoàn mỹ, tiếng leng keng vang lênkhông ngớt. Đám quân sĩ nhìn những cây thương không có mũi, những thanhđao còn thừa một nửa và những cây kích đã biến thành que cời lò trên tay mình, nhất tề trợn mắt.

Đứa bé tay trái cầm kiếm Thanh Minh, tay phải cầm Li Quang, một chiêu thành công, khóe miệng lộ ra một nụ cườibất hảo, móc một cái ống nhỏ trong lòng ra, giật dây buộc, ném thẳng vào mặt quân sĩ đứng gần nhất.

Cái ống phun ra khói đặc màu trắngmang theo mùi tanh hôi kì lạ lan ra khắp doanh trướng. Quân sĩ bị némtrúng mặt lập tức hai mắt trợn ngược hôn mê bất tỉnh, không đúng, phảinói là bị hun ngất xỉu. Các quân sĩ xung quanh toàn bộ đều bịt mũi nônmửa, ngay cả thái tử Minh và Tào Hi cũng không thể không che miệng bịtmũi, liên tục lui lại.

Hôi thối kinh khủng!

Trong đám hỗnloạn, đứa bé nâng Dung Diễn dậy, ngồi xuống định cõng. Dung Diễn thở dài một tiếng, giữ nó lại, nói: "Con hào phóng cho tía uống bao nhiêu hồnghương hoàn như vậy, Diêm vương cũng sợ chạy mất rồi, tía có thể điđược".

Đứa bé mừng rỡ. Có thể cứu được tía, cái gì mà hồng hươnghoàn với định ngữ cực dài như dùng hàng chục loại dược liệu trăm năm khó gặp luyện đủ bảy bảy bốn chín ngày, có tác dụng cải tử hoàn sinh, tăngcường mười năm nội tức cũng đều là phù vân, có gì mà phải đau lòng xótruột?

"Loan Loan, tía hỏi, nguyệt lân hương đó là thuốc mê, tạisao lại thối như vậy?" Dung Diễn cả đời thanh cao quý phái, lúc này cũng bị mùi giống như thối chân cộng với hôi nách cộng với mùi khai của nước tiểu làm cho cực kì khó chịu.

Khuôn mặt nhăn nhó, Loan Loan nônkhan một tiếng, nhét kiếm Thanh Minh vào tay Dung Diễn, chính mình thìcầm Li Quang mở đường, kéo Dung Diễn bay vút ra ngoài. Ra đến cửa, nólại ném thêm mấy ống nguyệt lân hương, nói chột dạ: "Ơ... Chẳng lẽ lúcphối liệu đã nhầm? Nước dãi chồn hương, tinh hoàn sói, sợi đay, cỏ thơm, bạch chỉ, nước tiểu báo..."

"Đó là bạc điểu!" Dung Diễn cảm thấy thương thế của mình lại nặng hơn vài phần.

Âm đọc đều như nhau, ai biết có khác biệt lớn như vậy? Loan Loan tỏ vẻ tủi thân nhưng tay chân vẫn không ngừng hoạt động, liên tục lôi mồi lửa từtrong lòng ra, dùng ngón tay búng ra ngoài. Mồi lửa này cũng là do DungDiễn đặc chế, búng khẽ là cháy, những đốm lửa nhỏ nhanh chóng lan rộng.Hơn nữa nó lại liên tục ném rất vô trách nhiệm, lập tức hỏa thiêu liêndoanh, vạn người đại loạn, không có ai còn bận tâm đến họ.

"Tênái nam ái nữ, ta đốt ngươi thành lợn quay". Nghĩ đến đôi mắt phượng hơixếch của thái tử Minh, Loan Loan lại hết sức khó chịu. Công chúa gì,quốc thổ gì, nó hoàn toàn không hiểu. Nó chỉ biết người tía thích chínhlà người mình thích, người mình thích thì nhất định không thể để ngườikhác bắt nạt.

Chạy ra bên ngoài đại doanh, Loan Loan co ngón taycho vào miệng huýt sáo, tiếng vó ngựa nhanh chóng đến gần, đại Hồng chạy như điên tới, lông bờm tung bay. Loan Loan và Dung Diễn xoay người lênngựa, tiểu Hắc không biết từ đâu chạy ra theo sát phía sau.

Mộtngựa một báo vốn đã đợi hết sức sốt ruột, thấy tiểu chủ nhân cứu đại chủ nhân ra đều hết sức vui vẻ, lúc vui vẻ chúng chạy cực kì lanh lẹ, lúclanh lẹ tốc độ của chúng quả thực nhanh kinh người.

"Chậm mộtchút, chậm một chút, tía bị thương". Không có dây cương, Loan Loan đànhphải nắm đám lông bờm tung bay của đại Hồng dùng tạm thay dây cương.

"Không sao". Dung Diễn cưỡng chế đè hơi thở đang cuộn trào xuống, lặng lẽ lauvết máu tươi bên khóe miệng, dở khóc dở cười nói: "Loan Loan, con mà cứkéo như vậy thì đại Hồng sẽ trụi hết bờm đấy".

Đại Hồng chậm lạitốc độ một chút, bi phẫn hí lên. Tốt xấu ta cũng là vua ngựa hoang,ngươi lại nhổ lông bờm ta như nhổ cỏ. Vì sao ta lại kết bạn với một kẻbiến thái như ngươi chứ?

Loan Loan lúng túng thu tay lại, vuốt ve đầu ngựa như an ủi, nói vui vẻ: "Tía, vết thương của tía đỡ rồi chứ?Nếu biết hồng hương hoàn có hiệu quả tốt như vậy thì con đã không cầnvất vả đi hái nguyệt dạ liên. Bao giờ tía khỏi hẳn, mình quay lại chotên ái nam ái nữ kia xui xẻo một hồi được không? Tía? Tía?"

DungDiễn không đáp. Loan Loan kinh hãi quay lại, thấy sắc mặt Dung Diễntrắng nhợt, thân hình lung lay rồi ngã xuống ngựa lăn mấy vòng mới dừnglại được, nằm trên mặt đất không biết sống chết thế nào.

Truyện full

  • Phù Du
    Phù Du

    Bạn đang đọc truyện Phù Du của tác giả Dã Dữ Man. 003 là một quái vật, bởi vì đây là sản phẩm của phòng thí nghiệm, một nơi mà nhân...

  • Vừa Là Sếp, Vừa Là Chồng Tôi
    Vừa Là Sếp, Vừa Là Chồng Tôi

    Tác giả: 一枚云朵Tớ sẽ để xưng hô theo tuyến cảm xúc của các nhân vật!- -------------------------------------Văn ánTôi cưới một người đàn...

  • Giỏi Cởi Quần Áo Người Khác
    Giỏi Cởi Quần Áo Người Khác

    Tên hán việt: Thiện giải nhân yTác giả: Vô Thụ 无树Tags: Hiện đại, song tính, cao H, vườn trường, NTR, NP, mặt người dạ thú học bá công +...

  • Lộ Nhân
    Lộ Nhân

    Thể loại: Cường công, trung khuyển thụ, cổ trang giang hồ, 1x1, ngược luyến tình thâm, HE.Editor: Ykinari"Lộ Tinh Thiên đang tìm kho...

  • Giáo Chủ Đại Nhân, Tha Thứ Ta
    Giáo Chủ Đại Nhân, Tha Thứ Ta

    Thể Loại: đam mỹ, nhất thụ nhất công, lạnh lùng băng sơn công x nhan khống gian xảo thụSố Chương: 13Ở Bái Tứ Giáo thì Cổ Tịch Vân là...

  • Vòng Vây Luyến Ái
    Vòng Vây Luyến Ái

    Nam chính:Lãnh MạcNữ chính: Giang Ngữ Hân Người thanh niên ngồi trên ghế, hai chân bắt chéo, trong tay là ly rượu vang đỏ sóng sánh màu...

  • Giáo Chủ Ma Giáo Có Lúm Đồng Tiền
    Giáo Chủ Ma Giáo Có Lúm Đồng Tiền

    Tựa gốc: Ma giáo giáo chủ tha hữu cá tửu oaThể loại: Giang hồ ân oán, tình hữu độc chung, cổ đại không tưởng, chủ thụ, giả heo ăn lão...

  • Nữ Phụ Bỏ Chồng
    Nữ Phụ Bỏ Chồng

    [Tác giả Mèo A Mao Huỳnh Mai -- Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Phụ ]Truyện Nữ Phụ Bỏ Chồng của tác giả Mèo A Mao Huỳnh Mai kể về...

  • Sư Tôn, Người Về Rồi...
    Sư Tôn, Người Về Rồi...

    Bạn đang đọc truyện Sư Tôn, Người Về Rồi... của tác giả Linh Lan Hoa. Trong tối, là người đứng đầu của tổ chức Tử Thần - đứng đầu thế...

  • Báo Thủ Xuyên Không
    Báo Thủ Xuyên Không

    [TRUYỆN NGẮN] BÁO THỦ XUYÊN KHÔNGTác giả: 海的鸽子Edit: Ryan______________Giới thiệu truyện:Tôi xuyên vào cơ thể của một nữ sinh bị bạo lực...

  • Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi
    Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

    Truyện kể về Thẩm Xuân Hinh mang thai con của Phó Thắng Nam nhưng lại chỉ nhận được ánh mắt lạnh lùng, cử chỉ thô lỗ của anh. Suốt đời...

  • Xuyên Nhanh Sau Khi Bị Đại Lão Cố Chấp Coi Trọng
    Xuyên Nhanh Sau Khi Bị Đại Lão Cố Chấp Coi Trọng

    "Cậu ấy thật đẹp, cậu ấy phải là của tôi."Mỗi người đều sẽ hướng đến sự thuần khiết, dù là kẻ bẩn thỉu nhất.Những kẻ cố chấp, học giỏi...

  • Tứ Phương
    Tứ Phương

    Thể loại: Cổ trang, huynh đệ, quốc gia tranh đấu, 1x1, mỹ công mỹ thụ, thụ truy công, đế vương thụ, HEThuộc tính:Trầm tĩnh tà mị mỹ...

  • Này Anh! Chịu Trách Nhiệm Đi!
    Này Anh! Chịu Trách Nhiệm Đi!

    Thể loại: danmei, ABO, lạnh lùng ôn nhu công x tiểu bạch dương quang thụ, đô thị tình duyên, trước ngược sau ngọt, He.Nhân vật chính:...

  • Livestream Nhà Ma, Tôi Thực Sự Gặp Ma Rồi!
    Livestream Nhà Ma, Tôi Thực Sự Gặp Ma Rồi!

    Tác giả: 庄小白Thể loại: Đô Thị, Không CP, Kinh Dị, Linh Dị, Hiện Đại, Phương Đông, Hư Cấu Kỳ ẢoTeam dịch: Mộc Mộc Thích Mùa XuânGiới...