Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 173

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Trước mắt Dung Hàm hiện lên một bóng người nhỏ nhắn, váy áo trắng tinh, tóc dài như nước, dường như khôngchân thực, đứng trên mặt tuyết dưới gốc mai nhìn về phương xa không hềnhúc nhích, trên người ngoài nỗi đau lạnh lẽo còn có sự nhớ nhung khôngsao tan được, giống hệt sự dịu dàng trên khóe miệng Lâu Dự lúc này.

Trong lòng đau xót, sự ghen tị cháy bùng mà không tự biết, đuôi lông mày xếch lên, giọng Dung Hàm mang theo ý khiêu khích: "Lâu Dự, ngươi có xem thường Loan Loan bởi vì cô ấy câm không?"

Lâu Dự không đổi sắc mặt, mơ hồ hỏi ngược lại: "Vậy còn ngươi? Ngươi cóxem nhẹ cô ấy, rời xa cô ấy, không còn thích cô ấy vì chuyện đó không?"

"Đương nhiên là không". Dung Hàm buột miệng nói không kịp suy nghĩ".

Lời vừa ra khỏi miệng, Dung Hàm đã sững sờ. Hai người đã nói chuyện vớinhau rất lâu, nhưng lúc này y mới quay sang nhìn Lâu Dự lần đầu tiên,một hồi lâu sau mới nói: "Ngươi biết ta thích cô ấy?"

Mặc dù dùng câu nghi vấn nhưng ngữ khí lại kiên định không thể nghi ngờ.

Lâu Dự gật đầu, cũng quay sang nhìn y, lại bỏ qua câu hỏi của y vừa rồi, quay trở lại vấn đề trước đó: "Ta cũng không".

Giọng nói cũng kiên định không thể nghi ngờ.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, nơi ánh mắt giao nhau như có tia lửa tóe ra, đều cứng rắn kiên quyết không lùi nửa bước.

Nhiệt độ xung quanh dường như chợt hạ thấp, ngay cả Hầu Hành Tiễn đứngcách đó hơn một trượng cũng bị hơi lạnh lan đến, rùng mình một cái, vừanôn nóng vừa ngán ngẩm nhìn hai người, lại không dám đi tới khuyên bảomột câu.

Dường như sau một thời gian rất dài, cuối cùng Lâu Dự cũng quay mặt đi,giọng nói mang vẻ đau buồn nồng đậm: "Dung Hàm, Loan Loan bị câm thếnào?"

Loan Loan trên chiến trường gào thét bất chấp tất cả, cổ họng bị thương, sau đó lại bị hàn độc nhiễm vào, cổ họng gần như hoàn toàn bị phá hủy,chỉ có thể phát ra âm thanh khàn khàn khó nghe như tiếng dao cứa.

Vì vậy cô ấy không chịu nói nữa.

Như mĩ ngọc lưu li bị sứt một góc, nói không hết những tiếc nuối và đaulòng, mỗi khi nhớ tới tiếng cười vui vẻ như ngọc trai rơi xuống đĩa ngọc quay tròn lanh lảnh của Loan Loan, Dung Hàm lại đau buồn tột độ.

Lúc này nghe thấy Lâu Dự hỏi, lửa giận lập tức bốc cao, giọng nói trởnên cay nghiệt và sắc bén hiếm thấy: "Cô ấy không chết đã là vô cùng may mắn rồi.

Nhưng nhờ ngươi mà mấy năm nay cô ấy vẫn chìm trong ác mộng, nếu khôngdùng ngân châm châm cứu, cả đêm sẽ không ngủ yên được một khắc. Cô ấynói trong mơ nhìn thấy Tống thúc thúc, Triệu Vô Cực, Lưu Chinh, còn córất nhiều người khác".

Y dừng lại một lát, chỉ Hầu Hành Tiễn nói: "Mặc dù năm đó mệnh lệnh tiếp viện Sa Loan bị hắn giấu đi, nhưng Lâu Dự, hôm nay ta hỏi ngươi mộtcâu, nếu

khi đó ngươi biết tình hình chân thực ở Sa Loan, ngươi sẽ lựa chọn thế nào? Cứu viện hay không cứu viện?"

Một lời như kiếm, đâm thẳng vào tim.

Sắc mặt Lâu Dự chợt trắng bệch, tay phải lộ ra gân xanh nắm chặt lan can sơn đỏ bên hành lang gấp khúc trước mặt, trong mắt toàn là sự đau khổsâu sắc nặng nề.

Đây là câu hỏi nhiều năm qua chàng vẫn né tránh không dám suy nghĩ.

Một chiêu đó của Ân Minh cực kì tàn nhẫn ác độc, đẩy chàng vào hoàn cảnh cực kì khó khăn. Yên Cát đang đánh thảm thiết, nếu chàng vì bản thân mà bỏ mặc chiến trường Yên Cát chia quân tiếp viện Sa Loan, chẳng lẽ lạikhông phụ lòng các tướng sĩ đang anh dũng chém giết hoặc đã hi sinh vìnước tại Yên Cát? Nhưng nếu không tiếp viện Sa Loan, mình làm sao có thể trơ mắt nhìn Loan Loan và đám người Tống thúc thúc chết đi?

Bất kể ở thời đại nào, mâu thuẫn giữa giang sơn và mĩ nhân vĩnh viễn đều là vấn đề khó khăn nhất mà các bậc kiêu hùng hào kiệt phải đối mặt. Độkhó của nó cũng giống như câu hỏi mãi mãi không thay đổi "vợ và mẹ ngãxuống nước cứu ai trước", rối rắm khó giải quyết, chọn thế nào cũng sai.

Nếu không phải khi đó Hầu Hành Tiễn dũng cảm đứng ra lựa chọn giúp chàng bất chấp khả năng bị người đời nguyền rủa, không biết chừng, khôngđúng, là chắc chắn, khi đó tinh thần chàng đã sụp đổ, nổi điên khôngbiết làm sao.

Áy náy, hối hận, đau buồn, tiến thoái lưỡng nan trở thành một nút thắtvĩnh viễn không thể cởi bỏ trong đáy lòng chàng, sau đó mỗi một đêmlạnh, chàng đứng ngoài sân nhớ tới Loan Loan và năm ngàn tướng sĩ HắcVân, trái tim lại đau đến dường như bị xé thành hai nửa.

"Nếu là ngươi, ngươi sẽ lựa chọn thế nào?" Lâu Dự cắn chặt răng, mỗi một chữ đều mang đau đớn vô tận như bị ép bật ra qua kẽ răng.

"Ta không phải ngươi, cho nên ta không cần lựa chọn". Dung Hàm nói lạnhlùng: "Thân phận của ngươi nhất định sẽ đẩy cô ấy vào đủ loại hãm hại,âm mưu và giết chóc đẫm máu. Mấy năm nay ta dẫn cô ấy lang bạt khắp nơichính là để tránh né ngươi, rời xa các loại tổn thương ngươi sẽ mang tới cho cô ấy".

Lâu Dự nắm chặt lan can sơn đỏ như người đuối nước nắm lấy bó rơm cứumạng duy nhất, năm ngón tay gần như đâm vào trong gỗ, vụn gỗ rơi xuốngsàn sạt.

Dung Hàm nhìn dáng vẻ của Lâu Dự, trong lòng lại không có sự sảng khoáinhư tưởng tượng mà thầm dâng lên một sự thương xót và thông cảm.

Loan Loan cần cuộc sống yên bình êm ả, ngươi vĩnh viễn không thể cho côấy. Lâu Dự, xin lỗi, vì cô ấy, ta cũng phải dẫn cô ấy rời khỏi ngươi!

Dung Hàm luôn luôn khiêm tốn điềm đạm lại tàn nhẫn chém ra một đao mãnhliệt cuối cùng: "Loan Loan không chỉ tổn thương như thế. Bởi vì bịthương quá nặng, dùng thuốc quá độ, cô ấy đã mất vị giác, từ đó trăm vịnhân gian đều nhạt như nước ốc".

Răng rắc! Lan can gỗ lim trong tay Lâu Dự gãy vụn, dằm gỗ dài nhọn đâm vào bàn tay chàng đầm đìa máu tươi.

***

"Trẫm muốn nàng". Ân Minh ngồi trên ngai rồng, nhìn thẳng vào Lưu Hoài Ân, ra lệnh gọn gàng dứt khoát.

"Ả là một thích khách". Lưu Hoài Ân cúi đầu, giọng nói bình tĩnh biểuđạt sự phản đối mãnh liệt: "Lão nô không hề cho rằng để một người muốnlấy mạng mình ở bên người là việc bệ hạ sẽ làm".

"Để một người muốn lấy mạng mình ở bên người cũng giống như nuôi một con mãnh hổ bất cứ lúc nào cũng có thể lộ vuốt sắc ra, rồi có ngày mãnh hổsẽ được nuôi dưỡng thành một con thú cưng ngoan ngoãn nghe lời, chẳngphải là rất thú vị sao?" Ân Minh nói.

Đúng là một sở thích quái ác, b**n th** mà nhàm chán. Lưu Hoài Ân thầmkhinh thường trong lòng: "Chỉ sợ mãnh hổ còn chưa nuôi thành thú cưng,bệ hạ đã bị nó cắn đứt cổ".

Lời này đại bất kính, cho thấy tâm tình cáu kỉnh không kiềm chế đượctrong lòng tổng quản Ưng Đình luôn luôn kính cẩn ngoan ngoãn. Ân Minhlại không hề để tâm, xòe hai tay mình ra quan sát kĩ càng. Khớp xươngđều đặn, tay trắng ngón dài, chỉ có ngón giữa có một vết chai do cầm bút viết chữ trong thời gian dài.

"Đôi tay này của Trẫm mặc dù chưa nhuốm máu nhưng có vô số người trựctiếp hoặc gián tiếp chết trong tay Trẫm. Người muốn Trẫm chết trongngoài triều nhiều không kể xiết, nhưng bề ngoài kẻ nào cũng cung kính,dù đầy bụng căm hận cũng không để lộ ra mặt một chút nào. Quá giả tạo,quá dối trá, nhìn càng nhiều càng khiến Trẫm buồn nôn". Ân Minh hai mắttỏa sáng, nói bừng bừng hào hứng: "Nhưng nàng không như vậy. Trong đôimắt đó không hề che giấu thù hận thấu xương, thú vị hơn nữa là đáy mắtlại có sự coi thường mạng sống bất chấp tất cả. Nàng muốn chết, lại muốn kéo Trẫm chết theo, thảo nào bây giờ khắp nơi đều đồn đại thích kháchlà tình nhân cũ của Trẫm khi phiêu bạt dân gian".

Ân Minh vỗ tay cười to: "Thú vị, quá mức thú vị".

Lưu Hoài Ân nghiến răng nghiến lợi: "Tin đồn mê hoặc dân ngu, lạm nhụcuy vọng đế quân. Lão nô sẽ đi bắt kẻ truyền bá tin đồn hỏi tội".

"Tin đồn dừng lại ở kẻ trí, khanh cần gì phải sốt ruột?" Ân Minh thểhiện ra sự khoan hồng độ lượng hiếm thấy, nói: "Khanh có muốn bắt thìmau đi bắt cô nàng đó về cho Trẫm".

Lưu Hoài Ân vừa đau đầu vừa ngán ngẩm: "Giai lệ trong hậu cung dù khôngđược ba ngàn nhưng cũng có tám trăm, mỗi người đều xinh đẹp như hoa, dịu dàng như nước, có ai không hơn thích khách đó cả trăm lần, bệ hạ cần gì phải cố chấp?"

"Những phụ nữ trong hậu cung đều uốn éo giả tạo, làm bộ làm tịch, sao có thể so với nàng được?" Ân Minh khinh thường phất tay như đuổi mấy conruồi kêu ong ong: "Ngang tàng hết mức, võ nghệ siêu quần, cứng đầu cứngcổ, đằng đằng sát khí, tràn ngập ý chí chiến đấu và sự kiên nghị khôngđạt được mục tiêu không từ bỏ ý định, giống hệt một con thú non khôngchịu thuần phục, bất cứ lúc nào cũng có thể cắn đứt cổ họng ngươi. Ngươi không cảm thấy phụ nữ như vậy rất hiếm thấy, rất có tính thách thứcsao? Nàng rất giống Trẫm". Hắn dừng lại một chút, trong mắt toàn làquyết đoán: "Chỉ có một phụ nữ như vậy mới xứng đứng bên cạnh Trẫm, cùng Trẫm thực hiện hoành đồ bá nghiệp thống nhất thiên hạ".

Lưu Hoài Ân quả thực ngán ngẩm đến sụp đổ trước quan điểm về tình yêuméo mó vặn vẹo của hắn, cưỡng chế đè nén d*c v*ng gào thét, hít một hơithật sâu, nói: "Nhưng đã tìm bao nhiêu lâu mà không tìm được, núi sau đã tìm khắp lượt, ngay cả trong thành cũng tìm khắp rồi, thích khách dường như có cánh, đến giờ vẫn không thấy tung tích".

Ân Minh suy nghĩ một lát, chợt có tia chớp lóe lên trong đầu: "Dịch quán nơi sứ thần Lương triều ở đã tìm chưa? Đến đó tìm xem".

Nghĩ đến biểu hiện cực kì khác thường của Lâu Dự khi thích khách xuấthiện hôm đó, ánh mắt Lưu Hoài Ân sắc lạnh, thầm hạ quyết tâm "nếu tìmđược nữ thích khách này phải g**t ch*t tại chỗ", buông mắt cúi đầu đáp:"Tuân chỉ".

Truyện full

  • Cữu Tình Như Hỏa
    Cữu Tình Như Hỏa

    Editor: Tử An tiên sinh và Phương Nam công tửBeta-reader: Phương Nam công tử và Tử An tiên sinh Thể loại: đam mỹ, hiện đại hắc bang,...

  • Do You Remember Me???
    Do You Remember Me???

    "Nụ hôn đầu anh đã dành cho em vì anh biết em chính là người con gái chiếm lấy trái tim anh mãi mãi""Đối với em...anh là vị hoàng tử...

  • Mèo Trắng Omega Cùng Hắc Báo Alpha
    Mèo Trắng Omega Cùng Hắc Báo Alpha

    Văn án:Giang Sơ Tinh được ca ngợi là Beta đẹp nhất trường, không gần người lại trầm mặc ít nói. Có tin đồn rằng tất cả Alpha đến để tỏ...

  • Tà Noãn Sàng Nam Nô
    Tà Noãn Sàng Nam Nô

    Thể loại: Cổ trang, nhất thụ nhất công, cường công mỹ thụ, HEEdit: AliceBeta: WeenNgày đại hỉ của công tử Tri Phủ kinh thành cùng thiên...

  • Bị Nhựu Lận Đích Học Sinh Hội Trường
    Bị Nhựu Lận Đích Học Sinh Hội Trường

    Thể loại: hiện đại đô thị, nhất thụ nhất công, cường bạo tập thể luân phiên, ngược thân, toys.Editor : Băng TiêuBeta – reader : Băng...

  • Nữ Diêm Vương: Nhà Có Thê Tử Lung Linh
    Nữ Diêm Vương: Nhà Có Thê Tử Lung Linh

    Thể loại: Tái thế trọng sinh, sủng, Cổ đại, HENhân vật chích: Bùi Mạch Ninh x Tư  Không Thu TrạmNữ Diêm Vương đầu tiên trong lịch sử...

  • Mối Tình Đầu Năm Ấy Có Chút Ngọt Ngào
    Mối Tình Đầu Năm Ấy Có Chút Ngọt Ngào

    Tên gốc: Mối tình đầu vài phần ngọtĐộ dài: 80 chương + 9 phiên ngoạiThể loại: Hiện đại, 2s, 1v1, gương vỡ lại lành, song hướng yêu...

  • Quần Lụa
    Quần Lụa

    Convert: ngocquynh520Editor: gaumisaBeta: mèo mỡỞ thành Kim Lăng, nhắc đến Nguyên tứ công tử, những công tử tiểu thư khác không ai...

  • Ngưu Ma Vương Cật Văn Tử
    Ngưu Ma Vương Cật Văn Tử

    =======Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC <> tại {domain}========Edit: Mèo mậpThể loại:đam mỹChiến thần...

  • Phi Thành Vật Hôn
    Phi Thành Vật Hôn

    Bạn đang đọc truyện Phi Thành Vật Hôn của tác giả Vĩnh Viễn Địa HE. Mẹ tui sợ tui ế tới già, thế nên hạ tối hậu thư, không lo tìm người...

  • Lại Đi Theo Anh Liền Ăn Luôn Em
    Lại Đi Theo Anh Liền Ăn Luôn Em

    Em và anh là thanh mai trúc mã, do ba mẹ hai nhà luôn bận rộn nên từ nhỏ em đã là một cái đuôi đi theo sau anh. Trong khoảng thời gian...

  • Hoàng Hậu Hỏa Ma
    Hoàng Hậu Hỏa Ma

    Thể loại: Xuyên khôngSố chương: 10Editor: mèo suniThánh nữ! Thánh nữ! Vạn vạn tuế!Trời! Ta đã đến đâu vậy?Một đám người vừa nhìn thấy...

  • Kịch Bản Trọng Sinh Của Ảnh Đế
    Kịch Bản Trọng Sinh Của Ảnh Đế

    Văn án:Ảnh đế lão làng Viên Mục trọng sinh vào trong cơ thể một tiểu thịt tươi. Thế nhưng địa điểm trọng sinh lại là trên giường của...

  • Phu Quân Của Giáo Chủ
    Phu Quân Của Giáo Chủ

    Thể loại: Ngôn Tình cổ đại nhẹ nhàngEdit: akinomiBeta: cuckicoiNam chính: Đoạn Vô Tình – Nữ chính: Lâm Uyển UyểnNàng từ nhỏ đã được...

  • Mù Quáng Trung Thành
    Mù Quáng Trung Thành

    Bạn đang đọc truyện Mù Quáng Trung Thành của tác giả Tam Nhật Thành Tinh. Là một bạo quân, Lý Anh không thể nào hiểu được những thủ...