Xuyên Thành Phụ Nữ Pháo Hôi Trong Niên Đại

Chương 33

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Ôn Duyệt giả vờ như không nghe thấy, quay mặt sang một bên.

Lý Hoa Hồng nhìn thấy càng tức giận: “Con khốn này càng ngày càng không có giáo dưỡng, nhìn thấy bác gái cũng không chào hỏi? Tao thấy cánh của mày thật sự cứng rồi đúng không?”

Bà ta nhìn thấy Ôn Duyệt liền nghĩ một ngàn đồng cùng ruộng đất đã bay đi, trong lòng tức giận chửi mắng như điên.

Tang Môn tinh! Ôn thần! Đồ phá của!

Ôn Duyệt như cũ không để ý tới.

Bây giờ Chu Diệu không có ở đây, cô không muốn xung đột trực tiếp cùng Lý Hoa Hồng, nếu không người chịu thiệt chắc chắn là cô!

Tuy nhiên, cô không muốn tìm phiền toái không có nghĩa là phiền toái sẽ không tìm tới cô.

Lý Hoa Hồng thấy Ôn Duyệt không để ý tới mình, cơn tức giận trong lòng càng lớn thêm.

Trong lúc bà ta đi ngang qua ba người bọn họ, Lý Hoa Hồng dùng thân hình chắc nịch của mình hung hăng đ.â.m về phía Ôn Duyệt, nghe cô kêu lên một tiếng sau đó lăn xuống sườn dốc nhỏ bên cạnh, trong lòng bà ta cảm thấy vô cùng sảng khoái.

Ném xuống một câu: “Lớn đầu như vậy còn không biết đi đường.” Rồi nghênh ngang mà rời đi.

 

Hai chị em Lý Niệm Thu và Lý Tưởng Đông không ngờ rằng Lý Hoa Hồng sẽ đột nhiên đ.â.m người, họ sửng sốt hai giây mới buông giỏ phía sau bay nhanh đi kéo người.

May mắn độ dốc của sườn dốc nhỏ bên cạnh không cao lắm.

Lý Niệm Thu lo lắng nhìn sang: “Ôn Duyệt! Cậu không sao chứ!?”

Ôn Duyệt hoàn toàn mơ hồ, lúc cuối đầu xuống, cô nhìn thấy chiếc váy trên người bị nhánh cây cào ra một vài vết rách, trên người cũng xuất hiện những vết xước nhưng không nhiều lắm, chỉ có cảm giác hơi đau đớn.

“Tớ không sao.” Ôn Duyệt trả lời.

Cô nghĩ mình cũng thật may mắn khi lăn xuống chỉ bị vài vết xước nhỏ.

Kết quả khi chuẩn bị đứng dậy mới cảm thấy đau nhói ở mắt cá chân.

 

Đau thấu tim, đau đến mức làm cô toát mồ hôi lạnh.

“Chân bị thương sao?” Lý Niệm Thu đặt chiếc giỏ trên lưng xuống cẩn thận đi xuống sườn dốc, cau mày kéo bàn tay đang che mắt cá chân của Ôn Duyệt ra nhìn xem, “Có lẽ là bị trật rồi, còn còn có thể đi được hay không?”

Ôn Duyệt thử bước đi một bước, nước mắt rơi xuống: “Đau quá.”

“Tôi sẽ cõng cậu.” Lý Niệm Thu nhanh chóng quyết định, ngồi xổm xuống.

Ôn Duyệt trong mắt hàm chứa nước mắt, giọng nói mềm mại, do dự hai giây: “Cõng tớ sẽ rất khó đi lên?”

Giọng điệu của Lý Niệm Thu không cho phép có ý kiến: “Đi lên.”

Ôn Duyệt ngoan ngoãn nằm trên lưng Lý Niệm Thu.

Lý Niệm Thu nhẹ nhàng cõng cô lên, cẩn thận giữ chặt cành cây để lên dốc.

“Tưởng Đông em ở lại đây nhìn, chị đưa Ôn Duyệt trở về trước.” Lý Niệm Thu đi lên, sau đó dặn dò Lý Tưởng Đông một câu.

Cô bé gật gật đầu, lo lắng sốt ruột mà nhìn Ôn Duyệt, thực hiểu chuyện mà không nói thêm cái gì: “Em sẽ nhìn, chị mau đưa chị Ôn Duyệt trở về đi.”

Lý Niệm Thu ừ một tiếng, ổn định vững chắc cõng Ôn Duyệt đi về nhà họ Chu.

Về tới nhà, Lý Niệm Thu tiếp nhận chìa khóa trong tay Ôn Duyệt mở cửa ra, để cô ngồi trên ghế, đứng dậy hỏi: “Trong nhà có rượu thuốc không?”

Ôn Duyệt nhắc chân nhìn qua, lắc đầu hít một hơi: “Tớ không biết.”

Lý Niệm Thu nhíu mày: “Rượu thuốc ở nhà tớ đã dùng hết, để tớ đi hỏi những người khác một chút”

“Không cần đâu.” Ôn Duyệt ngăn cản Lý Niệm Thu, “Chân cũng không sưng, tớ nghỉ ngơi một chút là sẽ ổn thôi, không cần phiền phức như vậy. Tưởng Đông còn đợi cậu ở trên núi đó, cậu đi làm việc của mình trước đi.”

Lý Niệm Thu mím môi: “Thật không có việc gì?”

Ôn Duyệt gượng cười: “Ừ! Không sao đâu!”

“Được, đợi tớ xong việc lại qua đây.” Lý Niệm Thu đáp, cô còn rất nhiều chuyện phải làm, “Chân cậu tạm thời không thể đi lại, trễ một chút tớ sẽ mang cơm trưa lại đây cho cậu.”

Ôn Duyệt liên tục xua tay: “Tớ cũng không phải là dùng chân nấu cơm, không sao đâu, yên tâm, tớ không yếu đuối ngư vậy, chỉ một chút vết thương cũng không là gì cả.”

Lý Niệm Thu suy nghĩ cảm thấy cũng đúng.

Người nông thôn bị thương một chút thật sự cũng không có gì, nghỉ ngơi một thời gian là hết.

Lần trước cô đốn củi, ở trên đùi bị rạch một vết thương lớn, trở về cũng chỉ lau một ít lá thuốc, băng bó đơn giản rồi tiếp tục làm việc.

Các cô làm gì có tư cách khóc đòi, cũng chỉ có thể chịu đựng.

“Được, sau khi làm xong việc tớ sẽ đến xem cậu.” Lý Niệm Thu nói rồi đi ra ngoài, “Cậu phải nghỉ ngơi thật tốt đó.”

Ôn Duyệt gật đầu đồng ý, nhìn Lý Niệm Thu đi ra khỏi sân.

Chờ bóng dáng đối phương biến mất trong tầm mắt, Ôn Duyệt nhảy lò cò một chân đi đóng cửa lại, nước mắt không kiềm được nữa, từ trong mắt rơi xuống thành từng mảng lớn..

Cô muốn về nhà.

Cô nhớ những người bạn thân của mình, nhớ điện thoại di động, nhớ máy tính, nhớ máy điều hòa.

Cô nhớ những người hàng xóm bình thường không có mâu thuẫn.

Nhớ ngôi nhà ba phòng ngủ, một phòng khách, hai phòng tắm.

Cô chỉ là cứu người thôi, cũng không làm việc gì xấu đến mức không thể chấp nhận được?

Vì cái gì phải bị ném đến nơi đây?

Ôn Duyệt khóc nức nở.

Hu hu hu hu.

“Anh, trên đường cẩn thận, ngày mai gặp lại.”

Nhậm Nghiệp Lương và Phương Thạch Đào vẫy tay chào Chu Diệu.

Ba người tách ra, Chu Diệu một mình bước trên con đường về nhà.

Hôm nay ánh trăng ẩn trong đám mây không lộ diện, trước mắt tối đen một mảnh.

Chùm sáng trong tay Chu Diệu là nguồn sáng duy nhất trong đêm. Anh đi nhanh, trong lòng suy đoán xem đêm nay Ôn Duyệt sẽ để lại món ăn khuya nào cho mình, khuôn mặt mang theo nụ cười nhẹ.

Đi đến bờ ruộng bên ngoài sân Chu gia, anh ngước mắt nhìn về phía trước, nụ cười trên mặt Chu Diệu lập tức cứng lại, trong mắt hiện lên một chút nghi hoặc.

Sao lại thế này?

Hôm nay cho dù trong phòng có tối đi chăng nữa, nhưng tại sao phòng bếp cũng không có đèn?

Anh cau mày, bước chân nhanh hơn, đẩy cửa sân ra liếc mắt nhìn về phía bậc thang dưới mái hiên.

Không có người, ngủ rồi sao?

Chu Diệu không tin lắm, đi đến phòng bếp bật đèn nhìn xem, mặc kệ là trên thớt, tủ bát hay là trong nồi đều trống rỗng, cái gì cũng không có.

Được rồi, thật sự không có chuẩn bị đồ ăn.

Chu Diệu rất không vui, liếc mắt đi tới cửa phòng của Ôn Duyệt, mới phát hiện cửa phòng không khóa lại, để lại một khe hở.

Anh sửng sốt, tự hỏi có phải xảy ra chuyện gì không. Anh đi nhanh về phía trước, bước chân có chút vội vàng, nhưng động tác đẩy cửa lại rất nhẹ nhàng.

Trong phòng tối om.

Chu Diệu không có đi vào, chỉ đứng ở cửa nhìn vào bên trong.

Truyện full

  • Lâm Song Dạ Ngữ
    Lâm Song Dạ Ngữ

    Nguyên tác: Lâm song dạ ngữ  – 临窗夜语)系列Tác giả: Tiêu – 魈Danmei, huyền huyễn, cổ đại, 1 vs 1, thanh thủy văn, HE.Biên tập: Lẳng cô...

  • Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
    Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em

    Tác giả: Hoàng Kim (Aiko)Thể loại: Đô Thị, Truyện Teen, Ngôn TìnhGiới thiệu:Nam chính: Dương Thừa Nam (25 tuổi)Nữ chính: Diệp Khả Như...

  • Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm
    Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm

    THẬT Ư? THẬT Ư? PHẢI LÀ HỒNG PHAI XANH THẮM(Tên gốc: Tri phủ? Tri phủ? Ứng thị lục phì hồng sấu)Thể loại: Điền văn, trạch đấu, xuyên...

  • Mít Ướt
    Mít Ướt

    Thể Loại: Đam MỹEditor: Tố Tố (Cụt điên) =))Tiểu Diệp thật sự khóc không được mà cười cũng không xong. Đứa nhỏ trong lớp của cô lại...

  • Phược Long
    Phược Long

    Thể loại:huyền huyễn, cổ trang, nhất thụ nhất công, huynh đệ văn (niên hạ), cường thủ hào đoạt (?), HE ( gần kết có phản công nhẹ,...

  • Muốn Nói Yêu Em
    Muốn Nói Yêu Em

    Tên gốc: Quan quan thư cưu (Đôi chim gáy hót vang)Tác giả: Chiết Hỏa Nhất HạThể loại: Hiện đại, cán bộ cao cấp, thanh mai trúc mã, 3SĐộ...

  • Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu
    Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu

    Biên tập: CandyMười sáu tuổi, tôi vào trường trung học nổi tiếng với thành tích đứng đầu khóa. Lúc đó, tôi là một cô bé cao cao gầy...

  • Độc Giả Thứ 7
    Độc Giả Thứ 7

    Độc giả thứ 7 thực chất là tác phẩm đầu tay của Lôi Mễ, được đăng tải nhiều kì trên tạp chí truyện trinh thám của Trung Quốc. Tuy...

  • Phúc Tinh Giá Đáo
    Phúc Tinh Giá Đáo

    Thể loại: Hiện đạiEdit: Phương PhươngBeta: Tử LaSố chương: 17 chương + 1 kết thúcNhân vật chính: Lạc Thiên Hựu – Phúc Viên ViênCó phải...

  • Tâm Ý Thành
    Tâm Ý Thành

    ========Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC tại {domain} ======== Thể loại: Cổ đại vương triều hoàng thất,...

  • Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)
    Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)

    Truyện Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982) của tác giả Tâm Hương Tung kể về Diệp Tuệ không nghĩ tới, cô lại có thể trở về năm 1982, khi mọi...

  • Quỷ Hành Thiên Hạ
    Quỷ Hành Thiên Hạ

    Thể loại: Đam mỹ, đồng nghiệp văn, cổ trang, nhất công nhất thụ, thanh thủy văn…Tham sân ái dục si,Thiện ác nhất niệm gian.Đai ca Triển...

  • Ý Trần Thiên
    Ý Trần Thiên

    Thể loại: cổ đại, tướng quân công X tiểu bạch thụ,  tiên hôn hậu ái, sinh tử, HEĐộ dài: 52 chương.Editor: Thượng Quan  Lăng (Lăng...

  • Sa Bẫy
    Sa Bẫy

    Bạn đang đọc truyện Sa Bẫy của tác giả Giang Đình. Một người đàn ông tuổi lớn tìm đủ mọi cách để khiến con mình thường xuyên về...

  • Đích Nữ Vô Song
    Đích Nữ Vô Song

    Thể loại: Trùng sinh, cổ đại, báo thù, nữ cườngSố chương: 316 chươngEdit: Be YoursTừng ngón tay bị bẻ gãy, đau đớn lan khắp toàn thân,...