Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 16

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Phía sau thuần mãtrường chính là chuồng ngựa, một ngôi nhà xây bằng gạch mộc lợp cỏ tranh là nơi những người chăn ngựa chứa cỏ khô, lúc này một tiếng chửi bới từ trong nhà truyền ra: "Con bà nó chứ, thằng sói con này, mày ăn hay lànhịn nào?"

Rầm một tiếng, một cái bát bị ném vào góc tường, cơm trong bát văng khắp mặt đất.

Triệu Vô Cực xanh mặt. Thế tử đã dặn dò không được để đói, nhưng con sói connày hung ác lắm, có vẻ như định tuyệt thực, sống chết không chịu cúiđầu. Theo tính hắn thì trường hợp này phải trói lại đổ cơm vào mồm,nhưng thế tử lại nói không được trói, chuyện này biết phải làm thế nào?

Thấy Triệu hiệu úy xanh mặt, đi tới đi lui bó tay hết cách, đám người TrịnhHải Long, Vương Quý, Phùng Mãnh đưa mắt nhìn nhau. Đánh trận thì đã quen rồi, dỗ trẻ con lại là lần đầu nhìn thấy. Giằng co bao nhiêu canh giờ,đứa trẻ lem luốc này thật là có khí phách, mềm cứng không nghe, làm chomột đám quan binh rất khó xử.

Loan Loan ngồi trong góc tường,dưới chân đeo xiềng xích, hai tay lại được tự do. Bất kể rơm rạ, gỗ, sắt hay bùn, cô bé vớ được thứ gì liền ném thẳng thứ đó về phía Triệu VôCực mà không cần biết có trúng hay không.

Không biết mình đã làmgì mà lại gặp phải con sói con này, Triệu Vô Cực chật vật né tránh, gạtmột cọng rơm trên đầu xuống, nổi giận đùng đùng, mắt trợn tròn nhưchuông đồng: "Mày không ăn thì tao sẽ nướng con báo đen đó lên ăn".

Dứt lời hắn làm bộ xoay người định đi. Loan Loan nghe vậy cuống lên như mèo bị giẫm phải đuôi, nổi giận gầm lên một tiếng, nhảy bật lên xông tới.Trong lúc cuống quýt Loan Loan cũng quên cả các chiêu số mà dùng đến vũkhí nguyên thủy nhất, tóm lấy tay Triệu Vô Cực, nhe răng ra cắn.

Loan Loan người nhỏ nhưng sức rất lớn, vừa cắn đã lập tức thấy máu.

Triệu Vô Cực đau quá kêu lên, cánh tay hất mạnh khiến thân hình nhỏ nhắn củaLoan Loan bay ra ngoài. Tiếng xiềng xích leng keng, Loan Loan nặng nềngã xuống đất làm bay lên một đám bụi.

Loan Loan lau máu trênkhóe miệng, nhe răng nhếch miệng bò lên, hung dữ trợn mắt nhìn Triệu VôCực, lại tiếp tục quên mình lao tới lần nữa.

"Còn nữa à?" TriệuVô Cực không ngờ con sói con này lại hoang dại như vậy, dáng vẻ như thểda dày không sợ đau. Tính tàn nhẫn sát phạt của hắn cũng bị kích thích,những con ngựa bất kham nhất trong quân bố cũng có thể thuần phục, chẳng lẽ lại không thuần phục được con sói con này?

Hiển nhiên TriệuVô Cực cố tình quên chuyện gặp phải với con ngựa đỏ tía, quyết định chocon sói con này một bài học. Thấy Loan Loan xông tới lần nữa, hắn vungmột chưởng đánh thẳng tới người cô bé.

Dưới chân Loan Loan cóxiềng xích nặng nề, người không thể nào chuyển động linh hoạt, khôngtránh được một chưởng này. Nếu như bị đánh trúng, kết cục răng gãy máuchảy là khó tránh khỏi.

"Anh Triệu..." Vương Quý có chút không đành lòng, vừa định lên tiếng can ngăn lại nghe thấy một mệnh lệnh trong trẻo.

"Dừng tay!"

Một bàn tay tóm chặt cổ tay Triệu Vô Cực, sau đó người nọ lại đưa tay đỡđứa bé lao tới, thuận thế ôm lấy, khéo léo xoay người bảo vệ đứa bétrong lòng.

"Người nào cản ta?" Triệu Vô Cực nổi giận đùng đùng quay lại, vừa nhìn thấy người này đã xẹp xuống như quả bóng bị châm kim.

Lâu Dự ôm đứa bé, lạnh lùng liếc nhìn. Chỉ một ánh mắt đã khiến Triệu Vô Cực cực kì ngượng ngùng khó xử.

Triệu Vô Cực đỏ mặt lên, gãi đầu nói ngập ngừng: "Tướng... tướng quân, nókhông chịu ăn, ném mấy bát cơm, còn ném người khác. Thuộc hạ... thuộc hạ chỉ dạy cho nó một bài học..."

Lưu Chinh trừng mắt nhìn hắn:"Triệu Vô Cực, đầu ngươi chứa toàn bã đậu à? Sức mạnh của ngươi thế nào? Một chưởng này đánh trúng thì thằng tiểu quỷ này không bị ngươi đánhtàn phế mới lạ".

Nhìn dấu răng in hằn trên tay mình, vết thươngđầm đìa máu tươi, Triệu Vô Cực khóc không ra nước mắt. Tướng quân ơi,lão Lưu ơi, thằng tiểu quỷ này đâu phải trẻ con bình thường? Nó là mộtcon sói hoang dã đến mức không thể hoang dã hơn được nữa. Các vị chỉnhìn thấy ta đánh nó, tại sao không không thấy lúc nó cắn ta?

BịLâu Dự ôm lấy, Loan Loan vẫn không phục vừa cắn vừa đá như một con thúnhỏ nổi điên. Đang liều mạng vùng vẫy, đột nhiên thấy trong miệng ngònngọt, Lâu Dự đã nhét thứ gì đó vào miệng cô bé, ngọt ngào thơm ngát.Loan Loan lập tức dừng lại không vùng vẫy nữa, bắt đầu nhai thứ trongmiệng, chỉ cảm thấy thơm mềm ngọt ngào, vào miệng là tan, cực kì ngonmiệng.

Đời này cô bé đã ăn rất nhiều cháo gà rừng, thỏ nướng chim nướng cũng đã ăn không ít, nhưng đã bao giờ được ăn loại bánh ngọt được làm một cách tinh tế như thế này?

Ăn hết một miếng bánh, LoanLoan đưa lưỡi liếm hết vụn bánh dính quanh miệng, sau đó nhìn chằm chằmchiếc bánh ngọt trên tay Lâu Dự, hai mắt đăm đăm.

Loan Loan cònchưa lớn, chỉ cao đến ngang ngực Lâu Dự. Lâu Dự bẻ một miếng bánh hoaquế, nửa ngồi xuống, nhìn vẻ mặt đứa bé, trong lòng cười thầm, ngoàimiệng lại nói bình thản: "Ngon không?"

Loan Loan không nhịn được nuốt nước miếng một cái, nhìn chiếc bánh ngọt chằm chằm, không nói gì.

"Từ bây giờ, ngươi trả lời một câu hỏi của ta sẽ có thể ăn một miếng". Lâu Dự đung đưa chiếc bánh dụ dỗ trẻ con.

Loan Loan nhìn vị tướng quân lừa chết người không đền mạng này, lại nhìnchiếc bánh ngọt trong tay chàng, ánh mắt chuyển qua chuyển lại giữangười đàn ông đẹp đến mức khó đỡ và chiếc bánh ngọt ngon đến mức khó đỡ, do dự một hồi lâu, nuốt vô số nước miếng, cuối cùng gật đầu.

Triệu Vô Cực và Lưu Chinh nhất tề há hốc mồm, đã quen nhìn thế tử điện hạ sát phạt máu lửa, không ngờ chàng lại có tài dỗ trẻ con như vậy, đúng làlàm mọi người không thể không phục.

Lâu Dự cười tủm tỉm nhét mộtmiếng bánh ngọt vào miệng đứa bé: "Tiểu quỷ, nghe khẩu âm của ngươi thìlà người nước Lương. Ngươi tên là gì?"

"Tôi... Tôi không phải là tiểu quỷ, tôi tên là Loan Loan".

Loan Loan ăn bánh ngọt, vất vả mở miệng, uốn lưỡi, không dễ gì nói ra được một câu liền mạch.

"A". Lâu Dự khẽ nhướng mày: "Loan Loan trong minh nguyệt loan loan, trăng sáng cong cong?"

"Không phải, Loan là cong, trong câu thà cong không gãy". Sau khi nói mấy câu, cuối cùng Loan Loan cũng tìm lại được cảm giác nói chuyện, ngôn ngữ trở nên lưu loát hơn nhiều.

"Nghe có vẻ hay đấy. Người ta thường nói thà gãy không cong, ngươi lại thà cong không gãy, ai đặt tên chongươi?" Lâu Dự hứng thú.

Loan Loan nhìn chằm chằm chiếc bánh, không lên tiếng.

Lâu Dự rất biết điều lại nhét một miếng bánh vào miệng Loan Loan.

Loan Loan hả lòng hả dạ ăn bánh ngọt, hai mắt long lanh, giọng nói lanhlảnh: "Tía nói thà gãy không cong thì có gì tốt, một thanh đao tốt bịgãy chỉ còn là sắt vụn, một người chết rồi sẽ không còn là gì nữa, chonên tía dặn tôi thà cong không gãy, bất kể thế nào cũng phải nghĩ mọibiện pháp để sống tử tế".

Từ nhỏ đến giờ Loan Loan chưa bao giờđược ăn đồ ngon, vẻ mặt tươi cười, cảm thấy miệng lưỡi thơm ngọt đếntrong lòng, vị ngọt đó hòa tan những căm phẫn và tức giận, vị tướng quân trẻ tuổi trước mắt cũng vừa mắt hơn rất nhiều, vì vậy cô bé nhắc lạilời của tía lưu loát như học thuộc lòng.

Nhìn đôi mắt sáng ngờitrong suốt của Loan Loan, Triệu Vô Cực trợn mắt há mồm, cực kì hối hận.Tiểu quỷ thối, nếu biết ngươi thích ăn như vậy thì ta đã ta đã mang cảmâm gà nướng trong bếp đến cho ngươi rồi, cũng đã không bị ngươi cắn một miếng.

Triệu Vô Cực không biết Loan Loan dẫn theo một ngựa mộtbáo đã xưng bá nhiều năm rung trời chuyển đất trên thảo nguyên Dã Tâynày, gặp gà giết gà, gặp thỏ giết thỏ, khiến các loại động vật vừa nghethấy đã mất mật, có món dân dã nào chưa từng ăn? Đương nhiên Loan Loankhông hề thích gà nướng, nếu hắn bưng một mâm gà nướng đến thật thì cũng khó tránh khỏi lại bị cắn một miếng.

Lâu Dự gật đầu, cảm thấytía của tên tiểu quỷ này đúng là một người thú vị, lời nói rất có lí.Chàng thưởng thêm một miếng bánh hoa quế rất hào phóng, hỏi: "Tía ngươiđâu?"

Loan Loan nhớ tới Dung Diễn, sắc mặt lập tức thay đổi. Côbé cúi đầu, tay cầm miếng bánh hoa quế nhưng lại không cho vào miệng,nước mắt rưng rưng trong viền mắt, một hồi sau mới rơi xuống.

Lâu Dự thấy vậy cũng đã đoán được câu trả lời. Chàng không còn vặn hỏi nữa, đưa nốt phần bánh hoa quế trong tay cho Loan Loan, nói: "Muốn ăn thứngon hơn bánh hoa quế một trăm lần không?"

Loan Loan ngẩng đầu lên, hai mắt ngấn lệ, nghĩ đến vị ngon của bánh hoa quế, gật đầu như đập tỏi không hề do dự.

Thấy đứa bé trên mặt ướt nước mắt, gật đầu nhanh chóng và kiên nghị hoàntoàn không thua lúc liều mạng với Triệu Vô Cực vừa rồi, Lưu Chinh thầmbuồn cười, đúng là một thằng nhóc tham ăn trăm năm hiếm gặp.

LâuDự gật đầu, tiếp tục đầu độc: "Có muốn ở lại không? Ở lại chỗ này củata, tất cả các món ngon trong thiên hạ, ngươi muốn ăn gì cứ việc".

Loan Loan lau nước mắt trên mặt, đôi mắt tròn như nai con nhìn Lâu Dự nửa tin nửa ngờ.

Lâu Dự cảm thấy ánh mắt sáng ngời đó như nước suối mát lạnh chảy qua, khiến trong lòng chàng thoáng chốc trở nên thư thái, nét cười bên khóe miệngdần trở nên rõ ràng: "Ngươi không tin à?"

Loan Loan lắc đầu như trống lắc: "Lần trước ông nói mà không giữ lời, tôi không tin ông".

Lâu Dự thoáng nhìn trời, mím môi than thở: "Được rồi, ta thề, tất cả cácmón ngon trên đời này, chỉ cần Loan Loan muốn ăn, ta nhất định sẽ đểLoan Loan được ăn".

Tía nói thề là rất quan trọng, đặc biệt làđàn ông một khi thề sẽ không dễ dàng làm trái lời. Loan Loan chung quyvẫn còn tâm tính trẻ con, bị đồ ăn ngon lành mê hoặc, lại nghe thấy LâuDự thề nên đã động lòng. Ngày ngày có thể ăn những thứ ngon như vậy, rõràng tốt hơn nhiều so với săn thỏ trên thảo nguyên hoang mạc. Nếu vịtướng quân trẻ tuổi này không giữ lời thì mình lại chạy là xong. Vớikhinh công của mình, nếu lén chạy đi thì ai có thể ngăn được?

Vô số suy nghĩ chạy qua trong đầu Loan Loan, đến lúc đã nghĩ rõ ràng, cô bé vui sướng gật đầu.

Nhìn hai mắt tiểu quỷ đảo quanh không ngừng, sau đó bất giác lộ ra ánh mắt xảo quyệt, Lâu Dự cảm thấy rất thú vị.

Trên chiến trường luôn luôn thiếu nhân tài thám báo. Tinh binh dễ thấy, thám báo khó tìm, tiểu quỷ này khinh công rất tuyệt, bản lĩnh thuần ngựakhông hề bình thường, ánh mắt sáng ngời, linh hoạt hơn người, là mộtviên ngọc thô trời sinh. Chỉ cần được rèn luyện, sau này tiểu quỷ sẽ làmột người xuất sắc của thám báo doanh.

Lúc này thế tử Lăng Namvương đang toàn tâm toàn ý tuyển chọn binh lính không hề biết rằng lờithề hôm nay sẽ trở thành tiếc nuối đau đớn nhất của chàng, cho đến cuốiđời cũng không được giải thoát.

Truyện full

  • Phù Du
    Phù Du

    Bạn đang đọc truyện Phù Du của tác giả Dã Dữ Man. 003 là một quái vật, bởi vì đây là sản phẩm của phòng thí nghiệm, một nơi mà nhân...

  • Vừa Là Sếp, Vừa Là Chồng Tôi
    Vừa Là Sếp, Vừa Là Chồng Tôi

    Tác giả: 一枚云朵Tớ sẽ để xưng hô theo tuyến cảm xúc của các nhân vật!- -------------------------------------Văn ánTôi cưới một người đàn...

  • Giỏi Cởi Quần Áo Người Khác
    Giỏi Cởi Quần Áo Người Khác

    Tên hán việt: Thiện giải nhân yTác giả: Vô Thụ 无树Tags: Hiện đại, song tính, cao H, vườn trường, NTR, NP, mặt người dạ thú học bá công +...

  • Lộ Nhân
    Lộ Nhân

    Thể loại: Cường công, trung khuyển thụ, cổ trang giang hồ, 1x1, ngược luyến tình thâm, HE.Editor: Ykinari"Lộ Tinh Thiên đang tìm kho...

  • Giáo Chủ Đại Nhân, Tha Thứ Ta
    Giáo Chủ Đại Nhân, Tha Thứ Ta

    Thể Loại: đam mỹ, nhất thụ nhất công, lạnh lùng băng sơn công x nhan khống gian xảo thụSố Chương: 13Ở Bái Tứ Giáo thì Cổ Tịch Vân là...

  • Vòng Vây Luyến Ái
    Vòng Vây Luyến Ái

    Nam chính:Lãnh MạcNữ chính: Giang Ngữ Hân Người thanh niên ngồi trên ghế, hai chân bắt chéo, trong tay là ly rượu vang đỏ sóng sánh màu...

  • Giáo Chủ Ma Giáo Có Lúm Đồng Tiền
    Giáo Chủ Ma Giáo Có Lúm Đồng Tiền

    Tựa gốc: Ma giáo giáo chủ tha hữu cá tửu oaThể loại: Giang hồ ân oán, tình hữu độc chung, cổ đại không tưởng, chủ thụ, giả heo ăn lão...

  • Nữ Phụ Bỏ Chồng
    Nữ Phụ Bỏ Chồng

    [Tác giả Mèo A Mao Huỳnh Mai -- Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Phụ ]Truyện Nữ Phụ Bỏ Chồng của tác giả Mèo A Mao Huỳnh Mai kể về...

  • Sư Tôn, Người Về Rồi...
    Sư Tôn, Người Về Rồi...

    Bạn đang đọc truyện Sư Tôn, Người Về Rồi... của tác giả Linh Lan Hoa. Trong tối, là người đứng đầu của tổ chức Tử Thần - đứng đầu thế...

  • Báo Thủ Xuyên Không
    Báo Thủ Xuyên Không

    [TRUYỆN NGẮN] BÁO THỦ XUYÊN KHÔNGTác giả: 海的鸽子Edit: Ryan______________Giới thiệu truyện:Tôi xuyên vào cơ thể của một nữ sinh bị bạo lực...

  • Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi
    Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

    Truyện kể về Thẩm Xuân Hinh mang thai con của Phó Thắng Nam nhưng lại chỉ nhận được ánh mắt lạnh lùng, cử chỉ thô lỗ của anh. Suốt đời...

  • Xuyên Nhanh Sau Khi Bị Đại Lão Cố Chấp Coi Trọng
    Xuyên Nhanh Sau Khi Bị Đại Lão Cố Chấp Coi Trọng

    "Cậu ấy thật đẹp, cậu ấy phải là của tôi."Mỗi người đều sẽ hướng đến sự thuần khiết, dù là kẻ bẩn thỉu nhất.Những kẻ cố chấp, học giỏi...

  • Tứ Phương
    Tứ Phương

    Thể loại: Cổ trang, huynh đệ, quốc gia tranh đấu, 1x1, mỹ công mỹ thụ, thụ truy công, đế vương thụ, HEThuộc tính:Trầm tĩnh tà mị mỹ...

  • Này Anh! Chịu Trách Nhiệm Đi!
    Này Anh! Chịu Trách Nhiệm Đi!

    Thể loại: danmei, ABO, lạnh lùng ôn nhu công x tiểu bạch dương quang thụ, đô thị tình duyên, trước ngược sau ngọt, He.Nhân vật chính:...

  • Livestream Nhà Ma, Tôi Thực Sự Gặp Ma Rồi!
    Livestream Nhà Ma, Tôi Thực Sự Gặp Ma Rồi!

    Tác giả: 庄小白Thể loại: Đô Thị, Không CP, Kinh Dị, Linh Dị, Hiện Đại, Phương Đông, Hư Cấu Kỳ ẢoTeam dịch: Mộc Mộc Thích Mùa XuânGiới...