Trọng Sinh Năm 80 Tôi Từ Bỏ Vị Hôn Phu Là Thủ Trưởng

Chương 9

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

11

 

Sau khi Mạnh Sĩ An rời đi, cuộc sống của tôi vẫn tiếp tục.

 

Chớp mắt đã đến cuối năm, tôi cũng nên về quê thắp hương cho cha mẹ.

 

Chín tháng nỗ lực ở Thâm Thành, tôi đã kiếm được ba mươi nghìn đồng.

 

Giờ quay lại làng, tôi thực sự đã có thể coi là “vinh quy bái tổ”.

 

Tôi khoác lên mình bộ đồ đẹp nhất.

 

Áo khoác phao đỏ rực, bên dưới là đôi bốt cao màu đen.

 

Bộ trang phục này, đừng nói là ở quê, ngay cả ở nhiều thành phố nội địa, cũng chưa ai từng thấy.

 

Bởi Thâm Thành gần với cảng quốc tế, quần áo thời trang phần lớn đều theo xu hướng từ nước ngoài.

 

Phong cách ở đây đi trước các thành phố trong nước vài năm.

 

Huống chi là ở nông thôn.

 

Khi tôi bước vào làng, cả làng như vỡ òa.

 

Hàng chục đứa trẻ chạy quanh tôi ríu rít.

 

 

Vì tôi mang theo rất nhiều quà Tết, đặc biệt là một túi kẹo sữa Bạch Thỏ lớn.

 

Mỗi đứa đều được chia phần.

 

Lũ trẻ vui mừng cười nói rộn ràng.

 

Cha mẹ tôi mất sớm, suốt những năm tháng sau đó, tôi đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ bà con trong làng.

 

Tôi không thể quên ơn này.

 

Vì thế, tôi đến từng nhà để tặng quà mừng tuổi.

 

Mỗi phong bao lì xì đều là hai trăm đồng.

 

Ở thời điểm năm 1984, đây là một khoản tiền khổng lồ.

 

 

Làng tôi một lần nữa náo động.

 

Ai nấy đều bàn tán, khen tôi giỏi giang, ra ngoài làm ăn phát đạt.

 

Dĩ nhiên, tôi không quên chuẩn bị riêng phong bao cho chú thím Mạnh.

 

Họ đã nuôi tôi suốt mười năm trời.

 

Dù tôi không thể trở thành con dâu của họ, nhưng ân nghĩa ấy mãi mãi khắc sâu trong lòng.

 

Chú Mạnh nhất quyết không nhận tiền.

 

Ông giằng co đến mức nổi nóng.

 

“Con bé này! Bố mẹ con không còn, nhưng chúng ta là người một nhà.”

 

“Cầm tiền của con, chú thấy hổ thẹn lắm!”

 

“Nhà họ Mạnh chúng ta... đã có lỗi với con.”

 

Thím Mạnh thì rơi nước mắt.

 

“Con ơi, thằng con ngốc nghếch của thím... không có phúc.”

 

Tôi chỉ biết an ủi hai người.

 

Hôm đó là ngày hai mươi chín Tết.

 

Chú thím Mạnh nhất quyết giữ tôi lại qua đêm.

 

Khi tôi còn chưa kịp trả lời, cánh cửa bỗng bật mở, gió lạnh từ bên ngoài ùa vào.

 

Hai người bước vào nhà.

 

Mạnh Sĩ An dẫn theo Tri Dung Dung về quê ăn Tết.

 

Vừa nhìn thấy tôi, Mạnh Sĩ An sững sờ.

 

Tri Dung Dung thì lập tức lườm tôi bằng ánh mắt căm ghét, đầy ghen tỵ.

 

Ánh mắt cô ta dừng lại trên chiếc áo phao đỏ và đôi bốt đen của tôi, như thể muốn thiêu rụi chúng bằng ngọn lửa hằn học trong lòng.

 

12

 

Họ đã về, tôi đương nhiên không muốn tiếp tục ở lại nhà họ Mạnh để tránh khiến mọi người khó xử.

 

Nhưng thím Mạnh nhất quyết không cho tôi rời đi.

 

Bà thậm chí coi Tri Dung Dung như không khí, không thèm liếc mắt lấy một lần.

 

Cuối cùng, tôi vẫn phải ngủ lại trong căn phòng cũ của mình.

 

Chỉ đến khi ấy, thím Mạnh mới chịu mở miệng nói chuyện với Tri Dung Dung.

 

“Không có danh phận thì không được ngủ chung phòng!”

 

“Đừng để đến lúc người ta cười cho thối mặt đấy!”

 

Tối hôm đó, thím Mạnh để Tri Dung Dung ngủ trong phòng của Mạnh Sĩ An.

 

Còn Mạnh Sĩ An thì bị đuổi ra nhà kho.

 

Nhà kho vốn không có lò sưởi, mùa đông rét buốt thấu xương.

 

Vậy mà thím Mạnh chẳng chút xót xa, chỉ lầm bầm một câu:

 

“Để nó c.h.ế.t rét luôn cho bõ tội! Đồ hạng bạc như vôi!”

 

Đêm ấy, tôi ngủ không yên.

 

Nửa đêm, Tri Dung Dung đòi đi vệ sinh.

 

Nhưng cô ta nhất quyết không chịu ra nhà xí, chê bẩn.

 

Cuối cùng, Mạnh Sĩ An phải cắn răng đi mượn một cái bô sứ mang vào cho cô ta.

 

Chứng kiến cảnh đó, thím Mạnh càng thêm bực bội.

 

“Nhà quê bọn tôi đều thế cả đấy! Chê dơ thì cút đi! Ai mời cô đến?”

 

Tri Dung Dung tức đến mức mắt rưng rưng nước.

 

Không nhịn nổi nữa, Mạnh Sĩ An lên tiếng:

 

“Mẹ! Mẹ bớt nói vài câu được không?”

 

“Gà con mà đã vểnh đuôi gáy to rồi! Cưới vợ mà quên mẹ à?”

 

Thím Mạnh chỉ thẳng vào mặt con trai, giọng đầy phẫn nộ.

 

“Con mà cưới con bé đó, thì coi như đừng nhận mẹ nữa!”

 

Cuộc cãi vã kéo dài đến tận gần sáng mới dần lắng xuống.

 

Sáng hôm sau, tôi chuẩn bị ra nghĩa trang để thắp hương cho cha mẹ.

 

Vừa bước đến gần giường, tôi sững người.

 

Chiếc áo phao đỏ yêu thích của tôi bị ai đó dùng kéo cắt thành mấy chục vết rách toang hoác.

 

13

 

Không cần hỏi, tôi cũng biết chắc chắn là do Tri Dung Dung làm.

 

Người đàn bà đó đã bị cơn ghen tuông làm cho phát điên.

 

Bị thím Mạnh mắng mỏ, lại không thể trút giận, nên cuối cùng dồn tất cả căm hận lên đầu tôi.

 

Tôi không thấy tức giận.

 

Nhưng chú thím Mạnh thì giận đến run người.

 

Ngay cả Mạnh Sĩ An cũng lần đầu tiên nổi nóng với Tri Dung Dung.

 

“Tri Dung Dung! Xin lỗi ngay!”

 

“Em làm như vậy là sao?”

 

Nói rồi, anh ta quay sang tôi, ánh mắt đầy vẻ áy náy.

 

“Diệp Tần... xin lỗi. Chiếc áo đó bao nhiêu tiền? Tôi sẽ đền.”

 

“Thôi, không đáng gì đâu.”

 

Tôi thờ ơ đáp.

Truyện full

  • Ông Xã Satan Đến Gõ Cửa
    Ông Xã Satan Đến Gõ Cửa

    Truyện Ông Xã Satan Đến Gõ Cửa của Thất Niệm An kể về câu chuyện tình yêu của hai nhân vật nhưng không được đồng tình khi mà cô lại gọi...

  • Ngày Bình Thường Của Miêu Bệ Hạ
    Ngày Bình Thường Của Miêu Bệ Hạ

    Tên khác: Miêu bệ hạ nhật thườngThể loại: Hiện đại, huyền huyễn, ấm áp, chủ công, hỗ sủng, mỹ miều đế vương meo meo công x anh tuấn...

  • Thà Đừng Gặp Gỡ Đam Mỹ
    Thà Đừng Gặp Gỡ Đam Mỹ

    Thể loại: Đam Mỹ, Vả Mặt, Hiện Đại, Ngược, Cường Thủ Hào Đoạt, Trả Thù, Tổng TàiTeam dịch: Cẩm Mộ Mạt Đào - 坎莫马道Giới thiệuTrước lúc lâm...

  • Vô Diệm Xinh Đẹp
    Vô Diệm Xinh Đẹp

    Truyện Vô Diệm Xinh Đẹp là một truyện khá hấp dẫn và thú vị của tác giả Lâm Gia Thành, đây là truyện lấy bối cảnh xuyên qua tuy không...

  • Hoán Phu
    Hoán Phu

    Edit: Khả DươngBeta: Fyzan LinNhân vật chính: Lâm Nhạc, Tiêu TrìNhân vật phụ: Lâm Âm, Mục Nhiên.Thể loại: khôi hài.Truyện Hoán Phu của...

  • Tôi Và Thiên Kim Giả Đều Mang Thai
    Tôi Và Thiên Kim Giả Đều Mang Thai

    [ZHIHU] TÔI VÀ THIÊN KIM GIẢ ĐỀU MANG THAITác giả: 棠棠Người dịch: AKDLFLS ( Lin Rin)—————————————————Văn án:Thiên kim giả nâng cái bụng...

  • Cô Đảo
    Cô Đảo

    Thể loại: Cận đại, nhất thụ nhất công, mỹ thụ, ngược luyến tàn tâmTình trạng: 4 chương (hoàn)Editor: HeroteenBeta – reader: Ruby, Băng...

  • Có Một Tên Khốn
    Có Một Tên Khốn

    Thể loại:đam mỹ, đoản văn, 1 x 1, vườn trườngBiên Tập: Ying YingCó một tên khốn.....Hạ Dương không khỏi ngẩn người khi nhìn dòng chữ...

  • Không Gặp Không Nên Duyên
    Không Gặp Không Nên Duyên

    Editor: miemeiNguồn convert: ngocquynh520Số chương: 83 + 6 ngoại truyệnNếu muốn mổ tả Đoạn Mặc Ngôn bằng một từ, thì đó chính là, biến...

  • Giáo Chủ Đại Nhân, Tha Thứ Ta
    Giáo Chủ Đại Nhân, Tha Thứ Ta

    Thể Loại: đam mỹ, nhất thụ nhất công, lạnh lùng băng sơn công x nhan khống gian xảo thụSố Chương: 13Ở Bái Tứ Giáo thì Cổ Tịch Vân là...

  • Ông Xã Ác Ma Của Tôi
    Ông Xã Ác Ma Của Tôi

    Edit by Linh Mèo, Pi Lợn, Lily PhạmAnh - Tư Dạ Phong, là ông chủ của tập đoàn kinh doanh đá quý lớn nhất thế giới - Nhât Thế. Anh thông...

  • Bệnh Vương Tuyệt Sủng Độc Phi
    Bệnh Vương Tuyệt Sủng Độc Phi

    Editor:Lưu Nguyệt, Baby Trùm Thể loại:Xuyên không, hài, sủng đến cực kì bi thảm (hix, cái này ở convert ghi vậy), HESố chương:168...

  • Quân Sinh Ta Chưa Sinh, Ta Sinh Quân Đã Lão
    Quân Sinh Ta Chưa Sinh, Ta Sinh Quân Đã Lão

    Editor: StrangerBeta: CandyTôi là một đứa trẻ mồ côi, có lẽ là hậu quả của việc trọng nam khinh nữ, cũng có thể là đứa con của mối quan...

  • Thiêu Đốt Tình Yêu: Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình
    Thiêu Đốt Tình Yêu: Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình

    Nguyệt Tiêm Ảnh nhân vật nữ chính trong truyện Thiêu Đốt Tình Yêu: Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình của Tuyết Sắc Đồ Mi. Là một...

  • Tiểu Oan Gia
    Tiểu Oan Gia

    Thể loại: thanh mai trúc mã, hoan hỉ oan gia, 1×1, tình hữu độc chung, ấm áp văn, HEĐộ dài: Hoàn. (Hình như khoảng 32 chương chính văn...