Thiên Quan Tứ Phúc (Quan Trời Ban Phúc)

Chương 15: Quyển 1 Áo đỏ hơn lá phong, da trắng như tuyết (2)

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sắc mặt thiếu niên mang vẻ trêu tức, nhưng chẳng hiểu sao lại có nét bình tĩnh ung dung của người biết tất tần tật. Tuy là giọng của một thiếu niên trẻ, song chất giọng của hắn có phần trầm thấp hơn bé trai cùng trang lứa, nghe rất êm tai. Tạ Liên ngồi ngay ngắn trên xe bò, suy nghĩ chốc lát rồi nói: "Huyết Vũ Thám Hoa (Che chở hoa dưới mưa máu), cảnh tượng này nghe có vẻ thật khó lường, anh bạn, đệ có thể nói xem nguồn cơn từ đâu không?"

Để bày tỏ sự tôn trọng, Tạ Liên vẫn không thêm chữ "nhỏ" vào sau chữ "anh bạn". Thiếu niên nọ ngồi một cách thoải mái, cánh tay khoác lên đầu gối gập thẳng, sửa lại ống tay áo tiễn tụ*, hờ hững nói: "Không có lai lịch gì to tát cả. Chỉ là có lần hắn bưng ổ của một con quỷ khác, mưa máu đổ khắp núi, lúc rời đi trông thấy ven đường có một đóa hoa bị mưa máu xối đến thảm thương, hắn bèn nghiêng dù che cho nó một chút."

Tiễn tụ: ý chỉ loại áo dài ống tay áo chật.

Tưởng tượng đến hình ảnh đó, Tạ Liên chỉ cảm nhận được một vẻ thanh nhã quyến luyến khó tả giữa mưa máu gió tanh. Lại nhớ đến truyền thuyết quỷ áo đỏ đốt ba mươi ba miếu thần, y cười nói: "Vị Hoa Thành này thường xuyên đánh nhau khắp nơi hả?"

Thiếu niên nọ đáp: "Cũng không phải thường xuyên, xem tâm trạng đã."

Tạ Liên hỏi: "Lúc còn sống hắn là người thế nào?"

Thiếu niên nọ đáp: "Chắc chắn không phải người tốt gì."

Tạ Liên hỏi: "Hắn trông như thế nào?"

Câu này vừa hỏi ra miệng, thiếu niên nọ ngước mắt nhìn Tạ Liên, đoạn nghiêng đầu, đứng dậy đi đến bên người Tạ Liên, sóng vai ngồi xuống, hỏi ngược lại: "Huynh cảm thấy, hắn nên trông như thế nào?"

Nhìn ở khoảng cách gần thế này, Tạ Liên càng cảm thấy thiếu niên nọ tuấn tú một cách lạ thường, mà còn là kiểu tuấn tú mơ hồ mang ý công kích, tựa như thanh kiếm sắc bén ra khỏi vỏ, loá mắt đến tột độ, khiến người ta không dám lại gần nhìn. Ngưng mắt nhìn nhau giây lát, Tạ Liên bỗng thấy có chút đỡ không nổi, y khẽ nghiêng đầu, nói: "Đã là một đại Quỷ vương, ắt hẳn hình thái biến đổi đa dạng, có rất nhiều diện mạo khác nhau."

Thấy Tạ Liên quay đầu đi, thiếu niên nọ nhướn một bên lông mày, nói: "Ừ, nhưng đôi khi hắn vẫn sẽ dùng diện mạo gốc. Cái mà chúng ta đang nói, tất nhiên là bản tôn."

Không biết có phải ảo giác hay không, Tạ Liên cảm thấy dường như khoảng cách giữa hai người đã xa hơn một chút, vì vậy y lại xoay mặt về, nói: "Ta thì cảm thấy, có lẽ bản tôn của hắn là một thiếu niên giống như đệ."

Nghe vậy, thiếu niên nọ khẽ nhếch khóe miệng, hỏi: "Vì sao?"

Tạ Liên nói: "Không vì gì cả. Đệ tùy tiện nói một chút, ta cũng tùy tiện nghĩ một chút. Mọi sự tùy tiện thôi."

Thiếu niên nọ bật cười ha ha: "Biết đâu được nhỉ? Có điều, hắn mù một con mắt." Nói đoạn chấm chấm dưới mắt phải của mình, nói: "Mắt này nè."

Cách nói trên trái lại không có gì đáng ngạc nhiên, trước đây Tạ Liên từng nghe rồi. Trong một vài phiên bản thuật lại, mắt phải của Hoa Thành đeo một miếng bịt mắt màu đen, che khuất con mắt mà hắn bị mất. Tạ Liên hỏi: "Vậy đệ có biết, mắt đó của hắn bị gì không?"

Thiếu niên nọ đáp: "Ừm, vấn đề này, nhiều người muốn biết lắm."

Người ngoài muốn biết thứ gì khiến cho Hoa Thành mất một mắt phải, thật ra vì muốn biết nhược điểm của Hoa Thành là gì thôi, còn Tạ Liên hỏi vậy chỉ thuần túy vì muốn biết. Y còn chưa tiếp lời, thiếu niên nọ đã lên tiếng: "Hắn tự móc."

Tạ Liên sửng sốt, hỏi: "Tại sao? "

Thiếu niên nọ nói: "Phát điên."

... Điên lên thậm chí ngay cả mắt mình cũng móc, đối với Quỷ vương áo đỏ Huyết Vũ Thám Hoa này, Tạ Liên thật sự càng ngày càng tò mò. Y đoán có lẽ không phải là phát điên đơn giản như thế, nhưng nếu thiếu niên đã nói vậy, xem ra cũng không có chi tiết tỉ mỉ hơn, y hỏi tiếp: "Vậy Hoa Thành có nhược điểm nào không?"

Hỏi câu này, Tạ Liên vốn không chờ mong thiếu niên có thể trả lời, chỉ thuận miệng hỏi mà thôi. Nếu nhược điểm của Hoa Thành dễ bị người ta biết như thế thì đâu còn là Hoa Thành nữa. Ai ngờ, thiếu niên nọ trả lời không chút do dự: "Tro cốt."

Nếu lấy được tro cốt một con quỷ, là có thể sai sử con quỷ đó. Nếu quỷ không nghe lệnh, hủy tro cốt của nó, nó sẽ thần hình câu diệt (thể xác lẫn tinh thần đều bị diệt), hồn phi phách tán, đây vốn là kiến thức thông thường. Có điều nếu áp dụng trên người Hoa Thành, kiến thức thông thường này hẳn không có ý nghĩa gì quá lớn. Tạ Liên cười nói: "Chỉ sợ không ai có thể lấy được tro cốt của hắn, thế nên nhược điểm này cũng đồng nghĩa với không có nhược điểm."

Thiếu niên nọ lại nói: "Chưa chắc. Có một loại tình huống, quỷ sẽ chủ động dâng tro cốt của mình."

Tạ Liên hỏi: "Giống như lúc hắn ước chiến với ba mươi ba thần quan, giao nộp với tư cách là tiền cược ư?"

Thiếu niên nọ bật cười: "Sao có thể?"

Tuy thiếu niên chưa nói hết câu, Tạ Liên vẫn nghe ra được, ý của hắn chắc là Hoa Thành sao có thể thua được. Thiếu niên nọ nói tiếp: "Quỷ giới có một tập tục. Nếu một con quỷ đã chọn người nào, nó sẽ giao phó tro cốt của mình vào tay người đó."

Vậy quả thật chẳng khác gì giao phó tính mạng của mình vào tay người khác, tình thâm như thế phải là giai thoại thiết tha đến nhường nào. Tạ Liên nói bằng giọng thích thú: "Thì ra quỷ giới còn có tập tục nghĩa tình thủy chung như thế."

Thiếu niên nọ nói: "Có, nhưng chẳng mấy ai dám làm."

Tạ Liên cũng lường được điều này. Trên đời không chỉ có yêu ma dụ dỗ lòng người, cũng có loài người lừa gạt yêu ma, nhất định có rất nhiều lợi dụng và phản bội. Y nói: "Nếu một tấm lòng si trao ra, cuối cùng đổi lấy nghiền xương thành tro, quả thật khiến người ta đau lòng."

Thiếu niên nọ lại cười ha ha: "Sợ cái gì? Nếu là ta, tro cốt đưa rồi, người đó muốn nghiền xương thành tro hay rắc chơi thế nào chẳng được?"

Tạ Liên mỉm cười, sực nhớ hai người nói chuyện nãy giờ mà vẫn chưa biết tên nhau, bèn hỏi: "Anh bạn này, xưng hô thế nào đây?"

Thiếu niên nọ gác một tay lên lông mày, che khuất ánh chiều tà màu rượu đỏ, mắt khẽ híp lại, dường như không thích ánh mặt trời lắm. Thiếu niên nói: "Ta hả? Ở nhà ta đứng hàng thứ ba, tất cả mọi người đều gọi ta là Tam Lang."

*Lang (郎): Mĩ xưng dùng cho đàn ông, ví dụ như "Chu lang" -> chàng Chu. Ngoài ra, nó còn là tiếng phụ nữ gọi chồng hoặc tình nhân (như Tuyên Cơ gọi Bùi lang).

Thiếu niên không chủ động nói tên, Tạ Liên cũng không hỏi nhiều, nói: "Ta họ Tạ, tên một chữ Liên. Đệ đi hướng này, vậy là cũng muốn đến thôn Bồ Tề sao?"

*Tạ (谢) là tạ ơn/tạ lỗi/héo tàn, Liên (怜) là thương xót/đáng thương/yêu thương.

Tam Lang ngả lưng ra sau, tựa vào đống rơm, gối lên hai tay, bắt chéo hai chân, nói: "Không biết. Ta đi lung tung à."

Lời của Tam Lang nghe như có ẩn giấu nội tình, Tạ Liên hỏi: "Sao vậy?"

Tam Lang thở dài, thong thả nói: "Ở nhà cãi nhau, bị đuổi ra ngoài. Đi lâu ơi là lâu, nhưng không có nơi nào để đến. Hôm nay đói bụng đến mức suýt té xỉu ngoài đường, giờ mới tìm đại chỗ để nằm."

Quần áo của Tam Lang tuy trông tùy tiện thật, nhưng chất liệu thượng hạng, cộng thêm nói năng không tầm thường, lại giống như ngày nào cũng rảnh rỗi, có thời gian đọc này đọc nọ nên cái gì cũng biết, Tạ Liên đã sớm đoán Tam Lang là tiểu công từ nhà giàu nào đó chạy ra ngoài chơi. Một thiếu niên sống an nhàn sung sướng ra ngoài một mình lâu như thế, dọc đường tất nhiên gặp rất nhiều gian khổ, điểm này Tạ Liên hiểu rõ hơn ai. Nghe Tam Lang than đói, Tạ Liên lục bọc đồ mang theo bên người, chỉ lục ra được một cái bánh bao, nhủ thầm may là chưa bị cứng, đoạn nói với Tam Lang: "Muốn ăn không?" Tam Lang gật đầu, Tạ Liên bèn đưa bánh bao cho đối phương. Tam Lang nhìn y, hỏi: "Huynh không còn nữa sao?"

Tạ Liên nói: "Ta vẫn ổn, không đói lắm."

Tam Lang trả bánh bao lại cho y, nói: "Ta cũng ổn."

Thấy thế, Tạ Liên nhận lại, bẻ bánh bao ra làm đôi rồi đưa cho Tam Lang phân nửa, nói: "Vậy đệ phân nửa, ta phân nửa nhé."

Bấy giờ Tam Lang mới nhận lấy, sóng vai ngồi gặm bánh bao với Tạ Liên. Nhìn Tam Lang ngồi kế bên cắn bánh bao, ngoan ngoãn một cách kỳ lạ, Tạ Liên có cảm giác như mình làm người ta tủi thân chỗ nào đó.

Xe bò kéo chầm chậm trên đường núi gập ghềnh, mặt trời dần dần lặn về hướng Tây, hai người ngồi trên xe trò chuyện. Càng trò chuyện Tạ Liên càng cảm thấy, đây quả là một thiếu niên lạ kỳ. Mặc dù tuổi còn trẻ, nhưng động tác và lời nói mang một thái độ bễ nghễ, thong dong tự tại, như thể trên trời dưới đất không có gì hắn không biết, cũng không có gì làm khó được hắn, khiến Tạ Liên cảm thấy hắn hiểu biết rất nhiều, như ông cụ non vậy, song cũng có lúc, hắn lại bộc lộ điểm thú vị của thiếu niên trẻ tuổi. Tạ Liên nói mình là quán chủ của Bồ Tề quán, Tam Lang hỏi: "Bồ Tề quán? Nghe có vẻ có nhiều củ năng để ăn đây, ta thích lắm. Thờ ai thế?"

Lại bị hỏi vấn đề khiến người ta đau đầu này, Tạ Liên ho nhẹ một tiếng, nói: "Thái tử Tiên Lạc, chắc đệ không biết đâu."

Thiếu niên nọ mỉm cười, còn chưa lên tiếng, thân xe bò thình lình rung mạnh một cái.

Hai người cũng lắc lư theo, sợ Tam Lang té xuống, Tạ Liên vội đưa tay túm lấy đối phương. Nào ngờ tay y vừa đụng đến Tam Lang, thiếu niên nọ như bị vật nóng đốt trúng, hất phăng tay y.

Tuy biểu cảm trên mặt Tam Lang chỉ thay đổi chút ít, Tạ Liên vẫn phát hiện ra được, lòng nhủ thầm lẽ nào thiếu niên này thật ra rất ghét mình? Rõ ràng dọc đường hai bên trò chuyện vui vẻ lắm mà? Nhưng bây giờ cũng không tâm trí suy nghĩ nhiều, y đứng lên nói: "Xảy ra chuyện gì vậy?"

Ông bác chủ xe bò nói: "Ta cũng không biết xảy ra chuyện gì nữa! Lão Hoàng à, sao mày không đi, mày mau đi coi!"

Lúc này mặt trời đã xuống núi, xe bò lại đang nằm giữa núi rừng, bốn phía ảm đạm mờ tối. Con bò Lão Hoàng dừng yên tại chỗ, vẫn cứng đầu không chịu đi, mặc cho ông bác kia giục thế nào cũng vô dụng, chỉ hận không thể dúi đầu xuống đất, rống ụm bò ụm bò mãi, đuôi vẫy như một sợi roi. Thấy tình hình không ổn, Tạ Liên đang định nhảy xuống xe, bỗng nhiên, ông bác kia la hét chỉ về phía trước.

Chỉ thấy phía trước đường núi, vô số đóm lửa xanh biếc đông một lùm, tây một lùm cháy âm ỉ. Một đám người áo trắng ôm đầu của chính mình, chậm rãi đi về hướng này.

Thấy thế, Tạ Liên vội nói: "Bảo vệ!"

Nhược Da tuột khỏi cổ tay y, quấn một vòng quanh xe bò, nối thành một vòng tròn lơ lửng giữa không trung, che chở ba người một bò. Tạ Liên quay đầu lại hỏi: "Hôm nay là ngày mấy?"

Ông bác kia còn chưa trả lời, Tam Lang ở sau lưng y đáp: "Trung Nguyên."

Rằm tháng bảy, Quỷ môn mở. Y ra ngoài không nhìn ngày, hôm nay vừa khéo là tết Trung Nguyên!

Tạ Liên trầm giọng nói: "Đừng đi lung tung. Hôm nay gặp tà. Nếu đi nhầm đường, sẽ không về được."

___________

Thanh niên Tam Lang đi ghẹo trai nhà lành =)))



Truyện full

  • Lâm Song Dạ Ngữ
    Lâm Song Dạ Ngữ

    Nguyên tác: Lâm song dạ ngữ  – 临窗夜语)系列Tác giả: Tiêu – 魈Danmei, huyền huyễn, cổ đại, 1 vs 1, thanh thủy văn, HE.Biên tập: Lẳng cô...

  • Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
    Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em

    Tác giả: Hoàng Kim (Aiko)Thể loại: Đô Thị, Truyện Teen, Ngôn TìnhGiới thiệu:Nam chính: Dương Thừa Nam (25 tuổi)Nữ chính: Diệp Khả Như...

  • Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm
    Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm

    THẬT Ư? THẬT Ư? PHẢI LÀ HỒNG PHAI XANH THẮM(Tên gốc: Tri phủ? Tri phủ? Ứng thị lục phì hồng sấu)Thể loại: Điền văn, trạch đấu, xuyên...

  • Mít Ướt
    Mít Ướt

    Thể Loại: Đam MỹEditor: Tố Tố (Cụt điên) =))Tiểu Diệp thật sự khóc không được mà cười cũng không xong. Đứa nhỏ trong lớp của cô lại...

  • Phược Long
    Phược Long

    Thể loại:huyền huyễn, cổ trang, nhất thụ nhất công, huynh đệ văn (niên hạ), cường thủ hào đoạt (?), HE ( gần kết có phản công nhẹ,...

  • Muốn Nói Yêu Em
    Muốn Nói Yêu Em

    Tên gốc: Quan quan thư cưu (Đôi chim gáy hót vang)Tác giả: Chiết Hỏa Nhất HạThể loại: Hiện đại, cán bộ cao cấp, thanh mai trúc mã, 3SĐộ...

  • Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu
    Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu

    Biên tập: CandyMười sáu tuổi, tôi vào trường trung học nổi tiếng với thành tích đứng đầu khóa. Lúc đó, tôi là một cô bé cao cao gầy...

  • Độc Giả Thứ 7
    Độc Giả Thứ 7

    Độc giả thứ 7 thực chất là tác phẩm đầu tay của Lôi Mễ, được đăng tải nhiều kì trên tạp chí truyện trinh thám của Trung Quốc. Tuy...

  • Phúc Tinh Giá Đáo
    Phúc Tinh Giá Đáo

    Thể loại: Hiện đạiEdit: Phương PhươngBeta: Tử LaSố chương: 17 chương + 1 kết thúcNhân vật chính: Lạc Thiên Hựu – Phúc Viên ViênCó phải...

  • Tâm Ý Thành
    Tâm Ý Thành

    ========Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC tại {domain} ======== Thể loại: Cổ đại vương triều hoàng thất,...

  • Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)
    Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)

    Truyện Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982) của tác giả Tâm Hương Tung kể về Diệp Tuệ không nghĩ tới, cô lại có thể trở về năm 1982, khi mọi...

  • Quỷ Hành Thiên Hạ
    Quỷ Hành Thiên Hạ

    Thể loại: Đam mỹ, đồng nghiệp văn, cổ trang, nhất công nhất thụ, thanh thủy văn…Tham sân ái dục si,Thiện ác nhất niệm gian.Đai ca Triển...

  • Ý Trần Thiên
    Ý Trần Thiên

    Thể loại: cổ đại, tướng quân công X tiểu bạch thụ,  tiên hôn hậu ái, sinh tử, HEĐộ dài: 52 chương.Editor: Thượng Quan  Lăng (Lăng...

  • Sa Bẫy
    Sa Bẫy

    Bạn đang đọc truyện Sa Bẫy của tác giả Giang Đình. Một người đàn ông tuổi lớn tìm đủ mọi cách để khiến con mình thường xuyên về...

  • Đích Nữ Vô Song
    Đích Nữ Vô Song

    Thể loại: Trùng sinh, cổ đại, báo thù, nữ cườngSố chương: 316 chươngEdit: Be YoursTừng ngón tay bị bẻ gãy, đau đớn lan khắp toàn thân,...