Xuyên Không Về Cổ Đại Làm Giàu Nuôi Nhãi Con

Chương 23

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Tần Tĩnh Trì nhìn bánh bao nhỏ, lấy tay che miệng cười trộm.

Đoàn Đoàn mờ mịt nhìn hai người, mới ý thức được cha và nương đang trêu chọc mình, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, thấy hai người vẫn còn cười, cậu bé xấu hổ vô cùng: "Cha! Nương!"

Giang Oản Oản đưa cho cậu bé một cái bánh bao nhỏ, ngừng cười, dỗ dành cậu bé: "Được rồi được rồi, không cười con nữa, mau ăn đi, chúng ta còn phải đi huyện sớm! Hôm nay là ngày trọng đại! Đến lúc đó Đoàn Đoàn giúp chúng ta mời chào khách được không?"

"Nương ơi, mời chào là gì?"

Giang Oản Oản suy nghĩ một chút, nói: "Ừm... Chính là gọi người, ví dụ như "Đi qua đi lại đừng bỏ lỡ, khoai tây lang nha cay giòn ngon tuyệt vời, mua một phần đi!" Gọi như vậy là được."

Đoàn Đoàn nghe xong cảm thấy rất đơn giản, nghĩ đến nhiệm vụ của mình, lập tức hăng hái vô cùng!

"Vậy cha nương mau ăn đi! Bây giờ Đoàn Đoàn muốn thử luôn!"

Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản đồng thời xoa đầu cậu bé, nhìn nhau cười.

 

Ăn sáng xong, bên ngoài trời tờ mờ sáng, trên trời còn vài ngôi sao, đường chân trời dâng lên ánh sáng mờ nhạt, theo thời gian từng phút từng giây trôi qua, dần dần với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường chiếu sáng bầu trời.

Đợi đến khi ba người đẩy xe đẩy đi đến huyện, trời đã sáng rõ.

Tần Tĩnh Trì dẫn Giang Oản Oản và Đoàn Đoàn đi dạo trên phố, dừng lại trước một quầy bán bánh bao.

Tần Tĩnh Trì thấy vị trí này không tồi, liền đi nộp tiền thuê chỗ bán hàng mười ngày.

Quay lại liền dỡ những thứ lặt vặt trên xe xuống, nhóm lò than, bắc chảo dầu lên, đổ vào chảo gần nửa bình dầu.

Người bán hàng bên cạnh thấy bọn họ đổ nhiều dầu như vậy, trợn mắt nhìn bọn họ, như thể đang nhìn hai kẻ ngốc!

 

"Hai người làm gì vậy? Sao lại cần nhiều dầu như vậy?"

"Đại nương, chúng ta muốn làm món gọi là khoai tây nanh sói, đợi ta làm xong, bà có thể nếm thử!"

Người bán hàng kia vội vàng lắc đầu, cho nhiều dầu như vậy, phải bán đắt lắm!

"Không... Không cần đâu!"

Giang Oản Oản thấy bộ dạng sợ bị lừa của bà ta liền ngừng lời, bắt đầu chiên khoai tây.

Vì vẫn chưa có ai mua nên Giang Oản Oản định chiên thử một ít và đưa cho những người đi qua ăn thử, bởi vì khoai tây được cắt thành từng miếng nhỏ nên sẽ không lãng phí quá nhiều.

Đổ khoai tây vào nồi, chỉ sau vài phút đã được chiên giòn, Giang Oản Oản lập tức vớt khoai tây vào một cái chậu gỗ, sau đó cho ngũ vị hương, ớt, hành, rau thơm, xì dầu và giấm vào trong chiếc chậu gỗ này.

Sau đó đậy một cái nắp lên và lắc một lúc, vừa mở nắp ra, qua làn sương mù trắng xóa, có thể nhìn thấy màu đỏ đất nhạt của món khoai tây nanh sói, đồng thời còn kèm theo một mùi thơm cay nồng!

Những người đi ngang qua sạp hàng của họ ngửi được mùi thơm này cũng vô thức dừng lại và đi đến trước sạp hàng.

Giang Oản Oản mỉm cười, nàng lấy tăm xiên một miếng rồi cho vào trong miệng, sau đó nàng nói: “Đây là món khoai tây nanh sói mới ra lò, vị tê cay giòn rụm, chỉ năm văn tiền một phần, có thể ăn thử trước khi mua!”

Giang Oản Oản biết hầu hết bánh bao nhân thịt trong huyện chỉ có ba văn tiền một cái, mặc dù khoai tây nhà nàng không được tính là đồ ăn mặn, nhưng trong quá trình làm không chỉ tốn rất nhiều dầu mà còn phải dùng đến rất nhiều hương liệu và gia vị, điều quan trọng hơn là món này rất ngon!

Vì vậy nếu bán giá năm văn tiền thì vẫn rất đáng đồng tiền bát gạo.

Một đống người đi đến trước quầy hàng nhưng đều không nếm thử, chỉ có một nữ nhân dẫn theo con hỏi: “Món khoai tây nanh sói này của các ngươi là món gì vậy?”

Giang Oản Oản vừa cười vừa nói: “Đây là món mà chúng ta mới phát hiện ra.”

Mọi người nghe thấy nàng nói vậy thì không khỏi nghi ngờ.

“Thứ ngươi mới phát hiện ra mà dám bày sạp bán hàng sao?”

“Nếu có độc thì sao giờ?”

“Đúng thế!”

“Hơn nữa cũng không phải là đồ ăn mặn, thế mà còn bán đắt như vậy!”

“Vừa rồi thấy nàng bỏ rất nhiều thứ linh tinh vào đó, cũng không biết đó là cái gì!”

Nhưng vẫn có một vài người cảm thấy kích động.

“Nhưng ngửi mùi rất thơm đó!”

“Đúng rồi, nhìn trông thấy rất thèm!”

“Ta cũng hơi muốn ăn!”

Giang Oản Oản thấy mọi người nhao nhao nói chuyện, nàng nhíu mày: “Được rồi! Mọi người yên lặng đi ạ, các ngươi không cần lo lắng chuyện có độc không bởi vì ngày nào nhà ta cũng ăn thứ này, vừa rồi các ngươi cũng thấy ta ăn mà!”

“Hơn nữa con trai nhà ta cũng rất thích ăn.” Nói xong, nàng xiên một miếng đưa cho Đoàn Đoàn.

Đoàn Đoàn nhai vài cái rồi nuốt xuống, sau đó cậu bé mềm mại nói: “Thúc thúc thẩm thẩm, gia gia nãi nãi, món khoai tây này nhà con ăn ngon lắm đó! Ngày nào Đoàn Đoàn cũng ăn hết!”

Nữ nhân có con kia thấy Đoàn Đoàn đáng yêu, lại nhìn nữ nhi đang cầm tay mình trông rất thèm ăn, vì vậy hình như đã hạ quyết tâm nói: “Vậy để ta nếm thử trước, nếu ngon thì ta mới mua, được không?”

Đoàn Đoàn đứng bên cạnh hớn hở: “Được ạ, thẩm thẩm mau nếm thử đi ạ!”

Nữ nhân thấy Đoàn Đoàn đáng yêu như vậy thì cũng nở nụ cười. Nàng ấy

cầm một cái tăm xiên một miếng rồi cho vào trong miệng, nàng ấy nhai chậm vài lần rồi nuốt xuống, đôi mắt trở nên sáng bừng, sau đó lại xiên thêm một miếng.

Thấy nàng ấy đang ăn năm sáu miếng, hơn nữa còn càng ăn càng nhanh, Giang Oản Oản mỉm cười rồi nói: “Ngươi cảm thấy thế nào? Ăn ngon không ạ?”

Lúc này nữ nhân mới áy náy đặt cái tăm xuống, thật sự quá ngon khiến nàng ấy không nhịn được mà muốn ăn thêm, lại quay đầu thấy nữ nhi đang mong chờ nhìn chằm chằm nàng ấy.

Mặt nữ nhân đỏ bừng: “Cho... Cho ta một phần... Không.. Hai phần đi! Nào, cho hai phần!”

Thấy người khác vừa nếm thử đã mua luôn, những người ở xung quanh lập tức như ong vỡ tổ mà cầm tăm lên ăn thử.

Có lẽ là do cảm thấy quá ngon nên bọn họ ăn rất nhanh, chỉ thoáng chốc mà khoai tây trong chậu đã ít đi hơn phân nửa.

Tần Tĩnh Trì nhíu mày, hắn tiến lên ngăn cản: “Nếu các ngươi cảm thấy ngon thì hãy bỏ tiền ra mua, ở đây chỉ có mỗi một phần ăn thử, nếu các ngươi ăn hết thì những người khác ăn thử thế nào?”

Mọi người nghe thấy Tần Tĩnh Trì nói vậy, rồi lại nhìn trong chậu không còn quá nhiều khoai tây nanh sói, lúc này mới hậm hực dừng ăn lại.

Nhưng vẫn có một vài mụ già bày trò vô liêm sỉ vẫn tiếp tục ăn, mấy mụ ta còn nói năng hùng hồn như thể rất có lý lẽ: “Đây không phải là phần ăn thử của các ngươi sao? Tại sao lại không cho người khác ăn chứ!”

Giang Oản Oản tức giận bưng chậu gỗ đặt vào trong quầy hàng, nàng nói: “Giờ ăn thử đã kết thúc! Vừa rồi các ngươi đã nếm thử, cũng biết được mùi vị của nó thế nào, muốn ăn thì mua một phần năm văn tiền, một phần sẽ bằng ống tre này.” Giang Oản Oản vừa lấy ống tre vừa ra hiệu.

“Món này của ngươi đắt quá rồi đấy! Bánh bao thịt chỉ có ba văn một cái, mà cái này của ngươi lại không phải là thịt, sao lại bán đắt như vậy được chứ?”

Giang Oản Oản chậm rãi giải thích: “Vừa rồi các ngươi cũng thấy rồi đó, lúc chiên ta đã cho rất nhiều dầu, hơn nữa các loại hương liệu và gia vị ta cho vào cũng rất đắt, thật ra ta lời không được bao nhiêu tiền đâu!”

Mọi người nghĩ tới số dầu vừa được đồ vào nồi thì cũng tin tưởng lời nàng nói.

Một người có vẻ ngoài thư sinh đứng trong đám người nói: "Mặc kệ đi, dù sao món này ngon hơn tất cả những món ta từng ăn!” Người này là học sinh của Thường Hoa học viện, tên là Vương Lâm Chi, vốn dĩ hôm nay cậu ấy chỉ định ra ngoài mua một vài cái bánh bao hấp hoặc thứ gì đó để ăn, đồ ăn trong học viện của bọn họ thật sự không ngon lắm, cậu ấy chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ được ăn một món ngon như vậy.

Truyện full

  • Lâm Song Dạ Ngữ
    Lâm Song Dạ Ngữ

    Nguyên tác: Lâm song dạ ngữ  – 临窗夜语)系列Tác giả: Tiêu – 魈Danmei, huyền huyễn, cổ đại, 1 vs 1, thanh thủy văn, HE.Biên tập: Lẳng cô...

  • Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
    Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em

    Tác giả: Hoàng Kim (Aiko)Thể loại: Đô Thị, Truyện Teen, Ngôn TìnhGiới thiệu:Nam chính: Dương Thừa Nam (25 tuổi)Nữ chính: Diệp Khả Như...

  • Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm
    Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm

    THẬT Ư? THẬT Ư? PHẢI LÀ HỒNG PHAI XANH THẮM(Tên gốc: Tri phủ? Tri phủ? Ứng thị lục phì hồng sấu)Thể loại: Điền văn, trạch đấu, xuyên...

  • Mít Ướt
    Mít Ướt

    Thể Loại: Đam MỹEditor: Tố Tố (Cụt điên) =))Tiểu Diệp thật sự khóc không được mà cười cũng không xong. Đứa nhỏ trong lớp của cô lại...

  • Phược Long
    Phược Long

    Thể loại:huyền huyễn, cổ trang, nhất thụ nhất công, huynh đệ văn (niên hạ), cường thủ hào đoạt (?), HE ( gần kết có phản công nhẹ,...

  • Muốn Nói Yêu Em
    Muốn Nói Yêu Em

    Tên gốc: Quan quan thư cưu (Đôi chim gáy hót vang)Tác giả: Chiết Hỏa Nhất HạThể loại: Hiện đại, cán bộ cao cấp, thanh mai trúc mã, 3SĐộ...

  • Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu
    Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu

    Biên tập: CandyMười sáu tuổi, tôi vào trường trung học nổi tiếng với thành tích đứng đầu khóa. Lúc đó, tôi là một cô bé cao cao gầy...

  • Độc Giả Thứ 7
    Độc Giả Thứ 7

    Độc giả thứ 7 thực chất là tác phẩm đầu tay của Lôi Mễ, được đăng tải nhiều kì trên tạp chí truyện trinh thám của Trung Quốc. Tuy...

  • Phúc Tinh Giá Đáo
    Phúc Tinh Giá Đáo

    Thể loại: Hiện đạiEdit: Phương PhươngBeta: Tử LaSố chương: 17 chương + 1 kết thúcNhân vật chính: Lạc Thiên Hựu – Phúc Viên ViênCó phải...

  • Tâm Ý Thành
    Tâm Ý Thành

    ========Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC tại {domain} ======== Thể loại: Cổ đại vương triều hoàng thất,...

  • Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)
    Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)

    Truyện Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982) của tác giả Tâm Hương Tung kể về Diệp Tuệ không nghĩ tới, cô lại có thể trở về năm 1982, khi mọi...

  • Quỷ Hành Thiên Hạ
    Quỷ Hành Thiên Hạ

    Thể loại: Đam mỹ, đồng nghiệp văn, cổ trang, nhất công nhất thụ, thanh thủy văn…Tham sân ái dục si,Thiện ác nhất niệm gian.Đai ca Triển...

  • Ý Trần Thiên
    Ý Trần Thiên

    Thể loại: cổ đại, tướng quân công X tiểu bạch thụ,  tiên hôn hậu ái, sinh tử, HEĐộ dài: 52 chương.Editor: Thượng Quan  Lăng (Lăng...

  • Sa Bẫy
    Sa Bẫy

    Bạn đang đọc truyện Sa Bẫy của tác giả Giang Đình. Một người đàn ông tuổi lớn tìm đủ mọi cách để khiến con mình thường xuyên về...

  • Đích Nữ Vô Song
    Đích Nữ Vô Song

    Thể loại: Trùng sinh, cổ đại, báo thù, nữ cườngSố chương: 316 chươngEdit: Be YoursTừng ngón tay bị bẻ gãy, đau đớn lan khắp toàn thân,...