Thợ Săn Muốn Sống Ẩn Dật

Chương 284: Em muốn bổ não anh ra xem thử

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Những mảnh gỗ vụn bay tung tóe khi cột nhà gãy nát với tiếng rắc sắc lẹm. Lee Sa-young, giờ đang dùng tay giữ chặt chiếc cột nghiêng ngả, há hốc nhìn Cha Eui-jae rời khỏi hiện trường. Giọng hắn đầy phẫn nộ.

“Anh bị điên à? Hoàn toàn mất trí rồi sao?”

Cha Eui-jae ung dung xoa xoa sau đầu. Không đau, không có cục u, không có vết lõm. Tốt. Anh tự mãn trả lời với vẻ thản nhiên.

“Chà, anh không thể đá em, nên phải phá cột nhà thôi. Còn lựa chọn nào khác đâu?”

“Loại đầu óc méo mó nào nghĩ ra được cách đó chứ? Em muốn bổ não anh ra xem có bị lỗi không!”

“Hoàn toàn bình thường, cảm ơn nhé.”

Không đời nào anh để Honeybee hay Hong Ye-seong thấy mình rơi vào tình huống khó xử như thế. Nếu anh tháo mặt nạ ra, ánh mắt không thể giấu được, mà Sa-young thì quá tinh ý. Mọi chuyện sẽ bị lộ ngay tức khắc.

Em ấy bây giờ đang có biểu cảm gì nhỉ? Chắc là vẻ mặt bất mãn, lông mày nhíu lại, mắt nheo lại. Có lẽ còn thêm ánh nhìn kiểu “Sao tôi phải chịu đựng tên ngốc này?” nữa. Kỳ lạ thay, Cha Eui-jae bỗng muốn đưa tay chạm vào mặt hắn, xem thử hắn đang bày ra bộ dạng gì.

Đúng lúc đó, những bước chân dồn dập vang lên.

“Có chuyện gì thế? Hai người lại đánh nhau à?”

“Cục cục!”

Ngọn lửa nhỏ, trông như Kkokko, lao đến và bắt đầu mổ vào Sa-young liên tục. Trong khi tiếng mổ vang lên không ngớt, Honeybee bước nhanh về phía Cha Eui-jae.

“Chuyện quái gì xảy ra vậy? Sao cái cột thành ra thế kia? Cậu ta phá à?”

“…Cũng gần như vậy.”

Dù sao thì nguyên nhân cũng là do hành động của Sa-young. Anh nhún vai, và Honeybee cười khẩy.

“Ha.”

Cô lắc đầu, nói với giọng bất mãn, “Thật tình, hai người... J, anh ổn chứ? Đỡ hơn chưa?”

“Ừ, tôi ổn rồi.”

“Tốt rồi, nhưng nhớ giữ sức đấy. Nhìn anh ngất xỉu vì sốt khiến tôi nổi hết da gà. Để việc chiến đấu lại cho tôi với Sa-young lo là được.”

Cô vỗ mạnh vào vai anh. Cha Eui-jae, người vừa phá một cột nhà bằng đầu, nở nụ cười tươi.

“Được thôi.”

“Còn tôi thì sao? Chỉ lo cho nhau, không ai để ý đến tôi à?” Lee Sa-young chen vào, giọng bực bội.

Honeybee cười khẩy. “Ghen à? Cứ giữ cột đi. Kẻ Khai Mở Lãng Mạn đang ở bên trong đấy. Nếu buông tay, cậu ấy bị đè thì sao?”

“Cậu ta sẽ không bị thương đâu.”

“Ừ nhỉ.”

“Hong Ye-seong đâu?”

“Hửm… Có vẻ đang trên đường tới đây. Không biết cậu ta đi đâu nhỉ?”

Tiếng bước chân lê lết trên nền đất vọng lại gần, kèm theo âm thanh của các vật dụng bằng nhựa và kim loại va vào nhau. Một mùi thảo mộc cay nồng thoảng qua khi bước chân dừng lại. Một giọng nói rộn ràng phá vỡ sự im lặng.

“Gượm đã, gượm đã. Gì đây? Lũ cướp à? Tôi mở cửa mời vào mà mấy người lại đang phá nhà tôi rồi?”

“Cậu đi đâu vậy?”

“Ôi, là Ong Bắp Cày đấy à? Tôi á? Đi ngâm chân dưới suối. Làm mới tinh thần là phải có chứ.”

“Đừng gọi tôi là Ong Bắp Cày. Ugh… Nhìn cậu kìa, đồ nghề leo núi, đồ cắm trại đủ cả. Cậu cắm trại dưới suối mấy ngày liền à? Tôi gọi mà cậu phớt lờ.”

“Đoán đúng rồi đấy! Đi cắm trại vui cực! Lần sau tham gia với tôi đi!”

Thật khó tin khi một người lại có thái độ vui vẻ như vậy giữa bối cảnh tận thế. Honeybee thở dài nặng nề, bóp mạnh vai Cha Eui-jae. Hàm cô siết chặt khi lầm bầm qua kẽ răng.

“Xin lỗi, tôi không thể nói chuyện với hắn mà không đau đầu. Lượt của anh đó, J.”

“Gì? Sao lại là tôi?”

“Anh bình tĩnh hơn tôi mà!”

Không đời nào. Nhưng trước khi anh có thể cãi lại, Honeybee đã quay gót bỏ đi. Cha Eui-jae tập trung vào ngọn lửa nâu ấm áp mà anh đoán là Hong Ye-seong. Nên nói gì đây?

“Này, cậu biết tôi là ai đúng không?” Nghe hơi ngu.

“Sao cậu lại ở ẩn trên núi này?” Vẫn gay gắt.

“Cậu có biết chuyện gì đang xảy ra với ngày tận thế không?” Cũng không ổn.

Anh nuốt nước bọt.

Chỉ nghĩ ra toàn mấy câu gây sự.

Đối diện với Hong Ye-seong, ngay cả việc mở miệng cũng trở nên khó khăn. Có lẽ anh vẫn chưa thể đối diện với cảm xúc lộn xộn trong lòng. Anh chưa từng nói “cảm ơn” hay “xin lỗi” với người mà trước đây anh từng gọi là “bạn”.

May mắn thay, Hong Ye-seong lên tiếng trước.

“Cậu trông tệ lắm, nhưng giờ có vẻ khỏe rồi. Tốt đấy.”

“Nhờ cậu cả... Khoan đã, cậu theo dõi tôi à?”

“Ngọn núi này là nhà của tôi. Tôi nhìn thấy hầu hết mọi thứ. Không ngờ cậu lại phá cột nhà bằng cái đầu của mình đấy.”

Vừa ngân nga một giai điệu, Hong Ye-seong vừa bước ngang qua anh. Khoan đã, cậu ta biết chính xác cách cái cột bị gãy? Máu trong người Cha Eui-jae như đông cứng. Nếu khi nãy anh để mọi chuyện trôi theo đà... và hôn Sa-young, Hong Ye-seong hẳn đã thấy hết.

Cảm ơn trời, mình đã phá cái cột thay vì…

Tiếng gõ vào gỗ vang lên. Có vẻ Hong Ye-seong đang kiểm tra chỗ hư hỏng. Với vẻ mặt vui tươi, cậu ta nói, “Sa-young, làm tốt lắm. Cứ giữ nguyên như vậy nhé!”

“Tôi giữ từ nãy giờ rồi.”

“Tuyệt! Tôi sẽ sửa ngay đây.”

Âm thanh của một chất dính nào đó được trét lên vang lên khắp phòng, kèm theo mùi đất sét ẩm nồng. Trước đây Hong Ye-seong từng nhắc đến việc làm gốm sứ. Có phải đây là một trong những vật liệu cậu ta dùng không? Cha Eui-jae khoanh tay, cố tưởng tượng chuyện gì đang diễn ra.

Thật khó chịu…

Suy nghĩ rằng em ấy hẳn đã từng trải qua cảm giác bất lực như thế này lướt qua tâm trí anh. Có lẽ với em ấy, cảm giác ấy còn tệ hơn— khi em ấy vẫn còn là người thường chưa được thức tỉnh. *

(đang nghĩ đến 240 còn nhỏ)

“Xong rồi! Để nó khô là cứng ngay. Bây giờ cậu có thể buông tay được rồi!”

“Cậu định để như vậy thật à? Liệu nó có ổn không đấy?”

“Tất nhiên! Đây là công thức đặc biệt của tôi.”

Tiếng vải sột soạt và một mùi hương ngọt dịu nhẹ thoảng qua gần Cha Eui-jae. Giọng nói trầm thấp đến rợn người vang lên bên tai anh.

“Lát nữa… hai người nên nói chuyện với nhau đi.”

“…”

Dù không nhìn thấy, Cha Eui-jae vẫn cảm nhận được ánh nhìn xuyên thấu đầy mãnh liệt đang nhắm vào mình từ phía sau. Thái dương anh nhói lên vì áp lực đó. Một bàn tay to lớn lướt qua, xoa nhẹ sau đầu anh trước khi rút lại. Có vẻ như Hong Ye-seong đang tò mò không biết liệu hộp sọ của anh có còn nguyên vẹn sau cú va chạm vừa rồi.

Với tiếng sột soạt từ đồ nghề leo núi, Hong Ye-seong ngồi phịch xuống hiên gỗ.

“Vậy, điều gì đưa mấy người đến đây? Tôi không thường mở cửa cho ai đâu.Mọi người nên biết ơn đi.”

“Chúng tôi đến để hỏi cậu vài điều.”

Từ xa, tiếng kêu lớn của Kkokko vang lên. Một cơn gió thoảng qua, mang theo mùi hương thơm ngát của nhựa thông.

“Cậu chắc hẳn đã bắt đầu làm gì đó rồi, đúng không?” Hong Ye-seong lên tiếng, giọng đầy vẻ trêu chọc.

Cha Eui-jae chớp mắt giữa bóng tối. Hong Ye-seong thở dài một cách thật khoa trương, như thể cố tình để mọi người đều nghe thấy, rồi tiếp tục.

“Cậu đang nghĩ cách thoát khỏi đây, đúng không?”

“…”

“Đừng làm gì cả. Chỉ cần để thời gian trôi qua, rồi cậu sẽ tự nhiên rời đi thôi.”

Trong bóng tối mịt mùng, Cha Eui-jae tập trung vào thứ duy nhất mà anh có thể nhìn thấy: những con số đỏ chậm rãi đếm ngược thời gian còn lại của anh. Không quá nhanh, cũng chẳng quá chậm, chúng đang tiến dần đến cái chết của anh.

Chậm rãi, anh hỏi, “Cậu… có phải là ‘Hong Ye-seong’ mà tôi biết không?”

“Không, tôi chỉ là Hong Ye-seong.”

“…”

“Nhưng tôi biết cậu sẽ đến. Cậu phải đến.”

Hong Ye-seong đứng dậy, bước đi trên nền đất, mỗi bước chân khiến cát và bụi mềm bay tán loạn.

“Nơi này… không gian này là một Hầm ngục, được tái tạo từ ký ức. Không chỉ là ký ức của một người, mà là tập hợp ký ức của những người đã chiến đấu đến phút cuối cùng.”

Mỗi người anh từng gặp ở đây đều sống động một cách kỳ lạ. Nụ cười ấm áp của Jung Bin, những bài giảng nghiêm nghị của Nam Woo-jin, thậm chí cả những gương mặt thoáng qua của những người đi đường—tất cả đều quá thật để chỉ là ký ức.

“Nếu anh đang tự hỏi tại sao dấu vết của một thế giới đổ nát lại được giữ lại thay vì bị xóa đi…”

Sau một thoáng dừng lại, Hong Ye-seong nói thêm, “Đã có người từng nói với tôi rằng thất bại có thể dạy chúng ta điều gì đó.”

“…”

Giọng cậu ta thay đổi, nhẹ nhàng và vui tươi khi cậu vỗ tay.

“Tất nhiên, tôi thì không biết đâu. Tôi là một thợ gốm thiên tài—tôi tin vào việc phá vỡ thất bại và tiếp tục tiến lên!”

Tất nhiên là vậy rồi. Cha Eui-jae thả lỏng vai, cảm giác căng thẳng dần tan biến. Đứng gần đó, Lee Sa-young phá vỡ sự im lặng.

“Vậy, chúng ta chỉ ngồi đây mà không làm gì? Chứng kiến mọi người thất bại hết lần này đến lần khác?”

“Đúng vậy.”

“Tôi có thể chịu được, nhưng còn anh ấy?” Sa-young chỉ ngón tay vào lưng Cha Eui-jae. “Anh ấy đã bắt đầu âm mưu làm gì đó rồi.”

Cha Eui-jae đáp trả bằng một cú đá nhẹ vào ống chân hắn. Hong Ye-seong hớn hở cười.

“Vậy thì, anh ấy chỉ cần chết thôi!”

Mắt Cha Eui-jae mở lớn.

“Gì cơ?”

Truyện full

  • Hồ Ly Bán Kẹo Đường
    Hồ Ly Bán Kẹo Đường

    Độ dài: 106 chươngThể loại: hiện đại, thanh xuân vườn trường, gương vỡ lại lành, hào môn thế gia, showbiz, ngọt sủng, 1v1, HEEdit:...

  • Thái Tử Vô Sỉ
    Thái Tử Vô Sỉ

    Thể loại: HE, cổ đại, sủngEditor: Hạnh Như - Nhược Nhược - Phong Du - Ckun - Bell - Quảng Hằng - Tiểu Nhu…Type: Meg, thubaymm, AkiBeta:...

  • Acheron
    Acheron

    Người dịch: mhdBiên tập: kokoMười một ngàn năm trước một vị thần được sinh ra và bị đày xuống trần gian trong thân thể một hoàng tử. Vì...

  • Quan Tuyên
    Quan Tuyên

    Văn án:“Thầy Cố không giới thiệu vị này chút sao?”Cố Thanh liếc nhìn cô gái nhỏ mềm mại bên cạnh, chỉnh lại khuy măng sét màu đen ánh...

  • Bảo Bối Nhỏ Của Boss
    Bảo Bối Nhỏ Của Boss

    Tác giả: Thúy HườngThể loại: Ngôn Tình, KhácGiới thiệu:- À tới giờ tôi vẫn chưa biết tên anh là gì?- Em muốn biết?Lâm Ngạo Thiên không...

  • Tranh Thiên Hạ
    Tranh Thiên Hạ

    Thể loại: Cổ trang, Ngôn Tình, Quân Sự, Lịch Sử, Cung Đấu, Nữ Cường, Cổ ĐạiEdit: Lily TrầnThời loạn thế, anh tài tầng tầng lớp lớp xuất...

  • Xuyên Thành Nha Hoàn Của Nữ Chính Ta Nằm Yên Làm Giàu
    Xuyên Thành Nha Hoàn Của Nữ Chính Ta Nằm Yên Làm Giàu

    Tác giả: Tương Nguyệt KhứThể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, xuyên sách, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại.Beta: Nha Nha GIỚI THIỆU:Khương Đường...

  • Nhiệt Độ Cơ Thể Của Ác Ma
    Nhiệt Độ Cơ Thể Của Ác Ma

    Hán Việt: Ma Quỷ Đích Thể ÔnTình trạng bản gốc: Hoàn | 103 chươngEdit by Thanh Thanh, Beta by SênNgày đào hố: [03•02•20] ~ Ngày lấp hố:...

  • Nữ Nhân Của Thị Trưởng
    Nữ Nhân Của Thị Trưởng

    ======= Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC tại {domain} ========Dịch giả: BlackObsThể loại: bách hợp, 1x1,...

  • Từ Đầu Tới Cuối Chỉ Có Mình Em
    Từ Đầu Tới Cuối Chỉ Có Mình Em

    Tên: Từ đầu tới cuối chỉ có mình emTác giả: 十二杯可可​Dịch: Góc nhỏ của Shmily - ---------------- Đi tụ tập với bạn bè, tôi bị hỏi câu: Nếu...

  • Nhiệm Vụ Cứu Yêu
    Nhiệm Vụ Cứu Yêu

    Truyện Nhiệm Vụ Cứu Yêu của tác giả Bồng Vũ thuộc thể loại ngôn tình đặc sắc, thú vị với môt câu chuyện tình yêu nhẹ...

  • Mối Tình Cơm Trưa Của Anh Chàng Thu Ngân
    Mối Tình Cơm Trưa Của Anh Chàng Thu Ngân

    Tên gốc: 收银小哥的午餐情缘 (Thu ngân tiểu ca đích ngọ xan tình duyến)Editor: DúBeta-er: BonThể loại: Đoản văn, hiện đại đô thị, nhẹ nhàng, ấm...

  • Nam Thần Công Lược Hệ Thống
    Nam Thần Công Lược Hệ Thống

    Thể loại: Hệ thống, khoái xuyên, xuyên việt thời không, 1 x 1Editor: miu_s2_booVNhân vật: Hạ Lăng Hạ Lăng bị cưỡng chế kí hiệp định với...

  • Người Vợ Câm
    Người Vợ Câm

    Tác giả: HNgọcThể loại: Bách Hợp, Truyện KhácNhân vật chính: Dương Nhạc x Hà Lộ KhiếtCô vén tóc nàng sang một bên, nét mặt trầm lặng,...

  • Chào Em Hạ Hạ
    Chào Em Hạ Hạ

    Đối với một người con gái thì có lẽ hạnh phúc nhất chính là được yêu một chàng trai tốt... Và hạnh phúc của em là...