Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 58

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Thác Bạt Hồng Liệt, đệ nhất dũng sĩSơn Dương, mình khoác da hổ, ngồi trên cành cây, con ngươi màu lục nhạtloé ánh sáng lạnh như mắt sói, khóe miệng lộ nụ cười dữ tợn, lẩm bẩmnói: "Hoan nghênh đi tới bãi săn Sơn Dương".

***

Sau khi nghỉ ngơi thời gian ngắn trên bãi sông, quân Sóc lần nữa tập kết lại, vẫn lấy đội trọng tiễn làm tiên phong, tiến vào sâu trong rừngrậm.

Tác chiến trong rừng núi không thích hợp để đại quân cùng tiến. Đại thụtrong rừng dày đặc, tự nhiên chia cắt quân Sóc thành vô số nhóm nhỏ haiba người.

Những quân Sóc này đa số đến từ châu phủ biên giới, sức chiến đấu tầmthường. Trọng tiễn xạ đội bình thường đều cưỡi ngựa bắn cung chiến đấutrên các khu vực rộng rãi, không hề am hiểu tác chiến trong rừng núi.Hơn nữa lần đầu tiên tiến vào khu rừng này, không có dân bản xứ dẫnđường, chỉ dẫn duy nhất chính là câu nói "Bộ lạc Sơn Dương ở trong khenúi".

Cả đám người liền mù quáng tiến vào khe núi. Khu rừng này quá lớn, đimột lát đã có rất nhiều tiểu đội quân Sóc lạc đường, cách đội hình càngngày càng xa rồi biến mất trong rừng cây rậm rạp không còn tin tức.

Chỉ có đội trọng tiễn vẫn ngoan cường giữ đội hình tương đối chỉnh tề,trọng tiễn đặt lên cung, hết sức thận trọng tiến lên theo đội hình tấncông hình mũi dùi.

Đội hình tiến lên bình an vô sự. Núi rừng vắng vẻ, không thấy chim chóc dã thú.

Trước đó bị đám Triệu Vô Cực khuấy động một hồi, trên người các xạ thủtrọng tiễn ít nhiều đều có thương tích. Hành quân gấp thời gian một bữacơm, dần dần cảm thấy mệt mỏi và mất cảnh giác.

Trong lúc tinh thần và thể lực đều tương đối mệt mỏi này, đột nhiên mấytiếng huýt sáo chói tai vang lên, như mũi nhọn đâm vào tai, như móng tay cào thành vại, khó nghe làm mọi người nổi gai ốc khắp người.

"Có địch phục kích!" Đội trưởng đội trọng tiễn khựng lại, lớn tiếng quát: "Chuẩn bị tấn công!"

Không hổ là đội ngũ được Ưng Đình nước Sóc huấn luyện đặc biệt, các xạthủ trọng tiễn phản ứng nhanh chóng, ra lệnh là thực hiện ngay. Hàng đầu tiên quỳ một gối xuống đất, hàng thứ hai nửa ngồi, hàng thứ ba đứngthẳng. Roạt một tiếng, toàn bộ mũi tên hướng ra ngoài, bày ra trận hìnhmũi dùi duy trì bắn liên tục.

"Hu a... Hu a..." Tiếng kêu quái dị không ngừng vang lên, như vượn kêu,lại như cú đêm. Vô số người mình khoác da thú, mặt vẽ đồ đằng không biết từ chỗ nào chui ra, miệng không ngừng kêu, hoặc tay đu dây mây, hoặcchuyền qua cành cây, như một đàn vượn len lỏi từ cây này sang cây khác.

"Chuẩn bị, bắn!" Đội trưởng đội trọng tiễn mặt lộ vẻ khinh thường. Mộtđám dã nhân, cho rằng vẽ mặt thành quái thú là trở thành quái thú thậtà? Dám vuốt râu xạ đội huyền tiễn, tìm chết!

Các xạ thủ trọng tiễn nghe lệnh tấn công. Hàng đầu tiên bắn trước, trọng tiễn xé gió bay tới. Những người khác da thú tới tấp hú hét nấp sauthân cây, động tác nhanh chóng, linh hoạt như quỷ mị.

Phập phập phập! Trọng tiễn sắc nhọn cắm vào thân cây, vẫn chưa hết đãxuyên qua thân cây, đầu mũi tên sắc bén lộ ra phía sau, khẽ rung vù vù.

Mặc dù khí thế hừng hực nhưng sức sát thương lại nhỏ đến mức đángthương. Trong rừng rậm, đại thụ mấy người ôm trở thành lá chắn thiênnhiên, mũi tên bị thân cây ngăn cản, không thể nào bắn trúng người nấpsau thân cây.

Loạt tên đầu tiên vừa dừng, những người đàn ông khoác da thú lại hú lênáp sát. Không ngờ xạ đội của đối phương được huấn luyện kĩ càng, các xạthủ hàng thứ hai thứ ba lần lượt bắn tên tạo thành sóng tấn công khôngngừng. Mấy người đàn ông khoác da thú vừa thò đầu ra, còn không kịp bámvào cành cây gần đó đã bị bắn ghim vào thân cây rất thê thảm.

Xạ đội trọng tiễn uy nghiêm lạnh lùng, rút tên, đặt tên, kéo cung, bắnra. Hành động đều tăm tắp, trầm lặng mà sát ý thấu xương, chỉ cần cóngười thò đầu ra liền lạnh lùng bắn chết không lưu tình chút nào.

Đám người khoác da thú bị áp chế sau thân cây không thể nào tới gần.

Giữa rừng núi đột nhiên vang lên một tiếng hú dài như tiếng hổ gầm. Độtnhiên hơn mười tấm lưới rộng buông xuống xung quanh đội trọng tiễn,những mũi tên bắn tới đều bị mắc lại ở mắt lưới.

Tiêu hao mũi tên của đối phương.

Đây là chiến lược Lâu Dự định ra cho Thác Bạt Hồng Liệt. Trước hết phôtrương thanh thế tấn công, đe doạ không lộ hư thực làm đội trọng tiễnkhông quen tác chiến trong rừng núi sợ hãi. Mà một chút sợ hãi như vậyđã đủ khiến đối phương phán đoán sai lầm, dùng những mũi tên được bọnchúng coi trọng nhất để tăng thêm can đảm cho chính mình.

Tên rồi sẽ có lúc bắn hết.

Các dũng sĩ Sơn Dương bất chấp tính mạng, lấy thân thể làm mồi nhử, dùng trả giá nhỏ nhất để tiêu hao tối đa những mũi tên của đối phương.

Chỉ chốc lát sau, trên tấm lưới lớn dùng để săn mãnh thú đã mắc đầy têngiống như mấy con nhím to lớn. Các dũng sĩ Sơn Dương trốn ở sau lưới,không mất cọng tóc, hình thành một vòng vây từ bốn phương tám hướngnhanh chóng tới gần đội huyền tiễn.

Tiếng hổ gầm lại vang lên. Mấy tấm lưới lớn đó đột nhiên bị kéo lên. Như vở kịch cuối cùng bắt đầu biểu diễn, những tấm rèm dày nặng trong rạphát được kéo ra, các diễn viên đứng sau màn sân khấu dồn sức đã lâu, tới tấp nhảy ra trước sân khấu.

Lúc này các xạ thủ trọng tiễn mới phát hiện đám dã nhân nhảy nhót trênngọn cây đó không ngờ đã đến rất gần mình. Chúng đưa tay rút tên, lạiphát hiện trong ống tên chỉ còn lại một vài mũi.

Mưa tên đang dày đặc trở nên thưa thớt đáng thương, các dũng sĩ SơnDương lũ lượt từ sau thân cây hiện ra, đứng trên cành cây to như cánhtay.

Thác Bạt Hồng Liệt đứng đầu, khóe miệng mang nụ cười lạnh tàn khốc. Giết nhiều tộc nhân của ta như vậy, hôm nay phải cho các ngươi nợ máu trảbằng máu.

Thác Bạt Hồng Liệt ngẩng mặt hú dài như quân lệnh, các dũng sĩ Sơn Dương cầm những mũi lao vót nhọn ra sức ném về phía đội huyền tiễn.

Những dũng sĩ Sơn Dương này giết hổ săn báo trong rừng núi, lực cánh tay kinh người, cự li gần ném tà cao xuống, mũi lao như trọng tiễn phóngđại mười lần từ trên trời giáng xuống, tàn nhẫn đâm vào xạ đội huyềntiễn.

Đội ngũ của bọn chúng quá chỉnh tề, nếu trong giao đấu chém giết bìnhthường, trận hình chiến đấu chỉnh tề kiêm cả công thủ như vậy đươngnhiên là mạnh mẽ vững vàng, vừa có thể bảo đảm mũi tên cuồn cuộn khôngngừng bắn ra, cũng có thể bảo vệ xạ thủ không bị kị binh đối phương xung phong đánh tan.

Nhưng trong rừng núi thì hoàn toàn trái ngược.

Như mãnh hổ bị giam cầm, mặc dù hung mãnh lại không thể di chuyển, mọingười co cụm lại một chỗ, muốn tránh cũng không được, đành phải trơ mắtnhìn những ngọn lao bay tới. Sợ hãi còn trong đáy mắt, tiếng rống giậncòn ở trong họng, mũi lao sắc nhọn đã đâm xuyên qua ngực, lập tức mấtmạng.

"Tản ra, tránh né". Đội trưởng đội huyền tiễn rút bội đao ra, gào thétđiên cuồng. Mệnh lệnh vẫn còn vang vọng trên ngọn cây, một ngọn lao đãbay tới trước mặt, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai xiên hắn và mộtxạ thủ phía sau thành kẹo hồ lô.

Mùi máu tanh làm những người khoác da thú vô cùng hưng phấn, tới tấp húhét từ trên cây nhảy xuống, rút bội đao ra đánh tới, hành động thànhthạo như thường ngày đi săn mãnh thú.

Người Sơn Dương đều là thợ săn bẩm sinh, nghi thức trưởng thành của đànông trong bộ lạc chính là một mình đi săn một con mãnh thú về làm tếphẩm, mỗi người đều có sức mạnh đánh hổ săn báo. Lúc này các dũng sĩtrong bộ lạc dốc hết sức mạnh vung đao chém giết không hề mềm tay, lậptức đánh cho các xạ thủ đã loạn đội hình luống cuống tay chân.

Thác Bạt Hồng Liệt đứng trên cây, chậm rãi thu tay lại, cúi xuống nhìntình hình chiến đấu bên dưới. Sắc mặt kì dị, kích động, vui sướng, máunóng sôi trào, lại bội phục khó tin... Tất cả mọi chuyện này quả nhiênkhông khác gì dự đoán của chàng trai trẻ tuổi đó.

Một ngày trước, trong hang núi dưỡng thương, Lâu Dự nói bình thản, ánhmắt chăm chú: "Bắn tên và cưỡi ngựa xung kích có chỗ tương tự, đều cầnmột khoảng cách tương đối thích hợp. Quá xa dễ mệt, quá gần vô lực. Chỉcần các ngươi có thể kéo gần khoảng cách, cung tên sẽ mất sức tấn công.Ta tin rằng khi cận chiến, dũng sĩ Sơn Dương sẽ không thua quân Sóc".

Từ việc đối phương sẽ tiến lên với đội hình chiến đấu đến lợi dụng tâmlí sợ hãi rừng núi của đối phương, lại lên kế hoạch tiêu hao mũi tên của bọn chúng, thành công rút ngắn khoảng cách giữa hai bên, chuyển từ sởtrường bắn cự li xa của xạ thủ thành sở trường cận chiến của người SơnDương. Tất cả mọi cơ hội và lực lượng đều được người đàn ông tuấn tú này nắm chắc trong lòng bàn tay và lợi dụng triệt để.

Người Sơn Dương đau khổ chống lại quân Sóc hơn mười ngày trong rừng núilại không bằng kế hoạch người đàn ông trẻ tuổi này vạch ra trong mộtbuổi sáng.

Cái gọi là người làm tướng chính là như vậy.

Thác Bạt Hồng Liệt thầm hạ quyết tâm trong lòng, bất kể dùng cách nàocũng phải đưa gã em trai như ngựa hoang của mình vào Hắc Vân kị, đi theo Lâu Dự chiến đấu.

Lúc Thác Bạt Hồng Đạt chạy tới thì bên này đang chém giết hỗn loạn. Cácxạ thủ trọng tiễn mặc dù tử thương nặng nề nhưng vẫn dựa vào nơi hiểmyếu để chống lại với ý chí mạnh mẽ.

Thác Bạt Hồng Đạt xông vào chiến trường, tìm được Thác Bạt Hồng Liệt,gọi một tiếng anh trai, không phân bua gì nhét một thứ đầm đìa máu vàotay Thác Bạt Hồng Liệt, sau đó không nói một lời, vung hắc thiết đại đao lao vào vòng chiến.

Thác Bạt Hồng Liệt dở khóc dở cười nhìn thứ đó, trên mắt Hồng Tam Hỉ còn cắm một mũi tên, nửa con mắt đầm đìa máu mở to dữ dằn, đã chết mà nhìnvẫn rất sống động.

Biết người này chính là thủ lĩnh quân địch theo lời Lâu Dự, Thác BạtHồng Liệt mừng rỡ trong lòng, lập tức tóm tóc thủ cấp giơ lên cao, hétlớn: "Tướng địch đã chết, các dũng sĩ Sơn Dương, thời khắc báo thù chothân nhân đã đến, giết!"

Rừng núi hoang vắng, tiếng hét của hắn rất lớn, tiếng vọng vang mãi trong khe núi, lọt vào tai chấn động tinh thần.

Các xạ thủ trọng tiễn mới mất đội trưởng, lại thấy trưởng quan cao nhấtbị bêu đầu tàn nhẫn, quân tâm lập tức tan rã, không còn ý chí chi tâm mà chạy trốn tán loạn trong rừng, cố gắng tìm đường sống.

Giặc cùng đường chớ đuổi, Thác Bạt Hồng Liệt không hề có kiên nhẫn chơitrò mèo vờn chuột với đám tàn binh này. Theo lời Lâu Dự thì chính là quá mất thời gian và tinh lực.

Trong rừng đã có các loại cạm bẫy chăm sóc, còn những kẻ tránh được bẫyrập cũng không thể thở phào nhẹ nhõm, vì trong kế hoạch của Lâu Dự còncó hậu chiêu.

Thác Bạt Hồng Liệt cười lạnh, lấy một mũi tên lệnh dùng trong quân độicủa Hắc Vân kị ra, kéo ngòi nổ. Tên lệnh mang tiếng rít bay lên, giữakhông trung nổ ra một đóa hoa màu sáng bạc...

Cửa núi Tuyết Phong, Lưu Chinh đợi nóng ruột nóng gan, tinh thần suykiệt, khóc không ra nước mắt. Mấy ngày qua hắn vẫn qua lại vô số lầntrước cửa núi như một quả lắc đồng hồ không biết mệt. Lúc này nhìn thấyđoá hoa sáng bạc quen thuộc bay lên trên trời, Lưu Chinh chấn động, nhưgà chọi say đòn, nhảy cao ba thước, đỏ mặt gào to: "Thế tử đã thànhcông! Các anh em, lên ngựa! Chặn hết các lối ra! Giết con bà chúngnó..."

Ngoài núi Tuyết Phong, dù không phải đêm trăng tối gió cao, lại là ngày giết người phóng hỏa.

Truyện full

  • Phù Du
    Phù Du

    Bạn đang đọc truyện Phù Du của tác giả Dã Dữ Man. 003 là một quái vật, bởi vì đây là sản phẩm của phòng thí nghiệm, một nơi mà nhân...

  • Vừa Là Sếp, Vừa Là Chồng Tôi
    Vừa Là Sếp, Vừa Là Chồng Tôi

    Tác giả: 一枚云朵Tớ sẽ để xưng hô theo tuyến cảm xúc của các nhân vật!- -------------------------------------Văn ánTôi cưới một người đàn...

  • Giỏi Cởi Quần Áo Người Khác
    Giỏi Cởi Quần Áo Người Khác

    Tên hán việt: Thiện giải nhân yTác giả: Vô Thụ 无树Tags: Hiện đại, song tính, cao H, vườn trường, NTR, NP, mặt người dạ thú học bá công +...

  • Lộ Nhân
    Lộ Nhân

    Thể loại: Cường công, trung khuyển thụ, cổ trang giang hồ, 1x1, ngược luyến tình thâm, HE.Editor: Ykinari"Lộ Tinh Thiên đang tìm kho...

  • Giáo Chủ Đại Nhân, Tha Thứ Ta
    Giáo Chủ Đại Nhân, Tha Thứ Ta

    Thể Loại: đam mỹ, nhất thụ nhất công, lạnh lùng băng sơn công x nhan khống gian xảo thụSố Chương: 13Ở Bái Tứ Giáo thì Cổ Tịch Vân là...

  • Vòng Vây Luyến Ái
    Vòng Vây Luyến Ái

    Nam chính:Lãnh MạcNữ chính: Giang Ngữ Hân Người thanh niên ngồi trên ghế, hai chân bắt chéo, trong tay là ly rượu vang đỏ sóng sánh màu...

  • Giáo Chủ Ma Giáo Có Lúm Đồng Tiền
    Giáo Chủ Ma Giáo Có Lúm Đồng Tiền

    Tựa gốc: Ma giáo giáo chủ tha hữu cá tửu oaThể loại: Giang hồ ân oán, tình hữu độc chung, cổ đại không tưởng, chủ thụ, giả heo ăn lão...

  • Nữ Phụ Bỏ Chồng
    Nữ Phụ Bỏ Chồng

    [Tác giả Mèo A Mao Huỳnh Mai -- Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Phụ ]Truyện Nữ Phụ Bỏ Chồng của tác giả Mèo A Mao Huỳnh Mai kể về...

  • Sư Tôn, Người Về Rồi...
    Sư Tôn, Người Về Rồi...

    Bạn đang đọc truyện Sư Tôn, Người Về Rồi... của tác giả Linh Lan Hoa. Trong tối, là người đứng đầu của tổ chức Tử Thần - đứng đầu thế...

  • Báo Thủ Xuyên Không
    Báo Thủ Xuyên Không

    [TRUYỆN NGẮN] BÁO THỦ XUYÊN KHÔNGTác giả: 海的鸽子Edit: Ryan______________Giới thiệu truyện:Tôi xuyên vào cơ thể của một nữ sinh bị bạo lực...

  • Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi
    Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

    Truyện kể về Thẩm Xuân Hinh mang thai con của Phó Thắng Nam nhưng lại chỉ nhận được ánh mắt lạnh lùng, cử chỉ thô lỗ của anh. Suốt đời...

  • Xuyên Nhanh Sau Khi Bị Đại Lão Cố Chấp Coi Trọng
    Xuyên Nhanh Sau Khi Bị Đại Lão Cố Chấp Coi Trọng

    "Cậu ấy thật đẹp, cậu ấy phải là của tôi."Mỗi người đều sẽ hướng đến sự thuần khiết, dù là kẻ bẩn thỉu nhất.Những kẻ cố chấp, học giỏi...

  • Tứ Phương
    Tứ Phương

    Thể loại: Cổ trang, huynh đệ, quốc gia tranh đấu, 1x1, mỹ công mỹ thụ, thụ truy công, đế vương thụ, HEThuộc tính:Trầm tĩnh tà mị mỹ...

  • Này Anh! Chịu Trách Nhiệm Đi!
    Này Anh! Chịu Trách Nhiệm Đi!

    Thể loại: danmei, ABO, lạnh lùng ôn nhu công x tiểu bạch dương quang thụ, đô thị tình duyên, trước ngược sau ngọt, He.Nhân vật chính:...

  • Livestream Nhà Ma, Tôi Thực Sự Gặp Ma Rồi!
    Livestream Nhà Ma, Tôi Thực Sự Gặp Ma Rồi!

    Tác giả: 庄小白Thể loại: Đô Thị, Không CP, Kinh Dị, Linh Dị, Hiện Đại, Phương Đông, Hư Cấu Kỳ ẢoTeam dịch: Mộc Mộc Thích Mùa XuânGiới...