Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ
Tiểu Quai bị dọa hỏng người rồi, nó vỗ cánh phànhphạch phát ra tiếng kêu thảm thiết quạc quạc.
Kim Cương không thích Tiểu Quai, rất rõ ràng, tênnhóc này bóp Tiểu Quai bóp rất mạnh mẽ, Nam Nhứ chỉ đành đem Kim Cương nhốt vàotrong lồng, nhưng nó lại dùng cái mỏ nhọn nhọn hung hăng mổ vào cái lồng, tỏ vẻkháng nghị mà quạc quạc kêu ầm.
m thanh nó mổ vào cái lồng vừa nhanh lại còn cườngmãnh liệt, bang bang bang khiến người ta bực dọc, Trần Trạm Bắc mở cái lồng ra,một cái bạt tay bay tới, “Cmn mày thành thật chút cho tao.”
Kim Cương bị dọa sợ đến nỗi vỗ cánh phành phạch trốnở bên trong, phát ra tiếng kêu thảm thiết, Trần Trạm Bắc cắn răng nói, “Mày cònquậy phá nữa, tao vặt hết lông mày đấy.”
Kim Cương không còn dám lên tiếng nữa, Trần Trạm Bắcđóng cửa lồng lại giúp Nam Nhứ thu dọn bãi chiến trường.
Kim Cương thấy Nam Nhứ đi rồi, nó nhìn tên gia hỏavừa mới đến kia quạc quạc kêu loạn, tựa như đang tuyên bố chủ quyền.
Nam Nhứ bất lực, “Kim Cương không phải là ghen tịđó chứ, nó lo lắng địa vị khó giữ, chúng ta không còn thích nó?”
“Tên nhóc này còn có suy nghĩ đó ư?” Tuy rằng KimCương rất thông minh, nhưng cái đầu óc ấy cũng không đến nỗi nghĩ nhiều thế chứ,“Tìm vợ cho nó, nó còn không vừa ý?”
“Động vật đều có linh tính, ví dụ như chó con mèocon đều sẽ tràn ngập địch ý đối với các bạn mới.”
Trần Trạm Bắc xoay đầu, nhìn Tiểu Quai đáng thươngcùng cực, lông bị vặt rụng rất nhiều, bay loạn khắp nơi đâu đâu cũng có, anh điqua đó, nhìn Kim Cương lạnh giọng nói: “Mày còn hung dữ nữa, tao một phát bắn vỡđầu chim của mày.”
“Sao anh lại nói nó nữa rồi, có lẽ là trong lòngnó thật sự không dễ chịu.”
“Nó là một tên đàn ông, đâu ra nhiều chuyện như thế.”
Nam Nhứ bất lực cười ra tiếng: “Nó là một chúchim, anh còn thật sự xem nó là con nít à, cho dù là một chàng trai cũng sẽ cólúc tâm lý yếu đuối, không thể cưỡng chế xử lý quá nhiều, phải an ủi nó cho nócó cảm giác an toàn.”
“Phiền phức.” Trần Trạm Bắc trừng mắt nhìn KimCương một cái, anh duỗi tay vuốt ve bộ lông đã không còn được suôn mượt của TiểuQuai.
Nhìn dáng vẻ Trần Trạm Bắc dịu dàng vuốt ve TiểuQuai, Nam Nhứ từ phía sau ôm lấy eo anh, “Anh cũng có lúc dịu dàng như thế nàyà?”
“Nam Nam ghen tị rồi?” Trần Trạm Bắc trở tay ôm lấylưng cô, từng chút từng chút xoa vuốt, “Anh đối với em có lúc nào mà không dịudàng.”
“Chưa từng dịu dàng, toàn thô bạo.” Cô mím môi cườicười, đáy mắt lóe qua tia sáng rực rỡ.
“Trên giường à?” Trần Trạm Bắc nhướng mày.
Nam Nhứ đẩy anh ra, “3 giờ rưỡi rồi, mau đi rửatay đi ngủ.”
Rửa tay lên giường, Nam Nhứ tựa vào lòng anh, tráitim hay thân thể đều có cảm giác hạnh phúc vui vẻ, thật tốt, lúc có anh ở bên cạnh,cô vĩnh viễn sẽ không còn mơ thấy giấc mơ đáng sợ nữa, anh ở trong mơ, cũngvĩnh viễn hăng hái ý chí, nghiêm nghị lỗi lạc.
Cơn mưa của tối qua trong đêm đã biến thành tuyết,hôm nay âm u cả một ngày, tuyết dần dần tan thành nước lầy lội, trong đêm lại kếtthành lớp băng mỏng manh, Trần Trạm Bắc ôm chặt Nam Nhứ ở trong lòng đã ngủsay, anh nhíu chặt chân mày, thả nhẹ hô hấp, cưỡng ép bản thân mình đi ngủ.
……..
Đại đội phòng chống m4 túy có án, lúc Trần Trạm Bắcđến đại đội Hồng Phi đã dẫn đội xuất phát, anh hỏi những đội viên còn ở lại,không phải án gì lớn, anh cứ ngồi bên cửa sổ, ánh nắng không gắt, nhưng xuyênqua cửa kính chiếu rọi vào, dần dần cũng khiến thân thể ấm hơn.
Trần Trạm Bắc cứ như thế ngắm ánh mặt trời, anh muốnđem tất cả ánh nắng đều chiếu rọi vào thân thể, anh cần sự ấm áp như thế này, cầnmãnh liệt, giống như cá thiếu nước, lúc đói cần bữa ăn.
Hoàng Di Hân đến đại đội phòng chống m4 túy, liềnnhìn thấy một màn này, người ở bên cửa sổ nhắm chặt đôi mắt, ngẩng đầu đón ánhmặt trời, ánh nắng chiếu lên người anh tỏa ra một vầng sáng bao trùm lấy anh,cho dù anh nhắm mắt, khắp người cũng tản phát ra nét nghiêm nghị cương quyết.
“Di Hân hôm nay sao lại đến đây thế.” Có người tiếnvào, nhìn thấy cô ta đứng bên cửa bèn mở miệng hỏi cô ta.
“Ồ, tôi đến đưa văn kiện cho phó đội trưởng Hồng,anh ta đâu rồi?”
“Đi lập án rồi, nếu như không phải văn kiện cơ mậtthì có thể đưa cho tôi.”
“Vậy được rồi, làm phiền anh tận tay đưa cho anhta.”
Hoàng Di Hân dư quang nhìn về phía Trần Trạm Bắc,suốt quá trình anh đều nhắm chặt mắt, lúc bọn họ mở miệng nói chuyện, anh chỉnhẹ nhàng chuyển động cái ghế, toàn bộ khuôn mặt đều ngẩng về phía ánh mặt trời.
“Anh Bắc, ngủ rồi à?” Người đó tiến lại gần, nhỏgiọng hỏi một câu.
“Tắm nắng mặt trời thôi.” Anh trả lời.
“Hôm nay xuất đội, đi rất sớm, anh còn chưa đếnnên không có thông báo với anh, đội phó Hồng nói nhìn thấy anh bảo em nói vớianh một tiếng.” Tuy rằng Trần Trạm Bắc ở đại đội phòng chống m4 túy tạm thờicòn chưa có bất kỳ chức vị nào, nhưng mục đích đến đây đã quá rõ ràng, Hồng Philo lắng trong lòng anh không thoải mái, lúc đi còn đặc biệt dặn dò người chuyểnlời.
“Không sao.” Án nhỏ lẻ anh không có hứng thú, nếunhư là án lớn, không dẫn anh theo anh cũng sẽ không đồng ý.
Người nọ thấy Trần Trạm Bắc không có vẻ bất mãn,bèn đi làm việc của mình.
Hồng Phi dẫn theo đội viên buổi chiều về đến đội,ngắn gọn cùng anh nhắn đến án kiện này, Trần Trạm Bắc biết Hồng Phi sợ anh buồnlòng, anh nói không sao cả, bản thân anh hiện tại đang trong giai đoạn học tập,bất quá sau này có cơ hội hy vọng còn có thể dẫn anh theo.
Ngày bình thường Trần Trạm Bắc hay đọc sách, lật lạimấy hồ sơ chuyên án, tra xem mấy án m4 túy lớn xảy ra trong mấy năm gần đây, đốivới bọn buôn m4 túy ở thành phố Ninh Hải ít nhiều gì anh cũng hiểu được đôichút.
Chập tối thứ năm, chuông cảnh cáo vang lên, độiviên tập hợp, Hồng Phi giảng giải, có người tuyến trên cung cấp tình báo, vàoban đêm tại một vũ trường nào đó trên đường Hoài Dương có cuộc giao dịch m4 túy,sau đó anh ta cầm qua mấy bức ảnh, đưa cho mọi người xem.
Lúc Trần Trạm Bắc nghe thấy chuông báo đi xuống, mọingười đã chuẩn bị, Hồng Phi nhìn thấy anh, chậc lưỡi nói: “Không phải án kiệngì lớn, chỉ là trong một vũ trường có người buôn bán chất kích thích, chúng takhông cần toàn viên xuất phát, bọn tôi lập tức xuất phát, lần sau cậu hãy đitheo nhé.”
Trần Trạm Bắc nếu như không theo kịp, cũng chẳngsao cả, nhưng nếu theo kịp rồi, anh tất nhiên muốn đi theo xem sao, “Án lớncũng cần án nhỏ để tích lũy kinh nghiệm, đúng không phó đội trưởng Hồng.”
Hồng Phi nghĩ ngợi, “Được rồi, cậu đi cùng tổ hai,có chuyện đừng xông lên trước.”
Trần Trạm Bắc lên xe, Vu Kiệt vẫy tay, “Anh Bắc,anh ngồi đây nè.”
Trần Trạm Bắc ngồi xuống bên cạnh Vu Kiêt, cậu ấykhông có vũ khí, mặc thường phục, mọi người nói nên vụ án, Trần Trạm Bắc ngồinghe liền hiểu được tình huống của vụ án.
Anh gửi tin nhăn cho Nam Nhứ: Tối nay anh về muộnchút, em tự mình ăn cơm đi, đừng chờ anh.
Nam Nhứ rất nhanh trả lời tin nhắn: Tăng ca?
Trần Trạm Bắc: Ừm.
Lúc gần đến đường Hoài Dương, Trần Trạm Bắc lúc xeđang đợi đèn đỏ anh mở cửa xuống xe, đi đến bên cạnh một chiếc xe khác, giơ taygõ cửa xe, cửa xe hạ xuống, gương mặt của Hồng Phi lộ ra ngoài, “Có chuyện gì?”
“Tôi vào đó thám thính trước, dễ tiếp ứng cho mọingười.”
“Bên trong có người.”
“Không yên tâm, tôi qua đó xem thử, bộ quần áo nàycủa tôi không ai nhận ra đâu.”
Hồng Phi từ giữa eo rút súng ra đưa cho anh, TrầnTrạm Bắc lắc đầu, “Nơi đó có máy quét điện tử, thứ này không qua được đâu.”
Hồng Phi ngẩn người, cũng đúng, quên mất tên nhócanh đây là đi thám thính tình hình.
Anh ta cất súng vào, “Cẩn thận hành sự, có chuyệngọi điện thoại.”
Trần Trạm Bắc vừa định đi, Hồng Phi bảo Vu Kiệtthay quần áo cùng Trần Trạm Bắc cùng nhau đi qua đó, đừng để người vừa đến đã xảyra chuyện, anh ta không dễ ăn nói với cục trưởng Tăng.
Trần Trạm Bắc biết Hồng Phi là một tay phòng chốngm4 túy có năng lực, nhưng không dứt khoát, quá đỗi lo trước lo sau, có chút tâmtư nhỏ, khá thích hợp ngồi trong trụ sở, chứ không phải tiền tuyến.
Trần Trạm Bắc và Vu Kiệt bắt xe rời đi, Mạnh Nguychậc lưỡi: “Chậc chậc, còn đi qua cả vũ trường, biết nơi đó có kiểm soát, quânkhu cũng không quản binh lính dưới tay của mình à.”
“Cậu chưa từng đi chắc.” Hồng Phi lạnh giọng mở lời.
“Từng đi, đi không ít, à không, lát nữa là đến rồi.”Mạnh Nguy cười xởi lởi, mọi người cũng theo đó cười hùa.
Sau khi Trần Trạm Bắc và Vu Kiệt đến nơi, đi vàotìm vị trí ngồi xuống, vũ trường lúc này không tính là đông người, nửa đêm mớilà giờ cao điểm.
Anh tựa vào quầy bar, gọi một ly Macallen, Vu Kiệtnói y chang anh.
Vu Kiệt nhỏ giọng nói với anh, “Anh Bắc, tuy rằnganh thân thủ tốt, nhưng lát nữa ngàn vạn đừng xông lên trước, trong tay mấy ngườinày toàn cầm vũ khí đấy.”
“Ừm.” Ánh mắt của anh như có như không mà lục soáttrong vũ trường, người pha chế đổ rượu ra ly đẩy đến, Vu Kiệt nhấp một ngụm, vịcay đắng từ đầu lưỡi lan tràn ra, xém chút nữa bị sặc.
Trần Trạm Bắc tay chạm đến cái ly liền cầm lên uốngmột ngụm, rượu vừa vào miệng, anh liền phun ra ngoài, “Đậu má, cái này là gì thế.”
“Quá cay rồi.” Vu Kiệt tưởng rằng anh là bị sặc.
Trần Trạm Bắc đem ly rượu đặt lên trên quầy bar,nhỏ giọng nói: “Rượu giả.”
“Rượu giả? Em không hiểu.”
“Mấy trăm tệ một ly, dám đưa thứ này cho tôi, cáivũ trường này đủ đen đó.”
“Đắt vậy sao?” Vu Kiệt trợn mắt đớ lưỡi, cậu tưởngrằng rượu chỉ mấy chục tệ một ly thôi, nào có ngờ mấy trăm tệ, xem ra anh Bắclà cao thủ phẩm rượu.
Trần Trạm Bắc không nói chuyện, ánh mắt nhìn chằmchằm cổng vũ trường, cho đến hơn 10 giờ đêm, một tốp người đi vào, tụm năm tụmba đi vào, tổng cộng 8 người, bọn họ không khác gì những người ở bên cạnh, giốngnhư là đến đây chơi, nhưng Trần Trạm Bắc vừa nhìn liền nhận ra, bọn họ khác biệt.
“Tại sao là bọn họ?” Vu Kiệt nhỏ giọng hỏi anh.
“Cậu ở đội phòng chống m4 túy bao lâu rồi?”
“Nửa năm.”
“Học được những gì?”
“Nhận biết các loại m4 túy khác nhau.”
“Bất luận là làm ngành nghề nào, nhìn nhận người mớilà bước đầu tiên.” Trong tay anh kẹp điếu thuốc, ánh mắt nhìn chằm chằm mấy ngườiđi vào trong này.
“Bọn họ cũng đâu có đeo túi.”
“Cậu cho rằng m4 túy đều là dùng túi để đựng à,nơi này đều là mấy tay buôn m4 túy nhỏ trà trộn vào, trong tay có thể được baonhiêu, chừng vài gam thôi à.
Cho dù là gam, cũng là thứ hại người, không được đụngvào, đụng vào cả đời này coi như hủy.”
“Anh Bắc, anh biết nhiều thế cơ à? Em tưởng rằnganh không hiểu m4 túy.”
Trần Trạm Bắc khúc khích bật cười, chọc cậu ấynói: “Không phải tôi đã đọc sách mấy ngày nay rồi sao, học đấy.”
Anh thông báo cho Hồng Phi, bên ngoài cơn buồn ngủbao vây cả vũ trường, cửa trước cửa sau đều có người canh giữ, đội viên phòngchống m4 túy đã xông vào, giơ súng bảo mọi người ngồi xuống.
Lục ra được m4 túy, họ lôi hết người ra.
Trần Trạm Bắc đứng ở bên ngoài hút thuốc, anh nhìnchằm chằm mấy người nọ, người bị bắt đã đếm đủ, nhưng so với mấy người trước đóđi vào không hợp lệ.
Đội viên phòng chống m4 túy áp giải bọn buôn m4túy lên xe, Hồng Phi để lại vài người đội viên phân tán dòng người, bảo nhữngngười khác thu đội.
Trần Trạm Bắc đứng bên cạnh xe, nhìn dòng người sơtán trong quán bar đã bị ghi lại, ở giữa có ba bốn người đàn ông, rất kỳ quái,không, chuẩn xác mà nói, thần sắc của bọn họ rất kỳ quái.
Đột nhiên, hình vẽ hoa văn ở trên ngực của một ngườitrong số đó khiến anh lập tức nhớ lại.
Người này chính là một trong số tám người trước đó.
Anh chậm bước đi qua đó, bước chân rất chậm, nhưngngười nọ rõ ràng vô cùng chột dạ, nhìn thấy có người của đội phòng chống m4 túyđi về phía bên này, tức khắc hoảng loạn.
Anh ta rụt chân bỏ chạy, Trần Trạm Bắc sải chân đuổitheo, dòng người kinh hoảng cảnh tượng hỗn loạn không thôi.
Trần Trạm Bắc đuổi qua đó, Vu Kiệt cũng đuổi theo,tức khắc động thủ, lúc này có người xông đến, đối phương rút vũ khí ra đâm vềphía cô gái mặc bộ quần áo cotton màu vàng ở trước mặt, Trần Trạm Bắc một pháttúm lấy cổ áo của cô gái đem cô ta ném ra sau người: “Lúc này lại đến đây thêmloạn.”
Hoàng Di Hân căm giận bất bình nói: “Tôi cũng là cảnhsát.”
Hồng Phi và đội viên xông đến cùng Trần Trạm Bắccùng nhau bắt người, mười người đội viên phòng chống m4 túy, nhưng lại để chạymất một người, Hồng Phi dẫn người đuổi theo, Trần Trạm Bắc cũng chạy theo, ngườiđó chạy vào con hẻm, Trần Trạm Bắc ra hiệu Hồng Phi đừng đuổi theo nữa.
Hồng Phi đuổi theo ra ngoài liền không đuổi theo nữa,cứ như thế để người chạy mất.
Sau khi về đội, Hồng Phi thẩm vấn, cái người đã chạymất lại không tra hỏi ra được.
Sau nửa đêm, gọi toàn đội viên mở họp, tổng kếtchuyên án ngày hôm nay.
Lượng m4 túy tuy không nhiều, nhưng đã đủ cho mấyngười nọ bị phán vài năm, Hồng Phi đem m4 túy ném lên trên bàn, “Chạy mất mộtngười, mọi người tổng kết viết kiểm điểm đi.”
Anh ta nói xong, ánh mắt nhìn về phía Trần Trạm Bắc,anh ta cảm thấy Trần Trạm Bắc chưa bộc lộ thực lực, với thân thủ ngày đó củaanh, không có việc không bắt được người, “Tại sao cậu lại thả người đi?”
“Phó đội trưởng Hồng tại sao lại khẳng định tôi làcố ý thả người?”
“Với năng lực của cậu, tôi không tin người đó cóthể dễ dàng chạy mất.”
“Đa tạ phó đội trưởng Hồng coi trọng.”
“Cậu là cố ý thả hắn ta đi.” Phán đoán của HồngPhi sẽ không sai được, lúc Trần Trạm Bắc bắt người đó không có cố hết sức.
“Hiện tại không phải lúc truy cứu trách nhiệm,trích xuất camera hiện trường đem người tìm về đây.”
Hoàng Di Hân là người của đội kỹ thuật, tối nay côta cũng xuất hiện tại hiện trường vụ án, cô ta xâm nhập vào hệ thống cameragiám sát trích xuất hình ảnh, dựa theo phương hướng bỏ chạy của người nọ, ngườiđó lên một chiếc xe Van, biển số xe bị che mất, quả thực có chuẩn bị mà đến, cóngười tiếp ứng.
Hồng Phi cho người điều tra chiếc xe khả nghi, TrầnTrạm Bắc ngồi trên cái ghế bên cạnh cửa sổ, nhàn nhã hút thuốc.
Lúc này đã là 1 giờ rưỡi đêm, Nam Nhứ gửi tin nhắncho anh: Có án à?
Trần Trạm Bắc: Ừm, đang trích xuất camera.
Nam Nhứ: Cần em giúp không?
Trần Trạm Bắc gửi một cái mặt cười: Ngủ sớm đi, côgái tên cái gì Hân kia đang ở đây.
Nam Nhứ: Kỹ thuật IT của cô ta không tồi đâu, bấtquá có gì cần thì có thể gọi cho em.
Trần Trạm Bắc: Ngủ sớm đi.
Sau nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng điều tra đượcchiếc xe kia, từ kiểu xe đến đặc trưng của thân xe, người nọ đã ra khỏi Ninh Hải,chạy về hướng rừng núi, dựa theo cái phương hướng này, anh đoán ra được người nọrất có khả năng đi đến cái nơi đó.
Đại đội phòng chống m4 túy thông báo với đội giaothông ngăn chặn ở trên đường, bọn họ lái xe qua đó.
Trần Trạm Bắc nói với anh ta, “Đừng vội ngăn lại,xem anh ta đi đâu?”
Hồng Phi nhìn ra được Trần Trạm Bắc là đang giăngbẫy, nhưng anh ta vốn không đồng tình với cách làm của anh, “Bắt được ngườichúng ta có thể thẩm vấn, tại sao lại thả anh ta đi?”
“Mấy người mà anh bắt về đủ cho anh thẩm rồi.”
“Người đó tại sao lại đặc thù?”
“Hình xăm phía sau gáy của anh ta.”
Hồng Phi ngạc nhiên nhìn Trần Trạm Bắc, Mạnh Nguyhừ lạnh một tiếng: “Đừng tưởng rằng bản thân xem hồ sơ chuyên án vài ngày, liềngiả vờ ra vẻ.”
Trần Trạm Bắc hút ngụm thuốc: “Có chuyện gọi điệnthoại, mọi người cẩn thận hành sự, tốt nhất nên thông báo với đội phòng chống m4túy Vân Nam, tội phạm bỏ trốn đã trích xuất hình ảnh, tìm bọn họ lên kế hoạchphối hợp đi.”
Hồng Phi dẫn theo cấp dưới dựa theo tuyến đườngtruy đuổi theo, Hoàng Di Hân ở trước máy tính một mực truy xét hành tung củachiếc xe kia, Trần Trạm Bắc cầm áo khoác lên định đi, Hoàng Di Hân gọi anh lại:“Anh chỉ dựa vào một cái hình xăm liền xác định người đó có vấn đề? Người cóhình xăm đầy ra đấy, hoa văn hình xăm khác nhau là sở thích cá nhân của họ, cóngười thích phô trương, xăm những hoa văn đặc thù dọa người.”
“Ừm.”
Hoàng Di Hân ngẩn người, anh cư nhiên lại không phảnbác cô ta? Kỳ lạ.
Trần Trạm Bắc khoác áo khoác lên trực tiếp xuống lầu,nếu như anh không nhìn nhầm, hoa văn hình xăm của người nọ, là rắn hai đầu, đãtừng là ký hiệu Tháp Lạp thích nhất, hung dữ, khát máu, tàn bạo.
Hồng Phi đang chạy về phương hướng rừng núi, MạnhNguy bắt chéo chân, “Đội phó Hồng, tên Trần Trạm Bắc này rốt cuộc là gì thế, giảvờ ra vẻ thả người đi, còn khiến chúng ta phí sức truy đuổi, chuyện này phảibáo cáo với cục trưởng Tăng cho ra lẽ, lãng phí nhân lực và vật lực, làm một sốviệc vô công vô ích.”
“Bắt được người rồi nói sau.”
“Tùy tiện chui vào trong núi tìm ở đâu ra.”
“Trần Trạm Bắc nói liên lạc với cảnh sát bên VânNam, tôi luôn cảm thấy hôm nay cậu ta nói chuyện cứ nói nửa câu, nhưng trongcâu có ý.”
Mạnh Nguy cười lạnh trào phúng nói: “Trong lời củacậu ta thì có ý gì chứ, giả vờ ra vẻ mà thôi.
Chuyện này nhất định phải báo cáo với cục trưởngTăng một lượt, lỡ như không bắt được người chúng ta cũng chuẩn bị trước, đểtránh phí công một trận, còn bị chụp cái mũ tra án bất lợi, mười mấy người độiviên để một tên bán m4 túy chạy mất, lời này truyền ra ngoài lại mất mặt, MạnhNguy tôi không thể để mất mặt, đại đội phòng chống m4 túy của chúng ta càngkhông thể để mất mặt.
Hồng Phi nhíu mày: “Cậu cũng không xem thử hiện tạimấy giờ rồi.”
“Mấy giờ cũng là xử án, tôi không tin chuyện TrầnTrạm Bắc cố ý thả người, cục trưởng Tăng sẽ bảo vệ cậu ta.”
Hồng Phi vốn không muốn đánh báo cáo, nhưng thật sựtruy đuổi đến Vân Nam, cũng bắt buộc phải thông qua cục trưởng Tăng liên lạc vớiđối phương, anh ta chỉ đành gọi điện thoại cho cục trưởng Tăng.
Đơn giản sơ lực đem sự việc vụ án nói rõ, lại khéoléo tỏ rõ, Trần Trạm Bắc cố ý thả người đi, còn bảo bọn họ liên lạc với đại độiphòng chống m4 túy Vân Nam, bọn họ hiện tại chỉ có thể theo dõi truy kích.
Mạnh Nguy nhướng mày, nhỏ giọng lầm bầm với ngườibên cạnh, cười trên nỗi đau của người khác nói Trần Trạm Bắc lần này khẳng địnhphải chịu trách nhiệm.
Nhưng không ngờ đến, cục trưởng Tăng bên kia nói:“Dựa theo ý của cậu ấy mà làm, cố gắng hết sức tham khảo ý kiến của cậu ấy.”
Mọi người: ….
















