Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 81

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Sau khi dùng quyền lực điều LoanLoan đến bên người mình làm thân binh, Lâu Dự dung túng gã thân binh duy nhất này đến mức làm người ta phẫn nộ.

Gã thân binh này không cần suốt ngày nghiêm cẩn đi theo sau lưng Lâu Dự, cũng không cần làm chân lon ton chạy việc, càng không cần căng thẳngtinh thần cầm đao gác đêm. Loan Loan có thể ngủ cả ngày trong doanhtrướng, chạy xuống bếp cáo mượn oai hùm đòi bánh ngọt, cũng có thể rangoài chơi bất cứ lúc nào, chỉ biết cứ đến giờ cơm là cô bé nhất định sẽ vội vã trở về.

Việc ép buộc học bắn cung không còn được nhắc tới. Một cô bé con họcnhiều bản lãnh đánh đánh giết giết như vậy làm gì? Tất cả đã có Lâu Dự.

Việc ép buộc tắm rửa thường xuyên cũng không còn được nhắc tới. Chỉ cómột mình Lâu Dự từng nhìn thấy dung mạo thật sự của Loan Loan, thảo nàoDung Diễn lại phải đặc chế thuốc mỡ đen cho Loan Loan. Dung mạo nhườngnày nếu bị những gã đàn ông khác nhìn thấy thì mình sẽ có thêm bao nhiêu phiền phức?

Phủ tướng quân không quay về nữa. Dạo này thế tử Lăng Nam vương vẫn trải đệm nằm dưới đất trong lều trung quân, không hề muốn đi đâu khác.

Các tướng Hắc Vân kị dần dần quen với sự tồn tại của gã thân binh nhỏtuổi này. Ngay cả Tống Bách Lý sau khi nhíu mày mấy lần cũng không cònđưa ra dị nghị. Chẳng mấy khi thế tử vui vẻ như vậy, những chuyện nhỏkhông ảnh hưởng đến toàn cục như thế này cần gì phải can thiệp vào?

Hơn nữa với ánh mắt của bậc tiền bối như Tống tướng quân, thế tử từ nhỏkhông có bạn chơi cùng, bây giờ có một người bạn nhỏ thông minh lanh lợi như vậy cũng xem như bù đắp phần nào những tiếc nuối của tuổi thơ,chẳng lẽ lại không phải chuyện tốt? Sau khi được Lâu Dự cho biết LoanLoan chính là người hái nguyệt dạ liên, Tống Bách Lý càng thấy nhóc connày thêm hợp nhãn.

Hôm đó Lâu Dự và các tướng lĩnh thương nghị việc quân xong thì đã làgiữa trưa, nhà bếp đã chuẩn bị cơm canh xong xuôi, Lâu Dự liền mời mọingười ở lại dùng cơm trong lều trung quân.

Mặc dù là lều trung quân nhưng cơm canh lại không có gì khác các tướngsĩ bình thường. Cơm độn ngô, rau dưa, thịt bò nướng, thịt gà rừng, canhthịt thái sợi, điểm khác duy nhất chính là có thêm một hộp bánh ngọtnóng hổi.

Các tướng lĩnh ngồi quanh chiếc bàn lớn sơn đen, từng món ăn nóng hổithơm phức được bưng lên. Đều là quân nhân, không cần những lời khách sáo dư thừa, mọi người lập tức bưng bát bắt đầu ăn cơm.

Lưu Chinh ăn một miếng thịt bò, chợt nhớ ra điều gì đó, ngạc nhiên hỏi:"Bình thường cứ đúng giờ cơm là về, tại sao hôm nay không thấy Loan Loan đâu?"

Lâu Dự cười nói ung dung tự tại: "Ăn cơm là chuyện lớn, nó đâu chịu bỏ lỡ chứ, về ngay bây giờ ấy mà".

Nghĩ đến tên lính bé nhỏ ăn cơm còn đúng giờ hơn cả trống canh đó, các tướng lĩnh đều không nhịn được cười thầm.

Quả nhiên Lâu Dự còn chưa nói xong thì rèm cửa lều trung quân đã đượcvén lên. Loan Loan chui vào trong lều, tuyết vương đầy đầu, mang theomột luồng hơi lạnh thấu xương. Cô bé xách một con thỏ hoang, cười títmắt: "Hôm nay cải thiện. Trời lạnh thỏ trốn hết vào hang, em phải nằm bò trên tuyết một canh giờ mới bắt được một con".

Thỏ chứ đâu phải quân Sóc? Chỉ có em mới nằm trên tuyết rình bắt cả canh giờ như thế, không sợ chết cóng hay sao?

Lâu Dự ngán ngẩm lắc đầu, nhớ đến món cháo gà rừng của Loan Loan, vộivàng dặn dò đầu bếp mang con thỏ xuống bếp nướng rồi đưa tay vẫy LoanLoan: "Để đầu bếp đi nướng thỏ, em ngồi xuống ăn cơm đi!"

Hai từ Loan Loan thích nghe nhất chính là ăn cơm, vừa nghe vậy liền laotới bên bàn, bưng bát cơm lên, nhìn các vị tướng lĩnh đầy chờ mong: "Đãăn được chưa?"

Tống Bách Lý cười, đuôi mắt hiện rõ nếp nhăn: "Ăn đi!"

Loan Loan nở nụ cười ngọt ngào: "Tống thúc thúc lúc nào cũng tốt nhất.Lần này Loan Loan bắt được thỏ hoang, cái chân béo nhất sẽ dành riêngcho Tống thúc thúc".

Hai đứa con một trai một gái của Tống Bách Lý đều đã trưởng thành, bìnhthường sống trong môi trường quân đội nghiêm túc, có bao giờ nghe thấynhững lời ngọt ngào như vậy? Trái tim của một người cha lập tức tan chảy như viên kẹo dưới ánh mặt trời, Tống tướng quân vui tươi hớn hở: "Được, Tống thúc thúc sẽ đợi ăn chân thỏ của cháu".

Lâu Dự buông mắt cười thầm. Đúng là đồ dẻo mỏ. Cái miệng ngọt ngào phốihợp với nụ cười trên mặt, đã nịnh người nào thì làm sao mà đỡ nổi.

Được Tống Bách Lý cho phép, Loan Loan không khách sáo nữa, động đũa nhưgió, thoáng cái thức ăn đã chất đầy trong bát như một ngọn núi nhỏ lunglay sắp đổ, sau đó vùi đầu và cơm như gió cuốn mây tan, quay đi quay lại đã hết bay một bát.

Triệu Vô Cực suýt nữa mắc nghẹn, đưa mắt nhìn về phía Lâu Dự. Đây mà làtìm thân binh hay sao? Quả thực chính là nuôi một con sói con mà, hơnnữa còn là sói con do ma chết đói đầu thai nữa chứ!

Lâu Dự không hề ngạc nhiên, bình tĩnh gắp một miếng thịt bò cho vàomiệng chậm rãi nhai. Loan Loan gầy gò như cành liễu phất phơ thế kia, ăn nhiều một chút thì đâu có gì lạ, ta nuôi được!

Thấy thức ăn trên bàn sắp bị Loan Loan càn quét sạch sẽ, Triệu Vô Cựcnhìn miếng thịt bò to nhất, đôi đũa gắp tới nhanh như chớp giật, mau lẹvô cùng.

Cạch! Hai đôi đũa va chạm vào nhau trên không trung. Loan Loan trừng mắt giận dữ nhìn Triệu Vô Cực. Dám cướp thịt của ta sao?

Triệu Vô Cực trợn mắt nhìn lại không hề yếu thế. Miếng thịt này là của ta.

Loan Loan hạ thấp cổ tay, dùng một thức đao pháp định lách đũa xuống bên dưới đôi đũa của Triệu Vô Cực. Triệu Vô Cực hành động cũng không chậm,đôi đũa vẽ nửa vòng tròn, đón đỡ chính xác phương hướng tấn công củaLoan Loan.

Loan Loan tức giận nghiến răng, tiếp tục xoay đũa, dùng chiêu "kinh hồng nhất phách" gạt đũa của Triệu Vô Cực ra. Triệu Vô Cực lại nhanh chóngbiến chiêu, chuyển thủ sang công...

Song phương giao chiến quyết liệt bất phân thắng phụ, đột nhiên một đôiđũa sơn đỏ đưa tới, vượt qua chiến trường, gắp chính xác miếng thịt bòrồi bỏ vào trong bát Loan Loan, không để rớt một giọt nước nào xuống mặt bàn.

Mặt Triệu Vô Cực lập tức như quả mướp đắng dài ngoằng, ánh mắt ai oán có thể sánh với một góa phụ trẻ tuổi: "Thế tử thật là bất công".

Lâu Dự không nhìn hắn cái nào, chỉ quay mặt sang nhìn Loan Loan: "Thích ăn món này à? Dễ thôi mà, sau này ngày nào cũng có".

Loan Loan nhai miếng thịt bò nhồm nhoàm, ừ hữ gật đầu, cười tít chỉ thấy lông mày không thấy mắt.

Các tướng cũng không phải lần đầu tiên nhìn thấy Loan Loan ăn cơm. Gãthân binh tí hon này có sức ăn kinh người, ăn rất ngon lành khiến nhữngngười khác cũng cảm thấy thèm ăn. Hơn nữa vẻ mặt sống động và ngôn ngữtrẻ con của Loan Loan càng làm mọi người thêm yêu thích. Bình thườngngồi vào mâm cơm trong quân đội là cầm đũa ăn ngay, ăn xong đặt bát đứng dậy, lúc ăn chỉ nghe thấy tiếng nhai, không hề có tiếng nói cười. Ănmột bữa cơm cũng dứt khoát tốc chiến tốc thắng không khác gì tiêu diệtmột đội quân địch. Từ khi có một đứa bé lanh lợi hoạt bát như vậy ăncùng, bữa cơm trở nên náo nhiệt hơn nhiều, việc ăn cơm dường như cũngkhông còn tẻ nhạt nữa mà trở nên vui vẻ thú vị. Vì vậy mỗi lần thươnglượng việc quân xong, đến giờ cơm là mọi người đều không hẹn mà cùng nán lại ăn chực trong lều trung quân.

Lúc này mọi người đã ăn xong, đều đặt bát xuống xem Triệu Vô Cực và Loan Loan dùng đũa đánh nhau. Nhìn thấy Lâu Dự ra tay làm Triệu Vô Cực méomặt, Lưu Chinh ôm bụng cười ngặt nghẽo. Lão Triệu ơi là lão Triệu, từkhi gặp Loan Loan tới giờ lão có khi nào chiếm được thượng phong đâu?Tên nhóc này quả nhiên chính là khắc tinh của lão!

Lúc này nhà bếp đã nướng thỏ xong, bưng nguyên con thỏ ngào ngạt mùithơm vào trong lều. Loan Loan lau vết mỡ bên miệng, nhận lấy con thỏ,trước hết bẻ một chân đưa cho Tống Bách Lý, Tống Bách Lý cười ha ha cầmlấy. Tiếp đó cô bé lại bẻ một chân đưa cho Lâu Dự, Lâu Dự cho Loan Loanmột ánh mắt tán thưởng, coi như em còn có lương tâm.

Loan Loan liếc trái liếc phải, bẻ cái chân thứ ba đưa cho Hầu Hành Tiễn. Hầu Hành Tiễn vui mừng suýt nữa té ghế, cười ha ha nói: "Loan Loanngoan thật, vẫn còn nhớ đến Thất ca. Lần sau Thất ca nướng cho ngươinguyên một con dê".

Chờ mãi câu này của ông! Loan Loan thầm nghĩ, mắt chớp chớp xảo quyệt như cáo con vừa bắt được gà.

Còn một cái chân cuối cùng, Triệu Vô Cực vội vã đưa tay ra cướp. Khôngngờ Loan Loan hành động nhanh hơn, lập tức bẻ cái chân cuối cùng rồi đưa tới trước mặt Triệu Vô Cực trước khi hắn kịp lộ vẻ chán nản: "Cái nàycho ông".

Triệu Vô Cực chết sững như bị sét đánh, không hề động đậy.

Lưu Chinh cười quặn ruột, dùng vai huých Triệu Vô Cực: "Lão Triệu, lão không nhìn lầm đâu, đúng là cho lão đấy!"

Triệu Vô Cực nhận cái chân thỏ, cảm động suýt nữa không cầm được nướcmắt, cắn một miếng to rồi nói: "Ăn thịt thỏ bao nhiêu năm rồi nhưng connày là ngon nhất".

Các tướng cười vang.

Quân sĩ canh gác ngoài cửa nghe thấy tiếng cười vui vẻ trong lều trungquân xem như cũng được mở rộng tầm mắt. Làm gì có ai tin được một đámngười đánh trận giỏi nhất cả nước Đại Lương lại tụ tập một chỗ tranhgiành mấy cái chân thỏ nướng

Truyện full

  • Hoàng Mai Cốt
    Hoàng Mai Cốt

    Tác giả: Hoa Sinh TươngDịch: Lục Phấn Côi Tư***Ta đã cứu một người ở trong biển m.áu tử thi, dốc lòng chăm sóc hắn rất lâu, hắn tuấn mỹ...

  • Thử Tình Ngưng Tư
    Thử Tình Ngưng Tư

    THỬ TÌNH NGƯNG TƯTác giả: Nạp LanConvert: Vô Ảnh Các Editor: AmberSố chương: 22cThể loại: Cổ đại, cảm động, HEVăn ánTừ khi nàng biết...

  • Bồi Thường Hôn Nhân
    Bồi Thường Hôn Nhân

    Tác giả: Mạch Ngôn XuyênDịch giả/Editor: Thiên YBeta: Thiên YThể loại: 1Vs1, Đô thị tình duyên, HE, Hiện đại, Ngọt, Nữ truy, Song xử,...

  • Chiến Thiên
    Chiến Thiên

    - Tác giả Thương Thiên Bạch Hạc, chắc các bạn không ai lạ lẫm với cái tên nổi tiếng đỉnh cấp này, là một trong các đại thần gạo cội ở...

  • Thần Tọa
    Thần Tọa

    Chỗ dựa bị người hất đổ, vị trí Thiếu chưởng môn chuẩn bị cướp mất, bản thân bị người hãm hại, bản thân nhu nhược không dám đấu...

  • [Thích Cố] Minh Hôn
    [Thích Cố] Minh Hôn

    Edit + Beta: Dạ LãnhThể loại: Hiện đại, <<< có ma>>>Thích Thiếu Thương gần đây thường xuyên mệt mỏi, bởi vì anh gặp phải một giấc mơ vô...

  • Hình Nam Phụng Trà
    Hình Nam Phụng Trà

    Coverter: ngocquynh520 (Ami)Edit: Tử SaBeta: MogamiNàng- Dịch Tiểu Liên, chắc chắn đã trở thành tiểu nhân phạm tội từ lúc nào không...

  • Vị Đắng Của Đường Mật
    Vị Đắng Của Đường Mật

    Lăng Chi Nguyệt bất hạnh vì xuất thân bị cho là ti tiện của mình.Họ buông thả bản thân, sinh ra cô, sau đó hắt hủi cô...Ông Lăng mặc dù...

  • Tôi Thực Sự Không Muốn
    Tôi Thực Sự Không Muốn

    Tác giả: huyenshin1111Thể loại: Ngôn TìnhGiới thiệu:Tuê Mạn không hiểu tại sao người đàn ông đáng sợ kia lại cứ nhằm vào côCô cũng chỉ...

  • Lạc Nguyệt Đãng Hoa Chi
    Lạc Nguyệt Đãng Hoa Chi

    Edit: Huang FangThể loại: cổ trang, đoản văn (5 chương), khách trọ x khách điếm lão bảnỞ Giang Nam vào một ngày mưa không thể...

  • Kế Hoạch Chia Tay Của Tổng Tài Bá Đạo
    Kế Hoạch Chia Tay Của Tổng Tài Bá Đạo

    Tình trạng bản gốc: hoàn 81 chươngEditor: LeeThể loại: Đô thị tình duyên, hào môn thế gia. Một câu chuyện về thất niên chi dương. Ngược...

  • Hôn Lễ Đen Tối - Ăn Dưa Hấu Không Nhả Hạt
    Hôn Lễ Đen Tối - Ăn Dưa Hấu Không Nhả Hạt

    Tác giả: Ăn dưa hấu không nhả hạtThể loại: Hiện Đại, Trả Thù, Gia ĐìnhTeam dịch: Dung Dăng Dung DẻGiới thiệuTrong đám cưới của tôi, có...

  • Ánh Dương Soi Lối
    Ánh Dương Soi Lối

    Thể loại: Hiện đại, hắc phongEditor: Qin ZồEm sẽ không chờ anh.Nếu muốn, em sẽ đi tìm anh.Đây là một câu chuyện kể về một gã vô lại...

  • Nghe Nói Anh Là Nam Chính
    Nghe Nói Anh Là Nam Chính

    Tác giả: 月亮与六遍是Dịch: Thích Ăn Dưa 502Chương: 7Văn án:Bạn trai lúc nào cũng từ chối tôi, thế là trong cơn tức giận, tôi đòi chia tay.Anh...

  • Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo
    Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

    Hắn chính là đại thiếu tôn quý nhất đứng đầu thành phố A, bá đạo, tà ác.Cô là đại tiểu thư của tập đoàn Diệp thị, lạnh lùng, bình tĩnh....