Thất Nương (Xuyên Việt Chi Tiền Duyên Ngộ)

Chương 75

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Khi Trần Ảnh và Lâm quản sự thương lượng chuyện tìm người, Thất Nương vẫn núp phía sau xem náo nhiệt.

Nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn nhất, câu này quả nhiên không sai.

Nàng mặc quần áo người hầu của dịch quán, hơn nữa bọn họ hai bêngiằng co, cư nhiên không ai phát hiện ra người mình muốn tìm lại ở ngaybên cạnh.

Thất Nương nhìn Trần Ảnh và Lâm quản sự nhỏ giọng bàn bạc vừa xong,Lâm quản sự liền bắt đầu tập hợp binh sĩ, cảm thấy tình hình không ổn.

Nàng lùi dần từng bước về phía sau, không ai chú ý, xoay người nhanh chóng rời khỏi tiểu viện đó.

Tần Tương nếu vào thành, chứng tỏ hắn có thể có quan hệ đặc thù gì đó với thành thủ chỗ này, xem ra không thể trực tiếp đi tìm quan viên ởđây được, nhưng xem bọn họ thế kia lập tức sẽ lục soát tìm người, khôngthể lẩn trốn lâu được nữa.

Nên làm gì bây giờ?

Chỗ ngoặt phía trước vừa lúc một người đang đi đến, nàng mỉm cười, có cách rồi… Nàng tháo tóc ra, tiến lên…

Lâm quản sự và Trần Ảnh đang lục soát tiền viện, đang sắp tiến đếndãy phòng hạ nhân, một bà già tầm hơn năm mươi tuổi vội vội vàng vàngchạy đến bên cạnh, ghé sát vào tai ông ta thì thầm, Lâm quản sự nhướngmày, liếc nhìn Trần Ảnh, hỏi lại bà già mấy câu, thấy bà ta gật đầu, ông ta quay lại hỏi thẳng Trần Ảnh: “Ngươi nói người kia là một nam tử?”

Trần Ảnh thông minh, hắn thấy vẻ mặt Lâm quản sự khi nói chuyện vớibà già kia, liền đoán được sự tình biến chuyển, thấy ông ta hỏi như vậy, lập tức đã biết Thất Nương nhất định đã bị người tìm được, hơn nữa thân phận nữ tử cũng đã bị phát hiện.

Hắn lập tức cười: “Lâm quản sự, không giấu gì ngài, người này… kỳthật là một nữ nhân, aiz, tôi cũng bất đắc dĩ mới nói vậy… Ngài cũngbiết trong quân doanh sao có thể giấu nữ nhân, việc này nếu truyền rangoài, anh danh một đời của tướng quân chúng tôi còn gì nữa.”

Lâm quản sự sắc mặt giãn ra một chút, Trần Ảnh lập tức nói: “Khôngbiết Lâm quản sự có tìm thấy người không? Nếu tìm được rồi xin hãy trảlại cho chúng tôi, miễn cho quấy rầy các vị nghỉ ngơi.”

Lâm quản sự đang muốn nói, một người bỗng chạy đến hét to: “Đại lãogia, ngài cứu mạng a! Tướng quân Nhật Hưng quốc cướp đoạt dân nữ LongGiao quốc! Cứu mạng a!”

Người nọ tuy mặc đồ người hầu, nhưng tóc tai bù xù, thanh âm chói tai, quả thật đúng là một nữ nhân.

Dưới ánh đuốc, bọn Trần Ảnh, Tống Bình đều thấy rõ người này chính là Thất Nương.

Thực ra Thất Nương nghĩ, nếu chuyện này không thể xoay sở, không bằng dứt khoát đem náo loạn ầm ĩ lên, nháo càng lớn càng tốt, nháo đến trong dịch quán người người đều biết, như vậy thành thủ đại nhân có lẽ sẽkhông dám cấu kết với Tần Tương, một mình đem nàng giao cho hắn xử lý.

Lời nàng khiến đám đông binh sĩ ồ lên, Vương lão đại vội vã tiến lênbắt người, binh lính trong dịch quán cũng xông lên đối nghịch lại.

Trong đám binh sĩ, một người cao lớn là đội trưởng đứng ngăn trướcThất Nương trừng mắt nhìn Vương lão đại nói: “Các ngươi dám ở Long Giaoquốc cướp đoạt dân nữ?”

Vương lão đại bị Thất Nương náo loạn trở tay không kịp, không biếtnên lấy cớ gì thoái thác, Trần Ảnh cái khó ló cái khôn nói: “Ai nói cướp đoạt dân nữ? Nàng là muội muội của ta, ta tự nguyện đem nàng gả cho Tần tướng quân, sao lại là cướp đoạt dân nữ?”

Mọi người sửng sốt, không khí hòa hoãn xuống, hắn lại hướng ThấtNương nói: “Muội muội ngoan, ta biết muội không muốn rời xa quê, nhưngca ca cũng là vì muốn tốt cho muội, tướng quân thật sự muốn cưới muộilàm chính thê, tuyệt đối không bạc đãi muội đâu.”

Thất Nương len lén đưa tay nhéo mạnh đùi một phát, nàng hít mạnh mộthơi, khi ngẩng lên mặt đã chảy đầy nước mắt, phẫn nộ nói: “Chuyện cướixin vốn là phải có mối mai và cha mẹ bằng lòng, hiện giờ cha còn sốngtrên đời, cha không muốn đem ta gả đến đó, ngươi vậy mà lại liên kết với người ngoài trói chính muội muội của mình đem đến Nhật Hưng quốc, namnhi tốt ở Long Giao quốc chúng ta chẳng thiếu, ta vì sao phải gả đếnNhật Hưng quốc?”Namnhân Long Giao quốc nghe câu này người nào người nấynhất tề gật đầu.

Nàng thở hổn hển rồi nói tiếp: “Ngươi nói cái gì mà tốt cho ta? Rõràng là ngươi vì vinh hoa phú quý mà bán rẻ chính muội muội của mình,ngươi… Ngươi hôm nay vì vinh hoa phú quý mà phản bội người nhà, ngày sau nhất định sẽ vì những thứ đó mà phản bội đất nước, ta… hôm nay ngay ởtrước mặt các vị binh sĩ đại ca Long Giao quốc đây, cắt đứt quan hệhuynh muội với ngươi, ta không có người đại ca không biết liêm sỉ nhưngươi!”

Nàng lời nói tràn đầy chính nghĩa, ngay cả những binh lính Nhật Hưngquốc không biết nội tình đều tin là thật, nghĩ đến tướng quân của mìnhmuốn cướp đoạt nữ nhân Long Giao quốc như vậy cũng thật mất mặt, cho nên quân lính hai bên đều nhìn Trần Ảnh ánh mắt đầy khinh bỉ, đặc biệt làbinh lính Long Giao quốc, nhìn hắn như nhìn một kẻ phản quốc.

Trần Ảnh không ngờ Thất Nương phản ứng lanh lẹ như thế, thuận gậy mà leo, khiến hắn nhất thời không nói được câu nào.

Tống Bình biết tình hình không ổn, hắn cứng rắn nói: “Bất kể thế nào, ca ca đã đem muội muội cho tướng quân chúng ta rồi, đã là người củaNhật Hưng quốc chúng ta, cho nên chúng ta nhất định phải mang đi.”

Một người lính đứng cạnh đội trưởng nói: “Ai nói thế? Cha không cònthì mới đến lượt huynh trưởng quyết định, cha nàng còn sống trên đời,sao đến lượt hắn làm chủ? Nếu không có sự đồng ý của cha nàng, đươngnhiên chính là cướp đoạt dân nữ!”

Binh lính bên cạnh hắn đều lên tiếng hưởng ứng, ai cũng không chịu nhường một bước, hai bên lại lâm vào cục diện bế tắc.

Lâm quản sự kêu khổ không ngừng, ông ta nói: “Mọi người đừng ai độngthủ, ta đi bẩm báo thành thủ đại nhân, để đại nhân đến phân xử.”

Thất Nương cố ý muốn đem sự tình nháo đến không thể cứu vãn, nàng từtrong khe hở giữa đám người nhìn Vương lão đại, vẻ mặt đắc ý, ánh mắtkhiêu khích, miệng chậm rãi làm khẩu hình (nói nhưng không để phát ra tiếng)__

“Nhật Hưng quốc là đồ chết tiệt.”

Vương lão đại nhận ra nàng nói gì xong, vốn đang cố bình tĩnh lập tức điên lên, xông tới muốn bắt nàng.

“Ngươi muốn làm gì?” Đội trưởng cao lớn xông lên chặn lại va chạm nhau, hai bên rốt cuộc hỗn chiến…

Chỉ trong chốc lát, ngay cả tên hầu của dịch quán cũng xông vào chiến đấu, Lâm quản sự trong trận chiến là người đầu tiên thoát ra chạy trốichết đi bẩm báo với thành thủ đại nhân.

Thất Nương vừa khóc lóc vừa xem xét tình hình hai bên, a, nhìn thật không ngờ, binh lính ở dịch quán vậy mà cũng giỏi ghê.

Binh lính của Tần Tương đều đã từng chiến đấu trên chiến trường, cóthể đánh nhau bán sống bán chết không phân thắng bại với bọn họ cũngkhông đơn giản, cái thành này rốt cuộc là ai quản lý?

Hai bên đã thành một đám hỗn loạn, một thân binh của Tần Tương giơđao bổ về một người lính của dịch quán, người này liền né khỏi, đao kiamắt thấy sắp bổ xuống đầu nàng, nàng liền thét chói tai, lập tức mộtngọn thương đã giơ ra cản lại.

Nhìn hai người kia chiến đấu, nàng vỗ vỗ ngực, nguy hiểm thật, nguyhiểm thật! Ở đây thật sự là rất nguy hiểm, hay là cứ lui ra chỗ nào antoàn một chút chờ bọn họ đánh xong thì ra vậy.

Thất Nương lùi dần ra cửa viện nhìn trận chiến, phía sau một đôi taylặng yên không tiếng động ập đến che kín miệng nàng lại, kéo nàng rangoài…

“Uhm…uhm…” Ai? Là ai? Thất Nương kinh hãi không hiểu, nàng cố sức giãy dụa, nhưng không thể tránh thoát được mảy may chút nào.

Người nọ kéo nàng đến một chỗ vắng vẻ, nhẹ tay buông khỏi miệng nàng, người nàng vừa chuyển động, đã bị người kia lật lại, không đợi nàngthốt ra tiếng nào, miệng nàng lại một lần nữa bị che kín… Lần này khôngphải dùng tay mà là bằng miệng.

Thất Nương cảm thấy ngơ ngẩn, nàng ô ô kêu lên, hai tay cố sức đánhlại thân hình đang kề sát trên người nàng, vô dụng, thân thể kia quámạnh mẽ dũng mãnh, nàng trước sau vẫn không thoát khỏi được nguồn nóngbỏng đang quấn lấy.

Thất Nương nổi cáu, miệng hé ra muốn cắn mạnh, đối phương phát hiệnra ý định của nàng, thoáng tách ra một chút: “Thất Nương!” Giọng nóiquen thuộc hơi khàn khàn.

Văn Ngọc Hổ! Nàng sửng sốt, rồi bất chợt nghiêng đầu vùi sâu vào vai hắn.

Văn Ngọc Hổ cảm thấy vai mình đau nhức, hắn nhe răng cười, khôngbuông nàng…Tốt lắm, nàng vẫn sinh long hoạt hổ như vậy! Có thể thấy được nàng cũng không bị thương tổn gì.

“Văn Ngọc Hổ ngươi nếu còn dám làm ta sợ, về sau sẽ không như thế này đâu.” Thất Nương thấp giọng tức tối nói, nàng thực sự bị dọa, “Huynhkhông biết đi dọa người sẽ dọa chết người ta sao? Đồ đáng ghét, đến lúcđó huynh đi mà chuẩn bị cưới một tân nương khác đi!”

“Không đâu,” Văn Ngọc Hổ cười nhẹ, “Nàng mạnh mẽ như thế, ngay cảdịch quán Giang Khai thành cũng sắp bị nàng hủy đi rồi, còn có người nào khiến nàng sợ nữa?”

Thất Nương đang muốn mở miệng, một thanh âm uể oải vang lên: “Thếnào? Dịch quán của ta bị phu nhân tương lai của ngươi hủy đi, ngươi đắc ý lắm à?”

Thất Nương không ngờ lúc này còn có người thứ ba ở đây, nàng khẽ kêu một tiếng, luống cuống đẩy Văn Ngọc Hổ ra.

Văn Ngọc Hổ buông Thất Nương, ánh mắt hiện lên tàn khốc: “Ta khôngbiết thành thủ Giang Khai thành lại có loại sở thích nhìn lén người tanhư vậy.”

Thất Nương bình tĩnh lại, nghiêng đầu quan sát Lâm Chinh: “Huynh là thành thủ của thành này?”

Lâm Chinh gật đầu xong lại lắc đầu nói: “Lưu tiểu thư thật sự là nghe tiếng không bằng gặp mặt, ngày đầu tiên đến Giang Khai thành đã khiếncho lính của ta phải đánh nhau cho cô, nếu còn ở đây thêm ngày nữa, chắc Giang Khai thành này của ta bị cô hủy đi mất, Văn Ngọc Hổ, ngươi vẫnnên đổi người khác mà cưới thì hơn, miễn cho sau này Văn gia nhà ngươibị hủy.”

Thất Nương mỉm cười: “Ta không hủy nhà của mình đâu, ta chỉ có hứng thú hủy nhà người khác thôi.”

Nàng quay đầu nói với Văn Ngọc Hổ: “Chúng ta đi thôi, ta muốn về nhà.” Coi Lâm Chinh vô hình như không khí.

Lâm Chinh cười cười, nhìn nàng chằm chằm nói: “Cô, có chắc Văn Ngọc hổ có thể đưa được mình ra khỏi Giang Khanh thành không?”

Thất Nương đi hai bước, thở dài nói: “Các người còn muốn biểu diễn đến lúc nào?”

Truyện full

  • Lâm Song Dạ Ngữ
    Lâm Song Dạ Ngữ

    Nguyên tác: Lâm song dạ ngữ  – 临窗夜语)系列Tác giả: Tiêu – 魈Danmei, huyền huyễn, cổ đại, 1 vs 1, thanh thủy văn, HE.Biên tập: Lẳng cô...

  • Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
    Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em

    Tác giả: Hoàng Kim (Aiko)Thể loại: Đô Thị, Truyện Teen, Ngôn TìnhGiới thiệu:Nam chính: Dương Thừa Nam (25 tuổi)Nữ chính: Diệp Khả Như...

  • Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm
    Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm

    THẬT Ư? THẬT Ư? PHẢI LÀ HỒNG PHAI XANH THẮM(Tên gốc: Tri phủ? Tri phủ? Ứng thị lục phì hồng sấu)Thể loại: Điền văn, trạch đấu, xuyên...

  • Mít Ướt
    Mít Ướt

    Thể Loại: Đam MỹEditor: Tố Tố (Cụt điên) =))Tiểu Diệp thật sự khóc không được mà cười cũng không xong. Đứa nhỏ trong lớp của cô lại...

  • Phược Long
    Phược Long

    Thể loại:huyền huyễn, cổ trang, nhất thụ nhất công, huynh đệ văn (niên hạ), cường thủ hào đoạt (?), HE ( gần kết có phản công nhẹ,...

  • Muốn Nói Yêu Em
    Muốn Nói Yêu Em

    Tên gốc: Quan quan thư cưu (Đôi chim gáy hót vang)Tác giả: Chiết Hỏa Nhất HạThể loại: Hiện đại, cán bộ cao cấp, thanh mai trúc mã, 3SĐộ...

  • Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu
    Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu

    Biên tập: CandyMười sáu tuổi, tôi vào trường trung học nổi tiếng với thành tích đứng đầu khóa. Lúc đó, tôi là một cô bé cao cao gầy...

  • Độc Giả Thứ 7
    Độc Giả Thứ 7

    Độc giả thứ 7 thực chất là tác phẩm đầu tay của Lôi Mễ, được đăng tải nhiều kì trên tạp chí truyện trinh thám của Trung Quốc. Tuy...

  • Phúc Tinh Giá Đáo
    Phúc Tinh Giá Đáo

    Thể loại: Hiện đạiEdit: Phương PhươngBeta: Tử LaSố chương: 17 chương + 1 kết thúcNhân vật chính: Lạc Thiên Hựu – Phúc Viên ViênCó phải...

  • Tâm Ý Thành
    Tâm Ý Thành

    ========Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC tại {domain} ======== Thể loại: Cổ đại vương triều hoàng thất,...

  • Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)
    Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)

    Truyện Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982) của tác giả Tâm Hương Tung kể về Diệp Tuệ không nghĩ tới, cô lại có thể trở về năm 1982, khi mọi...

  • Quỷ Hành Thiên Hạ
    Quỷ Hành Thiên Hạ

    Thể loại: Đam mỹ, đồng nghiệp văn, cổ trang, nhất công nhất thụ, thanh thủy văn…Tham sân ái dục si,Thiện ác nhất niệm gian.Đai ca Triển...

  • Ý Trần Thiên
    Ý Trần Thiên

    Thể loại: cổ đại, tướng quân công X tiểu bạch thụ,  tiên hôn hậu ái, sinh tử, HEĐộ dài: 52 chương.Editor: Thượng Quan  Lăng (Lăng...

  • Sa Bẫy
    Sa Bẫy

    Bạn đang đọc truyện Sa Bẫy của tác giả Giang Đình. Một người đàn ông tuổi lớn tìm đủ mọi cách để khiến con mình thường xuyên về...

  • Đích Nữ Vô Song
    Đích Nữ Vô Song

    Thể loại: Trùng sinh, cổ đại, báo thù, nữ cườngSố chương: 316 chươngEdit: Be YoursTừng ngón tay bị bẻ gãy, đau đớn lan khắp toàn thân,...