Sí Dã

Chương 70: 70: Phiên Ngoại 14

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ


Hồng Phi truy đuổi xuyên đêm, tội phạm bỏ chạy từrừng núi chạy về phía Nam, Hoàng Di Hân một mực truyền đến tin tức truy xét, côta đã trích xuất tất cả camera giám sát, từ khu vực Vân Nam kéo dài ra ngoài,người nọ có thể chưa phát hiện có người truy kích, nên không có thay đổi xe, mộtđường đi xuống phía Nam.

Trần Trạm Bắc về đến nhà, đã hơn 4 giờ, tắm rửaxong anh khẽ khàng đi vào phòng ngủ, vừa nằm xuống, người bên cạnh liền sáp đếngần, “Xử án xong rồi à.”
“Không có, bọn họ đang truy đuổi.”
“Chạy rồi?” Con sâu ngủ của Nam Nhứ tức khắc bị đuổichạy mất.

“Không ngoài dự liệu thì là chạy về phía Vân Nam,xem sức hành động của bọn họ vậy.” Anh đem tấm chăn kéo lên vai cô dém lại.

Đầu Nam Nhứ tựa lên lồng ngực anh, cánh tay ôm lấyvòng eo rắn chắc của anh, nhỏ giọng nói, “Hôm nay quay về, Kim Cương lại ức hiếpTiểu Quai.”
“Ừm, ngày mai anh lại xử lý nó.” Trong đêm khuya,giọng nói của anh rất trầm thấp, có chút an ủi nhẹ nhàng, cũng có ngữ điệu chọccô vui vẻ.

“Xử lý nhẹ thôi, dù gì cũng là con trai ruột của anhmà.”
“Tiểu Quai cũng là con ruột đó thôi, em chọn mà.”
Nam Nhứ khẽ cười cười, “Ngủ thôi, anh cũng mệt cảngày rồi.”
Ngày hôm sau lúc Trần Trạm Bắc thức dậy, Nam Nhứđã đi làm rồi, anh cũng không vội, sau khi xuống giường trước tiên đi đến phòngkhách nhìn Kim Cương, Tiểu Quai đáng thương cùng cực rụt vào trong góc, KimCương bị Nam Nhứ nhốt vào trong lồng, lông ở trên người Tiểu Quai hình như lạiít đi một chút rồi, có lẽ là tối qua sau khi được Nam Nhứ thả ra ngoài lại bịtên nhóc này ức hiếp Tiểu Quai.

Anh cầm hạt ngũ cốc đút cho Tiểu Quai, Tiểu Quaicó chút sợ hãi không dám tiến lên trước, anh đem hạt ngũ cốc bỏ vào lòng bàntay, xòe ra duỗi về phía Tiểu Quai, Tiểu Quai động đậy móng vuốt, vài lần muốntiến lên nhưng lại rụt về, Kim Cương ở trong lồng quạc quạc kêu mãi, Trần TrạmBắc phóng ánh mắt lưỡi dao qua đó, Kim Cương lập tức ngậm chặt miệng.

Tiểu Quai hình như nhận ra có người có thể trị đượctên đồng loại cuồng bạo kia, cuối cùng cũng yên tâm mà to gan lại gần ăn hạt,Tiểu Quai ai hết thức ăn cho chim trong lòng bàn tay, Trần Trạm Bắc lấy thêm mộtít đổ vào trong hộp thức ăn, lại đổ thêm chút nữa vào khay nước ở bên cạnh.

Trần Trạm Bắc cho Tiểu Quai ăn uống xong, liền đivào nhà vệ sinh, Kim Cương thấy Tiểu Quai có đồ ăn, mà mình lại không có, nó tứcđến mức quạc quạc kêu lớn, cái mỏ nhọn mổ lên cái lồng, hận không thể mổ gãyrào chắn ở trên lồng.

Trần Trạm Bắc tắm táp xong, nước còn chưa lau khô,nghe thấy điện thoại reo, anh khoác áo ngủ vào bước ra ngoài.

Điện thoại là cục trưởng Tăng gọi, “Đám buôn m4túy ngày hôm qua, cậu thấy thế nào?”
“Đợi tin tức của phó đội trưởng Hồng đi.” Anh cũngđang đợi, đợi Hồng Phi gửi tin tức đến.

“Trạm Bắc, cậu với tôi còn chơi trò lấp lửng, bọnhọ không biết, tôi còn không biết chắc, cậu nhìn ra được gì rồi?”
“Trước khi chưa chắc chắn, không dễ nói nhiều, cụctrưởng Tăng, vẫn là đợi tin tức đi.”
Cục trưởng Tăng tuy rằng rất muốn biết, nhưng TrầnTrạm Bắc càng lấp lửng, ông ấy càng hiếu kỳ.

Cục trưởng Tăng gọi điện thoại cho Ngư Phu, “LãoDương, người đồ đệ này của cậu cứ thích lấp lửng với tôi.” Ông ấy đem chuyện tốihôm qua cùng Ngư Phu đơn giản nhắc đến những điểm quan trọng.

Ngư Phu: “Vậy thì đợi tin tức đi.”
“Chậc, sao đến cậu cũng chơi trò bí hiểm với tôi vậy,các cậu đã thành công gợi lên lòng hiếu kỳ của tôi, Vân Nam, Trần Trạm Bắc làđang thả câu?”
“Không dễ nói, ai biết được, ông hỏi cậu ấy đi.”
“Hei….” Cục trưởng Tăng xém chút nữa bị anh ta chọccho tức cười.

“Trước khi chưa bắt được người, cái gì cũng khôngdễ nói.


Nhưng mà tôi tin tưởng phán đoán của cậu ấy.”
Lúc trước lão Dương nói, sẽ tặng một vị chiến tướngđến đại đội phòng chống m4 túy của ông, ngữ khí đó của anh ta đắc ý như thể contrai của bản thân lập được chiến công vinh quang quay trở về vậy.

Cục trưởng Tăng cùng lão Dương quen nhau đã nhiềunăm, tất nhiên tin anh ta, ông cũng muốn xem thử cái tên Trần Trạm Bắc này, rốtcuộc là chiến tướng cỡ nào.

“Hy vọng cậu ấy có thể cho tôi bất ngờ.”
Trần Trạm Bắc lái xe đến đại đội phòng chống m4túy, Vu Kiệt thấy anh đến rồi, liền chạy đến hỏi anh chuyện tối hôm qua, hỏianh tại sao khẳng định người đó có vấn đề.

Điều Trần Trạm Bắc có thể dạy, là con chữ, là kinhnghiệm nhưng không phải ai ai cũng có thể lĩnh hội, đặc biệt là loại kinh nghiệmrút ra từ những lần chiến đấu thực tế này, anh không nói quá nhiều, chỉ nói đợitin tức của Hồng Phi.

Hoàng Di Hân cả đêm không ngủ, còn đang truy lùngngười nọ, đội viên thấy tiểu cô nương thức khuya đến mức đôi mắt ửng đỏ, nào làmua thức ăn, nào là đưa nước.

Lúc trưa, Hoàng Di Hân kinh hô nói: “Thật sự làphương hướng Vân Nam.”
Mọi người vừa nghe, ánh mắt đồng loạt nhìn về phíaTrần Trạm Bắc, Vu Kiệt vừa kinh ngạc vừa kinh hỉ, kinh ngạc là anh Bắc cư nhiênmột lời mang ý, kinh hỉ là, anh Bắc thật sự nói trúng rồi.

“Anh Bắc, tiếp theo làm sao đây?”
Khóe môi Trần Trạm Bắc nhướng lên, trấn tĩnh nhànnhã: “Đợi tin tức của phó đội trưởng Hồng.”
Hồng Phi truy đuổi suốt cả dọc đường, cũng thập phầnkinh ngạc, cư nhiên vị Trần Trạm Bắc nói trúng rồi, tội phạm bỏ trốn thật sự bỏchạy về hướng Vân Nam, trong lòng Mạnh Nguy có kinh ngạc, nhưng ngoài miệng lạicười lạnh trào phúng, án lớn thường hay ra khỏi biên giới, mèo mù gặp chuột chếtmà thôi.

Vân Nam ở biên giới Tam Giác Vàng, bọn buôn m4 túylà người hung tàn ngang ngược nhất, đả kích một tốp lại thêm một tốp, bọn buôn m4túy tựa như chú gián đánh mãi không chết, ào ào không ngớt tuồn ra một lô lại mộtlô.

Bọn họ cách vị trí tội phạm bỏ trốn không còn xa,Hồng Phi vốn chưa hạ lệnh truy kích, mà là thuận theo anh câu ra con cá lớn ởsau lưng hắn ta.

Mạnh Nguy cũng hiểu, lúc này đã không còn là cuộcvây bắn đơn giản như thế nữa, mà là muốn tìm hiểu nguồn gốc lôi ra ông chủ lớn ởsau lưng tên tội phạm bỏ trốn.

Mọi người cùng nhau nghiên cứu án kiện này, có ngườiđề xuất thẩm vấn mấy tên buôn m4 túy tối qua bị bắt về đây, nhưng đều thẩmkhông ra đầu mối gì lớn, họ đều nói cái người bỏ chạy kia là ông chủ của bọn họ,hàng đều từ trên người hắn ta mà ra, nguồn hàng m4 túy ở đâu ra bọn họ căn bảnkhông rõ.

Trần Trạm Bắc thấy mọi người bận rộn hơn nửa ngày,vô kế khả thi, lúc này đã là hơn ba giờ chiều, Hồng Phi đi xử án, trong đội ainấy đều có việc bận của riêng mình.

Anh cầm áo khoác lên, “Có việc thì gọi tôi, tôi đitrước đây.”
“Anh Bắc, anh đi đâu thế? Phó đội trưởng Hồng đangtruy đuổi phạm nhân bỏ trốn, mọi người đều đang khẩn trương ra đấy.”
“Cậu có thể mọc cánh bay đi mất chắc? Nên làm gìthì làm đó đi, đừng quanh quẩn ở nơi này.”
Mọi người đều vây quanh trong văn phòng làm việc,nào là nhìn chằm chằm camera giám sát của Hoàng Di Hân, nhưng có người lại chẳnggiúp được ích gì.

Trần Trạm Bắc không có cách nào khẳng định ngườinày thật sự có thể liên quan đến thế lực nào đó ở phía sau, anh cũng không dámbảo đảm chỉ dựa vào người này sẽ có thể lôi ông chủ ở phía sau ra, anh hy vọnglà bản thân mình lo nhiều, nhưng nhiều năm kinh nghiệm nói cho anh biết, phánđoán của anh chắc hẳn sẽ không có sai sót.

Hy vọng Hồng Phi hành sự đắc lực, gánh nổi cái chứcvị phó đội trưởng đại đội phòng chống m4 túy vậy.


Trước tiên anh đến siêu thị mua trái cây rau củ,sau đó lái xe đi đón Nam Nhứ tan làm.

Nam Nhứ nhận được tin nhắn, trả lời anh: Em lái xerồi, sao anh lại còn đến đón em làm gì, tối qua ngủ ít như thế, có thời gian vềnhà ngủ bù thêm chút đi.

Trần Trạm Bắc: Tại anh nhớ em thôi.

Nam Nhứ: Chỉ biết dẻo miệng, anh đợi em một chút,em bận xong sẽ xuống ngay.

Rất nhanh Trần Trạm Bắc liền nhìn thấy Nam Nhứ từcổng lớn nhanh bước chạy ra đây.

Anh mở cửa xe, Nam Nhứ trực tiếp ngồi vào ghế phólái, “Mấy ngày nay lạnh thật.”
“Anh có mua thức ăn, về nhà em xem mà làm đi.”
“Chuyên án tiến triển thế nào rồi?”
“Chạy đến Vân Nam rồi.” Trần Trạm Bắc nhàn nhạt mởmiệng, khởi động xe lái ra ngoài.

Nam Nhứ thấy Trần Trạm Bắc mấy ngày nay thần sắckhông còn được như khoảng thời gian trước, có lẽ là công việc quá mệt nhọc rồi,“Đừng lo lắng, hiện tại anh không phải đang một mình chiến đấu, có biết baonhiêu chiến hữu cùng anh kề vai tác chiến.”
“Là bọn họ chiến đấu, anh đứng nhìn.” Anh thấp giọngcười cười, “Mẹ anh hôm nay gọi điện thoại đến, hỏi tết chúng ta có thể về nhàkhông.”
Nam Nhứ sớm đã nghĩ đến cái vấn đề này, “Anh quayvề đi, em ở lại cùng ba em.

Năm đầu tiên anh quay về không thể không về nhà,ba em chỉ có một mình, em không thể bỏ mặc ông ấy không lo không quản.

Hy vọng anh hiểu cho em.”
“Vậy anh cũng không thể ở cùng em rồi.”
“Bảy ngày mà thôi, em không hiểu chuyện đến thế à?”
“Hiểu chuyện, Nam Nam là hiểu chuyện nhất.”
“Năm nay thời tiết thật là không bình thường, trướcđây nào có lạnh đến thế.” Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, trời lại âm u, không phảimưa chính là tuyết, Ninh Hải một năm chẳng thấy được mấy lần tuyết, năm nay đãrơi hai trận rồi.

Hai người về nhà, nấu cơm ăn cơm, Trần Trạm Bắc chỉvào Kim Cương, bảo nó thành thật chút, Kim Cương đã bị nhốt hai ngày, trong nhàcó người ở đây, Trần Trạm Bắc liền đem nó thả ra ngoài, xem nó có thể quậy pháthành kiểu gì.

Quả nhiên, lúc trong nhà có người, Kim Cương thànhthật hơn nhiều, nhưng Tiểu Quai thấy nó được thả ra khỏi lồng, bị dọa cho rụtngười lại, sợ bị Kim Cương công kích.

“Còn dám cấu vợ mày nữa, tao cho mày độc thân cả đời,học hỏi theo lão tử đây này, vợ là dùng để yêu thương.” Trần Trạm Bắc khoác vaiNam Nhứ, cuối đầu hung hăng hôn một cái lên trán của cô, “Nhìn thấy chưa, vợ làđể thương như thế này đây.”
Nam Nhứ bật lực nói: “Cái này không phải dạy là được,cứ từ từ, Kim Cương có thể là lo lắng bản thân bị lạnh nhạt.”
“Gia không có kiên nhẫn đến thế.”
Nam Nhứ bó tay với anh, bản thân đi qua đó đíchthân nhỏ giọng nhẹ nhàng chỉ dạy cho Kim Cương, phải cưng chiều vợ như thế nào,không được cấu, càng không được vặt lông.

Trần Trạm Bắc đứng bên cửa sổ, trời đêm dưới ánhđèn sáng rực, anh giơ tay lên nhìn thời gian trên đồng hồ một cái, thấp thoángcảm thấy thời gian chắc hẳn tương đối ổn rồi.


Anh đang đợi, đợi tin tức của Hồng Phi.

1 giờ đêm, điện thoại của Hồng Phi gọi đến.

“Người bắt được rồi, còn có một tên buôn m4 túytên Chu Cường.”
“Ừm.” Anh thả nhẹ giọng nói trả lời một tiếng, sauđó nhẹ nhàng đứng dậy đi ra khỏi phòng.

“Cậu nói hình xăm của người đó, là gì?”
“Rắn hai đầu.” Anh nói.

Hồng Phi trong lòng kinh ngạc, Trần Trạm Bắc khôngcó nhìn nhầm, hình xăm của người đó, quả thực là rắn hai đầu nhe nanh trợn mắt.

Anh ta đối với hình rắn hai đầu này không có chútmanh mối nào, Trần Trạm Bắc cư nhiên chỉ nhìn một cái liền nhìn ra được, hơn nữacòn biết điều kỳ lạ trong đó.

Anh ta hiểu rõ chuyện này, không có đơn giản nhưngoài mặt, “Cậu đến một chuyến đi.”
“Được.”
Trần Trạm Bắc đặt chuyến bay sớm nhất, Nam Nhứ đãngủ rồi, “Anh phải ra ngoài à?”
“Đi Vân Nam một chuyến, người bắt được rồi.”
“Cần anh qua đó, gấp vậy sao?”
Trần Trạm Bắc đi đến bên giường, giữ chặt gáy côhôn một cái lên trán của cô, “Ngủ đi, bên đó kết thúc án anh liền quay về.”
“Chú ý an toàn.”
“Ừm.”
Trần Trạm Bắc bắt xe chạy thẳng đến sân bay, chuyếnbay sớm nhất bay đến Vân Nam, xuống máy bay đã có người đến đón, Trần Trạm Bắclên xe, chiếc xe trực tiếp chạy về hướng của đại đội phòng chống m4 túy.

Lúc này bầu trời đã hửng sáng, người phối hợp vớiđại đội phòng chống m4 túy cũng cả đêm không ngủ, Trần Trạm Bắc được người dẫnđi về hướng tòa nhà văn phòng.

Người đã áp giải vào phòng thẩm vấn, Trần Trạm Bắctrực tiếp đi vào, cửa đẩy ra, ánh mắt của người bên trong chuyển về phía này, HồngPhi và đám Mạnh Nguy bọn họ đều ở đây, còn có người của đại đội phòng chống m4túy Vân Nam.

Một người đàn ông dẫn đầu trong số đó lúc nhìn thấyTrần Trạm Bắc rõ ràng ngây người đôi chút, sau đó bật cười ra, đứng dậy chàođón anh.

Trần Trạm Bắc nhìn rõ người đến, cũng bật cười.

Người đó duỗi tay ra: “Đã lâu không gặp.”
Trần Trạm Bắc gật gật đầu, anh cũng không ngờ đến,đại đội trưởng đại đội phòng chống m4 túy hiện tại, chính là người tên Lý canăm đó đã bắt được Anna, truy nã ông Kiêu.

Lý ca tên thật là Triệu Văn Quảng, vốn là phó độitrưởng đại đội phòng chống m4 túy, năm thứ hai tiêu diệt được thế lực ông Kiêu,thăng chức làm đại đội trưởng.

“Không ngờ đến là cậu, cậu đến là tôi yên tâm rồi.

Tên đó, tên Hoàng Bình, 30 tuổi người bản địa.

Một tên khác tên Chu Cường, ở trong nhà hắn ta lụcsoát ra lượng lớn m4 túy.

Hoàng Bình cương quyết không chịu nhận tội chứngbuôn bán m4 túy.”

“Không nhận?”
Đội trưởng Triệu gật đầu: “Chu Cường vật chứng córồi, người cũng nhận tội rồi, Hoàng Bình biện giải nói ngày hôm đó bỏ chạy là bởivì bản thân từng đánh người bị thương, không biết sống chết, hắn sợ nên mới chạy.”
Trần Trạm Bắc lạnh giọng bật cười, nếu không phảianh nhận ra hình rắn hai đầu kia, thật sự có khả năng để hắn chạy mất rồi.

“Người hắn nói đánh bị thương đã tra rồi chưa?”
“Người đó tên là Khúc Vĩ, là người của thành phốnày, trước kia từng có tiền án, sau này được thả tự do sau khi thụ án, bọn tôicũng đã phái người đi trông chừng hắn.”
“Bán m4 túy?”
Đội trưởng Triệu lắc đầu: “Cầm dao dẫn chúng điđánh lộn.”
Trần Trạm Bắc chân mày nhướng lên: “Thú vị đấy, đếnanh cũng không tra ra được?”
Đội trưởng Triệu cười cười, “Đây không phải vừahay cậu đến rồi đó sao.”
Trần Trạm Bắc khẽ cười, đôi tay chống lên mép bàn,khẽ híp đôi mắt nhìn chằm chằm Hoàng Bình trong phòng tạm giam.

Mà điều khiến Hồng Phi và Mạnh Nguy ngạc nhiên đólà đại đội trưởng đội phòng chóng m4 túy cư nhiên lại quen biết Trần Trạm Bắc,trong câu nói lộ rõ vẻ tôn kính, thần sắc ngữ khí hoàn toàn hạ thấp tư thế, cóthể khiến đội trưởng Triệu hạ thấp tư thế, Trần Trạm Bắc rốt cuộc là người nhưthế nào.

Anh ta thân là phó đội trưởng đội phòng chống m4túy Ninh Hải, lính dưới tay của bản thân lại không dễ hỏi nhiều Triệu Văn Quảng,chỉ đành dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn anh, “Rắn hai đầu, đại biểu điều gì?”
“Tái Lạp có từng nghe qua chưa?” Anh nhàn nhạt mởmiệng, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm phòng thẩm vấn.

“Trùm m4 túy Tam Giác Vàng.” Anh ta đương nhiên từngnghe qua, lúc quốc tế thông báo Tái Lạp bị bắt, thân là đội viên phòng chống m4túy, bọn họ hưng phấn hơn nữa cảm thấy tự hào, bởi vì là quân cảnh bên ta liênhợp vây bắt được trùm m4 túy của Tam Giác Vàng.

Trần Trạm Bắc không nói nhiều lời với Hồng Phi nữa,anh trực tiếp đi về phía cánh cửa phòng thẩm vấn, đội trưởng Triệu nhìn cấp dướira hiệu, cửa liền mở ra, Trần Trạm Bắc sải bước đi vào.

Anh kéo một cái ghế qua ngồi xuống, bắt chéo chândài tư thế lười biếng, nhưng đôi mắt sắc bén kia, tựa như có thể xuyên qua dathịt của người khác lẻn vào trong xương cốt.

Anh không nói chuyện, chỉ nhìn chằm chằm HoàngBình và Chu Cường.

“Táp Lạp ba năm trước bị bắt, Iwakichi năm ngoái ởTam Giác Vàng hỏa chiến cùng thế lực của ông Kiêu đã bỏ mạng.” Lúc anh dứt câuliền dừng lại, nhìn chằm chằm Hoàng Bình, Hoàng Bình ngoài mặt rất trấn tĩnh,nhưng nội tâm sớm đã cuộn trào, “Tôi không biết cậu đang nói cái gì.”
Anh đứng dậy, đi đến trước mặt Chu Cường, “Sau khiIwakichi chết, thành viên của bang phái tứ tán, anh là người của ai? Bạc Lạp?”
Tay Chu Cường siết chặt thành nắm đấm bất an buônglỏng lại siết chặt, lúc người trước mặt nói ra cái tên Tái Lạp và Iwakichi, nộitâm của hắn ta đã có chút hoảng loạn, khi nói ra tên Bạc Lạp, hắn ta triệt đểhoảng loạn.

Bạc Lạp là thế lực nhỏ tàn dư của Tái Lạp, ở nướcta rất ít có người biết, người này là ai? Tại sao anh biết tên của Bạc Lạp, cònbiết nhiều đến thế.

Mà cách một lớp cửa kính, máy giám sát âm thanhtruyền đến cuộc đối thoại ở bên trong, nội tâm Hồng Phi sóng biển dâng cao, TrầnTrạm Bắc còn hiểu biết nhiều hơn cả trong tưởng tượng của anh ta, càng huống hồ,cái người tên Bạc Lạp này, còn có rắn hai đầu kia, những thứ này anh ta đềuchưa từng nghe qua.

Sau mười mấy phút, Trần Trạm Bắc từ trong phòng thẩmvấn đi ra, “Trông chừng đi.”
Triệu Văn Quảng mở miệng, “Trần huynh, cậu khôngxuất mã, người này bọn tôi biết tra ở đâu chứ.

Đừng nói là rắn hai đầu, đến cả Bạc Lạp là ai bọntôi còn không biết nữa là.”
“Đừng xem thường thế lực nhỏ của Bạc Lạp, xuấtthân từ Tam Giác Vàng đấy, trong tay ai chẳng cầm chút vũ khí, dặn dò mọi ngườicẩn thận hành sự.” Anh kiểm soát đại cục chung dặn dò như bình thường.

Triệu Văn Quảng sắp xếp người trông coi, Hồng Phivà người của đại đội phòng chống m4 túy Ninh Hải đứng ở nơi không xa, Trần TrạmBắc xoay đầu, ánh mắt kỳ lạ của các chiến hữu nhìn anh chằm chằm.

“Đi thôi, phó đội trưởng Hồng.” Anh đi đến bên cửarồi dừng lại, xoay đầu nói, “Bởi vì người chúng ta muốn bắt không ở Ninh Hải,đây chính là lý do tôi thả hắn đi.”
Sống lưng Hồng Phi đã toát ra một tầng mồ hôi lạnh,khi đó hùng hổ dọa người chất vấn anh đem người thả đi, nhưng lại không ngờ rằngngười này có dính líu tới thế lực buôn bán m4 túy tại Tam Giác Vàng, Hồng Phithẹn mướt mồ hôi, “Hiện tại cần chúng tôi phối hợp thế nào?”
“Dẫn dụ Bạc Lạp ra, truy bắt về quy án.” Một câunói, mạnh mẽ khí phách..

Truyện full