Ta Không Phải Đóa Kiều Hoa

Chương 79: Hoành Dương 2

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Trong giây lát Thích Dung tưởng mình nghe nhầm, khó hiểu hỏi: "Huynh nói gì cơ?"

Sau khi nói ra La Huyền mới cảm thấy lời này không ổn, dễ gây hiểu lầm, bèn giải thích: "Ta đã ngưỡng mộ Thích cô nương từ lâu, mong cô nương sớm hồi phục để có thể đấu một trận thỏa mãn cùng ta."

Thích Dung trừng to mắt, bị dọa không nhẹ, nhìn y từ đầu đến chân, thấy vẻ mặt y nghiêm túc, còn cho là y đến đây là để gửi lời thách đấu, chẳng liên quan gì đến hai chữ "ngưỡng mộ". Nếu không phải La Huyền đầu óc có vấn đề, thì chắc chắn là miệng y có vấn đề.

Nàng cười ngắn gọn một tiếng, đầy khó tin nói: "Ta sống mười bảy năm trời, hôm nay mới biết, hóa ra từ “ngưỡng mộ” lại dùng theo cách này?"

La Huyền kinh ngạc tột độ, đồng tử mở rộng, lúc này mới nhận ra mình đã nói sai, mặt đỏ bừng lên, y lắp bắp giải thích: "Không, ý ta không phải vậy, Thích cô nương hiểu lầm rồi, ta không ngưỡng mộ cô nương, ta chỉ muốn đấu với cô nương, không phải... ta chỉ là kính trọng, kính trọng... kính phục cô nương mà thôi."

Thích Dung bật cười thành tiếng, cười đến nỗi cả thân cây cũng rung rinh, làm những con chim quạ trên cây bay tán loạn. La Huyền mặt đỏ bừng, bối rối đi vài bước, lúng túng định rời đi: "Quấy rầy rồi."

Thích Dung gọi y lại: "Đợi đã."

Thôi Tâm Chưởng La Huyền, hậu nhân được La Thanh Phụng đích thân nuôi dạy, kế thừa được tác phong hành sự quyết đoán của bà ấy, là nhân vật nổi tiếng giang hồ, ra tay dứt khoát không vòng vo nhiều, không ngờ cũng có ngày y lại hoảng hốt như vậy.

Thích Dung chọc ghẹo: "Này, không phải huynh muốn tìm ta đấu sao? Sao lại chạy đi, không đấu nữa à?"

La Huyền nhắm chặt mắt, đáp: "Thích cô nương cứ ở lại thêm vài ngày, ta đấu với cô vào lúc khác cũng được."

Thích Dung lắc đầu: "Đấu thì kỵ nhất là đổi ngày, ngày nào chẳng bằng ngày hôm nay. Hay là, chúng ta đấu ngay bây giờ đi?"

La Huyền đột nhiên quay người, quên đi sự lúng túng, vui mừng hỏi: "Cô nương thật sự đồng ý ư?"

Thích Dung vừa vuốt cằm vừa suy nghĩ. Trong thời gian dưỡng thương tại sơn trang Thanh Phụng, mỗi lần nhìn thấy La Huyền, y đều theo sau La Tố, không nói lời nào, không ngẩng đầu, ấn tượng của nàng về y cũng chỉ dừng lại ở đó.

Nhìn qua, La Huyền là một người có vẻ ngoài đẹp, là kiểu người tuấn tú, lạnh lùng, xa cách. Gương mặt mang vẻ xa lánh, khó gần, giống hệt như cô cô La Thanh Phụng của y, mặc dù không phải ruột thịt, nhưng lại giống hơn cả người thân. Cả vẻ ngoài của y cũng không thua kém Từ Yến Ngọc, không nhìn ra được tính cách của y lại thú vị như vậy.

La Tố đã nhờ nàng nhiều lần, lời nói ngụ ý mong nàng đừng đồng ý đấu với La Huyền. Nàng cũng đã hứa với La Tố. Nhưng La Huyền lại chủ động tìm đến, đấu hay không đấu, có gì quan trọng đâu. Đấu như thế nào và khi nào thì không phải là chuyện của La Huyền.

Thích Dung cười nhẹ, nói dối không chớp mắt: "Đương nhiên là thật. Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy, ta lừa huynh để làm gì?"

Thích Dung còn chưa dứt lời, La Huyền đã phấn khởi rút kiếm ra, nói: "Nếu vậy, Thích cô nương hãy ra tay trước đi."

Thích Dung nhìn quanh, bước lên giữ lấy vỏ kiếm của La Huyền, bất đắc dĩ nói: "Giữa đêm khuya, huynh không ngủ, người khác còn muốn ngủ đấy. Huynh muốn làm phiền giấc mộng của người ta sao? Cất kiếm đi, chúng ta đổi cách đấu khác."

La Huyền do dự thu lại bảo kiếm, giang hồ tỷ thí không giống như những nơi khác, để thể hiện sự tôn trọng, phải toàn lực ứng phó. Y giỏi kiếm thuật, rút kiếm đối chiến chính là thể hiện sự kính trọng với thực lực của Thích Dung. Nếu đổi cách đấu khác, thì không còn gọi là chiến đấu hết mình nữa.

Y mím môi, hơi không tình nguyện hỏi: "Đổi cách đấu gì?"

Thích Dung để lộ biểu cảm cười như không, đôi mắt đen láy trong đêm tối sáng rực, hỏi: "Khinh công của huynh thế nào?"

Nửa canh giờ sau, trước một sơn trang, những nhành liễu rũ xuống bờ đê, sương phủ đầy mặt đất.

Phía trước có hai bóng người một trước một sau mờ mờ ảo ảo lén la lén lút, Thích Dung cúi đầu đi trước, tay ôm một chiếc hộp bạc nhỏ nhắn tinh xảo, vừa đi vừa quan sát xung quanh.

La Huyền cau mày đi theo sau, ôm kiếm, không chịu nổi hỏi: "Đây là cách đấu cô nương nói sao?"

Thích Dung khẽ nhón chân, nhẹ nhàng lướt qua ngọn cây, đứng trên cây, chiếc hộp bạc trong tay lóe lên tia sáng: "Đúng vậy, đấu khinh công. Không vui hả?"

La Huyền cảm thấy bất lực: "Cô nương cảm thấy, nửa đêm canh ba xông vào trang viên của người khác, vui lắm sao?"

Thích Dung chăm chú nhìn chiếc hộp bạc, nó vẫn lóe sáng. Nàng đứng trên cây, đổi hướng, đáp: "Vui lắm mà."

La Huyền thở dài, y thật sự không hiểu nổi, giữa đêm khuya đột nhập vào trang viên của người khác để dạo quanh, có gì thú vị, còn chẳng bằng đánh nhau một trận ra trò: "Không mời mà đến, nếu bị người ta phát hiện gọi người đến, họ đưa chúng ta đến quan phủ, thì không còn vui nữa đâu."

Thích Dung liếc y một cái: "Huynh sợ cái gì? Chẳng lẽ trong trang viên này có người nhận ra huynh sao? Biết được lai lịch của huynh à?"

La Huyền ngập ngừng, cười gượng: "Thích cô nương cứ đùa, ta chưa nổi tiếng đến mức đó."

"Vậy thì không cần lo, cho dù xui xẻo bị bắt, huynh cứ phủ nhận, ai có thể làm gì được huynh?"

La Huyền không biết nói gì thêm, chỉ đành lặng lẽ nhìn Thích Dung cầm chiếc hộp bạc đi khắp mọi ngóc ngách của trang viên, nhưng không bước vào bên trong.

Huynh tò mò hỏi: "Trong chiếc hộp bạc đó có gì?"

Thích Dung nở một cười không đứng đắn, nhảy từ trên cây xuống, đáp: "Thuốc độc đó."

La Huyền giật mình, vội nói: "Cô định hạ độc ở đây sao? Thích cô nương, không thể làm vậy!"

Thích Dung nhìn y bằng ánh mắt khó hiểu: "Tại ta sao phải hạ độc ở đây?"

La Huyền đáp: "Không phải cô nói đây là thuốc độc sao?"

"Đúng là thuốc độc, nhưng giữa hai chuyện đó có mối liên hệ tất yếu nào không?"

La Huyền: "..."

Thích Dung ngước lên nhìn y một cách kỳ lạ, nếu người ở bên cạnh nàng lúc này là Phương Hủ Chi thì hay rồi, chắc chắn hắn sẽ không bị nàng lừa bởi những lời nói dối tùy hứng của nàng, mà ngay từ khi nàng mở miệng, hắn đã hiểu được ý đồ của mình, không cần nàng phải phí lời.

Nàng thở dài nặng nề, thu chiếc hộp bạc lại, buồn chán nói: "Chẳng thú vị gì cả."

Nàng đã nghĩ sau khi Phương Hủ Chi rời đi, nàng có thể xem như chưa từng gặp người này. Lần sau gặp lại, nàng có thể thẳng tay rút đao lột da hắn. Nhưng không ngờ, có những lúc nàng lại nhớ hắn nhiều đến vậy.

"La thiếu hiệp, tại sao huynh đến Hoành Dương?"

La Huyền dừng lại một lúc, lấy ra một tấm thiệp mời, đáp: "Vì cái này."

Thích Dung liếc qua, bìa thiệp với sự đan xen giữa màu đỏ và trắng, trên bìa thiệp là họa tiết hình Phượng Hoàng Vũ, giống hệt với chiếc ngọc bội của nàng. Đây chính là thiệp mời của đại hội anh hùng. Ngay cả sơn trang Thanh Phụng cũng có, xem ra các môn phái lớn nhỏ trong giang hồ đều nhận được lời mời này.

Giờ đây nhìn lại, có lẽ đồ đệ có bộ râu xoăn của Tiêu Phong Việt, khi bắt được La Tố, thứ mà gã muốn cướp không phải là bái thiếp của sơn trang Thanh Phụng, mà là bái thiếp của đại hội anh hùng do Bình Nam Vương phủ tổ chức.

Thích Dung hỏi thừa một câu: "Là dành cho sơn trang Thanh Phụng à?"

Ai cũng biết, La Thanh Phụng là nghĩa nữ của Mục Vương gia, Mục Vương gia lại là trung thần của Đại Chu, vậy mà Bình Nam Vương phủ lại tự tin đến mức nghĩ mình có thể khiến sơn trang Thanh Phụng phản bội quy thuận mình.

La Huyền nói: "Quả đúng là vậy, cô cô đã sớm dặn dò rồi, sau khi ta tìm được Diệp Kình Vấn tiền bối thì phải lập tức lên đường đến Hoành Dương tham gia đại hội anh hùng."

Thích Dung nói: "Ta có thể xem không?"

La Huyền đưa bái thiếp cho nàng: "Thích cô nương là truyền nhân của cô cô, cũng là người của sơn trang Thanh Phụng, đương nhiên có thể xem, mời."

Thích Dung mở bái thiếp, lướt qua một lượt, không thấy viết gì đặc biệt, chỉ toàn là những lời sáo rỗng, lại nhân danh lầu Hóa Vũ đứng ra tổ chức đại hội anh hùng gì đó, mời các anh hùng hào kiệt đến Hoành Dương lập đấu trường, chọn ra một võ lâm minh chủ để thống trị giang hồ.

Sau khi xem xong, Thích Dung đưa bái thiếp lại cho La Huyền, nói: "Chẳng có gì thú vị."

Điều mà Bình Nam Vương phủ muốn làm chắc chắn không chỉ là chọn ra một võ lâm minh chủ trong giang hồ, mà còn muốn thông qua minh chủ đó khiến toàn bộ võ lâm khuất phục dưới quyền mình, chỉ thế thôi. Dù nàng không hiểu rõ về Bình Nam Vương phủ, nhưng lại hiểu rõ Phương Hủ Chi, mưu kế tầm thường không mới mẻ này thật khiến người ta không sao chịu nổi.

Có phải Bình Nam Vương phủ thật sự xem thường giang hồ nhỏ bé này không?

La Huyền hỏi: "Thích cô nương, cô đến đây, rốt cuộc là muốn làm gì?"

Thích Dung hơi động môi, kiềm chế không lên tiếng, có phải La Huyền là tên ngốc không? Ở với Phương Hủ Chi quá lâu, nàng đã quen với cách giao tiếp quanh co của Phương Hủ Chi, giờ đột nhiên gặp phải người thẳng thắn như vậy, hơi khó thích ứng, nàng chỉ tay vào bảng hiệu của sơn trang.

La Huyền nhìn sang, trong đêm tối, mờ mờ có thể thấy bảng hiệu của sơn trang với những chữ lớn: Tân Liễu Trang.

La Huyền lại nhìn sang Thích Dung, Tân Liễu Trang không phải chính là địa điểm tổ chức đại hội anh hùng, là một biệt trang của lầu Hóa Vũ hay sao, y vẫn không hiểu, nửa đêm Thích Dung đến đây rốt cuộc có mục đích gì.

Thích Dung bước đi trước, nói: "Ta đã xem xong rồi, đi thôi."

La Huyền đuổi theo, nói: "Thích cô nương, nếu cô đã xem xong, có thể thực hiện lời hứa, đánh một trận với ta không?"

Thích Dung giơ tay ra: "Không phải chúng ta đã so tài rồi sao? Còn cần so tài gì nữa?"

La Huyền ngạc nhiên nói: "So tài gì? Đã so tài khi nào đâu? Chúng ta chỉ lượn quanh Tân Liễu Trang một vòng, ta còn chưa rút kiếm."

"Chưa rút kiếm à? Thế trách ai được đây." Thích Dung cắn răng mỉm cười nói: "Đấu khinh công mà, từ quán trọ đến Tân Liễu Trang, huynh thua rồi."

La Huyền: " . . ."

"Thích cô nương, ta nói muốn đấu không phải là đấu thế này, mà là đường đường chính chính đấu với nhau, khinh công sao có thể tính được chứ."

Thích Dung nói: "Tại sao không tính, ta đã hỏi khinh công của huynh như thế nào, là huynh tự nói, cũng tạm được mà."

La Huyền: "Ta . . ."

Ra khỏi Tân Liễu Trang, Thích Dung dừng lại, quay đầu nói: "Nếu muốn so tài thêm một trận cũng không phải không được, huynh phải đồng ý cho ta một điều kiện, ta mới có thể xem xét lại."

La Huyền tức tối liếc nhìn Thích Dung, không vui nói: "Điều kiện gì?"

Thích Dung mỉm cười, đôi mắt như trăng khuyết, nhẹ nhàng nói: "Ta muốn vào Tân Liễu Trang tham gia đại hội anh hùng, đi cùng với người của sơn trang Thanh Phụng, thế nào?"

La Huyền thở phào nhẹ nhõm, nhẹ nhàng thở ra một hơi. Điều kiện này tuy ngoài dự đoán của y, nhưng cũng nằm trong khả năng của y. Không hề vượt qua quy định, cũng không vi phạm quy tắc của sơn trang Thanh Phụng, Thích Dung vốn đã là người của sơn trang Thanh Phụng, việc đi cùng người của sơn trang Thanh Phụng tham gia đại hội anh hùng hoàn toàn hợp lý.

Y đồng ý: "Hóa ra là chuyện nhỏ như vậy, ta đồng ý với cô nương là được."

Thích Dung hài lòng vỗ vai La Huyền, nói: "Đa tạ nha, tối nay đến đây được rồi, sáng mai, ta sẽ đợi huynh ở đây."

La Huyền hỏi: "Thích cô nương không cùng ta về quán trọ sao?"

Truyện full

  • Yêu Anh Tôi Được Gì!
    Yêu Anh Tôi Được Gì!

    Tác giả: Lee SunThể loại: Truyện TeenGiới thiệu:Câu chuyện của tôi nói về Trần Thiên Di, một cô bé 17 tuổi tầm thường, luôn luôn bị bạn...

  • Cây Kéo Của Lý Thợ May
    Cây Kéo Của Lý Thợ May

    Editor: Con Dê BayBeta: Con Dê Bay, Phác HồngThể loại: Thần quái, ôn nhu bạc tình công x mỹ nhân thụ, cổ phong, đoản văn, có  thịtMọi...

  • Trường Từ Tạ Sơn Hà
    Trường Từ Tạ Sơn Hà

    “Thần tiên, cũng biết động lòng sao?”Ta nhìn người trước mặt, chiếc áo dài màu trắng của hắn đã bị ta kéo loạn từ nãy, đôi mắt vốn...

  • Ba Người Nam Nhân Ta Đều Yêu
    Ba Người Nam Nhân Ta Đều Yêu

    Thể loại:hiện đại, có chút gì đó huyền huyễn, nhất thụ nhất công (công tam nhân cách),HEEditor: sarinaangelaĐịch Tu Tư . Phỉ Nhĩ Tư vừa...

  • Tướng Phủ Ngốc Thê
    Tướng Phủ Ngốc Thê

    Converter: Ngocquynh520Editor: Ciao J, Maria Nyoko, White Silk-Hazye, Bat.Số chương: 119Gần đây ở Phượng Lăng Triều có hai tin tức cực...

  • Chồng Yêu Là Quỷ
    Chồng Yêu Là Quỷ

    Thể loại Ngôn tình, Truyện MaNhân gian có những điều cấm kỵ mà không phải ai cũng  biết cũng tin. Ví dụ như đàn bà khi đến kỳ kinh...

  • Xà Quân Như Mặc
    Xà Quân Như Mặc

    Editor: tieunguyennguyenHắn là một cự xà đã tu hành gần vạn năm, chỉ cần vượt qua thiên kiếp lần thứ chín là có thể đứng vào hàng tiên...

  • Cực Phẩm Công Tử
    Cực Phẩm Công Tử

    Thể loại: Võng Du, Ngôn tìnhĐộ dài: 123 chươngEdit: MieAn Nhạc chơi game vì muốn quyến rũ vị học trưởng mà mình yêu thầm, nhưng không...

  • Gợn Gió Đêm
    Gợn Gió Đêm

    Thể loại: Nguyên sang, ngôn tình, hiện đại, HE, gương vỡ lại lành, nữ chủ, 1v1Anh ngồi tù 2 năm khi đang trong kì tuyển sinh đại học....

  • Miên Hoa Chủng Thực Viên
    Miên Hoa Chủng Thực Viên

    Editor: Phong NguyệtBeta: Dưa_chan Thể loại: Nhất thụ nhất công, ngược thân ngược tâm, sm, HECâu chuyện như một cuộc phiêu lưu của hắn...

  • Cố Tử Làm Nữ Phụ
    Cố Tử Làm Nữ Phụ

    Cố Tử vốn là một nữ sát thủ tài giỏi trong hắc đạo, cô thông thạo mọi lĩnh vực và đủ điểu kiện để đứng đầu trêи bảng truy nã của chính...

  • Vương Gia Rất Nghiêm Túc
    Vương Gia Rất Nghiêm Túc

    Edit: Mèo Mạnh MẽSố chương: 10Cô nương bình thường đều ưa thích son phấn bột nước, quyết tâm tinh thông mọi thứ cầm kỳ thi họa.Ấn Hoan...

  • Cây Ô Liu Màu Trắng
    Cây Ô Liu Màu Trắng

    Tên gốc: 白色橄榄树Thể loại: hiện đại, bối cảnh chiến tranh, phóng viên chiến trường x quân nhân, song xử, ngược, kết HE hoặc SE (tuỳ cảm...

  • Đợi Một Cơn Mưa Lớn - Bồ Mễ Áo
    Đợi Một Cơn Mưa Lớn - Bồ Mễ Áo

    Thể loại: Original, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, 1v1, Đoản văn, Ngôi thứ nhấtGiới thiệu:Tôi tên là Thẩm Nhân, dự định sẽ chinh phục...

  • Bất Chấp Yêu Anh
    Bất Chấp Yêu Anh

    Tác giả: Nàng tiên rảnh rang tới mức nhàm chánThể loại: Hiện đại, lãng mạn, truyện ngắnSố phần: 10Editor: NơBeta: IIungaGiới thiệu:Ba...