Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 49

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Loan Loan ngồi bên cạnh trông Lâu Dự hai canh giờ, ngày càng buồn ngủ. Chính cô bé cũng bị thương không nhẹ, sau một ngày hao hết tinh thần và thể lực, mệt đến mức ngay cả đầu ngón tay cũng không cử động được. Rõ ràng cực kì mệt và buồn ngủ, nhưng Loan Loan lại cố gắng thức không dám nhắm mắt, thỉnh thoảng sờ sờ trán LâuDự, xem mạch cho chàng, sợ mình vừa ngủ là mạch đập của Lâu Dự đột nhiên biến mất, cứ thế buông tay về trời.

Cố gắng thức đến quá nửa đêm, cuối cùng không thức nổi nữa, Loan Loan co người lại như một con mèo con, dựa vào bên người Lâu Dự chìm vào giấcngủ nặng nề.

Giấc ngủ này không yên ổn lắm, mọi việc trong lòng cứ lượn qua lượn lại. Lúc thì mơ thấy Dung Diễn nắm tay mình trước khi chết, mỉm cười nóiLoan Loan ngoan lắm, tía đi đây. Lúc thì mơ thấy mình đang ở trên đạimạc mênh mông, một người một ngựa đối mặt với trắng trời băng tuyết,trong lòng đau khổ không nơi nương tựa. Lúc lại mơ thấy Lâu Dự bị mộtmũi tên bắn xuyên qua ngực rơi xuống vực sâu, mình đưa tay ra kéo nhưnglàm thế nào cũng không kéo được...

Trong giấc ngủ, Loan Loan vẫn thấy tâm tình xao động, trên người lúclạnh lúc nóng, như rơi xuống sông băng miền địa cực, lại như rơi vào lòlửa nóng bỏng, trên trán cũng ướt đẫm mồ hôi.

Khoan đã, tại sao lại nóng như vậy? Loan Loan đột nhiên bừng tỉnh, lậptức quay sang nhìn Lâu Dự. Lâu Dự hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt đỏ bừng,lại không có một giọt mồ hôi. Loan Loan đưa tay sờ trán và cánh tay LâuDự, cả trán và cánh tay đều nóng như lửa, chàng lại bắt đầu sốt cao.

Loan Loan sợ tái mặt, trong lòng đau xót không chịu nổi. Tía đã nói sốtcao sau khi bị thương là lúc nguy hiểm nhất. Nếu có thể vượt qua, hômsau hết sốt cũng có nghĩa đã qua được cửa âm phủ, sau đó nghỉ ngơi tĩnhdưỡng là sẽ nhặt về được tính mạng. Nhưng nếu không chịu nổi, lục phủngũ tạng đều sẽ bị nhiệt độ cao nướng chín, căn bản sẽ không sống đượcmấy canh giờ.

Trên người không có thuốc trị thương hạ sốt, Loan Loan đặt tay lên tránLâu Dự, cảm thấy lòng bàn tay nóng bỏng, sốt ruột cả người toát mồ hôi.Đang do dự không biết làm sao, chợt nghe thấy tiếng suối chảy róc ráchngoài hang, Loan Loan sáng mắt lên, suy nghĩ một lát, cắn răng cởi áongoài trên người xuống cầm trên tay nói với Lâu Dự: "Ông chờ tôi, ngànvạn lần đừng chết".

Nói xong Loan Loan ôm áo chạy ra ngoài hang, thi triển tiêu dao bộ, baylên khẽ điểm chân vào cành lá, dùng tốc độ cực nhanh bay đến bên bờ suối cạn.

Đã là cuối mùa thu, trong núi se lạnh, một làn khí lạnh mỏng manh baotrùm ngọn núi, nước suối từ thác nước trên núi chảy xuống lại càng lạnhnhư băng. Loan Loan ngâm cả chiếc áo xuống dòng suối, sau đó ôm chiếc áo ướt sũng lạnh buốt chạy về trong hang núi, hết sức thận trọng cởi áoLâu Dự ra, dùng chiếc áo ướt lạnh lau người cho chàng, lại đặt bàn taylạnh như nước đá của mình lên trán chàng thay cho túi chườm.

Đến lúc chiếc áo ướt bị nhiệt độ cơ thể Lâu Dự làm nóng lên, Loan Loanlại chạy ra khỏi hang núi, đến bên dòng suối nhúng áo xuống nước lầnnữa, cứ thế lặp đi lặp lại vô số lần...

Chân trời lộ ra màu trắng bạc, nắng sớm dần lên. Loan Loan chỉ mặc áomỏng, toàn thân đều ướt nước suối, đôi môi tím tái, hai tay lạnh cóngnhư hai củ cà rốt vừa đỏ vừa sưng phù. Không ngừng bay qua bay lại cựckì hao tổn nội lực, lúc này Loan Loan cảm thấy nội lực khô kiệt, cáilạnh thấm vào lòng, lúc ngồi bên cạnh Lâu Dự xem thương thế cho chàngcũng không nhịn được run rẩy. Hai môi run run, Loan Loan đưa tay sờ trán Lâu Dự. Bàn tay ấm áp, cơn sốt cao như lửa đốt đó đã lui lại. Loan Loan không khỏi mừng rỡ, biết Lâu Dự thân thể cường tráng, cuối cùng cũngvượt qua được cửa ải này. Bất chấp toàn thân ướt đẫm, Loan Loan chỉ muốn lăn mấy vòng dưới đất để giải toả sự mừng rỡ như điên trong lòng.

Sau một hồi tâm tình tay đổi liên tục, lúc kinh hãi lúc mừng rỡ, LoanLoan mới cảm thấy đói. Tính toán thời gian, không ngờ đã trọn một ngàychưa ăn uống gì. Lúc trước lo âu nôn nóng nên cũng không cảm thấy đói,lúc này thể xác và tinh thần được thả lỏng mới cảm thấy đói cồn càokhông sao chịu nổi.

Loan Loan đã quen sống hoang dã, khi đến những nơi hoang vu, người kháccó thể bị đói, nhưng cô bé thì không bao giờ thiếu đồ ăn. Loan Loan trèo lên cây gần đó định hái quả dại ăn qua loa cho no bụng. Đang hái quảtrên cây, đột nhiên cô bé sáng mắt lên: "Cỏ xà tiết hoa trắng!"

Trong sách thuốc của tía, cỏ xà tiết hoa trắng xếp hạng đầu tiên, lá nhỏ phân nhánh, có lông tơ, trên ngọn có vằn sọc như da rắn, thích mọctrong rừng cây râm mát, là loại thuốc chữa thương cực kì quý giá. Mườinăm ở biên tái, Dung Diễn đã đi khắp các núi lớn để hái thuốc hoặc chữabệnh cho người dân, mỗi khi rảnh rỗi lại đọc sách thuốc cho Loan Loannghe. Mưa dầm thấm đất, kiến thức đối với thảo dược của Loan Loan mặc dù chưa thể nói là tinh thông nhưng cũng đã hơn các thầy lang bình thườngtrong dân gian.

Biết cỏ xà tiết hoa trắng này rất quý giá và thưa thớt, cực kì hiếm gặp, không ngờ lúc này lại ở ngay trước mắt, Loan Loan cực kì vui vẻ, thầmkêu trời cũng giúp ta!

Chỗ nào có cỏ xà tiết hoa trắng tất cũng có rắn độc. Cỏ và rắn sống dựavào nhau, muốn hái cỏ thì trước hết phải giết rắn. Loan Loan cầm LiQuang trên tay, chậm rãi tới gần cây thảo dược đó, nín thở, đột nhiênhành động cực nhanh nhổ cây cỏ lên. Gần như đồng thời, một con rắn độcđỏ vàng đan xen thè lưỡi lao tới nhanh như chớp, miệng rắn há rộng sẵnsàng cắn người. Loan Loan nhanh tay nhanh mắt giơ tay chém xuống, chémrụng cái đầu tam giác của con rắn độc, lập tức lại chém thêm mấy nhát,đến tận lúc chém cái đầu rắn nát nhừ mới thu tay lại.

Cẩn thận mang cây cỏ xà tiết hoa trắng chạy về hang núi, dùng đá đập nát rồi hoà vào nước, Loan Loan lấy lá cây sạch nhúng thuốc rồi rỏ vàotrong miệng Lâu Dự.

Uống hết nước thảo dược, hô hấp của Lâu Dự dần ổn định, màu xám chếtchóc trên gương mặt chậm rãi phai dần, sắc mặt trắng bệch hơi lộ ra sắcđỏ, mặc dù vẫn hôn mê bất tỉnh nhưng trên người đã có sức sống ấm áp vàbình yên.

Nhẹ nhàng áp tai vào ngực Lâu Dự, nghe thấy tiếng tim đập đều đặn mà cósức sống, sự lo lắng trong lòng Loan Loan cuối cùng mới lắng xuống. Thật sự vui mừng vô hạn, cô bé không nhịn được nắm bò xuống bên cạnh chàng,dùng ngón tay đếm hàng lông mi dày như cánh quạt của chàng, nói như trút được gánh nặng: "Ông làm tôi sợ chết khiếp. Ông nhất định phải sống,dám dọa tôi một lần nữa, tôi... tôi... tôi..."

Nhất thời cũng không nghĩ ra được, nếu Lâu Dự không tỉnh lại được thìmình còn có thể làm gì Lâu Dự, Loan Loan đành phải tức giận chọc ngóntay vào mặt chàng. Lại thấy chân râu màu xanh dưới cằm chàng, cô bé tòmò sờ sờ, cảm thấy cứng cứng gai gai, dùng bàn tay vuốt khẽ lại thấy têtê ngứa ngứa, cảm thấy lạ lẫm thú vị, không nhịn được sờ lần nữa, rồilại lần nữa...

Lông mi rung rung, Lâu Dự khẽ chau mày. Loan Loan giật mình, vội vàngthu tay về như bị điện giật, mặt lập tức nóng như thép nung, ngay cả hai tai cũng đỏ rực. Cô bé lùi lại vài bước, ôm gối ngồi dưới đất, nhìn Lâu Dự nghĩ ngợi lung tung. Nhất thời cảm thấy vui mừng vô hạn vì Lâu Dự đã vượt qua cửa âm phủ, nhất thời nghĩ lại vẫn còn thấy sợ, thiếu chútnữa, thiếu chút nữa là người này đã chết. Vì sao nghĩ đến việc người này chết mà mình lại hoảng sợ và đau buồn như vậy.

Hang núi này không sâu. Loan Loan đặt Lâu Dự ở góc khuất gió nhất, vìthế cô bé chỉ có thể ngồi ở đầu gió. Quần áo trên người ướt hết, lại vừa đổ mồ hôi, lúc này gió núi thổi vào lạnh buốt ướt dính rất khó chịu.Nhìn Lâu Dự ngủ mê mệt, ánh mặt trời bên ngoài ấm áp, Loan Loan liền rakhỏi hang núi, bẻ một ít lá cây và cỏ khô che kín cửa hang, vươn vai một cái rồi đi đến bên dòng suối. Nước suối trong vắt sáng lấp lánh nhưngọc vỡ dưới ánh mặt trời. Loan Loan vốn chỉ định rửa mặt mũi, lúc nàythấy nước suối trong vắt, trong lòng lại bắt đầu ngứa ngáy.

Nhìn quanh không có người nào, Loan Loan tự an ủi mình. Nơi này núi sâurừng rậm, vắng vẻ không có bóng người, tranh thủ thời gian tắm một cáichắc cũng không có vấn đề gì. Cô bé nhẹ nhàng cởi quần áo, trải ra phơitrên tảng đá lớn bên cạnh suối rồi đi chân trần lội xuống suối.

Chỗ suối nông chỉ ngập đến hông, chỗ sâu lại sâu ngập đầu. Ánh nắng cuối thu không gay gắt như mùa hè, chiếu xuống người ấm áp thật là thoảimái. Loan Loan chìm hơn nửa người xuống nước, xoã mái tóc đầy máu và bụi đất ra, nhanh chóng gội đầu. Vừa tắm gội xong định lên bờ, đột nhiênLoan Loan nghe thấy tiếng bước chân rất khẽ vọng vào tai. Tiếng bướcchân này mặc dù nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy, nhưng vọng vàotai Loan Loan lại như sét đánh. Cô bé cảnh giác chạy nhanh đến sau tảngđá lớn, đưa tay lấy quần áo đã gần khô trên tảng đá xuống mặc vào. Lúcnày tiếng bước chân đó đã đến gần bên suối.

Truyện full

  • Phù Du
    Phù Du

    Bạn đang đọc truyện Phù Du của tác giả Dã Dữ Man. 003 là một quái vật, bởi vì đây là sản phẩm của phòng thí nghiệm, một nơi mà nhân...

  • Vừa Là Sếp, Vừa Là Chồng Tôi
    Vừa Là Sếp, Vừa Là Chồng Tôi

    Tác giả: 一枚云朵Tớ sẽ để xưng hô theo tuyến cảm xúc của các nhân vật!- -------------------------------------Văn ánTôi cưới một người đàn...

  • Giỏi Cởi Quần Áo Người Khác
    Giỏi Cởi Quần Áo Người Khác

    Tên hán việt: Thiện giải nhân yTác giả: Vô Thụ 无树Tags: Hiện đại, song tính, cao H, vườn trường, NTR, NP, mặt người dạ thú học bá công +...

  • Lộ Nhân
    Lộ Nhân

    Thể loại: Cường công, trung khuyển thụ, cổ trang giang hồ, 1x1, ngược luyến tình thâm, HE.Editor: Ykinari"Lộ Tinh Thiên đang tìm kho...

  • Giáo Chủ Đại Nhân, Tha Thứ Ta
    Giáo Chủ Đại Nhân, Tha Thứ Ta

    Thể Loại: đam mỹ, nhất thụ nhất công, lạnh lùng băng sơn công x nhan khống gian xảo thụSố Chương: 13Ở Bái Tứ Giáo thì Cổ Tịch Vân là...

  • Vòng Vây Luyến Ái
    Vòng Vây Luyến Ái

    Nam chính:Lãnh MạcNữ chính: Giang Ngữ Hân Người thanh niên ngồi trên ghế, hai chân bắt chéo, trong tay là ly rượu vang đỏ sóng sánh màu...

  • Giáo Chủ Ma Giáo Có Lúm Đồng Tiền
    Giáo Chủ Ma Giáo Có Lúm Đồng Tiền

    Tựa gốc: Ma giáo giáo chủ tha hữu cá tửu oaThể loại: Giang hồ ân oán, tình hữu độc chung, cổ đại không tưởng, chủ thụ, giả heo ăn lão...

  • Nữ Phụ Bỏ Chồng
    Nữ Phụ Bỏ Chồng

    [Tác giả Mèo A Mao Huỳnh Mai -- Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Phụ ]Truyện Nữ Phụ Bỏ Chồng của tác giả Mèo A Mao Huỳnh Mai kể về...

  • Sư Tôn, Người Về Rồi...
    Sư Tôn, Người Về Rồi...

    Bạn đang đọc truyện Sư Tôn, Người Về Rồi... của tác giả Linh Lan Hoa. Trong tối, là người đứng đầu của tổ chức Tử Thần - đứng đầu thế...

  • Báo Thủ Xuyên Không
    Báo Thủ Xuyên Không

    [TRUYỆN NGẮN] BÁO THỦ XUYÊN KHÔNGTác giả: 海的鸽子Edit: Ryan______________Giới thiệu truyện:Tôi xuyên vào cơ thể của một nữ sinh bị bạo lực...

  • Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi
    Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

    Truyện kể về Thẩm Xuân Hinh mang thai con của Phó Thắng Nam nhưng lại chỉ nhận được ánh mắt lạnh lùng, cử chỉ thô lỗ của anh. Suốt đời...

  • Xuyên Nhanh Sau Khi Bị Đại Lão Cố Chấp Coi Trọng
    Xuyên Nhanh Sau Khi Bị Đại Lão Cố Chấp Coi Trọng

    "Cậu ấy thật đẹp, cậu ấy phải là của tôi."Mỗi người đều sẽ hướng đến sự thuần khiết, dù là kẻ bẩn thỉu nhất.Những kẻ cố chấp, học giỏi...

  • Tứ Phương
    Tứ Phương

    Thể loại: Cổ trang, huynh đệ, quốc gia tranh đấu, 1x1, mỹ công mỹ thụ, thụ truy công, đế vương thụ, HEThuộc tính:Trầm tĩnh tà mị mỹ...

  • Này Anh! Chịu Trách Nhiệm Đi!
    Này Anh! Chịu Trách Nhiệm Đi!

    Thể loại: danmei, ABO, lạnh lùng ôn nhu công x tiểu bạch dương quang thụ, đô thị tình duyên, trước ngược sau ngọt, He.Nhân vật chính:...

  • Livestream Nhà Ma, Tôi Thực Sự Gặp Ma Rồi!
    Livestream Nhà Ma, Tôi Thực Sự Gặp Ma Rồi!

    Tác giả: 庄小白Thể loại: Đô Thị, Không CP, Kinh Dị, Linh Dị, Hiện Đại, Phương Đông, Hư Cấu Kỳ ẢoTeam dịch: Mộc Mộc Thích Mùa XuânGiới...