Xuyên Thành Phụ Nữ Pháo Hôi Trong Niên Đại

Chương 3

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Cửa sân khẽ mở, Chu Diệu tiện tay đẩy cửa ra.

Ôn Duyệt đi theo sau bước vào, ánh mắt cẩn thận mà đánh giá sân nhà.

Sân nhà rất lớn.

Trên mặt đất còn lưu lại dấu vết phân gia cầm, cách đó không xa có hai giàn phơi quần áo, phía dưới mái hiên treo mấy xâu tỏi và bắp ngô.

Bên tay phải có gian nhà nhìn thấp hơn một chút, có lẽ là nhà bếp, nhà bếp nằm gần chuồng gà, phía sau là chuồng lợn được bao quanh bằng hàng rào.

Bên tai thỉnh thoảng nghe thấy tiếng kêu của gia súc, kèm theo một mùi khó ngửi xông thẳng vào mũi.

Nhà gạch xanh bên trái trông không có nhiều đồ vật, chỉ có một căn nhà bếp nhỏ cũng làm từ gạch xanh.

Mặc dù đã chuẩn bị tốt tâm lý, nhưng khi nhìn thấy hoàn cảnh như vậy, Ôn Duyệt vẫn là có chút khiếp sợ, đứng ở cửa sân, cảm thấy bất an không có chỗ đặt chân.

 

Trời ạ, hoàn cảnh này cũng quá kém đi.

“Thất thần làm gì, mau vào.” Chu Diệu quay đầu lại nhìn thoáng qua.

Ôn Duyệt hít sâu một hơi, thấy c.h.ế.t không sờn mà bước vào, nhấc chân nín thở bước nhanh qua sân nhà tràn đầy phân gia cầm, đạp lên bậc thang dưới mái hiên.

Chu Diệu đứng ở trước cửa phònh gạch xanh, móc ra chìa khóa mở cửa đi vào trong.

Ôn Duyệt hơi hơi nghiêng đầu nhìn vào bên trong.

 

Dựa vào tường là cái giá giường treo màn chắn muỗi, trên giường chăn gối lộn xộn đoàn thành một đoàn, màn chắn muỗi trắng pha xám, thoạt nhìn không quá sạch sẽ, giường này thoạt nhìn mang đậm nét niên đại mà cô chỉ thấy qua trong ti vi.

Bên cạnh còn có một tủ quần áo kiểu cũ màu xanh, chính giữa có một tấm gương. Bên dưới cửa sổ đặt bàn đọc sách, trên bàn là đủ thứ đồ vật linh tinh.

Ở giữa là một cái bàn gỗ hình vuông hơi nhỏ, xem ra là dùng để ăn cơm.

Ôn Duyệt đứng ở cửa, chậm rãi di chuyển ánh mắt nhìn từ chỗ này sang chỗ khác trong phòng.

Điều kiện của niên đại này, thật sự khó khăn.

Bây giờ, cô cũng không biết, bản thân được sống lại một kiếp là may mắn hay xui xẻo.

Ngoài sân truyền tới tiếng nói chuyện.

Hai người phụ nữ bưng chậu gỗ nói nói cười cười đu vào sân, thấy Ôn Duyệt đứng ở dưới mái hiên ngẩn người.

Người phụ nữ mặc đồ trắng nhận ra đầu tiên, đu đến sào phơi đồ, vừa đi vừa cười, giọng rất lớn: “Là vợ Chu Diệu à, nhanh như vậy đã về rồi, bác sĩ nói như thế nào? Này Chu Diệu cũng thật là, có gì mà không thể nói chuyện với nhau một cách tốt đẹp, động thủ làm gì.”

“Cô tốt xấu cũng là vợ hắn, vừa mới gả qua liền động thủ đánh người cũng quá không nên! Hơn nữa Chu Diệu tính tình cứng đầu, cô……”

“Ai đứng ở cửa?” Chu Diệu từ trong phòng đi ra, đứng ở bên cạnh Ôn Duyệt, so với cô cao hơn một cái đầu, rất có cảm giác áp bách.

Anh quét mắt nhìn người phụ nữ vừa mới nói chuyện, cái gì cũng chưa nói, cổ họng giống như là bị bóp chặt, những lời chưa nói xong đành nuốt ngược vào không dám thốt ra.

Biểu cảm người phụ nữ ngượng ngùng, khí thế nháy mắt yếu đi, giọng nói cũng không còn lớn như trước: “Chu Diệu cũng đã trở về.”

Tốc độ phơi quần áo của bà ta nhanh hơn nhiều, nếu nhìn kỹ, cánh môi tựa hồ đang run run.

Còn người phụ kia, thở mạnh một chút cũng không dám.

Ôn Duyệt không chú ý tới biểu tình của hai người, chỉ là nghĩ giúp Chu Diệu giải thích một chút, cong cong đôi mắt, cười nhẹ nhàng nói:

“Các người hiểu lầm rồi, Chu Diệu không có đánh tôi, bác sĩ nói tôi ngất xỉu là bởi vì không đủ dinh dưỡng, hắn sáng nay còn mua cho tôi hai cái bánh bao thịt, để cho tôi bổ sung dinh dưỡng.”

Cô nói nhỏ nhẹ, còn từ trong túi móc ra bánh bao thịt còn chưa ăn xong.

Bánh bao thịt to bằng nắm tay, ăn một cái đã no rồi.

Dư lại cái kia, Ôn Duyệt vốn định đưa cho Chu Diệu, nhưng anh nói đã ăn rồi, cho nên cô liền bỏ vào túi quần áo mang về, suy nghĩ giữa trưa sẽ hâm nóng lại ăn.

Ôn Duyệt biết niên đại này lương thực rất khan hiếm, không dám lãng phí.

“Ha hả, phải không.” Người phụ nữ xấu hổ mà cười cười, nội tâm nhịn không được mắng một hồi.

Sớm không nói muộn không nói cố tình lúc này nói, trông cô ta cũng không phải người ngốc, quả nhiên vợ Chu Diệu cùng với hắn giống nhau, đều không phải thứ gì tốt!

Bà ta nhịn không được, lại mở miệng âm dương quái khí nói một câu: “Thật là có tiền, còn mua bánh bao thịt ăn, tôi cũng chưa bao giờ được ăn thử bánh bao thịt bên ngoài bán có mùi vị gì.”

Ôn Duyệt không nghe ra được ý tứ trong lời nói của đối phương, nghe vậy biểu cảm thành khẩn nói: “Hương vị không tồi, cô có thể mua một cái về nếm thử.”

Hơn nữa bánh bao thịt ở niên đại so với đời sau thật sự ngon hơn nhiều.

Lâm Phương cười gượng hai tiếng, “Tôi làm gì có phúc như hai người, muốn ăn gì là có thể ăn.”

“Biết chính mình không có phúc thì im miệng lại.” Lúc này nói chuyện chính là Chu Diệu, ngữ khí hắn thật bình tĩnh, liếc mắt nhìn Lâm Phương một cái.

Lâm Phương ngậm miệng lại, phơi xong quần áo liền đem chậu gỗ đặt ở dưới mái hiên, xoay người về phòng đóng “rầm” một tiếng đóng cửa lại.

Còn người phụ nữ kia cũng nhanh chóng rời đi.

Ôn Duyệt hậu tri bất giác mà nhìn về phía Chu Diệu: “…… Quan hệ của các người không tốt?”

Chu Diệu lười phản ứng đến cô, móc chìa khóa mở cửa phòng bếp đi vào bên trong.

Ôn Duyệt cảm thấy đứng ở nơi này quá xấu hổ, liền bước nhanh đi theo.

Không gian phòng bếp không phải rất lớn, đập vào mắt là một cái bếp lò đất từng nhìn thấy trong ti vi, trên bếp lò có hai cái nồi. Trước chỗ nhóm lửa là một cái ghế nhỏ, phía sau ghế là một vài bó cỏ khô cùng với củi.

Dựa vào tường là một tấm gỗ nhỏ dùng để xắt thức ăn, trên vách tường treo nồi và đũa, bàn nhỏ bên cạnh thì được dùng để chén. Còn có một cái gian phòng nhỏ, không biết là dùng để làm gì…

Ôn Duyệt quét mắt nhìn qua phòng bếp, Chu Diệu đã cầm d.a.o phay đứng ở trước tấm gỗ nhỏ thuần thục mà xắt thịt khối. Anh rũ mắt, lông mi vừa dài vừa dày rũ xuống tạo thành một bóng râm, môi mím chặt thành đường thẳng, mày nhăn lại, nghiêm túc lại không kiên nhẫn.

Khi xắt rau, cơ bắp trên cánh tay nổi lên, gân xanh trên mu bàn tay hiện lên rõ ràng rất có cảm giác mạnh mẽ.

“Anh đang nấu cơm?” Cô hơi hơi trừng lớn đôi mắt.

“Không có.” Chu Diệu cũng không ngẩng đầu lên, ngữ khí nhàn nhạt: “Tôi đang khắc hoa.”

Ôn Duyệt nghe ra được sự mỉa mai của anh.

Cô nhớ lại, sau khi gả qua đây đều là Chu Diệu nấu cơm, mà nguyên chủ luôn ở trong phòng khóc, thuận tiện chờ đồ ăn dọn lên bàn, một bên ăn một bên khóc.

Truyện full

  • Lâm Song Dạ Ngữ
    Lâm Song Dạ Ngữ

    Nguyên tác: Lâm song dạ ngữ  – 临窗夜语)系列Tác giả: Tiêu – 魈Danmei, huyền huyễn, cổ đại, 1 vs 1, thanh thủy văn, HE.Biên tập: Lẳng cô...

  • Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
    Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em

    Tác giả: Hoàng Kim (Aiko)Thể loại: Đô Thị, Truyện Teen, Ngôn TìnhGiới thiệu:Nam chính: Dương Thừa Nam (25 tuổi)Nữ chính: Diệp Khả Như...

  • Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm
    Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm

    THẬT Ư? THẬT Ư? PHẢI LÀ HỒNG PHAI XANH THẮM(Tên gốc: Tri phủ? Tri phủ? Ứng thị lục phì hồng sấu)Thể loại: Điền văn, trạch đấu, xuyên...

  • Mít Ướt
    Mít Ướt

    Thể Loại: Đam MỹEditor: Tố Tố (Cụt điên) =))Tiểu Diệp thật sự khóc không được mà cười cũng không xong. Đứa nhỏ trong lớp của cô lại...

  • Phược Long
    Phược Long

    Thể loại:huyền huyễn, cổ trang, nhất thụ nhất công, huynh đệ văn (niên hạ), cường thủ hào đoạt (?), HE ( gần kết có phản công nhẹ,...

  • Muốn Nói Yêu Em
    Muốn Nói Yêu Em

    Tên gốc: Quan quan thư cưu (Đôi chim gáy hót vang)Tác giả: Chiết Hỏa Nhất HạThể loại: Hiện đại, cán bộ cao cấp, thanh mai trúc mã, 3SĐộ...

  • Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu
    Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu

    Biên tập: CandyMười sáu tuổi, tôi vào trường trung học nổi tiếng với thành tích đứng đầu khóa. Lúc đó, tôi là một cô bé cao cao gầy...

  • Độc Giả Thứ 7
    Độc Giả Thứ 7

    Độc giả thứ 7 thực chất là tác phẩm đầu tay của Lôi Mễ, được đăng tải nhiều kì trên tạp chí truyện trinh thám của Trung Quốc. Tuy...

  • Phúc Tinh Giá Đáo
    Phúc Tinh Giá Đáo

    Thể loại: Hiện đạiEdit: Phương PhươngBeta: Tử LaSố chương: 17 chương + 1 kết thúcNhân vật chính: Lạc Thiên Hựu – Phúc Viên ViênCó phải...

  • Tâm Ý Thành
    Tâm Ý Thành

    ========Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC tại {domain} ======== Thể loại: Cổ đại vương triều hoàng thất,...

  • Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)
    Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)

    Truyện Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982) của tác giả Tâm Hương Tung kể về Diệp Tuệ không nghĩ tới, cô lại có thể trở về năm 1982, khi mọi...

  • Quỷ Hành Thiên Hạ
    Quỷ Hành Thiên Hạ

    Thể loại: Đam mỹ, đồng nghiệp văn, cổ trang, nhất công nhất thụ, thanh thủy văn…Tham sân ái dục si,Thiện ác nhất niệm gian.Đai ca Triển...

  • Ý Trần Thiên
    Ý Trần Thiên

    Thể loại: cổ đại, tướng quân công X tiểu bạch thụ,  tiên hôn hậu ái, sinh tử, HEĐộ dài: 52 chương.Editor: Thượng Quan  Lăng (Lăng...

  • Sa Bẫy
    Sa Bẫy

    Bạn đang đọc truyện Sa Bẫy của tác giả Giang Đình. Một người đàn ông tuổi lớn tìm đủ mọi cách để khiến con mình thường xuyên về...

  • Đích Nữ Vô Song
    Đích Nữ Vô Song

    Thể loại: Trùng sinh, cổ đại, báo thù, nữ cườngSố chương: 316 chươngEdit: Be YoursTừng ngón tay bị bẻ gãy, đau đớn lan khắp toàn thân,...