Xuyên Thành Phụ Nữ Pháo Hôi Trong Niên Đại

Chương 48

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Hôm nay cô mặc chiếc váy dài màu vàng hôm trước. Trước đó từ sườn dốc lăn xuống có vài chỗ bị rách nhưng cô đã dùng kim chỉ khâu lại những vết rách đó, để không ảnh hưởng đến mỹ quan, cô còn thêu thêm nhưng hoa văn đẹp mắt lên đó.

Chiếc váy dài thuần một màu vàng có thêm vài hoa văn nhìn bắt mắt hơn chiếc váy ban đầu.

Chu Diệu thở ra một hơi, sải bước đuổi theo, không xa không gần mà đi theo cô.

Đôi mắt đen sâu thẳm của anh nhìn chằm chằm bóng dáng trước mặt, suy nghĩ có chút loạn. Đôi khi anh cảm thấy những gì anh nói tối hôm qua cũng không sai, đôi khi anh lại cảm thấy lời mình nói có chút quá đáng, trong lòng anh cũng không có ghét bị quản thúc như vậy.

Tuy rằng ban đầu cảm thấy Ôn Duyệt thường xuyên khóc sướt mướt rất phiền, nhưng sau này, khi nhìn thấy cô khóc, cảm xúc phiền chán ban đầu liền chuyển thành cảm giác chua xót không thể diễn tả.

Chu Diệu không biết loại cảm xúc này là gì, anh chỉ biết đó chắc chắn không phải là phiền chán.

 

Thời tiết hôm nay cũng thật tốt, không một gợn mây, bầu trời trong xanh như được gột rửa. Thỉnh thoảng một cơn gió thổi qua, làm lay động những hoa màu xanh mướt trong ruộng, phát ra âm thanh xào xạc dễ nghe.

Ôn Duyệt đi trong một biển màu xanh lục, tâm tình yên bình đến lạ.

Cô biết Chu Diệu đi theo phía sau, anh muốn đi theo thì cứ đi theo.

Trên đồng ruộng, những thôn dân đầu đội mũ rơm đang khom lưng vùi đầu làm việc, ánh mặt trời làm cho gương mặt họ đỏ bừng, mồ hôi chảy dài xuống, quần áo hầu hết đều ướt sũng.

 

Nhìn họ làm việc vất vả như vậy, Ôn Duyệt càng quyết tâm đi học trở lại trong nửa năm tới. Cô không thể chịu được sự vất vả như vậy.

“Ồ, là Ôn Duyệt à, hai vợ chồng son đi đâu vậy?” Thôn dân làm việc trong ruộng nhìn thấy Ôn Duyệt đều rất ngạc nhiên, sau khi cô và Chu Diệu kết hôn, dường như không thấy cô xuất hiện nhiều trước mặt họ.

Trước khi kết hôn, ít nhất mỗi ngày cô còn lên núi cắt cỏ heo, họ có thể nhìn thấy.

Ôn Duyệt từ trong đầu tìm kiếm ký ức về người trước mặt, trên mặt mang theo nụ cười, chậm rãi đáp: “Chú Phương, cháu chỉ đi dạo xung quanh một chút thôi.”

“Ở trong thôn đã hơn mười năm còn không có xem đủ à, có gì đẹp mà xem.” Chú Phương kỳ quái nhìn cô một cái, sau đó xua xua tay, trong miệng còn lẩm bẩm: “Xem đi xem đi, tôi tiếp tục làm việc, tôi nghĩ chính là không việc gì làm nên rảnh rỗi mà.”

Ôn Duyệt làm lơ câu nói sau kia, mỉm cười tiếp tục đi về phía trước.

Không thể không nói, phong cảnh ở Hồng Sơn thôn vẫn rất đẹp, tứ phía núi vây quanh, cửa thôn còn có một con sông, non xanh nước biếc bao quanh, cảnh sắc tuyệt đẹp. Nếu đây là thời điểm đời sau của cô, chỉ cần cải tạo một chút, có thể trở thành địa điểm check-in nổi tiếng trên mạng của làng quê giải trí trong tương lai.

Ôn Duyệt dọc theo bờ ruộng một đường đi về phía trước, bất ngờ đụng phải một cô gái trẻ trạc tuổi cô.

“Ôn Duyệt?” Vẻ mặt của đối phương có chút kinh ngạc, tầm mắt quét qua người cô hai vòng, lộ ra nụ cười kỳ quái: “Đã lâu không gặp a, nghe nói cô kết hôn? Cùng với ai kết hôn vậy?”

Ôn Duyệt lật lại trí nhớ của mình.

Cô gái này tên là Phương Lan Hoa, trước kia từng là bạn tốt của nguyên chủ. Nhưng hình như từ hồi cấp hai, Phương Lan Hoa nhìn thấy đối tượng mà cô ta thầm mến tỏ tình với nguyên chủ, tuy rằng nguyên chủ không đồng ý, cô ta vẫn đơn phương ghen ghét nguyên chủ.

Sau đó cha mẹ nguyên chủ qua đời, bị bác gái ép phải thôi học, cô ta đã cười nhạo nguyên chủ. Kết quả không bao lâu cô ta cũng thôi học gả chồng, gả sang thôn Hồng Hà bên cạnh, hai người cũng chưa gặp lại nhau.

Không phải là bạn bè, chỉ là người râu ria thậm chí còn có xích mích.

Ôn Duyệt đưa ra kết luận, trên mặt tươi cười không thay đổi, nhẹ nhàng trả lời: “Không nói cho cô biết.”

Phương Lan Hoa cứng người, lại hừ hai tiếng: “Cô không nói tôi cũng biết, cô gả cho tên lưu manh Chu Diêu nổi danh ở thôn chúng ta, khoảng thời gian trước còn bị anh ta đánh vào bệnh viện.” Lời nói tràn đầy vui sướng khi người gặp họa.

“Biết mà còn hỏi.” Ôn Duyệt liếc nhìn cô ta một cái, “Cô có bệnh à?”

“Sao cô còn mắng chửi người? Cô mới là có bệnh, Ôn Duyệt, cô quên trước đây mọi người đều gọi cô là đồ sao chổi, Tang Môn tinh sao?” Phương Lan Hoa tức muốn hộc máu, giọng nói càng ngày càng lớn, nước miếng bay tứ tung.

Ôn Duyệt chớp chớp mắt: “Người khác nói cái gì thì là cái đó sao? Tôi đây cũng nói cô là Tang Môn tinh, đồ sao chổi, cô cũng giống vậy à?”

Phương Lan Hoa sắc mặt nháy mắt đỏ lên: “Rõ ràng là cô! Tôi lại không khắc c.h.ế.t cha mẹ, dựa vào cái gì nói……”

“Cô lặp lại lần nữa, ai khắc c.h.ế.t cha mẹ?”

Chu Diệu nhìn thấy Ôn Duyệt đang cùng người khác nói chuyện phiếm, vốn định ở phía sau đợi, dáng người cao lớn gần 1m9 mà ngồi xổm ở bờ ruộng bên cạnh, nhìn có chút ủy khuất. Anh duỗi tay không thương tiếc nhổ cỏ dại ở ven ruộng, túm và nhổ ra một bó lớn, ánh mắt thỉnh thoảng đảo sang một bên, tâm tư căn bản là không ở chỗ này, động tác không chút để ý.

Anh là đang suy nghĩ làm thế nào để dỗ người, đột nhiên nghe thấy người phụ nữ đứng đối diện với Ôn Duyệt rống lên một tiếng, nói những lời tục tĩu.

Nghe được từ ‘ Tang Môn tinh ’, “đồ sao chổi “, sắc mặt Chu Diệu đột nhiên trầm xuống, đứng lên bước qua, lạnh giọng hỏi: “Cô nói ai là đồ sao chổi Tang Môn tinh, hả?”

Người đàn ông sắc mặt u ám, mặt mày lạnh lùng, cảm giác áp bách ập vào trước mặt khiến mặt Phương Lan Hoa tái nhợt.

Đầu óc cô ta nhất thời trống rỗng, không hiểu người đàn ông này từ đâu xuất hiện, thật kỳ quái, vừa rồi tại sao lại không nhìn thấy. Nhìn vẻ mặt hung dữ của đối phương, cô ta run rẩy lắp bắp không nói nên lời.

Chu Diệu nhíu mày, giọng điệu thô lỗ: “Nói chuyện, vừa rồi không phải còn hét to à, sao bây giờ lại câm miệng rồi? Tôi hỏi cô, cô nói ai là Tang Môn tinh?”

“Lại, lại lại không phải là tôi nói trước.” Phương Lan Hoa lắp bắp, “Là Ôn Duyệt mở miệng mắng tôi trước, cô ta nói tôi có bệnh.”

Chu Diệu cười lạnh: “Vợ tôi nói sai sao? Cô không phải có bệnh thì là gì?”

Anh kỳ thật cũng không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh tin chắc Ôn Duyệt không phải là người sẽ chủ động đi gây rắc rối. Với lá gan bé xíu đó, cô nào dám chủ động gây rối?

Phương Lan Hoa có chút chột dạ, dù sao cô ta quả thật là muốn chế nhạo Ôn Duyệt.

Cô ta nhìn Chu Diệu đang chắn trước người Ôn Duyệt. Anh ta mặc một chiếc áo ba lỗ, cơ bắp săn chắc trên người không thể che giấu, nếu bị đánh một đòn, không biết sẽ đau đến mức nào

“Tôi, tôi còn có việc, không nói cùng các người nữa!” Phương Lan Hoa cúi đầu, nhanh chóng vòng qua đôi vợ chồng trẻ trước mặt chạy nhanh như thể lửa đốt đến mông. Với tốc độ kia, không đi tham gia thi chạy nước rút thì thật đáng tiếc.

Truyện full

  • Lâm Song Dạ Ngữ
    Lâm Song Dạ Ngữ

    Nguyên tác: Lâm song dạ ngữ  – 临窗夜语)系列Tác giả: Tiêu – 魈Danmei, huyền huyễn, cổ đại, 1 vs 1, thanh thủy văn, HE.Biên tập: Lẳng cô...

  • Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
    Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em

    Tác giả: Hoàng Kim (Aiko)Thể loại: Đô Thị, Truyện Teen, Ngôn TìnhGiới thiệu:Nam chính: Dương Thừa Nam (25 tuổi)Nữ chính: Diệp Khả Như...

  • Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm
    Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm

    THẬT Ư? THẬT Ư? PHẢI LÀ HỒNG PHAI XANH THẮM(Tên gốc: Tri phủ? Tri phủ? Ứng thị lục phì hồng sấu)Thể loại: Điền văn, trạch đấu, xuyên...

  • Mít Ướt
    Mít Ướt

    Thể Loại: Đam MỹEditor: Tố Tố (Cụt điên) =))Tiểu Diệp thật sự khóc không được mà cười cũng không xong. Đứa nhỏ trong lớp của cô lại...

  • Phược Long
    Phược Long

    Thể loại:huyền huyễn, cổ trang, nhất thụ nhất công, huynh đệ văn (niên hạ), cường thủ hào đoạt (?), HE ( gần kết có phản công nhẹ,...

  • Muốn Nói Yêu Em
    Muốn Nói Yêu Em

    Tên gốc: Quan quan thư cưu (Đôi chim gáy hót vang)Tác giả: Chiết Hỏa Nhất HạThể loại: Hiện đại, cán bộ cao cấp, thanh mai trúc mã, 3SĐộ...

  • Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu
    Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu

    Biên tập: CandyMười sáu tuổi, tôi vào trường trung học nổi tiếng với thành tích đứng đầu khóa. Lúc đó, tôi là một cô bé cao cao gầy...

  • Độc Giả Thứ 7
    Độc Giả Thứ 7

    Độc giả thứ 7 thực chất là tác phẩm đầu tay của Lôi Mễ, được đăng tải nhiều kì trên tạp chí truyện trinh thám của Trung Quốc. Tuy...

  • Phúc Tinh Giá Đáo
    Phúc Tinh Giá Đáo

    Thể loại: Hiện đạiEdit: Phương PhươngBeta: Tử LaSố chương: 17 chương + 1 kết thúcNhân vật chính: Lạc Thiên Hựu – Phúc Viên ViênCó phải...

  • Tâm Ý Thành
    Tâm Ý Thành

    ========Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC tại {domain} ======== Thể loại: Cổ đại vương triều hoàng thất,...

  • Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)
    Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)

    Truyện Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982) của tác giả Tâm Hương Tung kể về Diệp Tuệ không nghĩ tới, cô lại có thể trở về năm 1982, khi mọi...

  • Quỷ Hành Thiên Hạ
    Quỷ Hành Thiên Hạ

    Thể loại: Đam mỹ, đồng nghiệp văn, cổ trang, nhất công nhất thụ, thanh thủy văn…Tham sân ái dục si,Thiện ác nhất niệm gian.Đai ca Triển...

  • Ý Trần Thiên
    Ý Trần Thiên

    Thể loại: cổ đại, tướng quân công X tiểu bạch thụ,  tiên hôn hậu ái, sinh tử, HEĐộ dài: 52 chương.Editor: Thượng Quan  Lăng (Lăng...

  • Sa Bẫy
    Sa Bẫy

    Bạn đang đọc truyện Sa Bẫy của tác giả Giang Đình. Một người đàn ông tuổi lớn tìm đủ mọi cách để khiến con mình thường xuyên về...

  • Đích Nữ Vô Song
    Đích Nữ Vô Song

    Thể loại: Trùng sinh, cổ đại, báo thù, nữ cườngSố chương: 316 chươngEdit: Be YoursTừng ngón tay bị bẻ gãy, đau đớn lan khắp toàn thân,...