Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 50

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Loan Loan ngồi sau tảng đá lặng lẽtính toán khoảng cách giữa mình với người nọ. Nghe tiếng người này đitới bên suối, đang cúi đầu định vốc nước uống lại đột nhiên dừng tay,lớn tiếng quát: "Ai?"

Âm thanh hơi khàn khàn như tiếng cát sỏi lạo xạo.

Ánh mắt chăm chú, Loan Loan từ sau tảng đá phóng lên cao như một conrồng trắng mang theo nước suối bắn đầy đầu đầy mặt đối phương. Trong màn nước, Li Quang loé sáng chém tới.

Động tác của đối phương cũng không chậm. Keng một tiếng, Li Quang bị một thanh hắc thiết đại đao trong tay đối phương cản lại. Hắc thiết đại đao dày mà nặng nề, sắc bén như Li Quang cũng chỉ có thể để lại một chỗ mẻnho nhỏ trên lưỡi đao.

Một chiêu không chém đứt được binh khí của đối phương, Loan Loan đangđịnh biến chiêu tiếp tục tấn công. Đối phương đột nhiên ơ một tiếng, thu đao lùi lại mấy bước, nói kinh ngạc: "Ngươi không phải quân Sóc. Ngươilà ai?"

Lúc này Loan Loan mới thấy rõ đối phương là một cậu bé choai choai, caohơn mình một chút, người khoác da thú, trên cổ đeo vòng cẩm thạch xâurăng thú, mái tóc tết thành từng bím tóc nhỏ xoã tung, trên trán vẽ hình ngọn lửa bằng máu thú, không phải cách ăn mặc của người Trung nguyên.

"Ngươi là người Sơn Dương?" Loan Loan thu đao không tấn công nữa, trong ánh mắt vẫn mang vẻ cảnh giác và thăm dò.

Thiếu niên khoác da thú đó rất xảo quyệt, không trả lời thẳng vào câuhỏi: "Ngươi là ai? Chẳng lẽ là người Trung nguyên hôm qua đã cứu mẹ Hổnhi?"

Loan Loan nghe vậy, sự căng thẳng lập tức biến mất, gật đầu nói: "Mẹ Hổ nhi và Hổ nhi có khỏe không?"

"Hai người họ đều rất tốt". Thiếu niên khoác da thú nở nụ cười, lắc lắcnhững giọt nước trên tóc, hết sức phấn khởi thu hồi hắc thiết đại đao,thân thiết đi tới phóng khoáng vỗ vai Loan Loan, nói: "Đúng là các ngươi rồi. Hình dạng ngươi giống mẹ Hổ nhi tả lại như đúc. Mẹ Hổ nhi bảo tađi tìm các ngươi, ta đã tìm một ngày một đêm dọc theo dòng suối, cuốicùng cũng tìm được ngươi".

Thiếu niên này tuổi còn nhỏ nhưng sức mạnh lại vô cùng lớn, từng chưởngvỗ lên trên vai Loan Loan, Loan Loan cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mìnhcũng bị chấn động điên đảo lệch vị trí. Để tránh không phải đi gặp Diêmvương ở độ tuổi hoa, Loan Loan vội dịch người, nói: "Mẹ Hổ nhi còn nhớđến chúng ta à? Ngươi tới vừa kịp lúc, ta có một chiến hữu bị thương,cần thuốc trị thương và đồ ăn gấp".

"Yên tâm đi, ta giúp ngươi mang hắn về bộ lạc, gia gia sẽ chữa bệnh chohắn". Thiếu niên khoác da thú vỗ ngực gật đầu: "Nghe mẹ Hổ nhi nói thânthủ của ngươi rất tốt, tâm địa cũng rất lương thiện. Mẹ Hổ nhi suýt nữangã xuống dưới cầu, chính ngươi đã đỡ mẹ Hổ nhi sang. Ta còn tưởng ngươi là một người to khoẻ, không nghĩ tới ngươi lại nhỏ như vậy".

Loan Loan hừ một tiếng: "Hê, ngươi thì lớn lắm hả? Tí tuổi đầu ra vẻ người lớn, nửa cân chê tám lạng".

Thiếu niên khoác da thú nghe không hiểu thành ngữ của Trung Nguyên, ngơ ngác hỏi: "Cái gì nửa cân? Cái gì tám lạng?"

Loan Loan mặc kệ hắn, nói: "Có nói ngươi cũng không hiểu".

Thiếu niên khoác da thú cũng không tức giận, đánh giá Loan Loan, trongmắt mang vẻ choáng ngợp không hề che giấu. Cậu ta gãi đầu, nói kinhngạc: "Nhưng tại sao ngươi lại giống con gái như vậy?"

Lúc này Loan Loan toàn thân ướt đẫm, mặc dù tuổi còn nhỏ, dáng người non nớt chưa có đường cong gì, nhưng mái tóc dài ngang vai ướt sũng, thuốcbôi màu đen trên mặt đã rửa sạch lộ ra nước da trắng mịn như ngọc, dungmạo tươi đẹp, ngây thơ thanh tú khó tả. Thấy thiếu niên khoác da thúnhìn mình chằm chằm không chớp mắt, Loan Loan ôm vai, rất là khó xử, sau đó hung tợn lao tới tóm cổ áo đối phương, cả giận nói: "Ai nói tiểu gia như con gái? Tiểu gia có khí khái đàn ông như vậy, ngươi mù mắt mới nói tiểu gia như con gái. Ngươi đã bao giờ nghe nói trong Hắc Vân kị có con gái không?"

Thiếu niên khoác da thú cúi đầu nhìn bàn tay đang tóm cổ áo mình, thầmnghĩ: "Cũng đúng, đứa bé này vừa hung ác vừa nóng tính, hành động cũnglỗ mãng, ngoài khuôn mặt đẹp đến chết người thì quả thật không có mộtxíu nào giống con gái".

Thấy thiếu niên khoác da thú chỉ ngơ ngác nhìn mình, Loan Loan sốt ruột, giật mạnh tay về phía mình, lớn tiếng nói: "Tiểu gia là đường đường Hắc Vân kị binh, ngươi dám nói tiểu gia là con gái, cẩn thận tiểu gia đánhngươi!"

Thiếu niên khoác da thú thấy Loan Loan gấp đến mức khuôn mặt đỏ bừng,lập tức gật gật đầu hết sức chăm chú biểu thị đồng ý: "Ta thấy rồi,ngươi không phải con gái, chẳng qua là ngươi hơi bị ái thôi".

Loan Loan lập tức chán nản, bàn tay run rẩy chỉ thiếu niên khoác da thú, không nói nên lời.

Thiếu niên khoác da thú suy nghĩ một lát, lại nói: "Hắc Vân kị? Hắc Vân kị thật sự tới cứu chúng ta?"

Loan Loan cảm thấy thiếu niên này hơi đần độn ngốc nghếch, nhưng thấythái độ của cậu ta cũng coi như thành khẩn liền buông lỏng tay ra:"Đương nhiên, biết Sơn Dương bị vây khốn, chúng ta lập tức chạy tớikhông hề ngủ nghỉ".

Thiếu niên khoác da thú nghe vậy cảm động lắm, lớn tiếng nói: "Thảo nào mẹ Hổ nhi nói các ngươi là anh hùng tài giỏi".

Vừa nói vừa cởi tấm da thú trên người xuống đưa cho Loan Loan, nói: "Cho ngươi. Trong núi lạnh, cả người ngươi đều ướt đẫm, sẽ bị ốm. Ta tên làThác Bạt Hồng Đạt, năm nay mười bốn tuổi. Còn ngươi?"

Loan Loan quấn bừa tấm da thú lên người, ra vẻ già dặn: "Ta tên LoanLoan, năm nay... ơ... không biết bao nhiêu tuổi, có lẽ cũng ngang tuổingươi".

Thác Bạt Hồng Đạt hoàn toàn không tin, đứng lên đọ chiều cao với LoanLoan. Phát hiện Loan Loan thấp hơn mình nửa cái đầu, Thác Bạt Hồng Đạthừ một tiếng, nói: "Người thì thấp như vậy, tay chân không có tí thịtnào. Ngươi không thể lớn bằng ta được, sau này phải gọi ta là anh".

Hê, lúc tiểu gia xuất đạo thì còn không biết ngươi đang đuổi thỏ ở đâu.Loan Loan cực kì khinh thường, cũng không muốn mất thời gian tranh cãivới Thác Bạt Hồng Đạt, nhếch miệng quay đầu đi luôn. Dẫn Thác Bạt HồngĐạt đến hang núi, gạt cỏ khô cành lá ra đi vào trong hang, thấy Lâu Dựvẫn mê man chưa tỉnh.

Loan Loan lo lắng sờ trán Lâu Dự, thấy nhiệt độ không tăng mới yên tâmhơn một chút, quay sang nói với Thác Bạt Hồng Đạt: "Các ngươi cắm trại ở đâu? Hắn cần chữa thương gấp".

Thác Bạt Hồng Đạt cũng dứt khoát không nói một lời, ném hắc thiết đạiđao xuống, cõng Lâu Dự lên lưng, nhìn về phía Loan Loan: "Ngươi cầm đaogiúp ta, ta cõng hắn giúp ngươi. Ngươi đi theo ta".

Lâu Dự thân cao chân dài nhưng Thác Bạt Hồng Đạt lại cõng nhẹ như không, lắc lắc mấy cái: "Hắn nhẹ hơn báo nhiều".

Loan Loan nhìn mà trợn mắt há mồm, lắc đầu cam chịu số phận cầm hắcthiết đại đao của Thác Bạt Hồng Đạt lên. Không ngờ Loan Loan lại khôngcầm lên được, keng một tiếng, thanh đao rơi xuống đất, đập vào tảng đácứng rắn tạo thành một lỗ nhỏ.

"Mẹ ơi nặng quá! Dùng binh khí nặng như vậy thì đánh nhau thế nào?" Loan Loan oán thầm, vận đủ sức mạnh lần nữa ôm lấy hắc thiết đại đao, václên vai, bước đi rất tốn sức, lảo đảo như người uống rượu say.

Thác Bạt Hồng Đạt quay lại nhìn, thở dài chế nhạo: "Tại sao ngay cả mộtthanh đao cũng không cầm được nhỉ? Trẻ con Trung Nguyên đều kém cỏi nhưvậy sao?"

Loan Loan đột nhiên giận dữ: "Ai nói trẻ con Trung Nguyên kém cỏi? Ngươi có giỏi thì cùng ta..."

Còn chưa nói xong trên người đã nhẹ bẫng, Thác Bạt Hồng Đạt cầm lấy hắcthiết đại đao đặt lên vai mình. Vác đại đao, cõng Lâu Dự, ngay cả lưngcũng không hề cong xuống, sải bước đi trước ra ngoài, còn không quênquay lại gọi Loan Loan: "Đi nhanh lên!"

"Quái thai! Quái thai!" Loan Loan nhìn trân trối, cúi xuống nhìn cánhtay bắp chân gầy gò của mình, lén le lưỡi. Tiểu gia khoe khoang tàigiỏi, đúng là đã sai. Thì ra không có tài giỏi nhất, chỉ có tài giỏihơn. Tên quái thai khoẻ kinh người này mọc ở đâu ra?"

***

Lúc tỉnh lại, ánh nắng buổi chiều chiếu xiên khoai vào in bóng dài trênvách núi. Khi màn đen trước mắt dần dần trở thành sương mờ, cảnh vậtquanh người chậm rãi lộ ra hình dáng, chàng lờ mờ nhìn thấy một thiếu nữ mặt mũi sáng sủa ngồi bên đệm cỏ tò mò nhìn mình.

"Loan Loan..." Lâu Dự vẫn chưa tỉnh táo hẳn, dốc hết sức lực đưa tay tóm lấy thiếu nữ bên cạnh, lẩm bẩm nói: "Không được rơi xuống, không đượcrơi xuống".

Thiếu nữ nhảy dựng lên, nói vui mừng: "Ông tỉnh rồi!"

Lâu Dự cảm thấy cổ họng vừa tanh vừa ngọt, tức ngực khó chịu, đầu vángmắt hoa, một chút sức mạnh cũng không có, nói yếu ớt: "Nước..."

Thiếu nữ vội vàng rót một bát nước sạch đi tới, đưa lên bên miệng chàng, chậm rãi cho chàng uống mấy ngụm.

Lâu Dự uống mấy ngụm nước, cảm thấy đỡ chóng mặt hơn, thần trí dần dầntỉnh táo. Lúc này chàng mới thấy rõ mình đang nằm trong một hang động,dưới thân là đệm cỏ dày, rất mềm mại. Ánh mắt ngỡ ngàng nhìn về phíathiếu nữ bên cạnh, cổ họng như bị lửa đốt, giọng nói khàn khàn khó nghe: "Nơi này là nơi nào? Ngươi... là ai?"

Truyện full

  • Phù Du
    Phù Du

    Bạn đang đọc truyện Phù Du của tác giả Dã Dữ Man. 003 là một quái vật, bởi vì đây là sản phẩm của phòng thí nghiệm, một nơi mà nhân...

  • Vừa Là Sếp, Vừa Là Chồng Tôi
    Vừa Là Sếp, Vừa Là Chồng Tôi

    Tác giả: 一枚云朵Tớ sẽ để xưng hô theo tuyến cảm xúc của các nhân vật!- -------------------------------------Văn ánTôi cưới một người đàn...

  • Giỏi Cởi Quần Áo Người Khác
    Giỏi Cởi Quần Áo Người Khác

    Tên hán việt: Thiện giải nhân yTác giả: Vô Thụ 无树Tags: Hiện đại, song tính, cao H, vườn trường, NTR, NP, mặt người dạ thú học bá công +...

  • Lộ Nhân
    Lộ Nhân

    Thể loại: Cường công, trung khuyển thụ, cổ trang giang hồ, 1x1, ngược luyến tình thâm, HE.Editor: Ykinari"Lộ Tinh Thiên đang tìm kho...

  • Giáo Chủ Đại Nhân, Tha Thứ Ta
    Giáo Chủ Đại Nhân, Tha Thứ Ta

    Thể Loại: đam mỹ, nhất thụ nhất công, lạnh lùng băng sơn công x nhan khống gian xảo thụSố Chương: 13Ở Bái Tứ Giáo thì Cổ Tịch Vân là...

  • Vòng Vây Luyến Ái
    Vòng Vây Luyến Ái

    Nam chính:Lãnh MạcNữ chính: Giang Ngữ Hân Người thanh niên ngồi trên ghế, hai chân bắt chéo, trong tay là ly rượu vang đỏ sóng sánh màu...

  • Giáo Chủ Ma Giáo Có Lúm Đồng Tiền
    Giáo Chủ Ma Giáo Có Lúm Đồng Tiền

    Tựa gốc: Ma giáo giáo chủ tha hữu cá tửu oaThể loại: Giang hồ ân oán, tình hữu độc chung, cổ đại không tưởng, chủ thụ, giả heo ăn lão...

  • Nữ Phụ Bỏ Chồng
    Nữ Phụ Bỏ Chồng

    [Tác giả Mèo A Mao Huỳnh Mai -- Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Phụ ]Truyện Nữ Phụ Bỏ Chồng của tác giả Mèo A Mao Huỳnh Mai kể về...

  • Sư Tôn, Người Về Rồi...
    Sư Tôn, Người Về Rồi...

    Bạn đang đọc truyện Sư Tôn, Người Về Rồi... của tác giả Linh Lan Hoa. Trong tối, là người đứng đầu của tổ chức Tử Thần - đứng đầu thế...

  • Báo Thủ Xuyên Không
    Báo Thủ Xuyên Không

    [TRUYỆN NGẮN] BÁO THỦ XUYÊN KHÔNGTác giả: 海的鸽子Edit: Ryan______________Giới thiệu truyện:Tôi xuyên vào cơ thể của một nữ sinh bị bạo lực...

  • Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi
    Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

    Truyện kể về Thẩm Xuân Hinh mang thai con của Phó Thắng Nam nhưng lại chỉ nhận được ánh mắt lạnh lùng, cử chỉ thô lỗ của anh. Suốt đời...

  • Xuyên Nhanh Sau Khi Bị Đại Lão Cố Chấp Coi Trọng
    Xuyên Nhanh Sau Khi Bị Đại Lão Cố Chấp Coi Trọng

    "Cậu ấy thật đẹp, cậu ấy phải là của tôi."Mỗi người đều sẽ hướng đến sự thuần khiết, dù là kẻ bẩn thỉu nhất.Những kẻ cố chấp, học giỏi...

  • Tứ Phương
    Tứ Phương

    Thể loại: Cổ trang, huynh đệ, quốc gia tranh đấu, 1x1, mỹ công mỹ thụ, thụ truy công, đế vương thụ, HEThuộc tính:Trầm tĩnh tà mị mỹ...

  • Này Anh! Chịu Trách Nhiệm Đi!
    Này Anh! Chịu Trách Nhiệm Đi!

    Thể loại: danmei, ABO, lạnh lùng ôn nhu công x tiểu bạch dương quang thụ, đô thị tình duyên, trước ngược sau ngọt, He.Nhân vật chính:...

  • Livestream Nhà Ma, Tôi Thực Sự Gặp Ma Rồi!
    Livestream Nhà Ma, Tôi Thực Sự Gặp Ma Rồi!

    Tác giả: 庄小白Thể loại: Đô Thị, Không CP, Kinh Dị, Linh Dị, Hiện Đại, Phương Đông, Hư Cấu Kỳ ẢoTeam dịch: Mộc Mộc Thích Mùa XuânGiới...