Remix - Hỗn Âm Nhân Sinh

Chương 30

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Tôi ngồi trên bệ cửa sổ hành lang chờ Lý Khiêm Lam và Kiều Hinh Tâm, tai nhét earphone, miệng ngậm kẹo mút vị nước có ga.

Học sinh bận rộn qua lại trong buổi tổng vệ sinh chiều thứ bảy, người phụ trách lớn tiếng chạy đi ngang qua trước mặt tôi, tôi còn đang nghĩ ngợi xem người đó là ai, đẩy cây kẹo sang má bên kia.

I wish I was strong enough to lift not one but both us

Tôi ước tôi đủ mạnh để nâng không chỉ một người mà là cả hai người chúng ta

Someday I will be strong enough to lift not one but both of us

Ngày nào đó, tôi sẽ đủ mạnh để nâng không chỉ một người mà là cả hai người chúng ta.

Bài hát phát đến đây, có một nữ sinh đứng bên cạnh tôi.

Vì vậy tôi tháo một bên tai nghe bên phía đằng ấy, lấy từ trong túi đưa đằng ấy một viên kẹo cao su.

Đằng ấy đứng cách tôi không xa mà cũng không gần, dè dặt nhận lấy, “Cảm ơn..”

“Cậu đứng đây chờ người à.”

“Ừ.”

Tôi khuỵu gối chống đất bằng một chân, lúc nghe nhạc bất giác lại cử động đầu và vai theo nhịp điệu, mỗi khi luyện tập một mình càng khó có thể kìm lòng, sự kết hợp hoàn hảo giữa thần kinh phản xạ và chứng tăng động(*). Thật ra không ít người đều thế, đây là sự hấp dẫn của âm nhạc đối với con người. Hà béo đã khen tôi có cảm nhịp tốt, rất có chất Freestyle, nhưng tôi không thể thể hiện một cách quá khoa trương ở nơi công cộng, có khi bị coi thành bệnh nhân động kinh cũng nên.

(*)Rối loạn tăng động giảm chú ý (tiếng Anh: Attention-deficit hyperactivity disorder-ADHD) là một trong những rối loạn phát triển thường gặp ở trẻ em, đặc điểm chung của ADHD là những hành vi hiếu động quá mức đi kèm sự suy giảm khả năng chú ý.

Ý của Tức – chan chắc là ẻm tăng động mất kiểm soát khi có nhạc ấy mà, kiểu giống mấy phim nhạc kịch hát toáng lên trên đường á:v

Tôi vừa kiềm chế cái chân vô thức nhịp theo nhạc, vừa mắng thầm tìm đề tài nói chuyện với Nhạc Tiêu Nhã, kết quả đằng ấy lại mở miệng trước.

“Cái đó… Lần trước bạn tớ nói năng lung tung trước mặt cậu, ” Đằng ấy ngập ngừng, “Thật có lỗi.”

Trong lòng tôi lộp bộp, mắt thấy trọng tâm câu chuyện hướng về tôi sắp chạy lệch hướng, ước chi có thể nhanh nhanh hạ xuống cho đằng ấy bậc thang, còn trưng ra nụ cười đặc biệt chân thành, “Không có gì đâu, đừng lo lắng.”

“Cậu sẽ không ghét tớ chứ…?” Đằng ấy nhìn tôi, một chỏm tóc bị gió thổi đính trên mặt, dùng tay vén đi, tôi nói, “Tất nhiên là không rồi.”

Lướt qua đám người quay lại đây, cuối cùng tôi cũng nhìn thấy Lý Khiêm Lam và Kiều Hinh Tâm cầm cặp sách bước ra, mình thì nhảy xuống khỏi bệ cửa sổ, nói với đằng ấy, “Đi trước nhen.”

Kế hoạch tối nay là tập luyện.

Nghĩ như vậy, tâm tư của tôi đã sớm chạy theo đống ca từ mà đi mất tăm rồi, còn đằng ấy hình như vẫn chưa nói xong, “Ấy, chờ một chút…”

Hai đứa nó đến trước mặt tôi, Lý Khiêm Lam mặc một cái áo len sọc cùng một kiểu với tôi, trong tay cầm máy tính và đeo tai nghe; Kiều Hinh Tâm thì mang trên vai cây đàn guitar lớn gần bằng nhỏ, Nhạc Tiêu Nhã nhìn hai đứa nó một lượt rồi quay lại nhìn về tôi, thở dài, “Wao, hóa ra các cậu chơi nhạc sao?”

Không biết vì sao, đối với giọng điệu đầy sự mới lạ thậm chí còn sùng bái, ba người chúng tôi gần như không hẹn mà cùng cảm thấy xấu hổ đến phát hoảng, dường như nó vốn là một chuyện không thể bình thường hơn, chúng tôi vì lẫn nhau mà giữ bí mật, rõ ràng không có ai nhận ra, nhưng trong vô tình lại bị vạch tẩy như thế này, có một sự bức rức khi bị người nhắm nhẳng vào con đường riêng biệt mà mình chọn.*

Nguyên văn:

đặc lập độc hành 特立獨行 – đi đứng một mình, ý nói không dua theo ai vậy.

Nguồn: http://www.vietnamtudien.org/thieuchuu/&h93.htm

Nói chung, xuất phát từ tâm lý rắc rối của tuổi mới lớn không thể diễn tả, tôi phủ nhận, “Không phải, chỉ là thú vui ngoài giờ mà thôi.”

Nói xong tôi liền nói lời chào với đằng ấy, kéo hai đứa nó hòa vào dòng người tấp nập ra khỏi cửa.

When the tides get too high

Khi thủy triều lên quá cao

And the sea up underneath get so deep

Và biển nổi sóng, lòng biển thâm sâu khó lường

And you feel like you’re just another person

Và tôi cảm thấy như tôi là một người khác

Getting lost in the crowd, way up high in the nosebleeds

Mất hút trong đám đông, ngửa mặt lên trời lúc chảy máu cam

Uh, because we’ve both been there, yeah, both of us

Uh, bởi vì cả hai ta đều từng ở đó Yeah cả hai ta

But we still stand tall with our shoulders up

Nhưng chúng ta vẫn vươn vai đứng thẳng

And even though we always against the odds

Và mặc dù chúng ta luôn chống đối mạnh mẽ

These are the things that’ve molded us

Đây là những gì đã đúc ra hình hài chúng ta

Sau khi tôi hát xong bài hát này, Hà Cố lôi kéo tôi cùng Kiều Hinh Tâm qua một bên nói chuyện, lấy ra thư mời tham gia tranh tài. Còn nói cho chúng tôi, đến ngày đó gã sẽ mang theo toàn bộ người đi cùng, nghĩ đến chuyện trước kia xảy ra với Kiều Hinh Tâm khiến trong lòng gã nhất định vẫn canh cánh lắm, mặc dù căn bản không liên quan gì đến gã, gã vẫn gánh vác trách nhiệm hộ tống đến cuộc tranh tài.

Tôi cẩn thận bỏ vào ngăn nhỏ bên trong cặp sách, ôm một hy vọng nhỏ bé mà hỏi gã, chú không tham gia sao? Chú thật sự sẽ không hát nữa sao?

Gã hiếm thấy chỉ im lặng hút thuốc, nhìn ngọn đèn dầu phát ra ánh sáng mê ly, mỗi phút trôi qua vẫn không trả lời vấn đề của tôi.

Tôi nghĩ chắc hẳn gã cũng đang tự hỏi chính bản thân mình.

Ngày thứ hai tôi được nhận lương tuần, trước ra đầu ngõ chờ Hạ Giai.

Mấy ngày nay dì chính thức nhận việc, mỗi ngày bận túi bụi đến hơn mười giờ mới tan làm, trên đường về nhà phải đi qua một ngõ nhỏ tối đen, tôi nghĩ lại mà sợ chuyện xảy ra hồi xưa, mỗi ngày đều đứng đây chờ dì về, sau đó cả hai cùng nhau về nhà.

Tại con đường không có đèn, dì nắm lấy tay như khi tôi còn nhỏ, dì không phải yểu điệu thục nữ mà có sự rụt rè nho nhỏ, dì bước đi những bước dài, rất có phong thái thản nhiên, có lúc tôi cảm thấy dì không giống một người mẹ cho lắm, hoặc có lẽ, thân phận của dì đã sớm vượt qua cái gọi là người có thể thân thiết, không có ràng buộc huyết thống, thì có lẽ mức độ cũng sâu sắc theo một cách khác nhỉ.

Bây giờ tôi có thể dùng tay phủ lấy tay dì, đuổi kịp tốc độ mà đối với đã từng quá nhanh quá nguy hiểm, tôi nói với dì, mẹ ơi, tương lai con muốn làm ca sĩ.

— Con chỉ muốn cho mẹ biết, đây là chuyện con đã quyết định, nếu như mẹ phản đối, con sẽ áy náy khôn cùng, nhưng con sẽ không từ bỏ.

Dì đứng trong màn đêm tĩnh lặng yên lòng này, nói, ừ, vậy mới là con ta.

Từ lúc ta đặt cho con cái tên ta đã muốn con biết, con phải sống theo điều mà trái tim mình hướng về.

Muốn làm gì thì phải bắt tay thực hiện, đừng ở đó ‘Tôi không có tư cách tôi có thể làm được không tôi có đạt được không’, như vậy chỉ có cả đời sống trong sự rập khuôn.

Nỗ lực vì con người mà mình muốn trở thành, đây mới là ý nghĩa để sống.

I wish I was strong enough to lift not one but both us

Tôi ước tôi đủ mạnh để nâng không chỉ một người mà là cả hai người chúng ta

Someday I will be strong enough to lift not one but both of us

Ngày nào đó, tôi sẽ đủ mạnh để nâng không chỉ một người mà là cả hai người chúng ta.

— Bởi vì mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất.

Truyện full

  • Ông Xã Satan Đến Gõ Cửa
    Ông Xã Satan Đến Gõ Cửa

    Truyện Ông Xã Satan Đến Gõ Cửa của Thất Niệm An kể về câu chuyện tình yêu của hai nhân vật nhưng không được đồng tình khi mà cô lại gọi...

  • Ngày Bình Thường Của Miêu Bệ Hạ
    Ngày Bình Thường Của Miêu Bệ Hạ

    Tên khác: Miêu bệ hạ nhật thườngThể loại: Hiện đại, huyền huyễn, ấm áp, chủ công, hỗ sủng, mỹ miều đế vương meo meo công x anh tuấn...

  • Thà Đừng Gặp Gỡ Đam Mỹ
    Thà Đừng Gặp Gỡ Đam Mỹ

    Thể loại: Đam Mỹ, Vả Mặt, Hiện Đại, Ngược, Cường Thủ Hào Đoạt, Trả Thù, Tổng TàiTeam dịch: Cẩm Mộ Mạt Đào - 坎莫马道Giới thiệuTrước lúc lâm...

  • Vô Diệm Xinh Đẹp
    Vô Diệm Xinh Đẹp

    Truyện Vô Diệm Xinh Đẹp là một truyện khá hấp dẫn và thú vị của tác giả Lâm Gia Thành, đây là truyện lấy bối cảnh xuyên qua tuy không...

  • Hoán Phu
    Hoán Phu

    Edit: Khả DươngBeta: Fyzan LinNhân vật chính: Lâm Nhạc, Tiêu TrìNhân vật phụ: Lâm Âm, Mục Nhiên.Thể loại: khôi hài.Truyện Hoán Phu của...

  • Tôi Và Thiên Kim Giả Đều Mang Thai
    Tôi Và Thiên Kim Giả Đều Mang Thai

    [ZHIHU] TÔI VÀ THIÊN KIM GIẢ ĐỀU MANG THAITác giả: 棠棠Người dịch: AKDLFLS ( Lin Rin)—————————————————Văn án:Thiên kim giả nâng cái bụng...

  • Cô Đảo
    Cô Đảo

    Thể loại: Cận đại, nhất thụ nhất công, mỹ thụ, ngược luyến tàn tâmTình trạng: 4 chương (hoàn)Editor: HeroteenBeta – reader: Ruby, Băng...

  • Có Một Tên Khốn
    Có Một Tên Khốn

    Thể loại:đam mỹ, đoản văn, 1 x 1, vườn trườngBiên Tập: Ying YingCó một tên khốn.....Hạ Dương không khỏi ngẩn người khi nhìn dòng chữ...

  • Không Gặp Không Nên Duyên
    Không Gặp Không Nên Duyên

    Editor: miemeiNguồn convert: ngocquynh520Số chương: 83 + 6 ngoại truyệnNếu muốn mổ tả Đoạn Mặc Ngôn bằng một từ, thì đó chính là, biến...

  • Giáo Chủ Đại Nhân, Tha Thứ Ta
    Giáo Chủ Đại Nhân, Tha Thứ Ta

    Thể Loại: đam mỹ, nhất thụ nhất công, lạnh lùng băng sơn công x nhan khống gian xảo thụSố Chương: 13Ở Bái Tứ Giáo thì Cổ Tịch Vân là...

  • Ông Xã Ác Ma Của Tôi
    Ông Xã Ác Ma Của Tôi

    Edit by Linh Mèo, Pi Lợn, Lily PhạmAnh - Tư Dạ Phong, là ông chủ của tập đoàn kinh doanh đá quý lớn nhất thế giới - Nhât Thế. Anh thông...

  • Bệnh Vương Tuyệt Sủng Độc Phi
    Bệnh Vương Tuyệt Sủng Độc Phi

    Editor:Lưu Nguyệt, Baby Trùm Thể loại:Xuyên không, hài, sủng đến cực kì bi thảm (hix, cái này ở convert ghi vậy), HESố chương:168...

  • Quân Sinh Ta Chưa Sinh, Ta Sinh Quân Đã Lão
    Quân Sinh Ta Chưa Sinh, Ta Sinh Quân Đã Lão

    Editor: StrangerBeta: CandyTôi là một đứa trẻ mồ côi, có lẽ là hậu quả của việc trọng nam khinh nữ, cũng có thể là đứa con của mối quan...

  • Thiêu Đốt Tình Yêu: Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình
    Thiêu Đốt Tình Yêu: Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình

    Nguyệt Tiêm Ảnh nhân vật nữ chính trong truyện Thiêu Đốt Tình Yêu: Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình của Tuyết Sắc Đồ Mi. Là một...

  • Tiểu Oan Gia
    Tiểu Oan Gia

    Thể loại: thanh mai trúc mã, hoan hỉ oan gia, 1×1, tình hữu độc chung, ấm áp văn, HEĐộ dài: Hoàn. (Hình như khoảng 32 chương chính văn...