Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 62

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Sau đại chiến, những xác chết cháykhét và những ngôi nhà cháy rụi vẫn còn bốc khói đen, một góc cổng thành bị đụng vỡ góc cạnh lởm chởm vô cùng thảm thiết, nhưng sự vui sướng vàmừng rỡ khi vượt qua đại nạn vẫn dần dần tràn ngập trong thành LươngChâu.

Lâu Dự đứng trên tường thành đưa mắt nhìn Hầu Hành Tiễn phía xa xa dẫntheo kị binh Hắc Vân kị về thành. Vô số tướng sĩ và trăm họ đứng xuốngtường thành ngước nhìn vị tướng quân trẻ tuổi của họ. Không biết ngườinào không nhịn được kêu lên một tiếng: "Chúng ta thắng rồi!"

Tâm tình hưng phấn nhanh chóng lan khắp đầu mày khóe mắt mọi người, đámthương binh bưng vết thương đứng lên, các tướng lĩnh toàn thân đẫm máuđập tay với nhau, những người đàn ông lau tro bụi trên mặt, dang tay ômvợ con cha mẹ, lệ nóng tràn mi.

Ngày càng nhiều người đồng thanh hô to: "Chúng ta thắng rồi! Chúng ta thắng rồi!! Thế tử uy vũ! Hắc Vân kị uy vũ!"

Tiếng hò reo vang vọng lượn lờ mãi trên bầu trời thành Lương Châu, ngaycả trên gương mặt các kị binh chiến thắng trở về cũng mang nụ cười tựhào.

Lâu Dự đứng trên tường thành, ánh mặt trời chiếu vào gương mặt, mày kiếm mắt sáng, anh khí ngút trời.

Thác Bạt Tư cùng tộc nhân trèo lên tường thành, chạy đến phía sau LâuDự, dẫn mọi người quỳ hai gối xuống đất hành đại lễ trong tộc, cúi đầulớn tiếng nói: "Truyền ấn trưởng lão Thác Bạt Tư của bộ lạc Sơn Dươngdẫn tộc nhân kính tạ Lăng Nam vương thế tử điện hạ đã cứu toàn tộc takhỏi bị giặc Sóc sát hại".

Thác Bạt Đương Đương, Thác Bạt Hồng Liệt, Thác Bạt Hồng Đạt và tất cả tộc nhân Sơn Dương đều nhắc lại rồi quỳ xuống thi lễ.

Lâu Dự xoay người lại đỡ lấy hai cánh tay Thác Bạt Tư: "Mời trưởng lãođứng lên. Triều đình không quên chính nghĩa, dân chúng ắt chẳng thaylòng. Nước Sóc thu thuế phú cao, sát hại dân chúng, thiên hạ tất phảikhông dung. Bản thế tử chỉ là thuận theo thiên đạo mà thôi. Ngược lạitộc nhân Sơn Dương anh dũng thiện chiến, lâm nguy bất khuất làm bản thếtử bội phục sâu sắc".

Thác Bạt Tư đứng lên, cúi người bước tới, giơ một chiếc đai lưng vàng có khắc đồ đằng mặt trời lên cao quá đỉnh đầu, nói cung kính: "Bộ lạc SơnDương đứng đầu mười hai bộ lạc ở dãy núi Tuyết Phong. Thác Bạt Tư xinthề với trời xanh, bắt đầu từ hôm nay mười hai bộ lạc núi Tuyết Phong sẽ quy thuận Đại Lương, xưng thần với hoàng đế Đại Lương ta, từ đây làmcon dân Đại Lương. Trời xanh chứng kiến, nếu có hai lòng, tộc diệt người chết".

Các tướng Hắc Vân kị quanh năm chinh chiến miền biên giới, biết thề vớitrời xanh là lời thề nặng nhất trong các bộ lạc ở biên cương. Thấy nghithức này, sắc mặt tất cả mọi người đều trở nên nghiêm nghị. Vẻ vui sướng mãnh liệt lộ rõ trong mắt Tống Bách Lý. Dãy núi Tuyết Phong trải dàidọc biên giới hai nước, các bộ lạc ở đây không có khái niệm quốc thổ,luôn luôn độc lập tự trị, như cỏ mọc mái tường, bên nào mạnh sẽ ngả vềbên ấy, luôn luôn là cục xương khó gặm nhất miền biên giới. Trước đây bộ lạc Sơn Dương quy thuận chỉ đơn giản là cúi đầu khi bị tình thế épbuộc, tộc nhân từ trên xuống dưới đều

không có bất cứ ý nghĩ phụ thuộc nào, bất cứ lúc nào cũng có thể thay lòng đổi dạ, đâm ngược một đao.

Nhưng giờ đây lại hoàn toàn khác. Sau chiến dịch này, Lâu Dự đích thânmạo hiểm dẫn quân phản kích, dù dũng hay mưu đều khiến người Sơn Dươngbội phục, đã được người Sơn Dương coi là anh hùng tuyệt đối, từ trênxuống dưới ai ai cũng kính nể và cảm kích. Các dũng sĩ trong tộc do Thác Bạt Hồng Liệt dẫn đầu cam tâm tình nguyện cúi đầu quỳ xuống đất thi lễcó nghĩa bộ lạc mạnh mẽ cực giỏi săn bắn này đã toàn tâm toàn ý quythuận, không bao giờ ăn ở hai lòng.

Mười hai bộ lạc vùng núi Tuyết Phong quy hàng cũng có nghĩa Lâu Dự đãthực hiện được lời hứa lúc đầu, dùng thời gian không đến hai năm đưatoàn bộ thảo nguyên hoang mạc vào quốc thổ Đại Lương. Mà bộ lạc có sứcchiến đấu mạnh mẽ này cũng sẽ trở thành một phòng tuyến chắc chắn trênbiên giới Đại Lương, trở thành một mũi tên độc nhắm vào tim làm nước Sóc đứng ngồi không yên.

Tống Bách Lý khó nén kích động trong lòng, ánh mắt nhìn về phía Lâu Dựvừa vui vẻ vừa yên lòng. Lão vương gia à, thế tử tiến bộ quá nhanh. Lãovương gia có đứa con trai như thế còn mong muốn gì hơn nữa?

Ông ta không hề biết lúc này Lăng Nam vương trong vương phủ tại ThượngKinh đang giậm chân tức giận mắng con trai mình là một tên nhóc ngờnghệch không biết sống chết, nhưng chuyện này sẽ nói sau.

Lâu Dự bình tĩnh nhận chiếc đai lưng vàng giơ lên quá đỉnh đầu, nói lớntiếng: "Mười hai bộ lạc núi Tuyết Phong là con dân Đại Lương ta, tuânthủ luật pháp triều ta, có quyền được quân ta bảo vệ, miễn thuế phú banăm, từ nay sẽ không còn phải chịu nhục mạ tàn sát!"

Thác Bạt Tư và đám Thác Bạt Hồng Liệt đưa mắt nhìn nhau, trong mắt đềulộ vẻ kích động, cúi đầu thi lễ, lớn tiếng hô to: "Hoàng đế Đại Lươngvạn tuế, vạn vạn tuế!"

Thi lễ xong, Thác Bạt Hồng Liệt đứng lên, mặt hướng về phía Lâu Dự, tayphải nắm lại đặt lên ngực chỗ trái tim. Đây là lễ tiết cao nhất để kínhchào dũng sĩ trong tộc Sơn Dương. Thác Bạt Hồng Liệt khẽ cúi người, nóilớn: "Thế tử điện hạ chính là ba lặc cách của Sơn Dương ta!"

Ba lặc cách trong ngôn ngữ miền biên tái có nghĩa là hùng ưng. Các dũngsĩ Sơn Dương còn lại tới tấp nắm tay đặt lên ngực trái, nhìn Lâu Dự hôlớn: "Ba lặc cách Ba lặc cách!"

Thấy tướng quân nhà mình được kính trọng như thế, các tướng sĩ Hắc Vânkị toàn bộ đều cảm thấy vinh dự, trong lòng tràn ngập tự hào vui sướng.

Lâu Dự gật đầu đáp lễ. Sau khi tâm tình mọi người dịu lại, chàng giaotất cả các công việc sau khi Sơn Dương chấp thuận quy hàng như xin chỉ,sắc phong, khao thưởng cho Tống Bách Lý lo liệu, những công việc sauchiến đấu như chữa thương, trợ cấp, khen thưởng, phong thưởng cũng cóquân vụ tự động xử lí. Toàn quân bận mà không loạn, mỗi người một việc.

Lâu Dự lại trở thành người rảnh rỗi, ánh mắt nhìn lướt quanh một vòngrồi nhìn về phía Thác Bạt Đương Đương, mỉm cười vẫy tay: "Lại đây!"

Thác Bạt Đương Đương kích động run lên, vừa định cất bước đi tới lạiphát hiện ánh mắt Lâu Dự vượt qua người mình nhìn về phía sau.

Loan Loan đứng phía sau Thác Bạt Đương Đương, vẻ mặt ngỡ ngàng. Thấy Lâu Dự vẫy tay về phía này, cô bé ngơ ngác đưa tay chỉ vào mũi mình: "Ônggọi tôi à?"

Lâu Dự cười mắng: "Chính là ngươi chứ còn ai nữa? Còn không mau lại đây, ta có thứ này cho ngươi xem".

Loan Loan lau vết máu trên mặt, nghe lời đi tới đứng bên cạnh Lâu Dự, hỏi: "Xem cái gì?"

Lâu Dự mỉm cười, đưa tay chỉ về phía thảo nguyên Dã Tây phía xa: "Lầnđầu tiên gặp ngươi là ở đó, hiện nơi đó đã là quốc thổ Đại Lương ta".

Ngón tay đưa qua chỉ về phía Dị Thiên Nhai, ánh mắt nhìn Loan Loan mangmột thoáng nặng nề thương cảm: "Chỗ đó có mộ kiếm của tía ngươi, giờ đây cũng đã là quốc thổ Đại Lương ta".

Hai mắt Loan Loan nhòe đi, cảnh tượng Dung Diễn trước khi chết hiện ratrước mắt, trong lòng chua xót khó nén, hai tay nắm lại thật chặt. LâuDự quay mặt lại nhìn, dường như biết Loan Loan đang nghĩ gì, ánh mắt xót xa thương cảm. Chàng lại quay đi nhìn về nơi xa hơn bên kia sông Thú,ngón tay vẽ một nửa vòng tròn thật dài từ vùng núi Tuyết Phong, ngữ điệu trầm buồn: "Sau chiến dịch này, đại mạc tuyết sơn đều bị khoanh vàobiên giới Đại Lương. Loan Loan, đây là ngôi nhà ngươi đã tự tay giànhlấy cho tía của mình".

Loan Loan tâm tình kích động, trong lòng vừa vui vẻ vừa cảm động, cắnchặt môi, nước mắt lăn qua lăn lại trong viền mắt, cuối cùng chảy xuốngdọc theo má. Cô bé đưa đôi mắt đẫm lệ nhìn hoang nguyên đại mạc nhạtnhòa, trong lòng thầm nghĩ: "Tía ạ, Dị Thiên Nhai và thảo nguyên đại mạc đều đã được cướp về, Loan Loan không làm mất mặt tía. Tía và công chúaAn Ninh cuối cùng đã có thể về nhà rồi. Tía ơi tía, tía có thấy vuikhông?"

Thấy tiểu quỷ này rõ ràng đã rơi lệ mà vẫn cố ra vẻ kiên cường, Lâu Dựcảm thấy trong lòng quặn thắt, khẽ than một tiếng, đưa tay lau nước mắttrên mặt giúp Loan Loan. Lâu Dự cầm tay Loan Loan chỉ về phía xa bên kia sông Thú, dường như có thể nhìn thấy tòa cung điện màu xanh đen đó, ngữ điệu nhẹ nhàng lại kiên định không thể nghi ngờ: "Tiểu quỷ, ta biếtngươi đang nghĩ gì. Nếu có một ngày ngươi muốn đi lấy tính mạng gã kia,ta nhất định sẽ đánh hạ mảnh giang sơn đó cho ngươi".

Truyện full