Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 8: Do thám địch doanh

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

"Tía..." Đứa bé nhặt thanh kiếm Thanh Minh lên, hoảng sợ nhìn quanh, tiếng gọi của nó nhanh chóng bị gió bắc thổi tan tác.

Tiểu Hắc ngửi những dấu chân lộn xộn trên cát, đột nhiên kêu nhỏ một tiếng,dùng chân kéo góc áo đứa bé, dẫn đầu chạy về phía doanh trại quân ĐạiSóc.

Đứa bé khẽ điểm mũi chân, thân thể như tên rời cung, thânpháp nhẹ nhàng như khói, lại không để lại dấu vết nào trên mặt cát hoang mạc. Trong lúc nóng lòng, toàn lực lao tới, tốc độ còn nhanh hơn conbáo đen mấy phần, bay vút qua hai cồn cát, phía trước chính là đại doanh Sóc quốc.

Tiểu Hắc thở phì phò, mắt báo trợn trừng, bất chấp tất cả lao vào đại doanh của người ta. Đứa bé dừng bước, đưa tay tóm gáycon báo đen kéo vào trong lòng, ôm con báo vẫn thở hổn hển thuận thế lăn ra phía sau cồn cát, nằm bò xuống đất. Thấy xung quanh không có độngtĩnh, nó mới kéo tai con báo đen, nhỏ giọng mắng: "Chỗ đó là doanh địađại quân, xông vào như vậy cẩn thận người ta nướng mày ăn như lợn quayđấy".

Bốn chân tiểu Hắc ra sức cào xuống đất, mũi không ngừngrướn về phía đại doanh. Đứa bé giữ chặt con báo con đang giãy giụa, nhìn đại doanh quân đội biên phòng Sóc quốc lều trại san sát kéo dài vô tận, tâm tình nặng nề: "Tía, tía ở trong này thật sao?"

Không biết vì sao tía lại mạo hiểm nửa đêm đến doanh trại địch, chỉ biết ở đây cóthiên binh vạn mã đồn trú, canh giữ nghiêm ngặt, nếu có động tĩnh gì bịphát hiện thì võ công có cao đến mấy cũng khó thoát được.

Canh ba đã qua, quân sĩ canh tuần trong đại doanh vừa đi qua cổng doanh trại,cả quân doanh Sóc quốc đều tối om, chỉ có mấy ngọn đèn đuốc lẻ loi,tiếng trống canh báo giờ tắt đèn đã vang lên, nơi có tư cách đốt đèn cólẽ chính là doanh trướng của chủ tướng.

Đứa bé vuốt hình đóa hoadâm bụt trên chuôi kiếm Thanh Minh, cắn răng hạ quyết tâm, móc một hộpthuốc mỡ đen sì ra bôi lên mặt, chỉ một lát sau gương mặt trắng như ngọc đã thành mặt Bao công. Suy nghĩ một lát, nó lại xé một mảnh vải từ trên bộ quần áo đen sì xuống buộc mái tóc tán loạn lại, sờ đầu tiểu Hắc nói: "Ngoan ngoãn ở đây chờ tao, không được đi theo".

Tía ở trong kia, bất kể nguy hiểm thế nào cũng phải vào do thám xem sao.

Tiểu Hắc nhe răng nhếch miệng biểu thị rất không cam lòng, nhất định phải đi theo. Đứa bé tức giận cốc vào đầu nó, nói hầm hừ: "Không phải đi bắtthỏ hoang, tranh cái gì mà tranh. Không ngoan ngoãn ở lại đây thì lầnsau không có chân thỏ hoang mà ăn đâu.

Tiểu Hắc tủi thân cúi đầu, cực kì bất mãn dùng chân vẽ vòng tròn trên cát.

Mây đen khuất vầng trăng, đêm đã khuya, lính canh cổng đại doanh ngủ gà ngủ gật. Đứa bé siết đai lưng, ánh mắt ngưng đọng, hít sâu một hơi, mũichân khẽ điểm xuống đất, cả người bay lên như một làn khói nhẹ, im hơilặng tiếng nhảy vài cái đến trước quân doanh. Nhân dịp quân sĩ canh gáclại ngủ gật lần nữa, nó điểm mũi chân, nhẹ nhàng bay lên cột cờ, đưa tay kéo quân kì mượn lực, tung người lướt vào đại doanh, biến mất giữa đêmtối.

Đại doanh quân biên phòng Sóc quốc có hơn mười ngàn quân đội đồn trú, doanh trướng chủ soái nằm ở chính giữa, lúc này đêm khuyanhưng đèn đuốc vẫn sáng choang, hơn mười ngọn đuốc mỡ bò to như cánh tay trẻ con cháy hừng hực. Một người đàn ông trung niên mặc thanh sam đứngchính giữa doanh trướng, mặc dù hai tay bị trói, trên người loang lổ vết máu nhưng ông ta đứng ở đó đã làm mọi người có cảm giác như gió mátlướt qua mặt, mùi hoa lan thơm ngát.

Rõ ràng là tù nhân, thậm chí còn không được coi là khách, nhưng lời nói của ông ta lại như đang phân phó hạ nhân trong phủ đệ nhà mình, không hề có cảm giác mất tự nhiên,mang khí độ cao quý bẩm sinh.

"Tào Hi, lăng tẩm của công chúa An Ninh ở đâu?"

Ngồi ở chính vị là trấn quốc tướng quân, thống soái quân biên phòng Đại SócTào Hi. Người này mặt trắng, râu cá trê, ngũ quan tách ra thì không dễcoi, kết hợp lại thì càng không dễ coi.

Vốn là đại soái quân biên phòng, trong quân doanh này hắn trên vạn người mà chẳng dưới ai, trongtay nắm quyền sinh quyền sát, nếu là bình thường thì làm sao hắn có thểđể một tù nhân quát tháo như thế, sớm đã sai người lôi ra ngoài chémrồi. Nhưng lúc này Tào tướng quân lại chỉ nhếch miệng, ra vẻ "bản đạisoái không muốn trả lời ngươi", mặc kệ người đàn ông thanh sam đó chấtvấn, nhất quyết không chịu trả lời.

Bởi vì Tào Hi hiểu rất rõ,mặc dù mình là đại soái quân biên phòng, nhưng lúc này bất kể là đối mặt với vị công tử thanh sam dưới bậc kia hay là với vị quý nhân sau bìnhphong, hắn đều không có bất cứ tư cách nào nói chuyện, càng không phảinói đến thăng đường thẩm vấn.

"Đúng là tình thâm ý trọng". Tiếngvỗ tay vang lên sau bình phong, một người đàn ông chậm rãi đi ra, áorồng màu đen, mày chéo dài đến tóc mai, một đôi mắt phượng hơi xếch, vốn là dung mạo vô song, chỉ có điều môi hơi mỏng, mặt hơi nhọn nên lại cóvẻ tàn nhẫn.

Hắn nhìn về phía người đàn ông thanh sam với vẻ châm biếm, nói: "Dung Diễn, con trai Trấn Quốc công Lương triều, biết thiênvăn, thông địa lí, thạo binh thư, có danh thiên cơ công tử. Hôm nay được gặp quả nhiên hữu danh hữu thực. Nhưng thấy nói hắn giả chết trốn tránh nhiều năm vì một phụ nữ, ta xem ra lại hèn nhát lắm".

Người đànông thanh sam tên là Dung Diễn đứng thẳng như tùng, sắc mặt không đổi,nói: "Thái tử Minh của Sóc quốc, ba tuổi thông Kinh Thi, năm tuổi đọcbinh pháp, tinh thông thơ từ ca phú, võ nghệ siêu quần, có danh thiêntài vô song. Hôm nay được gặp quả nhiên hữu danh hữu thực. Nhưng thấynói hắn giết cha soán vị giá họa cho mẫu phi, ta xem ra lại tiểu nhânlắm".

Ông ta đáp trả sắc bén, một bước cũng không nhường, trả lời đúng khuôn đúng mẫu, kể cả giọng mỉa mai khiêu khích của đối phương.

Nếu đứa bé có mặt ở đây thì chắc chắn nó sẽ hoảng sợ há hốc mồm. Tía ơi,bình thường tía vẫn nho nhã hiền lành, chẳng lẽ đều là làm bộ cho conxem sao?

Lông mi thái tử Minh giật giật, đồng tử hơi co lại, hiển nhiên đã bị chọc giận.

Từng câu từng chữ hai người nói đều là chuyện riêng tư trong nhà, Tào ThiênHi chỉ cảm thấy chiếc ghế dựa bọc da hổ đã quen ngồi hôm nay lại nhưđóng đinh, ngồi xuống lại nảy lên, hận không thể đá ghế chạy ra bênngoài doanh trướng hóng mát.

Tai không nghe thì mạng mới dài, Tào Thiên Hi thân là đại tướng nhưng lại rất hiểu đạo làm quan. Mặc dù hắnlà người cốt cán của phái thái tử nhưng loại chuyện ái tình trong hoàngtộc này lại không phải chuyện hắn có thể nghe được. Càng huống chichuyện còn liên quan đến việc cung biến đoạt vị lần này, cần phải giữkín như bưng, không được dây vào, mỗi một chuyện sau màn nếu được mangra đều sẽ kinh thiên động địa, tiết lộ ra ngoài sẽ khiến thiên hạ đạiloạn. Cho nên hắn không muốn nghe, rất không muốn nghe, một chút cũngkhông muốn nghe.

Nhưng không nghe không được, ai bảo bố người talà hoàng đế, bố mình thì cày ruộng, thân phận không tôn quý bằng ngườita, hậu thuẫn không hùng hậu bằng người ta. Vị quý nhân trước mặt nàykhông cho hắn cút thì hắn làm sao dám tự ý cút?

Sau khi mang bốra đấu bị thua, Tào đại tướng quân đành phải lặng lẽ khinh bỉ chính mình một chút, sau đó nhắm mắt ngồi tựa vào lưng ghế da hổ như cái bànchông. Nếu có thể, hắn sẵn sàng dùng áo da cáo bịt tai lại, lại đắp thêm hai lớp chăn gấm dày để tỏ ý mình không nghe thấy gì hết.

DungDiễn sắc mặt tái nhợt, sâu trong mắt có vết rạn in hằn, trong các vếtrạn toàn là huyết lệ loang lổ, nhìn thái tử Minh chằm chằm, giọng nóikhàn khàn: "Nàng chỉ là một người phụ nữ đáng thương, nàng đã chết, vìsao còn phải làm khó nàng?"

"Ả không phải một phụ nữ thôngthường". Ánh sáng lạnh lóe lên trong mắt thái tử Minh, hắn nói lạnhlùng: "Ả là công chúa An Ninh, em gái nhỏ nhất của vua Đại Lương, làngười phụ nữ Lương vương của các ngươi tặng phụ vương ta. Dung Diễn,ngươi cả ngày cả đêm nhớ đến phế phi của phụ vương ta, đúng là quá không hiểu quy củ!"

Hai chữ phế phi lọt vào tai, khuôn mặt tuấn nhãcủa Dung Diễn lập tức lộ ra vẻ giận dữ cực hạn, hai tay giật mạnh, mộttiếng phựt vang lên, sợi dây da trâu trói chặt hai tay đứt thành mấyđoạn rơi xuống đất.

Đây chính là dây trói dai nhất trong quânđội, dùng để trói người chưa hề thất thủ. Nghe tiếng động biết lợi hại,Tào Hi đang nhắm mắt lập tức mở ra, tay nhẹ nhàng cầm thanh hổ đầu đaođeo bên hông. Vừa rồi để tránh hai người nói chuyện có người khác nghethấy, hắn đã đuổi tất cả mọi binh lính ra ngoài doanh trướng, chỉ có kẻkhốn khổ là hắn không đi được, không thể không đau khổ cầm cự bên trongdoanh trướng. Hơn nữa gã công tử tướng quốc này thoạt nhìn ốm yếu, lạibị trọng thương, chắc không có sức sát thương gì.

Giờ đây thấyDung Diễn lại có thể giật đứt dây da trâu, hắn không khỏi thu hồi sự coi thường, lấy đủ mười hai phần tinh thần, không dám nhắm mắt nữa. Nếuthái tử bị thương chút xíu trong doanh trướng của mình thì mình còn đâuthể diện gặp các đồng liêu khác trong phái thái tử. Chức vụ không giữđược là chuyện nhỏ, cái đầu không giữ được là chuyện lớn, cho nên tuyệtđối không thể để xảy ra chuyện như vậy được.

Giật đứt dây da trâu động đến vết thương cũ, Dung Diễn đau như dao cắt, cúi đầu ho kịchliệt, một vệt máu tươi chảy ra khóe miệng, một lúc lâu sau mới ngẩng đầu nói: "Rốt cuộc ngươi an táng công chúa An Ninh ở nơi nào?"

Tháitử Minh cả giận nói: "Loại tiện nhân này đào cái hố trong hoang mạc némxuống là được, chẳng lẽ còn phải dựng bia chép sử cho ả?"

DungDiễn thấy như có tiếng sấm vang lên trong đầu, trái tim như bị một câyphai sơn phủ nặng nhất bổ trúng, vỡ thành vô số mảnh. Tay nắm chặt lại,ngón tay siết chặt, gương mặt tuấn tú dần dần dữ tợn, nhìn thái tử Minhchằm chằm, nói gằn từng chữ: "Nàng đã chết, ta không hỏi tại sao nàngchết, bởi vì có hỏi thì nàng cũng không sống lại được. Nhưng ta lạikhông cho bất kì ai khinh nàng, làm nhục nàng. Ngươi phế phong hiệu củanàng, không cho vào hoàng lăng, chôn nàng ở nơi biên tái xa xôi khôngnơi nương tựa..."

Ông ta càng nói càng hận: "Nàng là chí bảo trong lòng ta, ngươi lấy cái gì đền cho ta..."

Lời còn chưa dứt, hai mắt như nước hồ của Dung Diễn lóe lên ánh sáng tànkhốc, đột nhiên phi thân bay tới, ra tay như điện, một chưởng đánh vềphía thái tử Minh.

Ngươi không cho nàng vào hoàng lăng, ta sẽ cho ngươi vào hoàng lăng!

"Cheng!" Thanh hổ đầu đao của Tào Hi ra khỏi vỏ, chặn ở trước người thái tửMinh, hoành đao bổ về phía Dung Diễn. Không ngờ chiêu này của Dung Diễnvốn chính là phô trương thanh thế, thoạt nhìn mục tiêu là thái tử Minh,trên thực tế lại là nhằm vào hắn. Thấy đao chém tới, Dung Diễn lập tứcbiến chiêu, bước chân khẽ dịch sang như ma quỷ, một tay bóp mạch mônhắn, trong tay áo kia lại bắn ra một vệt đen thẳng về phía thái tử Minh.

Thái tử Minh phản ứng cực nhanh, nghiêng người tránh thoát vệt đen đó, tung người bay tới, một chưởng đánh về phía Dung Diễn.

Dung Diễn khẽ mím môi, cả người bay lên nhẹ như khói bếp, nhanh như quỷ mị,xuyên qua ánh đao bóng chưởng, trong cổ tay áo lại bay ra hai vệt đenbắn về phía thái tử Minh và Tào Hi. Tào Hi không thể không thu đao về tự bảo vệ mình, đón đỡ một vệt đen. Còn thái tử Minh đã đánh hết mộtchiêu, không kịp thu tay về đỡ, vệt đen còn lại bắn chính xác vào vaihắn.

Thiên Cơ công tử Dung Diễn, nhạy bén thông tuệ, cơ quan ámkhí đầy người, mười năm trước đã danh chấn thiên hạ, lúc này toàn lực ra tay vì đau khổ phẫn nộ, không ai có thể cản được.

Truyện full

  • Phù Du
    Phù Du

    Bạn đang đọc truyện Phù Du của tác giả Dã Dữ Man. 003 là một quái vật, bởi vì đây là sản phẩm của phòng thí nghiệm, một nơi mà nhân...

  • Vừa Là Sếp, Vừa Là Chồng Tôi
    Vừa Là Sếp, Vừa Là Chồng Tôi

    Tác giả: 一枚云朵Tớ sẽ để xưng hô theo tuyến cảm xúc của các nhân vật!- -------------------------------------Văn ánTôi cưới một người đàn...

  • Giỏi Cởi Quần Áo Người Khác
    Giỏi Cởi Quần Áo Người Khác

    Tên hán việt: Thiện giải nhân yTác giả: Vô Thụ 无树Tags: Hiện đại, song tính, cao H, vườn trường, NTR, NP, mặt người dạ thú học bá công +...

  • Lộ Nhân
    Lộ Nhân

    Thể loại: Cường công, trung khuyển thụ, cổ trang giang hồ, 1x1, ngược luyến tình thâm, HE.Editor: Ykinari"Lộ Tinh Thiên đang tìm kho...

  • Giáo Chủ Đại Nhân, Tha Thứ Ta
    Giáo Chủ Đại Nhân, Tha Thứ Ta

    Thể Loại: đam mỹ, nhất thụ nhất công, lạnh lùng băng sơn công x nhan khống gian xảo thụSố Chương: 13Ở Bái Tứ Giáo thì Cổ Tịch Vân là...

  • Vòng Vây Luyến Ái
    Vòng Vây Luyến Ái

    Nam chính:Lãnh MạcNữ chính: Giang Ngữ Hân Người thanh niên ngồi trên ghế, hai chân bắt chéo, trong tay là ly rượu vang đỏ sóng sánh màu...

  • Giáo Chủ Ma Giáo Có Lúm Đồng Tiền
    Giáo Chủ Ma Giáo Có Lúm Đồng Tiền

    Tựa gốc: Ma giáo giáo chủ tha hữu cá tửu oaThể loại: Giang hồ ân oán, tình hữu độc chung, cổ đại không tưởng, chủ thụ, giả heo ăn lão...

  • Nữ Phụ Bỏ Chồng
    Nữ Phụ Bỏ Chồng

    [Tác giả Mèo A Mao Huỳnh Mai -- Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Phụ ]Truyện Nữ Phụ Bỏ Chồng của tác giả Mèo A Mao Huỳnh Mai kể về...

  • Sư Tôn, Người Về Rồi...
    Sư Tôn, Người Về Rồi...

    Bạn đang đọc truyện Sư Tôn, Người Về Rồi... của tác giả Linh Lan Hoa. Trong tối, là người đứng đầu của tổ chức Tử Thần - đứng đầu thế...

  • Báo Thủ Xuyên Không
    Báo Thủ Xuyên Không

    [TRUYỆN NGẮN] BÁO THỦ XUYÊN KHÔNGTác giả: 海的鸽子Edit: Ryan______________Giới thiệu truyện:Tôi xuyên vào cơ thể của một nữ sinh bị bạo lực...

  • Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi
    Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

    Truyện kể về Thẩm Xuân Hinh mang thai con của Phó Thắng Nam nhưng lại chỉ nhận được ánh mắt lạnh lùng, cử chỉ thô lỗ của anh. Suốt đời...

  • Xuyên Nhanh Sau Khi Bị Đại Lão Cố Chấp Coi Trọng
    Xuyên Nhanh Sau Khi Bị Đại Lão Cố Chấp Coi Trọng

    "Cậu ấy thật đẹp, cậu ấy phải là của tôi."Mỗi người đều sẽ hướng đến sự thuần khiết, dù là kẻ bẩn thỉu nhất.Những kẻ cố chấp, học giỏi...

  • Tứ Phương
    Tứ Phương

    Thể loại: Cổ trang, huynh đệ, quốc gia tranh đấu, 1x1, mỹ công mỹ thụ, thụ truy công, đế vương thụ, HEThuộc tính:Trầm tĩnh tà mị mỹ...

  • Này Anh! Chịu Trách Nhiệm Đi!
    Này Anh! Chịu Trách Nhiệm Đi!

    Thể loại: danmei, ABO, lạnh lùng ôn nhu công x tiểu bạch dương quang thụ, đô thị tình duyên, trước ngược sau ngọt, He.Nhân vật chính:...

  • Livestream Nhà Ma, Tôi Thực Sự Gặp Ma Rồi!
    Livestream Nhà Ma, Tôi Thực Sự Gặp Ma Rồi!

    Tác giả: 庄小白Thể loại: Đô Thị, Không CP, Kinh Dị, Linh Dị, Hiện Đại, Phương Đông, Hư Cấu Kỳ ẢoTeam dịch: Mộc Mộc Thích Mùa XuânGiới...