Thất Nương (Xuyên Việt Chi Tiền Duyên Ngộ)

Chương 74

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Trước đêm, Thất Nương đi theo thân binh của Tần Tương vào thành.

Thất Nương bị đám lính của hắn kèm ở giữa, đưa đến một nơi, chủ nhân phái người đưa rượu ngon và đồ ăn đến khoản đãi cả bọn.

Tần Tương mang theo khoảng chừng hơn trăm người vào thành, Từ Khoáilà đội trưởng của bọn họ vì còn có nhiệm vụ nên không tiện uống rượu,khước từ hảo ý của chủ nhân.

Quản sự kia lại nói: “Cũng chỉ là chút rượu nhạt thôi, trời nắng uống giải nóng, rất nhạt, không say đâu.”

Bọn lính đi mấy ngày đường, miệng cũng nhạt, mỗi người đều mong chờnhìn Từ Khoái, Từ Khoái chỉ nói không được, những người khác đành hậmhực mà ngồi ăn.

Như vậy Tần Tương trị quân xem ra vô cùng cẩn thận.

Theo như nàng quan sát hằng ngày, ngoại trừ phó tướng Tống Bình vẫntheo bên Tần Tương, bên cạnh hắn còn có một nam nhân thân phận không rõ, thân phận người này ngay cả thân binh của hắn cũng không biết, cũngtheo vào thành.

Lần vào thành này, thân binh vẫn theo sát cạnh Tần Tương ngoài sáungười để lại trông coi nàng, còn lại bốn người cùng Tống Bình và namnhân thân phận không rõ kia đều theo Tần Tương không biết đi đâu, chẳnglẽ có ai phát hiện thấy nàng? Không, nếu như có ai đó phát hiện, giấunàng giữa đám binh lính chẳng phải tốt hơn?

Kỳ lạ, Tần Tương vì tránh phiền phức thường không vào thành, hôm nay sao lại ngoại lệ? Rốt cuộc có chuyện gì phải vào thành?

Ở đây rốt cuộc là chỗ nào? Thành thủ sao lại để hắn vào thành?

Thất Nương vừa ăn cơm vừa nghĩ.

Gã hầu đưa cơm động tác nhẹ nhàng linh hoạt, nói cũng không nhiều, hiển nhiên không phải sai vặt nhà bình thường.

Lẽ nào… Chỗ này là dịch quán? Tayđang cầm đũa của Thất Nương ngừng một chút.

Không sai, Tần Tương vào thành nhất định phải thông báo với quan phủđịa phương, do quan viên địa phương đứng ra tiếp đãi, như vậy bất luậnTần Tương muốn làm gì cũng phải thông qua quan viên ở đây trước đã, xemra hắn nhất định đã đi gặp thành thủ rồi, mà ở đây tám chín phần mười là dịch quán.

Nếu như vậy, cơ hội chạy trốn của nàng đến rồi.

Tần Tương vừa vào phòng khách, liền thấy ngồi chỗ chủ vị một ngườiđứng dậy nghênh đón: “Tần tướng quân đường xa mà đến, Lâm Chinh khôngtiếp đón từ xa, còn thỉnh ngài không phiền lòng trách cứ.”

Tần Tương quan sát người đến đón, người này tầm trên dưới ba mươilăm, da ngăm đen, gương mặt góc cạnh phân minh, tướng mạo anh tuấn, thân hình cao lớn chỉ thấp hơn Văn Ngọc Hổ một chút.

Tần Tương mỉm cười nói: “Có lẽ vị này chính là Lâm thành thủ.”

Lâm Chinh, người này cũng xuất thân từ võ tướng, có người nói vìvướng Văn Ngọc Hổ nên hắn không có được cơ hội ra sa trường đánh trậnkiến công lập nghiệp, sau lại vì Văn Ngọc Hổ mà mấy lần không được lênchức, cuối cùng chỉ có thể đến Giang Khai thành làm một thành chủ nhonhỏ, cho nên người này đối với Văn Ngọc Hổ hận thấu xương, mấy thông tin này là phụ tá Trần Ảnh hắn mới thu nhận gần đây tìm được.

Có thể cướp Thất Nương vào tay cũng là công lao của Trần Ảnh, quachuyện này, Tần Tương nhìn hắn bằng cặp mắt khác, có chút coi trọng,chuyện gì cũng đều hỏi thêm ý kiến của hắn.

Trần Ảnh và hắn đều cho rằng Lâm Chinh đối với Văn Ngọc Hổ thực sựxung khắc như nước với lửa, vậy bọn hắn không chừng còn có thể từ đó ngư ông đắc lợi, cho nên Tần Tương quyết định đến gặp Lâm Chinh một lần.

Hai người chào hỏi nhau xong, cùng ngồi xuống.

Rượu thịt no say xong, Tần Tương nói vào chủ đề chính: “Tần mỗ cũngnghe nói qua chuyện của Lâm thành thủ, hôm nay vừa thấy Lâm thành thủnhân tài như vậy thực sự cảm thấy đáng tiếc…”

Lâm Chinh thản nhiên nói: “Lâm mỗ luôn kém may mắn hơn so với ngườikhác, có lẽ nên nói là Văn Ngọc Hổ quá tốt số, lần này không phải ngaycả Tần tướng quân cũng kém may so với hắn sao? Ngọc đao kia của hắn nóikhông chừng là bọn họ sớm chuẩn bị để đối phó với Tần tướng quân đấy.”

Nói đến lần luận võ kia, Tần Tương không khỏi khó chịu, nhưng hắn lắc đầu nói: “Thanh Ngọc đao kia không phải do hắn chuẩn bị, tình hình ngày đó ta nhìn thấy rất rõ ràng, khi hắn nhìn thấy đao cũng kinh ngạc không thôi, theo ta thấy, Lâm thành thủ nói không sai, có thể lấy được một nữ tử trợ giúp được cho mình, số hắn thực quá may mắn.”

Lâm Chinh ngẩn ra nói: “Sao cơ? Ngài nói Ngọc đao kia là từ vị hôn thê Lưu gia tiểu thư của hắn?”

“Nha đầu kia không biết lai lịch thế nào, nói là nghĩa nữ của LưuTrường Khanh, bản lĩnh cũng không nhỏ, trong triều đình mặt không đổisắc tự mình kén chồng, ngày ấy ta xem rõ ràng, khi nàng nhìn thấy Ngọcđao có thoáng qua vẻ đắc ý, đao kia nếu không phải của nàng, sao lại cóvẻ mặt như thế?” Chính vì vậy, hắn lại càng muốn đem Thất Nương về nướctìm xem Ngọc đao là ở đâu ra.

Lâm Chinh nói nhỏ: “Số hắn quả nhiên may mắn.”

“Lâm thành thủ mời Tần mỗ đến đây không phải chỉ để khen Văn Ngọc Hổ tốt số đấy chứ?”

“Tần tướng quân nói đùa, Tần tướng quân lần này đến Long Thành tổnthất dưới tay Văn Ngọc Hổ, có lẽ sẽ không chịu để yên.” Lâm Chinh giương mắt, lời chuyển ý, “Hôm nay Lệ Chân công chúa đã được như quý quốc mong muốn trở thành Lệ phi, Lâm mỗ mong rằng Lệ phi có thể cất nhắc, sau này Lâm mỗ có ngày xuất đầu, tự nhiên có thể giúp Tần tướng quân một tay.”

Từ lúc trước Lâm Chinh cứ hỏi đến chuyện Lệ phi, Tần Tương mơ hồ cóthể đoán được tâm ý của hắn, nghe hắn vừa nói, cười ha hả: “Nhân tài như Lâm thành thủ sớm muộn gì cũng có ngày vươn cao, Tần mỗ ta trước ở đâymời Lâm thành thủ một chén, chúc thành thủ đại nhân tương lai gặp nhiềumay mắn nhanh chóng thăng quan tiến chức.”

Hai người lòng hiểu nhưng không ai nói ra uống cạn một chén xong, cùng cười ha ha.

Đúng lúc này, một người mặc trang phục tiểu binh vội vội vàng vàngchạy vào hướng Lâm Chinh bẩm báo: “Đại nhân, binh lính Tần tướng quânmang theo không biết sao lại lạc mất một người, đáng nhẽ Lâm quản sựphái người đi tìm, bọn họ lại muốn tự tìm, Lâm quản sự không đồng ý, hai bên giờ đang náo loạn, Lâm quản sự phái tiểu nhân trước đến bẩm báo đại nhân, xem nên làm thế nào cho phải?”

Tần Tương nghĩ ngay đến Thất Nương, trong lòng rùng mình, nói: “Đámthủ hạ Tần mỗ trước giờ ngang bướng chỉ nghe lệnh Tần mỗ, để Tần mỗ đếndạy dỗ bọn chúng cho bọn chúng thu liễm một chút.”

Lâm Chinh bất mãn nói: “Hai chúng ta còn chưa tận hứng, vả lại giếtgà đâu phải dùng dao mổ trâu làm gì, để Tống phó tướng đi là được, đếnđến, ngài nhất định phải uống với ta thêm mấy chén nữa…”

Tần Tương bất đắc dĩ, ánh mắt ra hiệu cho Trần Ảnh, Trần Ảnh biết vậy liền theo Tống Bình ra ngoài.

Tên lính bị lạc kia chính là Thất Nương.

Nàng nhân cơ hội vờ đi tiểu, cố ý không cẩn thận làm bẩn áo, thừa dịp thay y phục liền trốn được ánh mắt binh lính của Tần Tương.

Lâm quản sự mắng tên hầu nói: “Không phải bảo ngươi dẫn hắn đi thay quần áo sao? Sao người không thấy nữa cũng không biết?”

Tên hầu ủy khuất nói: “Mấy vị binh gia kia đều đứng ngoài cửa chờ, bọn họ còn chưa nhìn thấy người đi ra, sao lại trách tôi?”

Thân binh của Tần Tương do Vương lão đại dẫn đầu, hắn lòng như lửađốt ngắt lời: “Đừng nói vô ích nữa, tìm người quan trọng hơn, các ngươitránh ra.”

Lính của dịch quán nghe thấy cũng chạy đến, hai bên không ai nhường ai, ngươi xô ta đẩy mắt thấy sắp đánh nhau đến nơi.

Đúng lúc này Tống Bình và Trần Ảnh chạy đến, ngăn cả đám lại.

Tống Bình gọi Vương lão đại vào hỏi lại sự tình xảy ra, Trần Ảnh nghe xong nhíu mày trách: “Các ngươi sao lại không cẩn thận như thế, LâmChinh dù kết đồng minh với đại nhân, nhưng lòng người khác biệt, chuyệnLưu gia tiểu thư để hắn biết không biết sẽ sinh ra chuyện gì.”

Vương lão đại không dám nói gì, Trần Ảnh trầm ngâm nghĩ, kéo Lâm quản sự kéo sang bên cạnh, thấp giọng nói: “Aiz, việc này cũng không biếtnói sao với Lâm quản sự… Tiểu binh bị lạc này không phải người ngoài, mà là người Tần tướng quân rất yêu, lần này chắc là muốn làm nũng náo loạn với Tần tướng quân một chút mới cố ý gây ra chuyện, thường ngày Tầntướng quân đối với hắn như châu như bảo, nếu Tần tướng quân phát hiệnhắn không thấy mặt, chẳng phải là muốn mạng nhỏ của đám chúng tôi haysao?”

Lâm quản sự nghe mà giương mắt đờ đẫn: “Vậy.. làm sao cho phải?”

Trần Ảnh cười nói tiếp: “Còn xin Lâm quản sự giúp đỡ chúng tôi một chút, để chúng tôi đi tìm xem sao.”

Lâm quản sự bất đắc dĩ nói: “Không phải ta không cho, nhưng mà muốncả đám người nhắm mắt cho các người đi tìm… Binh lính Nhật Hưng quốc cóthể ở dịch quán lục soát tìm người, chuyện này mà đồn ra ngoài ta saocòn có thể kiếm cơm ở đây nữa?”

Trần Ảnh cắn răng nói: “Vậy xin nhờ Lâm quản sự phái người đi tìm, chúng tôi đi theo nhìn thôi được không?”

Lâm quản sự bị việc này nháo cho đau đầu, chỉ muốn nhanh nhanh tìm thấy người sớm cho xong, cho nên miễn cưỡng đồng ý.

Trần Ảnh lại nói: “Chuyện này là gia sự của tướng quân chúng tôi, tốt nhất là đừng để cho người khác biết, còn xin nhờ Lâm quản sự giúp đỡnhiều hơn.” Rồi đem dung mạo Thất Nương tả lại một lần, “Vị này củatướng quân chúng tôi bộ dáng rất tuấn tú, ở nhà thường giả làm nữ tử,nếu như phát hiện thấy có nữ tử nào dung mạo như thế cũng xin Lâm quảnsự để ý cho.”

Lâm quản sự nghe xong càng đau đầu hơn, trong lòng nói thầm, tướngquân này là ai? Sao lại có sở thích như vậy chứ? Quay đầu tập hợp đámbinh lính của dịch quán lại, đi tìm người.

Truyện full

  • Lâm Song Dạ Ngữ
    Lâm Song Dạ Ngữ

    Nguyên tác: Lâm song dạ ngữ  – 临窗夜语)系列Tác giả: Tiêu – 魈Danmei, huyền huyễn, cổ đại, 1 vs 1, thanh thủy văn, HE.Biên tập: Lẳng cô...

  • Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
    Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em

    Tác giả: Hoàng Kim (Aiko)Thể loại: Đô Thị, Truyện Teen, Ngôn TìnhGiới thiệu:Nam chính: Dương Thừa Nam (25 tuổi)Nữ chính: Diệp Khả Như...

  • Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm
    Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm

    THẬT Ư? THẬT Ư? PHẢI LÀ HỒNG PHAI XANH THẮM(Tên gốc: Tri phủ? Tri phủ? Ứng thị lục phì hồng sấu)Thể loại: Điền văn, trạch đấu, xuyên...

  • Mít Ướt
    Mít Ướt

    Thể Loại: Đam MỹEditor: Tố Tố (Cụt điên) =))Tiểu Diệp thật sự khóc không được mà cười cũng không xong. Đứa nhỏ trong lớp của cô lại...

  • Phược Long
    Phược Long

    Thể loại:huyền huyễn, cổ trang, nhất thụ nhất công, huynh đệ văn (niên hạ), cường thủ hào đoạt (?), HE ( gần kết có phản công nhẹ,...

  • Muốn Nói Yêu Em
    Muốn Nói Yêu Em

    Tên gốc: Quan quan thư cưu (Đôi chim gáy hót vang)Tác giả: Chiết Hỏa Nhất HạThể loại: Hiện đại, cán bộ cao cấp, thanh mai trúc mã, 3SĐộ...

  • Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu
    Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu

    Biên tập: CandyMười sáu tuổi, tôi vào trường trung học nổi tiếng với thành tích đứng đầu khóa. Lúc đó, tôi là một cô bé cao cao gầy...

  • Độc Giả Thứ 7
    Độc Giả Thứ 7

    Độc giả thứ 7 thực chất là tác phẩm đầu tay của Lôi Mễ, được đăng tải nhiều kì trên tạp chí truyện trinh thám của Trung Quốc. Tuy...

  • Phúc Tinh Giá Đáo
    Phúc Tinh Giá Đáo

    Thể loại: Hiện đạiEdit: Phương PhươngBeta: Tử LaSố chương: 17 chương + 1 kết thúcNhân vật chính: Lạc Thiên Hựu – Phúc Viên ViênCó phải...

  • Tâm Ý Thành
    Tâm Ý Thành

    ========Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC tại {domain} ======== Thể loại: Cổ đại vương triều hoàng thất,...

  • Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)
    Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)

    Truyện Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982) của tác giả Tâm Hương Tung kể về Diệp Tuệ không nghĩ tới, cô lại có thể trở về năm 1982, khi mọi...

  • Quỷ Hành Thiên Hạ
    Quỷ Hành Thiên Hạ

    Thể loại: Đam mỹ, đồng nghiệp văn, cổ trang, nhất công nhất thụ, thanh thủy văn…Tham sân ái dục si,Thiện ác nhất niệm gian.Đai ca Triển...

  • Ý Trần Thiên
    Ý Trần Thiên

    Thể loại: cổ đại, tướng quân công X tiểu bạch thụ,  tiên hôn hậu ái, sinh tử, HEĐộ dài: 52 chương.Editor: Thượng Quan  Lăng (Lăng...

  • Sa Bẫy
    Sa Bẫy

    Bạn đang đọc truyện Sa Bẫy của tác giả Giang Đình. Một người đàn ông tuổi lớn tìm đủ mọi cách để khiến con mình thường xuyên về...

  • Đích Nữ Vô Song
    Đích Nữ Vô Song

    Thể loại: Trùng sinh, cổ đại, báo thù, nữ cườngSố chương: 316 chươngEdit: Be YoursTừng ngón tay bị bẻ gãy, đau đớn lan khắp toàn thân,...