Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 120

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Đao chém đao, mâu đâm mâu, thậm chí ngay cả răng cũng đã dùng tới, các tướng sĩ Hắc Vân kị đã không còn khái niệm cái chết.

Đao đã chém quằn lưỡi, tên đã sắp dùng hết, rất nhiều tướng sĩ Hắc Vânkị trên người cắm tên hoặc bị đao kiếm đâm thủng vài lỗ nhưng vẫn tiếptục chiến đấu như sát thần.

Tại Sa Loan, trước những đợt tấn công mãnh liệt của quân Sóc với binhlực đông gấp mấy lần, dưới thế công như sóng sau đè sóng trước của nỏcông thành, trọng tiễn và gót sắt, đội tàn quân Hắc Vân kị này bùng nổsức mạnh cuối cùng trước khi chết, dùng khí lực và tinh thần không cònlà của con người để chống cự đủ ba ngày hai đêm.

Hi vọng dần dần xa vời, đến lúc này gần như tất cả mọi tướng sĩ Hắc Vânkị đều hiểu rõ viện binh sẽ không đến, trận chiến Sa Loan này sẽ chấmdứt khi tính mạng của bọn họ kết thúc.

Bọn họ đều là quân nhân chuyên nghiệp, từng bị tướng quân Lâu Dự của bọn họ vung roi đánh với tốc độ như gió, bị huấn luyện hừng hực như lửa.Chỉ cần cho bọn họ đủ công bằng, không có âm mưu và hãm hại, đội ngũ của họ có thể như hùng ưng giương cánh bay lượn trên chiến trường sắt thépnặng nề, cùng bất cứ đội quân mạnh mẽ nào chém giết.

Nhưng giờ đây đến tận lúc tử vong, rất nhiều người đều không biết rõtrận chiến sắp nuốt mất tính mạng của bọn họ này rốt cuộc là thế nào.

Vốn phụng mệnh đến cứu viện, tại sao lại trúng phục kích, ngược lại trở thành một cánh quân chờ cứu viện?

Bọn họ không rõ, cũng không có thời gian suy nghĩ rõ ràng, giận dữ nhưng vẫn kiên cường, bi thương lại vẫn mạnh mẽ, chỉ nắm chặt binh khí trongtay theo bản năng, giết địch, giết địch, giết địch!

"Anh ấy nhất định sẽ đến". Vai Loan Loan đã sưng vù tím đen, Li Quang đã mất trong hỗn chiến. Cô bé nắm thanh trường đao nhặt được, ngồi xổmdưới

đất, âm thanh khàn khàn bắt đầu trở nên lãng đãng.

Cô bé không tin, tuyệt đối không tin Lâu Dự ca ca lại bỏ mặc bọn họ.

"Thế tử sẽ không đến". Lưu Chinh ngồi xuống bên người Loan Loan, sắc mặt bình tĩnh. Thấy Loan Loan lộ vẻ sợ hãi, hắn thở dài, thấp giọng nhắclại lần nữa: "Loan Loan, thế tử sẽ không đến".

Ánh mắt Loan Loan ngỡ ngàng, trước mắt như có một lớp màn trướng dày, ngỡ ngàng như thật như ảo, lẩm bẩm nói: "Vì sao?"

Lưu Chinh không đành lòng, lau máu trên mặt, nhếch miệng cười nói: "Loan Loan, thế tử làm đúng. Trận chiến Yên Cát cực kì quan trọng. Thế tửthân là phó thống soái, sao có thể không để ý đến đại cục được?"

Loan Loan ngơ ngác gật đầu. Kì thực cô bé không hề biết đại cục gì cả,cô bé chỉ biết lúc này trong lòng mình đang đau như xé, có một sự thấtvọng và mệt mỏi không nói nên lời, cả người dường như sắp đông cứng cùng với gió tuyết đầy trời.

Lưu Chinh đột nhiên đứng lên hét lớn: "Kiểm kê nhân số!"

Các tướng sĩ tự giác điểm số. Một, hai, ba... Tám trăm bốn mươi, támtrăm bốn mươi mốt, tám trăm bốn mươi hai... Tám trăm bốn mươi bảy.

Tám trăm bốn mươi bảy người đàn ông Hắc Vân kị ngang tàng đầy mặt bụiđất, toàn thân là máu, vết thương đầy rẫy, mỗi người đều xem nhẹ sốngchết, ánh mắt bình thản nhìn Lưu Chinh.

"Loan Loan, hát quân ca một lần nữa". Lưu Chinh cười nói.

Loan Loan hít sâu một hơi, há miệng ra, lại chỉ phát ra một âm thanh như con thú non kêu khẽ, cổ họng đau như xé toạc, sưng đỏ gần như có thểchảy ra máu.

Lưu Chinh quay lại cười an ủi, ngẩng đầu lớn tiếng hát lên.

Lại gặp anh, gió như dao cắt mặt

Lại gặp anh, lâm nguy hóa bình an

Càng ngày càng nhiều tướng sĩ Hắc Vân kị ngẩng đầu hát theo. Âm thanhcủa bọn họ cũng giống như bọn họ, đã nuốt gió, đã nuốt cát, đã uống máu, thô ráp khàn khàn, như cơn gió mạnh điên cuồng nhất ngoài thành LươngChâu.

Như rồng cuốn cô thành, khói lửa chiếu rực trời cao

Tuổi hai mươi giết giặc lập công, vó ngựa chiến chinh nơi viễn xứ

Xưa nay bao trang hảo nam nhi, từng tòng quân chinh chiến sa trường

Sáng má hồng, chiều xương trắng, lên cao mong ngóng, phu quân không về

Cắm cờ trên mãi đỉnh vọng lâu, không phá thành quyết không trở lại.

Xa xa, đại tướng quân Sóc Phong Tất Hành nghe tiếng hát hào khí xuyênmây, dường như từ sâu trong linh hồn bật ra này, nheo mắt lại, trangnghiêm hạ lệnh: "Lắp tên!"

Vô số cánh cung sắt tên nặng giơ lên, đồng loạt ngắm về phía chiến hào đơn sơ được xây bằng xác ngựa của Hắc Vân kị.

Phong Tất Hành chậm rãi giơ tay lên, tiếng quân ca bên kia vừa lúc hátđến câu cuối cùng "không phá thành quyết không trở lại". Chữ "lại" vừadứt, Phong Tất Hành phất mạnh tay xuống: "Bắn!"

Mây chì nặng nề trên trời bắt đầu sụp đổ vỡ vụn, từng mảng tuyết rơi bịép rơi nhanh hơn, một đám mây tên dày đặc che trời, phát ra tiếng rítđinh tai nhức óc, không ngừng ập xuống như mưa rào.

"Mau tránh!" Lưu Chinh quát to, cổ họng như bị xé rách, âm thanh khàn khàn khó nghe.

Tướng sĩ Hắc Vân kị lập tức tránh vào trong chiến hào được xếp bằng xácngựa, các quân sĩ không kịp né tránh lập tức bị mũi tên sắt bắn xuyênqua thành con nhím.

Tiếng gió nức nở như than khóc, mặt đất cũng dường như chậm rãi sụp đổ trong mưa tên không gì đỡ được.

Loan Loan áp sát vào sau xác chiến mã, tiếng tên bắn vào chiến hào nặngnề khiến cô bé cảm thấy khó thở, bên cạnh là một kị binh Hắc Vân kịtrúng tên co giật trước khi chết.

Không trung cũng bị cơn mưa tên dày đặc này che khuất, dường như đêm tối đến sớm hơn bình thường.

Phong Tất Hành nhìn "chiến hào" trước mặt, ánh mắt sắc lạnh không giấu được một nét xót thương. Thời khắc cuối cùng đã đến.

Hắn rút chiến đao, lạnh lùng ra lệnh: "Hổ bôn kị binh chuẩn bị, xung trận!"

Đợt hổ bôn kị binh đầu tiên lập tức lao tới.

Đợt xung phong tàn khốc của kị binh bắt đầu, vó ngựa to lớn dày đặc nhưmưa sẽ đạp nát bất cứ tính mạng nào trong chiến hào đối diện.

Lưu Chinh từ dưới đống xác ngựa nhảy ra, toàn thân đầy máu: "Các anh em, chúng ta ở đây giết thêm một tên, chỗ thế tử sẽ có thể bớt một chút sức lực, giết!"

"Giết!" Các tướng sĩ Hắc Vân kị còn sống sót tới tấp rút binh khí ra, anh dũng lao vào kị binh quân địch.

Triệu Vô Cực liên tiếp chém ngã hai con ngựa, xoay người đang định vungđao lại thấy trước mắt sáng lên. Con ngựa của tên kị binh nước Sóc đangxông tới trước mặt không ngờ lại là đại Hồng.

Đường đường vua ngựa hoang lúc này lại cam chịu ở dưới hông kị binh nước Sóc, không hề còn chút gì gọi là thần tuấn.

Triệu Vô Cực mừng rỡ, huýt một tiếng sáo. Đôi mắt to của đại Hồng độtnhiên lấp lánh ánh sáng, nhìn trái nhìn phải tìm nơi phát ra tiếng huýtgió.

Triệu Vô Cực huýt sáo lần nữa, đại Hồng cuối cùng cũng nhìn thấy ngườiđầy mặt bụi đen máu đỏ không thấy rõ tướng mạo này, vui mừng vô hạn hílên ầm ĩ, chân sau đạp mạnh hất bay tên kị binh quân Sóc trên lưng xuống đất, lao thẳng về phía Triệu Vô Cực.

Triệu Vô Cực tung người lên ngựa, vỗ đầu ngựa cười to: "Đại Hồng, ngươiđược lắm, biết trà trộn vào đàn ngựa địch ẩn náu, biết dùng cả mưu kế cơ đấy, không hổ là vua ngựa hoang!"

Nhờ có tốc độ và sức mạnh của đại Hồng, Triệu Vô Cực cướp được một thanh trường đao cầm trong tay, xông thẳng tới trước mặt đội kị binh nướcSóc, thế như chẻ tre liên tục chém gục mấy kị binh ngã xuống ngựa.

Lưu Chinh đột nhiên gọi to: "Triệu hiệu úy!"

Triệu Vô Cực ngựa không dừng vó, đầu cũng không kịp quay lại, đáp: "Có!"

Lưu Chinh đẩy Loan Loan bên cạnh về phía trước, quát lên: "Mang Loan Loan đi!"

Triệu Vô Cực bừng tỉnh, đề cương ngựa chạy về phía bên này.

Tay phải Loan Loan đã không nhấc lên được nữa, chỉ có thể gắng gượngdùng tay trái nghênh địch. Kị binh hổ bôn từ cao đánh xuống, lực chémcực mạnh, dù cô bé có khinh công hơn người nhưng chỉ một hồi sau cũng đã trúng liền mấy đao, toàn thân lần nữa bị máu thấm đẫm. Lúc này nghethấy Lưu Chinh bảo mình đi, Loan Loan lại bướng bỉnh không chịu đi, kêulên: "Tôi không đi".

Tiếc là cổ họng đã rách, chỉ có thể phát ra tiếng nghẹn ngào trầm đục không rõ.

Triệu Vô Cực thúc ngựa xông tới, vươn người ra, không nói không rằng nhấc Loan Loan lên lưng ngựa.

"Hướng đông nam! Rút!" Lưu Chinh dẫn theo vài chục kị binh Hắc Vân kịđứng thành hình mũi dùi, dùng thân thể máu thịt và cương đao trong tayngăn cản đội kị binh quân thù.

Triệu Vô Cực mang Loan Loan chạy về phía đông nam, đại Hồng thấy chủnhân thì cực kì vui vẻ, sải vó vừa đá vừa húc, mạnh mẽ đụng ngã mấy conngựa, cực kì ngang ngược xông ra bên ngoài. Vua ngựa hoang một lần nữathể hiện thần uy, đám chiến mã nước Sóc nhất thời lại hoảng sợ loạn thếtrận, không dám tiến lên.

Triệu Vô Cực thúc ngựa chạy được vài bước, quay đầu nhìn lại, phát hiện chỉ có một con ngựa của hắn phá vòng vây ra bên ngoài.

Lại một loạt mưa tên không phân địch ta mãnh liệt ập xuống nơi hai bên đang giằng co.

"Không..." Hai mắt Triệu Vô Cực gần như sắp rỉ máu, tiếng hét như vỡ vụn.

Trong nháy mắt, tính lực dường như biến mất. Loan Loan quay lại, chỉnhìn thấy các chiến hữu của mình bị tên sắt bắn vào ngực, người ngã ngựa đổ, chiến mã bị thương kêu thảm giẫm đạp khắp nơi, máu thịt tung tóe.

Nơi này là địa ngục trần gian thật sự

Truyện full

  • Thanh Quan
    Thanh Quan

    "Tình Yêu - Hận Thù - Tranh Quyền Đoạt Lợi - Những mâu thuẫn xã hội..." tất cả đều có trong Thanh Quan.Câu chuyện lấy bối cảnh bắt đầu...

  • Tiểu Tiên Sinh
    Tiểu Tiên Sinh

    Nghênh Cảnh có 2 thứ vô cùng yêu thích.Trước 9h thì là tập trung học tập. Đồng hồ báo thức vừa vang lên thì liền ném bút đóng sách,...

  • Nha Hoàn
    Nha Hoàn

    Số chương: 20 (gồm 2 quyển Thượng + Hạ)Converter: Ngocquynh520Editor: TiêuKhangNha hoàn Chức Tâm vào phủ khi tròn tám tuổi, là nha hoàn...

  • Thần Tình Yêu Báo Ơn
    Thần Tình Yêu Báo Ơn

    Convert: vẫn là QT ahEdit: Bạch LiênThật hay giả? Trên đời này thật sự có thần tình yêu? Cũng không phải là cô không tin vào thần...

  • Ngạo Thế Huyền Linh Sư
    Ngạo Thế Huyền Linh Sư

    Raw + Converter :ngocquynh520Edit: Lam LinhĐộ Dài: 1131 trangThể Loại: Cổ đại, huyền huyễnTiến Độ: Chậm Giới thiệu:Nàng vốn tiểu thư...

  • Ngại Gì Lên Giường
    Ngại Gì Lên Giường

    Nội Dung Truyện:Ngại Gì Lên Giường kể về chuyện tình yêu giữa 2 con người với 2 tính cách kì lạ. Một người đàn ông cứng nhắc lạnh lùng...

  • Khiến Em Gả Cho Anh
    Khiến Em Gả Cho Anh

    Nội dung: đô thị tình duyên, hào môn thế gia, hài, oan giaĐộ dài: 51 chương và 2 ngoại truyện.Nhân vật chính: Khanh Nhượng Nhượng, Lục...

  • Đoạt Trúc Mã - Bàn Qua
    Đoạt Trúc Mã - Bàn Qua

    Biểu muội thân thể yếu ớt, tâm cơ X tiểu tướng quân tư niệm thanh maiNguyên Sắt Sắt vừa gặp biểu huynh Dư Tu Bách đã đem lòng yêu thầm,...

  • Nhất Sinh Sở Ái - Hoa Ly
    Nhất Sinh Sở Ái - Hoa Ly

    Tác giả: Hoa LyThể loại: Cổ Đại, Nữ Cường, NgượcTeam dịch: Mưa Rào Tháng SáuGiới thiệuPhụ thân của con ta quỳ gối trước mặt ta, dập đầu...

  • Anh Chờ Em Lâu Rồi
    Anh Chờ Em Lâu Rồi

    Thể loại: đam mỹ, hiện đại, Phúc hắc, gian manh, nhưng mà ôn nhu công x mặt dày, tham tiền, cơ mà đáng yêu thụ =))) CP:...

  • Ứng Trường Lạc
    Ứng Trường Lạc

    Trong câu chuyện này, Khúc Sở - một bác sĩ thực tập và Ứng Vô Hoan - đại tiểu thư hào môn với thân thế phức tạp là những nhân vật...

  • Sở Ái
    Sở Ái

    Nhiều năm trước, Quan Ánh gặp được Chu Tân Hạc ở một khu phố cũ nát. Ngày đó, ánh mặt trời ấm áp, chàng trai đứng ngược vầng sáng, tuấn...

  • Quán Cơm Gần Trường Đại Học
    Quán Cơm Gần Trường Đại Học

    Editor: ShuuThật sự mà nói nếu giới tính giống nhau thì yêu sẽ thế nào? Còn đè nén quá lâu, thú tội làm sao? Chỉ có thể yên lặng canh...

  • Tổng Tài Sắc! Làm Vợ Anh Tận Hai Lần?
    Tổng Tài Sắc! Làm Vợ Anh Tận Hai Lần?

    Thể loại: ngôn tình, Sủng, H, hiện đại Nữ chính à một cô gái với tâm hồn mong manh gia cảnh nghèo khó Chỉ vì  muốn kiếm thật nhiều tiền...

  • Lão Công Là Tiểu Chim Cánh Cụt
    Lão Công Là Tiểu Chim Cánh Cụt

    Hán việt: Lão công thị tiểu xí ngaTác giả: Thẩm Khinh ChuThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Tương lai, HE, Tình cảm, Khoa học viễn...