Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 174

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Két! Cánh cửa sương phòng trạm dịch dường như nhiều năm không sửa chữa, lúc mở phát ra âm thanh ghê răng sởn gai ốc.

Phương Tranh run run từ trong sương phòng đi ra, vừa bước chân ra khỏicửa lập tức cảm nhận được bầu không khí lạ lùng mà lạnh lẽo từ phía haingười, đôi môi tím tái vì nước lạnh càng thêm tím ngắt, răng hàm trên và hàm dưới thậm chí bắt đầu va chạm hữu nghị, chào hỏi lẫn nhau khôngchịu khống chế.

Chẳng lẽ đây chính là bầu không khí giữa tình địch với nhau? Không cómột mất một còn, cũng không có đánh nhau sống chết, lại làm mọi ngườicảm thấy quá xót xa, quá bi thảm, quá đau khổ, quá buồn bã, quá rối rắmmột cách vô cớ?

Ánh mắt Phương Tranh qua lại giữa Lâu Dự và Dung Hàm, bước chân bất giác di động ra bên ngoài, vô thức tránh xa hai người đàn ông này một chútđể tránh bị hơi lạnh thô bạo phát ra từ trên người họ lan đến, khiến máu trong người vốn đã chảy chậm lại vì giá lạnh lập tức bị đông cứng, sauđó bi thảm chết oan chết uổng.

Mặc dù nàng di động vừa chậm vừa nhẹ nhưng làm sao tránh được hai ngườiđó? Vừa liếc thấy nàng đi ra, Lâu Dự và Dung Hàm lập tức chạy vội tới,một trái một phải giữ cánh tay nàng lại, đồng thanh hỏi: "Cô ấy thếnào?"

Lâu Dự vốn đã cực kì sốt ruột vì đợi quá lâu, cộng thêm tâm tình cực kìkhông tốt, bàn tay dùng sức hơi mạnh một chút. Phương Tranh cảm thấycánh tay mình sắp bị vặn gãy, nhe răng nhếch miệng hít một hơi khí lạnh, hàm trên hàm dưới vẫn va vào nhau lập cập: "Loan Loan cô... cô... nương còn chưa tỉnh, tiếp theo... tôi... tôi cũng không biết nên làm thếnào".

Cái gì mà ngươi cũng không biết làm thế nào? Biện pháp này vốn chính làngươi nghĩ ra mà! Lâu Dự quan tâm quá mức, lông mày nhướng lên, chuẩn bị nổi bão.

"Đa tạ Phương đại phu, chuyện tiếp theo giao cho tôi". May mà Dung Hàmkịp thời mở miệng, hơi áy náy gật đầu với Phương Tranh, trợn mắt nhìnLâu Dự một cái rồi xoay người đi vào sương phòng.

Dung Hàm đã nói như vậy, chắc hẳn quá trình chữa trị vẫn nằm trong tầmkhống chế. Sắc mặt Lâu Dự hơi dịu bớt, buông tay ra ôm quyền hành lễ với Phương Tranh rồi cũng bước dài vào trong phòng theo.

Khí lạnh như băng trên người chàng cuối cùng cũng biến mất, Phương Tranh xoa bóp cánh tay bị bóp đau, thở phào một hơi, lẩm bẩm chưa hết sợ:"Thật là hung ác, thảo nào Loan Loan cô nương không... không thích ông".

Ông ở đây đương nhiên là chỉ Lâu Dự.

"Ai nói Loan Loan không thích vương gia? Tiểu nha đầu biết cái gì?" HầuHành Tiễn khoanh tay trước ngực đứng dựa vào góc tường, bởi vì nóng lòng bảo vệ chủ nên ngữ khí cũng trở nên khinh thường mà không tự biết.

Lại là ông!

Gã này đã đánh ngất mình, vác về như vác bao tải, ném ngoài cửa phòngnhư ném rác, bây giờ lại còn châm chọc mình, quả thực chính là diện mạođáng ghét, ngôn ngữ đáng ghét, toàn thân trên dưới không có chỗ nàokhông đáng ghét!

Phương Tranh nổi giận trợn mắt nhìn hắn, nói nghiến răng nghiến lợi: "Đồ quê mùa chỉ biết động thủ không biết động não, ông... ông... ông thìbiết cái gì?"

Tiếng quát cũng khá to, chỉ tiếc răng va vào nhau lách cách làm yếu bớt không ít khí thế.

"Cô em cũng mạnh miệng đấy chứ!" Hầu Hành Tiễn đứng thẳng người lên nhìn Phương Tranh, từng bước một đi tới chỗ nàng.

Hắn thân hình cao lớn, khoảng cách một trượng chỉ đi vài bước đã đếntrước mặt. Phương Tranh cảm thấy một bóng đen khổng lồ trùm xuống đầu,kinh hãi nhảy về phía sau, hai tay ôm ngực, nói căng thẳng: "Ông muốnlàm gì?"

Hầu Hành Tiễn buồn cười: "Khi đó cô em không hỏi xem bọn ta là ai, làngười tốt hay người xấu mà đã cố sống cố chết đòi đi theo, bây giờ mớibiết sợ hãi thì quá muộn rồi".

Thấy hắn từ trên cao nhìn xuống như chim ưng nhìn thỏ, giọng nói bấtthiện, Phương Tranh hơi chột dạ lùi lại liền mấy bước, sau lưng đã chạmvào lan can nhưng vẫn mạnh miệng nói: "Ai đòi đi theo ông? Đó là tôi nểmặt Dung đại phu, vốn cho rằng Dung đại phu là người ôn nhuận nho nhãnhư vậy, bạn bè kết giao đương nhiên cũng là người tốt, không nghĩ tớilại gặp phải một kẻ..."

Còn chưa nói xong đã thấy một bóng đem trùm xuống đầu, trong mũi lập tức toàn mùi gươm đao máu lửa, Phương Tranh vùng vẫy thò đầu ra, đưa mắtnhìn lại thì ra là một chiếc áo khoác quân phục Hắc Vân kị, hiển nhiênvừa mới cởi từ trên người xuống, vẫn còn mang nhiệt độ ấm áp.

Nàng mạnh mẽ nuốt hai chữ "xấu xa" vào bụng, kinh ngạc nhìn Hầu HànhTiễn, định ném chiếc áo khoác về cho Hầu Hành Tiễn, nhưng vì quá lạnhnên

trong lòng lại hơi không nỡ.

Hầu Hành Tiễn cười to, nói: "Cho cô thì cứ mặc đi, đường còn dài lắm,tôi không muốn xách một cái xác đông cứng đi tới đi lui đâu".

"Ông!" Phương Tranh tức giận đến tím mặt, hơi thở tắc nghẹn, suýt nữa ngất xỉu.

Hai người đang mắt to nhìn mắt nhỏ như một đôi oan gia, một kị binh Hắc Vân kị vội vã chạy vào.

Hầu Hành Tiễn nghiêm mặt: "Chuyện gì?"

"Bẩm tướng quân, người nước Sóc đến, một người tự xưng là Hồng Lư tựthừa dẫn cẩm y vệ định xông vào dịch quán, bị các anh em chặn lại ngoàicổng".

Hầu Hành Tiễn rùng mình, không còn lòng dạ nào trêu chọc Phương Tranh nữa, lập tức đi thẳng ra ngoài cổng.

Ngoài cổng dịch quán, Hắc Vân kị và cẩm y vệ giằng co quyết liệt, đao kiếm đã ra khỏi vỏ, hai bên giương cung bạt kiếm.

Hầu Hành Tiễn đi mấy bước tới chỗ hai bên giằng co, đánh giá trận thếcủa đối phương, trong lòng hơi yên tâm hơn. Năm mươi người, mang bộiđao, không có cung cứng nỏ mạnh. Với một đám vô dụng này mà đã nghĩ đếnchuyện xông vào dịch quán do Hắc Vân kị của ta canh gác, hoàng đế nhàngươi nằm mơ giữa ban ngày sao?

Hắn hừ lạnh một tiếng, quát: "Các ngươi làm gì hả? Đây là nơi ở của sứđoàn Đại Lương, cầm đao cầm thương xông vào là có ý gì? Muốn khai chiếnsao?"

Cùng với tiếng quát mắng của hắn, các quân sĩ Hắc Vân kị đồng thanh quát lên một tiếng, đồng loạt bước ra bên ngoài một bước, đao kiếm gần nhưđâm đến mặt đối phương.

Đối phương bị khí thế ép người này đẩy lùi lại mấy bước, một lão già gầy gò ở chính giữa có vẻ là một nhân v*t c*ng, gạt đám đông bước ra, lạnhlùng nói: "Đế quân nước ta bị ám sát giữa triều đình, mặc dù thánh thểkhông tổn thương nhưng vẫn không tìm được thích khách. Đế quân lo lắngcho an toàn của sứ thần Đại Lương nên lệnh cho hạ quan đến đây thămhỏi".

"Ngươi là ai?" Hầu Hành Tiễn liếc mắt dò xét.

Lão già ưỡn b* ng*c khô quắt lên, nói kiêu ngạo: "Hạ quan là Hồng Lư tựthừa Trần Lương Trung của đế quốc Đại Sóc. Đế quân thánh tâm nhân hậu,mong tướng quân thu hồi binh khí tránh đường, chớ để tổn hại sự hòathuận tương giao của hai nước".

Cái gì mà tới thăm hỏi, chó má, chẳng qua chính là nhân cơ hội đến theodõi lục soát. Loan Loan đang ở trong dịch quán, lúc này là giây phútchữa trị quan trọng, mình có chết cũng không thể để bọn chúng đi vào.

Hầu Hành Tiễn hạ quyết tâm, rút đao ra khỏi vỏ chĩa vào mũi lão già Trần Lương Trung: "Vương gia nhà ta rất khỏe, không cần phải thăm. Vương gia bây giờ đang ngủ, ngủ là chuyện cực lớn, ai dám quấy rầy vương gia nhàta nghỉ ngơi, ta sẽ chém đầu kẻ đó".

"Thô bạo, ngang ngược, l* m*ng!" Trần Lương Trung tức giận đến run lên,ngón tay khô gầy run rẩy, một hơi tắc nghẹn trong ngực, đành phải bóp vỡ rồi chậm rãi phun ra mới tiếp tục thở được, lại cả giận nói: "Nơi ở của sứ đoàn Đại Lương nói cho cùng chính là quốc thổ của Đại Sóc, ở trênlãnh thổ của ta thì phải nghe lệnh đế quân Đại Sóc ta. Khuyên tướng quân mau mau nhường đường, đi thông bẩm Tây Lương vương đến gặp. Nếu tướngquân vẫn cố ý chặn đường, mong chớ trách hạ quan vô lễ. Nếu quan hệ hainước rạn nứt vì chuyện này, đó cũng là quý sứ đoàn vô lễ khiêu khíchtrước nên tự gánh hậu quả, chớ trách hạ quan không nói trước".

Trần Lương Trung không hổ là Hồng Lư tự thừa, lão luyện xảo quyệt, chỉmấy lời đã đẩy ngòi nổ hai nước khai chiến sang phía Đại Lương. Nếu ÂnMinh mượn cớ này xé bỏ hợp ước, hưng binh chinh phạt, thiên hạ đôngngười cũng không thể chỉ trích gì được.

Đây là một cạm bẫy cao sâu, cũng là lưỡi đao sáng loáng giơ lên đe dọa.

Hầu Hành Tiễn biết sự lợi hại trong đó. Nói đến kiến thức uyên thâm, lời lẽ sắc bén, mình có thúc ngựa cũng không đuổi kịp người ta. May mà hắntự biết mình, đã không nói lại được thì cứ ngậm miệng không nói. Vươnggia đã dạy bảo, tác chiến phải lấy sở trường của ta công sở đoản củađịch, sở trường của mình là gì? Chính là đánh, dứt khoát thô bạo đếncùng, cũng là một biện pháp lấy bất biến ứng vạn biến rất tốt.

Hầu Hành Tiễn lập tức quyết đoán ngẩng đầu ưỡn ngực đứng chặn trướctrận, cười lạnh nói: "Ta cứ không nhường đấy, ngươi làm gì? Giết ta à?Ngươi giết đi, giết đi!"

Sắc mặt và lời nói có vài phần rất giống Phương Tranh khi chơi xấu lúc trước.

Thấy Hầu Hành Tiễn dầu muối không thấm, bách độc bất xâm, Trần LươngTrung cũng nổi cáu: "Như vậy chớ trách hạ quan vô lễ, xông vào cho ta!"

Đám cẩm y vệ được lệnh, hò hét vung đao vung kiếm định xông vào.

Hầu Hành Tiễn nửa bước không lùi, bàn tay phất xuống. Các tướng sĩ HắcVân kị sắc mặt lạnh lùng đồng loạt đứng thành một bức tường người, đaokiếm chĩa ra ngoài, kim cắm không lọt, nước chảy không qua.

Trên tưởng dịch quán đột nhiên xuất hiện hàng chục kị binh Hắc Vân kịtay cầm cung cứng, đầu mũi tên sắc bén lấp lánh ánh sáng sắc lạnh chĩathẳng vào đám cẩm y vệ.

"Ta không động thủ trước, nhưng nếu các ngươi dám làm bị thương mộtngười của ta chính là các ngươi gây nên tranh chấp trước". Hầu Hành Tiễn nói lạnh lùng.

Đúng lúc hai bên đao kiếm giương cao, ác chiến sắp sửa nổ ra, trong dịch quán lại vang lên một âm thanh nhẹ nhàng: "Trần đại nhân chậm đã, Hầutướng quân chậm đã".

Bầu không khí căng thẳng lập tức chùng lại, mọi người giương cung bạtkiếm tới tấp quay lại nhìn về phía phát ra âm thanh, thấy phó sứ VươngTruyền Minh mỉm cười đứng trong sân dịch quán, trời rét mà tay vẫn cầmquạt gấp, xẹt một tiếng xòe quạt ra phe phẩy vài cái rất có phong độ.

Hồng Lư tự và bộ Lễ Đại Lương nhiều năm giao thiệp, Trần Lương Trungthoáng nhìn đã nhận ra Vương Truyền Minh, tức giận nói: "Vương đại nhân, ngài tới rất đúng lúc. Nói chuyện với loại mãng phu này chẳng khác gìđàn gảy tai trâu. Bản quan thân mang lệnh vua đến đây thăm hỏi Tây Lương vương, ngài nhanh chóng lệnh cho bọn chúng lui ra nhường đường".

Lão già khô quắt này, ngươi dám gọi ta là trâu? Hầu Hành Tiễn giận tímmặt, mũi đao chĩa về phía Trần Lương Trung, hận không thể một đao chémbay mũi ông ta.

Phách! Vương Truyền Minh thu quạt gấp, đứng xa xa hành lễ, nói hết sứctao nhã lịch sự: "Lời này của Trần đại nhân sai rồi. Hầu tướng quân cólễ phép, có tiết tháo, không thể chỉ ra bất cứ sai lầm nào. Chỉ có Trầnđại nhân ngài lại so sánh với trâu, thật sự thất lễ với người ta. Chắcngài không biết mỗi người có một nghề, nghe đạo có trước sau, Hầu tướngquân dù không giỏi thi thư nhưng lại chinh chiến sa trường, uy phonghiển hách, ngài lấy sở trường của mình đi so với sở đoản của người ta,đó không phải việc làm của quân tử.

Âm thanh của Vương Truyền Minh lạnh vù vù như gió bắc, trên mặt thậm chí vẫn giữ nụ cười nhã nhặn, lời nói ra hết sức đường hoàng, những lời chỉ trích lại khiến Trần Lương Trung không tìm được cách nào phản bác.

"Vương Truyền Minh, ngài..." Trần Lương Trung không nén được giận, chỉVương Truyền Minh nói: "Sứ đoàn Đại Lương các ngài tới đế đô nước ta,chân giẫm đất đai Đại Sóc, đầu đội bầu trời Đại Sóc, nên phục tùng luậtlệ nước ta, chịu hoàng mệnh của đế quân Đại Sóc quản hạt. Đến nhà ngườikhác làm khách mà lại kiêu ngạo ngang ngược như thế, chẳng lẽ đó chínhlà đạo của bậc quân tử?"

Vương Truyền Minh chậm rãi đi tới. Hầu Hành Tiễn phất tay, ông ta đi đến đâu các tướng sĩ Hắc Vân kị lũ lượt lui lại nhường đường đến đó.

Vương Truyền Minh thoải mái đi tới trước mặt Trần Lương Trung như rẽ hoa gạt liễu, giơ hai ngón tay gạt một thanh đao của đối phương chắn trướcmặt, xòe quạt chậm rãi quạt hai cái, nói đắc ý: "Lời này của Trần đạinhân sai rồi..."

Hầu Hành Tiễn chưa bao giờ cảm thấy những chữ này thân thiết đáng yêu,êm tai dễ nghe đến thế, lửa giận đầy bụng lập tức tắt ngấm như gặp nước, trên mặt thậm chí còn lộ vẻ háo hức như xem kịch vui.

Vương Truyền Minh đang cười tủm tỉm, nói xong mấy chữ đó đột nhiênchuyển sang nghiêm nghị, một lần nữa thu quạt gấp về như đập bàn lúc xét xử giữa công đường, chắp tay nói: "Sóc Lương thông lễ có ghi lại, coitrọng ngoại giao, báo đáp đức hạnh. Nơi ở của sứ tiết một nước, một câymột cỏ, một tường một cổng, một gạch một ngói đều coi là quốc thổ củanước đó, không thể xâm phạm. Giờ đây dịch quán sứ thần đang ở mặc dù nằm ở đế đô nhưng cần coi là quốc thổ Đại Lương ta. Hầu tướng quân là quânnhân Đại Lương, bảo vệ quốc thổ, giương cao quân uy, hạ quan cho rằngcần vỗ tay khen ngợi, đâu có lỗi gì?"

Nói tới đây, ông ta lại chuyển giọng: "Trần đại nhân thân là Hồng Lư tựthừa, chẳng lẽ lại không hiểu điều này? Còn nói cái gì mà trời của ĐạiSóc, đất của Đại Sóc, đúng là nực cười. Ngược lại, lúc này Trần đại nhân đang giẫm lên đất của Đại Lương ta, đầu đội trời của Đại Lương ta, cầnphải nghe lệnh hoàng đế Đại Lương ta. Nếu dám cưỡng chế xông vào sẽ bịcoi là xâm phạm quốc thổ của ta, đe dọa trăm họ của ta, người người đềucó thể đánh giết!"

Sóc Lương thông lễ là bộ quy tắc lễ giáo được đặt ra trăm năm trước khiquan hệ hai nước còn tốt đẹp, mấy năm nay hai nước chiến tranh khôngngừng, quyển quy tắc lễ nghi bang giao này đã bị ném vào xó nhà không có ai hỏi han, không ngờ lúc này Vương Truyền Minh lại mang ra nói.

Sắc mặt Trần Lương Trung hết xanh lại đỏ cực kì đặc sắc, vẫn cố mạnhmiệng: "Trăm năm đã qua, thế sự đổi dời, điển tịch xưa kia sớm đã mất đi hiệu lực, làm sao có thể áp dụng đến nay?"

Chiếc quạt của Vương Truyền Minh gần như chạm vào mũi Trần Lương Trung,lời nói như đã tính trước: "Lời này của Trần đại nhân sai rồi. Hai nướcLương Sóc bang giao từ xưa, trong thời gian này tuy có chiến có hòanhưng chưa hề đi ngược lại quy định của tổ tiên. Thông lễ là do thái tổhoàng đế hai nước đặt ra, mỗi chữ nặng ngàn cân, không thể vi phạm.Chẳng lẽ Trần đại nhân lại cho rằng hôm nay ngài có thể ngỗ ngược vớithái tổ hoàng đế?"

Không đợi Trần Lương Trung mở miệng, Vương Truyền Minh nói tiếp: "Phápluật của triều đình, di huấn của thái tổ, ngài nói xằng bất kính như thế quả thật là đại nghịch bất đạo. Mạnh Tử nói quy củ là phải vuông tròn,muốn làm quân phải tận đạo làm quân, muốn làm thần phải tận đạo làmthần, Trần đại nhân thân là triều thần lại không theo đạo làm thần, khótránh khỏi miệng lưỡi thiên hạ, để mọi người nghi ngờ có lòng dạkhác..."

Ông ta nói không nhanh không chậm, ngôn từ không quá sắc sảo, tốc độkhông quá gấp gáp, lại trích dẫn kinh sử leng keng sắt đá, luật phápsách sử trôi chảy như nước, thao thao bất tuyệt như một áng văn chương.Sau khi vòng vèo chín chín tám mốt lần, cuối cùng đổ chậu nước bẩn có ýđồ mưu phản lên đầu Trần Lương Trung. Hầu Hành Tiễn nghe mà như mê nhưsay, thần hồn điên đảo, lòng kính trọng cuồn cuộn như nước sông liênmiên không dứt. Trần Lương Trung vừa xấu hổ vừa tức giận nghiến vỡ răng, định tìm chỗ sai nào đó để phản bác lại nhưng Vương Truyền Minh đã bịtkín mít không thể bắt lỗi.

Cùng với mỗi một câu một từ đầy âm độc hiểm ác của Vương Truyền Minh,Trần Lương Trung lông mày ngày càng cau chặt, nếp nhăn cũng ngày càng

nhiều hơn.

"Giỏi lắm Vương Truyền Minh, ngươi quả là một tên âm hiểm xảo trá. Chúng ta còn có lúc gặp nhau, khi đó bản quan sẽ tiếp tục lí luận với ngươi".

Trần Lương Trung biết hôm nay đương nhiên không làm được gì nữa, cố gắng bỏ lại mấy câu kiêu ngạo rồi xanh mặt phất tay áo bỏ đi.

Sắc mặt thống lĩnh cẩm y vệ còn xanh hơn mặt Trần Lương Trung. Cẩm y vệtung hoành đế đô, ngoài mấy tên Ưng Đình là không dám trêu chọc, đã baogiờ bị người khác sập cửa vào mặt như thế này? Vốn cho rằng hôm nay cuồn cuộn đến đây lùng sục nghi phạm, ai ngờ lại bị một lão già hủ nho cảnlại, một người giữ ải vạn người không qua được, thật sự là quá mất mặt,quá nhục nhã.

Khinh thường nhìn bóng lưng Trần Lương Trung, thầm mắng một câu, con bànó, ăn không bổng lộc cao như vậy, ngay cả cãi nhau cũng không cãi lạiđược người ta, còn làm Hồng Lư tự thừa, Hồng Lư cái đầu ngươi ấy, hắnquay lại nhìn các tướng sĩ Hắc Vân kị đao kiếm sáng như tuyết, cực kìcăm giận không cam lòng phất tay: "Rút!"

Vương Truyền Minh chậm rãi chắp tay thi lễ, cười tủm tỉm nói: "Trần đạinhân đi thong thả, thứ cho ta không thể tiễn xa, mong hai nước Lương Sóc hữu nghị lâu dài".

Câu cuối cùng của ông ta khiến Trần tự thừa đang đi như gió chân trái vướng vào chân phải, suýt nữa ngã lộn nhào.

Không tốn một binh một lính, chỉ động miệng lưỡi đã đuổi được năm chụccẩm y vệ. Đúng là quá hoành con bà nó tráng! Hầu Hành Tiễn nhìn đám cẩm y vệ chật vật đi xa, lại quay sang nhìn Vương Truyền Minh ngoại hình tầmthường bên cạnh, trong mắt toàn là khâm phục.

Hắn trịnh trọng ôm quyền hành lễ, vừa định nói gì đó lại nhìn thấy Vương Truyền Minh bủn rủn hai chân, hơi thảm hại đổ người ngã xuống.

"Vương đại nhân!"

Hầu Hành Tiễn nhanh tay đưa ra đỡ, lại chỉ kịp tóm được cổ áo bông củaVương Truyền Minh. Trời lạnh như vậy, áo bông dày như vậy, không ngờ lại đã ướt đẫm mồ hôi.

Vương Truyền Minh bị hắn xách cổ áo như xách gà con, hết sức lúng túngđưa nắm tay lên che miệng hắng giọng mấy tiếng: "Hầu tướng quân, xin thả hạ quan xuống trước đã".

Hầu Hành Tiễn buông tay ra như bừng tỉnh mộng, Vương Truyền Minh bất ngờ không phòng bị kịp ngã bệt mông xuống đất, không nhịn được kêu đau mộttiếng.

"Xin lỗi xin lỗi". Hầu Hành Tiễn vội vàng nâng ông ta dậy, lại ân cần phủi tuyết bám trên áo bào cho ông ta.

"Làm ta sợ gần chết. Vừa rồi lưỡi đao chỉ cách đầu ta có chừng này".Vương Truyền Minh giơ hai ngón tay tả lại khoảng cách giữa trán mình vàlưỡi đao, nhớ lại hơi lạnh căm căm phát ra từ mũi đao của cẩm y vệ màvẫn còn chưa hết sợ, lau mồ hôi lạnh trên trán nói tiếp: "Hầu tướngquân, vừa rồi hạ quan thể hiện thế nào?"

Hầu Hành Tiễn giơ ngón cái to tổ chảng lên, chỉ sợ hiệu quả không tốt, lại giật giật hai cái trước mắt ông ta: "Tốt! Ngon lắm!"

Hắn ôm quyền hành lễ, nói với vẻ mặt thành khẩn: "Vương đại nhân, trướckia ta xem thường người đọc sách, hôm nay mới biết đã hoàn toàn sai.Ngài nói đúng, người đọc sách tự có phong cốt và khí tiết, những kẻ quêmùa bọn ta có ra roi thúc ngựa cũng không đuổi kịp. Hầu Thất trước đâycó chỗ vô lễ với ngài, nay xin nhận lỗi với ngài, sau này có việc gì cần dùng đến huynh đệ, ngài cứ việc mở miệng".

Mấy câu nói này mang theo sự bội phục phát ra từ nội tâm, sự tôn kính đến từ phế phủ.

Vương Truyền Minh hết sức tán thưởng tính tình ngay thẳng như sào trúccủa hắn, cười ha ha mấy tiếng, đột nhiên dường như nhớ tới chuyện gì đó, sắc mặt căng thẳng, nhảy dựng lên nói: "Hồng Lư tự luôn luôn không làmchuyện thừa thãi, lần này đến đây với ý đồ bất thiện, mặc dù tan tác màvề nhưng chắc hẳn sẽ nhanh chóng quay lại, chỉ sợ lúc quay lại sẽ khôngchỉ..."

Ông ta còn chưa nói xong, Hầu Hành Tiễn đã xen ngang: "Chỉ sợ sẽ khôngchỉ đến cãi nhau mà là không nói một lời trực tiếp động đao động kiếm".

Vương Truyền Minh gật đầu. Hai người đưa mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy sự lo âu và bất an trong mắt đối phương, không hẹn mà cùng quay đầu đi vào trong dịch quán.

"Tình hình khẩn cấp, phải bẩm báo vương gia chuẩn bị cho sớm".

Truyện full

  • Cữu Tình Như Hỏa
    Cữu Tình Như Hỏa

    Editor: Tử An tiên sinh và Phương Nam công tửBeta-reader: Phương Nam công tử và Tử An tiên sinh Thể loại: đam mỹ, hiện đại hắc bang,...

  • Do You Remember Me???
    Do You Remember Me???

    "Nụ hôn đầu anh đã dành cho em vì anh biết em chính là người con gái chiếm lấy trái tim anh mãi mãi""Đối với em...anh là vị hoàng tử...

  • Mèo Trắng Omega Cùng Hắc Báo Alpha
    Mèo Trắng Omega Cùng Hắc Báo Alpha

    Văn án:Giang Sơ Tinh được ca ngợi là Beta đẹp nhất trường, không gần người lại trầm mặc ít nói. Có tin đồn rằng tất cả Alpha đến để tỏ...

  • Tà Noãn Sàng Nam Nô
    Tà Noãn Sàng Nam Nô

    Thể loại: Cổ trang, nhất thụ nhất công, cường công mỹ thụ, HEEdit: AliceBeta: WeenNgày đại hỉ của công tử Tri Phủ kinh thành cùng thiên...

  • Bị Nhựu Lận Đích Học Sinh Hội Trường
    Bị Nhựu Lận Đích Học Sinh Hội Trường

    Thể loại: hiện đại đô thị, nhất thụ nhất công, cường bạo tập thể luân phiên, ngược thân, toys.Editor : Băng TiêuBeta – reader : Băng...

  • Nữ Diêm Vương: Nhà Có Thê Tử Lung Linh
    Nữ Diêm Vương: Nhà Có Thê Tử Lung Linh

    Thể loại: Tái thế trọng sinh, sủng, Cổ đại, HENhân vật chích: Bùi Mạch Ninh x Tư  Không Thu TrạmNữ Diêm Vương đầu tiên trong lịch sử...

  • Mối Tình Đầu Năm Ấy Có Chút Ngọt Ngào
    Mối Tình Đầu Năm Ấy Có Chút Ngọt Ngào

    Tên gốc: Mối tình đầu vài phần ngọtĐộ dài: 80 chương + 9 phiên ngoạiThể loại: Hiện đại, 2s, 1v1, gương vỡ lại lành, song hướng yêu...

  • Quần Lụa
    Quần Lụa

    Convert: ngocquynh520Editor: gaumisaBeta: mèo mỡỞ thành Kim Lăng, nhắc đến Nguyên tứ công tử, những công tử tiểu thư khác không ai...

  • Ngưu Ma Vương Cật Văn Tử
    Ngưu Ma Vương Cật Văn Tử

    =======Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC <> tại {domain}========Edit: Mèo mậpThể loại:đam mỹChiến thần...

  • Phi Thành Vật Hôn
    Phi Thành Vật Hôn

    Bạn đang đọc truyện Phi Thành Vật Hôn của tác giả Vĩnh Viễn Địa HE. Mẹ tui sợ tui ế tới già, thế nên hạ tối hậu thư, không lo tìm người...

  • Lại Đi Theo Anh Liền Ăn Luôn Em
    Lại Đi Theo Anh Liền Ăn Luôn Em

    Em và anh là thanh mai trúc mã, do ba mẹ hai nhà luôn bận rộn nên từ nhỏ em đã là một cái đuôi đi theo sau anh. Trong khoảng thời gian...

  • Hoàng Hậu Hỏa Ma
    Hoàng Hậu Hỏa Ma

    Thể loại: Xuyên khôngSố chương: 10Editor: mèo suniThánh nữ! Thánh nữ! Vạn vạn tuế!Trời! Ta đã đến đâu vậy?Một đám người vừa nhìn thấy...

  • Kịch Bản Trọng Sinh Của Ảnh Đế
    Kịch Bản Trọng Sinh Của Ảnh Đế

    Văn án:Ảnh đế lão làng Viên Mục trọng sinh vào trong cơ thể một tiểu thịt tươi. Thế nhưng địa điểm trọng sinh lại là trên giường của...

  • Phu Quân Của Giáo Chủ
    Phu Quân Của Giáo Chủ

    Thể loại: Ngôn Tình cổ đại nhẹ nhàngEdit: akinomiBeta: cuckicoiNam chính: Đoạn Vô Tình – Nữ chính: Lâm Uyển UyểnNàng từ nhỏ đã được...

  • Mù Quáng Trung Thành
    Mù Quáng Trung Thành

    Bạn đang đọc truyện Mù Quáng Trung Thành của tác giả Tam Nhật Thành Tinh. Là một bạo quân, Lý Anh không thể nào hiểu được những thủ...