Thợ Săn Muốn Sống Ẩn Dật

Chương 290

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Vroom.

Động cơ gầm lên như tiếng sấm. Cha Eui-jae lao lên không trung tính đáp xuống một cách điêu luyện nhưng mà không hề thành công.

Tại sao ở đây lại không có tòa nhà cao tầng nào nhỉ?

Hít một hơi thật sâu, Cha Eui-jae vô thức bật dậy và chạy hết tốc lực. Nhưng…

…Mình đang chạy đến đâu vậy?

Thực ra chẳng có nơi nào để đi. Lựa chọn tốt nhất có lẽ là Hong Ye-seong, nhưng Jirisan thì quá xa, và anh không biết đường. Nếu vào một ngục tối hay Vết nứt, chỉ có thể Sa-young sẽ đợi anh ở lối ra.

Mình không thể làm thế với Sa-young.

Hình ảnh Sa-young đứng bên bờ biển hiện lên trong đầu anh. Anh không muốn nhìn thấy cảnh tượng đó lần nữa. Và thế là cuộc đua không mục tiêu bắt đầu. Một người chạy bằng chân, người kia trên một phương tiện hai bánh—có thể là Môtô. Dù điều kiện không công bằng, nhưng khoảng cách giữa họ vẫn không dễ dàng thu hẹp.

Khi Cha Eui-jae chạy theo bất cứ đâu mà đôi chân dẫn lối, tiếng động cơ ầm ầm vẫn vang lên phía sau. Anh quay lại và hét lên, chỉ tay về phía đó.

“Này! Em không có giấy phép à? Em nghĩ mình có thể lái nó thế à?”

Giữa tiếng ầm ào của động cơ, một giọng nói thoải mái vang lên.

“Vậy thì sao? Dù sao thì đây cũng chỉ là một thế giới của những ký ức mà thôi.”

Thật sự là một tay lái không có giấy phép! Cha Eui-jae, người tự hào về lối sống tuân thủ pháp luật của mình, trừng mắt nhìn.

“Tên khốn này thậm chí còn không sợ luật pháp. Em muốn anh báo cáo em sao? Anh sẽ nhờ Jung Bin bắt em đó!”

“Anh nghĩ em không muốn có giấy phép à? Tất cả các trung tâm kiểm tra đã bị tàn phá rồi. Dù em có muốn, em cũng không thể lấy được đâu.”

“Ồ.”

Anh không nghĩ đến điều đó. Cha Eui-jae ngượng ngùng hạ tay chỉ tay xuống. Sa-young càu nhàu to đủ để anh nghe thấy.

“Tại sao vẫn còn trung tâm kiểm tra? Mọi con đường đều bị Trắng Xoá phá hủy rồi. Anh suy nghĩ chút đi hyung.”

“Bớt nói linh tinh đi. Ai dạy em lái xe máy vậy?”

“Honeybee.”

“Vậy chiếc xe này của ai?”

“Của Honeybee.”

“Em ăn cắp à?”

“Không, em mượn thôi. Chỉ một lúc thôi mà.”

Vậy là chiếc xe máy quý giá của Honeybee vẫn còn sống sót trong thế giới đổ nát này. Cha Eui-jae siết chặt cây giáo. Nếu anh làm hỏng con đường một chút, có lẽ Sa-young sẽ không đuổi kịp được anh. Biết đâu anh có thể tạo ra một cái hố lớn để chặn hắn lại.

Nhưng ý nghĩ về việc Sa-young có thể bị thương khiến anh dừng lại. Cha Eui-jae bỏ qua ý định đó và từ từ thả lỏng tay khỏi cây giáo. Sa-young, vẫn tiếp tục đuổi theo anh trên chiếc xe máy, lại lên tiếng.

“Sao anh không dừng lại đi? Em đã hỏi hết tất cả những câu hỏi rồi mà.”

Cậu sẽ dừng lại nếu là tôi à? Cha Eui-jae không đáp, vẫn tiếp tục chạy. Sa-young, có vẻ như không biết mệt, tiếp tục nói.

“Sao anh cứ chạy trốn thế?”

Cậu không chạy sao? Cha Eui-jae liếc nhìn các con số đỏ đang đếm ngược. Khi cái chết đến gần hơn, J càng ít dành thời gian bên Sa-young. Trong những khoảnh khắc cuối cùng, anh đã bịa ra vô số lý do để xa lánh.

Lý do thì đơn giản.

Vì tình cảm sẽ nảy sinh. Và tất cả những nỗ lực để buông bỏ sẽ chẳng có ý nghĩa gì.

Âm thanh của động cơ ngày càng lớn hơn. Sa-young dường như đang tăng tốc. Khi Cha Eui-jae chuẩn bị nhảy lên và vung cây giáo, một luồng sát khí lạnh lẽo đột ngột làm tê liệt sống lưng anh. Không khí xung quanh anh như đóng băng lại. Cha Eui-jae dừng lại, cơ thể căng cứng sẵn sàng.

Sát khí?

Sát khí mạnh đến mức có thể khiến cả những Người thức tỉnh lâu năm cũng phải gục ngã. Cha Eui-jae bật cười khô khan, không thể che giấu sự ngạc nhiên của mình. Anh quay lại.

“Ê, em vừa nhắm sát khí vào anh à?”

Sa-young trả lời một cách thờ ơ, giọng không hề tỏ ra hối lỗi.

“Ồ… vậy là anh cảm nhận được à? Em nghĩ anh sẽ  dễ bỏ qua nếu nhẹ nhàng hơn, nên em tăng cường một chút.”

“Em dám nhắm sát khí vào hyung sao? Đó là cách anh dạy em à?”

Khi Cha Eui-jae quay lại để mắng cậu, Sa-young đã nhanh chóng nắm lấy cơ hội tăng tốc và kéo ngang qua anh. "Rít." Tiếng lốp xe ma sát với mặt đường, và Sa-young vươn tay ra, quấn chặt tay quanh hông Cha Eui-jae và kéo anh lại gần.

“Xin lỗi nhé. Có lẽ em đã không được dạy dỗ đúng cách.”

“Gì cơ?”

“Aii bảo anh bỏ chạy cơ chứ?”

Cánh tay của Sa-young siết chặt quanh hông Cha Eui-jae. Một vật tròn và lạnh chạm vào xương bả vai của Cha Eui-jae—chắc hẳn đó là mũ bảo hiểm của Sa-young. Ít nhất hắn có vẻ còn đủ sáng suốt khi mà còn nhớ đội mũ bảo hiểm

Một tiếng thở dài sâu vang lên từ phía sau.

“Hyung…”

"......"

Cha Eui-jae bắt đầu cố gắng gỡ tay của Sa-young ra, nhưng rồi lại bỏ cuộc. Đã lâu lắm rồi anh không cảm nhận

được sự ấm áp, dù thực ra cũng không phải là lâu lắm. Khi Cha Eui-jae im lặng trong vòng tay của Sa-young,

tiếng gầm của động cơ xe máy dừng lại, và những rung động cũng ngừng hẳn.

Cha Eui-jae đảo mắt qua lại, anh không nhìn thấy gì và cũng không biết phải nói gì nữa. Cảm giác như có ai đó

đổ sơn trắng vào đầu anh, làm tê liệt hết tất cả suy nghĩ.

Cuối cùng, những lời duy nhất anh có thể thốt ra lại là:

“…Em chạy theo đến đây làm gì?”

“…Cái gì cơ?”

Sa-young siết chặt hơn nữa. Cha Eui-jae có thể nghe thấy tiếng nghiến răng. Ah, đó không phải là câu hỏi đúng. Cha Eui-jae cắn chặt lưỡi khi tay Sa-young siết lại mép áo anh.

Rắc. Tiếng xương khớp tay của Sa-young nứt ra rõ ràng trong không gian.

"Sau tất cả những gì anh đã làm… anh lại hỏi em tại sao em chạy theo?"

"Ê, em nói cái gì thế về ‘tất cả những gì anh đã làm’ là sao—"

"Chẳng lẽ anh không nhận ra sao? anh đã phớt lờ em dù em gọi bao nhiêu lần, bỏ đi không quay đầu lại, và giờ anh lại hỏi em tại sao em làm vậy?"

"......"

"Đúng rồi. Chắc anh muốn thấy em chạy theo anh như một con chó. Vậy là em đi theo. Anh vui không? Anh thích không?"

Cha Eui-jae không nói gì. Anh không thể phủ nhận việc mình đã cố tình phớt lờ những tiếng gọi của Sa-young.

Tất nhiên, điều đó cũng không dễ dàng gì đối với anh.

Anh đã phải tự kiềm chế không quay lại hay ý muốn chậm  lại bước chân vô số lần. Nếu không có khả năng Poker Face, anh đã sớm từ bỏ rồi.

Cha Eui-jae nhận ra mình đã tự đào hố cho mình, và giờ hố ấy lại sâu thêm một mét. Sa-young không có ý định buông tha anh.

Sa-young khẽ đụng nhẹ vào xương bả vai của Cha Eui-jae bằng chiếc mũ bảo hiểm.

"Vậy anh không muốn nói cho em biết anh đang tính làm gì sao? Ý định thật sự của anh là gì?"

"Ý định á? Anh chỉ đang hoàn thành vai trò của mình thôi."

"Ah... em hiểu rồi."

Giọng nói của Sa-young trở nên lạnh lùng. Hai cánh tay, vốn đã ôm chặt lấy eo Cha Eui-jae, bỗng nhiên buông ra. Cha Eui-jae quay lại nhìn, tay vô thức chạm vào eo trống không của mình. Dù thị giác anh vẫn còn mờ mịt, nhưng anh có thể nhận ra hình dáng của Sa-young đang ngồi trên xe, một chân đặt xuống đất. Những ngọn lửa tím bao quanh cậu ấy lúc này bập bùng, nhấp nháy không đều.

"Chắc anh nghĩ em không biết gì phải không?"

"......"

"Xin lỗi làm anh thất vọng, nhưng có lẽ em biết nhiều hơn anh đấy."

"Vậy em biết gì?"

Sa-young khẽ chạm vào một vật gì đó bằng ngón tay. (đầu)

"Biết anh đã đi đâu, làm gì, ăn gì, ngủ bao lâu trước khi anh chết ở thế giới này _ ở đây"

"…Đó là… quá nhiều rồi."

Thực ra, chẳng khác gì theo dõi anh, phải không?

Cha Eui-jae chỉ nuốt xuống những lời này mà không thốt ra.

Cảm nhận được sự khó chịu của anh, Sa-young vội vã giải thích.

"Thật ra, không phải là ký ức của em. Là của người khác."

"Ô, ừ… được rồi."

"Dù sao..."

Âm thanh của vải da cọ vào nhau cho thấy Sa-young đã khoanh tay lại.

"Em đã so sánh mọi thứ, dù không muốn. Từ lúc anh phớt lờ em cho đến giờ, hành động của anh quá giống với những gì anh làm trước khi chết trong kí ức của em. Cả những dấu hiệu xuất hiện quanh anh cũng giống hệt."

"......"

"Điều đó có nghĩa là… anh sắp chết rồi."

Cha Eui-jae liếc nhìn những con số đỏ. Thời gian còn lại cứ thế trôi qua như cát qua khe tay.

Có lẽ Sa-young coi sự im lặng của anh là sự thừa nhận, vì cậu ấy thở dài thật dài.

"Giờ em mới hiểu tại sao Hong Ye-seong bảo cứ đợi."

Cha Eui-jae, trong lúc đó, cũng nhận ra lý do tại sao mình lại tìm mọi cách tránh Sa-young. Đó là vì mỗi giây phút nhìn cậu ấy, mỗi lời nói với nhau đều quá an ủi,làm tôi...

"Anh không muốn chết."

Suy nghĩ này thoát ra khỏi miệng anh trước khi anh kịp ngừng lại.

Miệng anh đắng ngắt. Cha Eui-jae liếm đôi môi khô nẻ, vết nứt trên môi làm anh nhói. Một vị tanh nhẹ của máu còn đọng lại. Anh cố gắng hình dung khuôn mặt của Sa-young trong đầu mình nhưng đành bỏ cuộc. Có lẽ việc mất đi thị giác lại là một điều may mắn.

Anh không bao giờ muốn thấy ánh nhìn trên khuôn mặt của Sa-young khi đang chứng kiến sự mất mát lần nữa.

Vào lúc đó, một bàn tay đeo găng tay da lạnh lẽo nhẹ nhàng nắm lấy tay anh. Cảm giác ấm áp mơ hồ từ dưới lớp da ấy truyền đến. Một ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve trên mu bàn tay anh.

"Em không hiểu. Tất cả những thứ anh hùng ấy—nghĩa vụ, trách nhiệm. Em không quan tâm đến Người Hùng J đâu. Em luôn muốn thấy Cha Cha Eui-jae nhiều hơn là J."

"......"

"Chỗ này chỉ là những ký ức còn sót lại... anh cứu sẽ chẳng thay đổi được gì đâu."

"......"

"Nhưng dù sao, nếu anh sẽ chết, nếu anh không thể tránh khỏi... "

Bàn tay nắm lấy anh siết lại, đau đớn. Sa-young kéo Cha Eui-jae lại gần. Cha Eui-jae không chống cự. Giọng nói điềm tĩnh của Sa-young thì thầm bên tai anh.

"Chết trước mặt em đi."

Truyện full

  • Tiếng Gọi Trái Tim
    Tiếng Gọi Trái Tim

    Truyện xoay quanh ba nhân vật chính: Ngân, Tuấn , Thảo. Ngân: Một cô bé con nhà nghèo, làm cái gì cũng không giỏi nhưng thất bại thì có...

  • Em Vì Anh Vượt Núi Băng Đèo
    Em Vì Anh Vượt Núi Băng Đèo

    Thể loại: Đam mỹ, 1x1, niên hạ, hiện đại, ấm áp, ngọt, hỗ sủng, chữa lành.Bản gốc: Hoàn 61 chương + 1 Phiên ngoạiEditor: Thích Ăn Dưa...

  • Khế Ước Phò Mã
    Khế Ước Phò Mã

    Giấc mộng lớn nhất của Cố Vân Cảnh chính là mỗi ngày xem sách thổi tiêu, làm người tiêu dao khoái hoạt. Tuy nhiên chưa kịp chuẩn bị,...

  • Bạn Trai Tôi Là Trùm Trường
    Bạn Trai Tôi Là Trùm Trường

    Bài tập cuối kỳ bị om, tôi ngồi xổm dưới ký túc xá nam khóc lóc.Lúc sau, trùm trường bịt tai đi ra."Đừng khóc nữa, cùng lắm thì ông đây...

  • Nương Tử, Vi Phu Bị Người Bắt Nạt
    Nương Tử, Vi Phu Bị Người Bắt Nạt

    Convert: Rich92 Số chương: 115 chương hoànEdit+Ebook: Tiểu Yêu XàTruyện Nương Tử Vi Phu Bị Người Bắt Nạt với cách kể chuyện thực làm...

  • Wrong Impression
    Wrong Impression

    Tên gốc: Thiết lập tính cách của đối phương không ổn lắm ( Nhân thiết của hắn không quá hành -他的人设不太行) (Tựa đề tiếng Anh lấy theo phiên...

  • Nhân Vi Tự Kỉ Hoạt
    Nhân Vi Tự Kỉ Hoạt

    Sống vì chính mìnhThể loại: Cổ đại, trọng sinh, gia đấu, nam biến nữ.Editor: Mòe. Bóe​*Note: Chắc nhiều bạn dị ứng với thể lại nam biến...

  • Chờ Khi Mưa Tạnh - Ngải Ngư
    Chờ Khi Mưa Tạnh - Ngải Ngư

    Tác giả: Ngải NgưThể loại: Hiện đại, tình cảm học đường, yêu thầm từ hai phía, chữa lành, HEĐộ dài: 24 chương + 5 NTGóc nhìn tác phẩm:...

  • Vạn Người Chỉ Yêu Em
    Vạn Người Chỉ Yêu Em

    Thể loại: Ngược - sủng - sắc. Cảnh báo: NC-17 Hắn yêu cô, cái yêu khác thường, hắn tỏ ra không ghen, thờ ơ, không quan tâm.Cô buồn,...

  • Điểm Xuất Phát Của Dũng Sĩ
    Điểm Xuất Phát Của Dũng Sĩ

    [Điểm Xuất Phát Của Dũng Sĩ]Tác giả: Lâm ĐóaThể loại: Cổ tích, chữa lành, nhẹ nhàng, truyện ngắn,…_Giới thiệu_Điểm kết thúc cuối cùng...

  • Anh Ấy Chỉ Thích Tôi
    Anh Ấy Chỉ Thích Tôi

    Văn án:Trọng sinh trở lại lớp 12 năm ấy, Lâm Nguyệt quyết định dấu đi một thân hào quang của mình, an tĩnh và trầm lặng, kiên định học...

  • Ly Dị Xong Bá Tổng Yêu Thế Thân
    Ly Dị Xong Bá Tổng Yêu Thế Thân

    Giới thiệu:Đời này chuyện liều lĩnh nhất Vệ Tiểu Thảo từng làm chính là vào thành phố chưa làm nên cơm cháo gì đã được một ông chủ lớn...

  • Thư Ký Trẻ Nóng Bỏng
    Thư Ký Trẻ Nóng Bỏng

    Cô là một cô thư ký nhỏ bé không hơn không kém, trước kia cô từng bị một người đàn ông phản bội.Người đàn ông đó thực...

  • Kế Hoạch Tinh Cầu
    Kế Hoạch Tinh Cầu

    Edit + Beta: YuugenCâu chuyện kể về những con người sống trên những tinh cầu ở tương lai, cũng có những cuộc hôn nhân nhằm liên kết...

  • 101 Mẩu Chuyện Của Đôi Ta
    101 Mẩu Chuyện Của Đôi Ta

    Tác giả: Xướng HuyềnEditor: Trà XanhSố chương: 36 chươngThể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Nhẹ nhàngVăn án:Đây là hồi ký của...