Phò Mã Khó Làm - Mộ Dung Khanh Mặc

Chương 9: Hắn cần một bậc thang

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Bánh hạch đào ở Bảo Nguyệt Trai không hề rẻ, Tề Loan tính toán với sức ăn của Vân Nhược Dư, mua một bọc nhỏ trở về.

Không phải hắn tiếc bạc, công chúa điện hạ đưa tiền tiêu trên người nàng, Tề Loan cũng không cảm thấy áy náy..

Hơn nữa bây giờ công chúa điện hạ vô cùng tiết kiệm, nếu hắn mua quá nhiều, không chừng lại phải bị nhắc mãi.

Tề Loan bọc theo một bọc nhỏ bánh hạch đào trở lại tướng quân phủ, Vân Nhược Dư vẫn luôn chờ ở nhà chính, nghe thấy động tĩnh lập tức liền ra cửa đón.

Nàng từ xa đã nhìn thấy Tề Loan, không đợi người mở miệng đã chạy qua: “Phu quân, chàng đã trở lại? Có thể gặp được phu tử không? Phu tử có nói gì không?”

Tề Loan làm bộ làm tịch gật đầu trấn an Vân Nhược Dư, ý bảo nàng vào nhà: “Đi về trước lại nói.”

Vân Nhược Dư lập tức gật đầu, dẫn đầu xoay người, đồng thời còn không quên chào đón Tề Loan đi nhanh hơn.

Nhìn bộ dáng nàng gấp không chờ nổi, Tề Loan chỉ cảm thấy vô cùng bi ai, lát nữa không biết nên giải thích như thế nào?

Chờ hắn đi vào nhà chính, Vân Nhược Dư đã an tĩnh ngồi trên ghế, ngoan ngoãn nhìn về phía hắn.

Nhìn dáng vẻ kia trong lòng Tề Loan mềm nhũn, đi đến trước mặt nàng đưa bánh hạch đào qua: “Nàng nhìn cái này một chút.”

Điểm tâm của Bảo Nguyệt Trai đóng gói rất xinh đẹp, Vân Nhược Dư biết chữ, đương nhiên hiểu được đây là gì, trong mắt nàng hiện lên vui sướng, hinh hỷ nhận lấy bánh hạch đào.

Một hồi lâu sau mới bình tĩnh lại, không thể tin được hỏi: “Cho ta?”

Tề Loan yên lặng gật đầu.

Vân Nhược Dư nhận được câu trả lời khẳng định lập tức không còn rụt rè nữa, đem điểm tâm mở ra trước mặt Tề Loan, bên ngoài đóng gói tinh mỹ, bên trong là bánh hạch đào nàng tâm tâm niệm niệm.

Vân Nhược Dư nhéo một khối ăn thử, Hạch Đào Tô hẳn là mới vừa làm không bao lâu, cắn xuống một miếng, xốp giòn thơm ngọt, môi răng vẫn lưu lại hương thơm.

Nàng không tự chủ được nở nụ cười, đem một nửa miếng còn dư lại bỏ vào miệng: “Ăn rất ngon.”

Nhìn bộ dạng Vân Nhược Dư vui vẻ, khiến tâm trạng vốn dĩ có chút không tốt của Tề Loan trở thành hư không, hắn duỗi tay ra vuốt tóc Vân Nhược Dư ra sau tai: “Nàng ăn chậm một chút, tất cả đều là của nàng, không có ai đoạt của nàng, ăn cẩn thận kẻo nghẹn.”

Vân Nhược Dư cầm bánh hạch đào ngồi trên ghế, ăn liên tiếp hai khối mới dừng lại: “Phu quân sao lại tới Bảo Nguyệt Trai mua bánh hạch đào? Cái này hẳn là tốn không ít bạc.”

“Không đắt.” Tề Loan bây giờ có thể mở miệng ra là nói dối: “Sau khi tặng lễ cho phu tử, còn thừa lại một ít, giấy và bút mực của ta có hơi cổ xưa, nhưng vẫn có thể dùng được, không cần phải cái mới, không phải nàng vẫn luôn muốn được ăn bánh Hạch Đào ở Bảo Nguyệt Trai? Hôm nay trùng hợp đi ngang qua, lại vừa lúc gặp cửa hàng không có người……”

“Ta liền đi vào mua một ít.”

Ngữ khí Tề Loan bình tĩnh nói ra những lời này, kiên quyết không nói cho Vân Nhược Dư biết, hắn phải đợi mất nửa canh giờ.

Vân Nhược Dư nghe đến đây, cầm lấy một khối điểm tâm đưa cho Tề Loan: “Phu quân chàng cũng mau nếm thử đi, bánh Hạch Đào ở Bảo Nguyệt Trai thật sự ngon như bọn họ nói.”

Tề Loan không đưa tay ra nhận, lắc đầu nhìn về phía Vân Nhược Dư: “Nàng ăn đi, đây là ta cố ý mua cho nàng.”

Có lẽ cảm thấy chỉ có một mình ăn không tốt lắm, hoặc có lẽ Vân Nhược Dư thật sự muốn chia sẻ bánh Hạch Đào với Tề Loan, nàng trực tiếp đưa bánh đến bên miệng hắn..

Thấy Tề Loan bất động, còn cảm thấy rất kỳ quái: “Phu quân, sao chàng lại không ăn?”

Tề Loan nhìn thoáng qua, chịu đựng khiển trách nội tâm, liền cắn một miếng bánh trên tay Vân Nhược Dư, sau đó dùng tốc độ cực nhanh cầm lấy nửa khối còn dư lại: “Ta tự mình cầm.”

Một bên hắn cảm thấy làm như vậy là không hợp lễ, một bên âm thầm nói với mình, đây chỉ là diễn kịch mà thôi.

Ngũ công chúa bây giờ cái gì cũng không nhớ rõ, ở trong cảm nhận của nàng, mình và nàng là phu thê, phu thê có một ít động tác thân mật cũng có thể hiểu được.

Cho nên, hắn không thể nghĩ nhiều, đây hết thảy đều bởi vì Ngũ công chúa đang bị bệnh, hắn không thể so đo cùng tiểu cô nương sinh bệnh được.

Tề Loan liên tục tẩy não bản thân, ăn xong một khối bánh Hạch Đào.

“Phu quân cảm thấy hương vị thế nào?”

Tề Loan hoàn toàn không biết thâm ý trong lời nói của Vân Nhược Dư, thuận tiện khen mấy câu: “Bánh Hạch Đào ở Bảo Nguyệt Trai quả nhiên là mỹ vị ngon miệng, trách không được lúc trước nàng vẫn uôn tâm tâm niệm niệm.”

Tuy đắt hơn của hàng điểm tâm bình thường một chút, nhưng hương vị thực sự không tồi .Hắn vốn tưởng rằng mình khen Bánh Hạch đào, sẽ khiến Vân Nhược Dư cao hứng, nhưng biểu tình Ngũ công chúa lại có chút cổ quái.

Nàng đặt bánh Hạch đào sang một bên, hai tay chắp lại, ngước mắt nhìn về phía Tề Loan: “Phu quân, nếu không ta đi tìm đại phu xem qua cho chàng được không?”

Tề Loan chỉ cảm thấy không thể hiểu được, hắn đang êm đẹp tại sao phải đi tìm đại phu?

Chẳng lẽ là bởi vì công chúa điện hạ nấu cháo thành nghiện? Còn muốn tiếp tục cho hắn ăn cháo gừng băm?

Tề Loan chỉ cần nhớ tới kia hương vị đáng sợ kia liền cảm thấy cả người không khoẻ, vội vàng không ngừng lắc đầu: “Không cần, ta rất tốt, không có vấn đề gì.”

Nhưng vô luận Tề Loan bảo đảm như thế nào, u sầu trong mắt Vân Nhược Dư vẫn không tiêu tán: “Chỉ là phu quân, ta vẫn cảm thấy vị giác của chàng xảy ra vấn đề. Bánh Hạch Đào của Bảo Nguyệt trai làm tuy rằng rất ngon, nhưng thực sự không bằng Ngân Điệp làm.”

Tề Loan sửng sốt hồi lâu, mới nhớ tới chuyện này: “Kỳ thật là bởi vì…”

“Tuy nói người với người khẩu vị không giống nhau, nhưng cũng không đến mức kém nhiều như vậy chứ.” Cùng làm một loại điểm tâm, cũng không phải là món ăn hiếm lạ gì.

Hôm đó Ngân Điệp làm, quả thật là có cả bánh Hạch đào.

“Cho nên phu quân chúng ta vẫn nên tìm đại phu đến xem, ta nghe nói bị bệnh giấu thầy là tối kị nhất, vạn nhất vị giác của chàng thật sự xảy ra vấn đề, phải làm sao bây giờ?” Vân Nhược Dư vẻ mặt lo lắng.

Tề Loan: “……”

Tề Loan phải hỏi đi hỏi lại nhiều lần khẳng định không phải khẩu vị mình không tốt, mà là do mình cảm thấy Ngân Điệp là không ngon.

Nhưng Vân Nhược Dư truy vấn nguyên nhân, Tề Loan lại im bặt không dám nói nữa, hỏi đến cuối cùng liền nói một câu hắn không thích lừa gạt qua.

Vân Nhược Dư có hơi khó hiểu.

Nhưng rất nhanh, Vân Nhược Dư liền suy nghĩ cẩn thận lại, nhẹ nhàng cười một tiếng, cười đến mức Tề Loan không thể hiểu được, nghi hoặc nhăn mày lại: “Nàng làm sao vậy?”

“Phu quân là đau lòng cho ta sao? Bởi vì thiếp nói muốn làm điểm tâm, chàng mới nói Ngân Điệp làm không ngon?” Biểu tình Vân Nhược Dư vô cùng kiên định, còn lộ ra vui sướng rõ ràng.

Tề Loan đúng là co ý nghĩ này, nhưng hắn cảm thấy mình đau lòng và đau lòng mà Vân Nhược Dư cảm thấy, không phải cùng một chuyện.

Hắn chỉ cảm thấy cực kỳ may mắn vì lúc này không ăn hay uống thứ gì, bằng không không phải phun trà thì cũng là bị nghẹn, Tề Loan đè trán lại, cực lực phủ nhận, “Ta không có.”

“Phu quân lời này là có ý gì? Là không đau lòng ta sao?” Thanh âm của Vân Nhược Dư lập tức hạ thấp xuống.

Vốn dĩ thái độ của Tề Loan còn vô cùng chắc chắn nhưng nhìn thấy Vân Nhược Dư nháy máy trong lòng liền trở nên mềm nhũn “…… Ta nói, không có, không có không đau lòng nàng.”

Hắn muốn nói thêm gì đó, lại đột ngột quay ngược đi, nhìn thấy tươi cười trên mặt Vân Nhược Dư, Tề Loan chỉ cảm thấy bản thân mình đúng là nghiệp chướng nặng nề.

Đây có tính là lừa gạt tiểu cô nương không?

Tề Loan lại lâm vào hoàn cảnh nội tâm giãy giụa.

Hắn vốn tưởng rằng Vân Nhược Dư chắc chắn vị giác hắn có vấn đề như vậy, muốn ở lại dây dưa một hồi, nhưng hôm nay có vẻ nàng rất dễ dỗ, nói với nàng không có vấn đề, tiểu công chúa liền tin.

“Nàng…Không có chuyện gì khác muốn hỏi ta sao?” Tề Loan không xác định hỏi một câu.

Vân Nhược Dư ngước mắt, như Tề Loan mong muốn gật đầu: “Đương nhiên là có, không biết hôm nay phu quân đi gặp phu tử, có thu hoạch được gì không?”

Tề Loan sững sờ tại chỗ.

“Phu tử có nói lúc nào đi tới thư viện hay không?”

Hắn đúng là nói năng không biết suy nghĩ.

Tề Loan không nghĩ ra được lý do, bất chấp tất cả ngồi một bên, an tĩnh không nói một lời.

Vân Nhược Dư nhìn bộ dạng đó của hắn, còn tưởng rằng hôm nay đi bái phỏng không thuận lợi, liền đứng lên đi đến bên người Tề Loan, vuốt tóc hắn an ủi: “Phu quân không cần sốt ruột, phu tử nếu thấy phu quân, đương nhiên sẽ không quên, có lẽ thư viện vẫn chưa bắt đầu dạy học.”

Nhìn bộ dạng nghiêm túc an ủi kia, khiến trong lòng Tề Loan nảy sinh cảm giác khác lạ.

Hắn đúng là không biết học đường đã bắt đầu dạy học hay chưa, mà có học rồi hắn cũng không đến.

Có lẽ là bởi vì biểu tình của Vân Nhược Dư quá mức nghiêm túc, làm Tề Loan sinh ra rất nhiều hoảng hốt, tâm sự vẫn luôn rối loạn trong lòng hắn lại có nhẹ nhàng bâng khua nói ra: “Nếu ta, không muốn đi … Không muốn đi học đường thì sao?”

Trong triều, chém giết còn thảm thiết hơn ngoài chiến trường.

Lưỡi thượng có Long Tuyền, giết người không thấy máu.

“Vì sao phu quân không muốn đi?” Vân Nhược Dư nghi ngờ hỏi: “Kim bảng đề danh, cưỡi ngựa dạo phố không phải luôn là mộng tưởng từ trước cho tới nay của phu quân sao?”

Tề Loan mím môi, trong giọng nói có chút chán ghét: “Nếu ở học đường, có người ta ghét thì phải thế nào?”

“Phu quân, sao chàng có thể nghĩ như vậy?” Vân Nhược Dư nghiêm túc bắt đầu thuyết phục: “Người đáng ghét nơi nào cũng có, không chỉ ở học đường, nếu lúc này chàng đi lượn ra đường một vòng, nói không chừng cũng có thể đụng phải người mình ghét. Nhiều người như vậy, chàng có thể ghét hết sao?”

Tề Loan trầm mặc không nói.

Đúng vậy, người đáng ghét chỗ nào cũng có, nơi nơi đều có.

Vân Nhược Dư thấy hắn không nói lời nào, chẳng những không có dừng lại, ngược lại càng thêm cố gắng nói: “Bây giờ chàng và người đó cùng một học đường, nếu sau này có thể trúng cử nhân, tiến sĩ, có lẽ chàng và hắn sẽ trở thành đồng liêu, đến lúc đó cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy. Hay là phu quân không muốn giao tiếp với đồng liêu?”

Tề Loan nghe thấy lời này, biết rõ tiểu công chúa không có ý này, nhưng vẫn cảm thấy Vân Nhược Dư đang ám chỉ hắn.

“Phu quân ngàn vạn lần không thể tùy hứng như vậy, chàng không thích bọn họ, nhất định là bọn họ không tốt, làm gì đó chọc chàng không vui, nhưng chàng cũng không thể bởi vì chuyện này mà không tới học đường.” Vân Nhược Dư nghiêm túc phân tích cho hăn.

Để Tề Loan không thể vì sai lầm của người khác mà khiến mình cũng phải ăn trái đắng.

Đi học đường mới có thể tiếp thu được tri thức, đều là vì chính Tề Loan.

Cuộc sống về sau cũng là vì chính mình.

“Ta…” Tề Loan bị nói á khẩu không trả lời được, trong lòng hắn luôn có một loại cảm giác, khả năng của mình còn không hiểu chuyện bằng tiểu cô nương.

“Nếu nghĩ tới lâu dài, ngày sau phu quân cao trung tiến sĩ, đi thượng triều chẳng lẽ cũng muốn tùy hứng như vậy sao, nhìn ai không thoải mái, liền không đi lâm triều sao?” Vân Nhược Dư nói thẳng vào vấn đề.

Tề Loan bị chọc trúng vào tâm tư há hốc miệng cũng không nói được lời nào.

“Phu quân chàng đọc sách thi khoa cử, không phải là muốn đền đáp quốc gia sao? Nếu như thế hà tất lại phải so đo với người đáng ghét đó? Nếu là bởi vì bọn họ chậm trễ lý tưởng trong lòng, chẳng phải là quá không đáng giá sao?” Vân Nhược Dư cười ôn nhu.

Lời nói dịu dàng và nụ cười xinh đẹp của Vân Nhược Dư, đã giúp thổi tan mọi bất mãn và tức giận trong lòng Tề Loan.

Không bằng tiểu cô nương hiểu chuyện chậm rãi nói ra, Tề Loan nhớ tới lời của La Sát cùng các thuộc hạ.

Rốt cuộc nội tâm vẫn bị thanh âm mê hoặc này đánh bại nhưng bất mãn không đáng để trong lòng.

Hắn thỏa hiệp nói: “Ngày mai ta tới học đường, giờ Mẹo liền đi.”

Vân Nhược Dư nghe được lời này, tươi cười trên mặt càng thêm ôn nhu.

Nhưng nàng tính toán canh giờ, giọng điệu có hơi tiếc nuối: “So với ngày thường phu quân thức dậy đọc sách, tính toán đâu ra đấy cũng chỉ có nửa canh giờ, không bằng đêm nay phu quân nghỉ ngơi sớm, canh bốn thức dậy, còn có thể đọc sách thêm một canh giờ.”

Tề Loan bộ dạng nghiêm túc của Vân Nhược Dư, thực sự muốn hỏi một chút rốt cuộc tiểu công chúa có bao nhiêu thù hận với hắn?

Canh bốn, trời vẫn còn tối đen, Tề Loan vô cùng không muốn: “Chỉ có hạng người gà gáy cẩu trộm, mới thức dậy lúc canh bốn.”

Bởi vì trời còn chưa sáng, thuận tiện cho việc trộm cắp.

“Ta là người đọc sách, sao có thể thức dậy vào thời điểm này?” Tề Loan lời lẽ chính đáng cự tuyệt: “Sẽ làm người khác hiểu lầm.”

“Chuyện này có gì mà hiểu lầm, ta chỉ nói chàng dậy đọc sách, không phải bắt chàng đi trộm cắp, chiếu theo lời phu quân nói, phố xá họp chợ, trời chưa sáng đã phải dậy buôn bán, cũng sẽ bị hiểu lầm là hạng người gà gáy cẩu trộm sao?”

Tề Loan: “……”

Hắn bị Vân Nhược Dư nói một hồi làm cho á khẩu, bắt đầu hoài nghi có phải mình đọc quá ít sách hay không, lúc này mới hoàn toàn bị khi dễ.

Tác giả có chuyện nói:

Tề Loan: Ta thật sự không muốn đi thượng triều, ta là bị bắt ~~

Truyện full

  • Lâm Song Dạ Ngữ
    Lâm Song Dạ Ngữ

    Nguyên tác: Lâm song dạ ngữ  – 临窗夜语)系列Tác giả: Tiêu – 魈Danmei, huyền huyễn, cổ đại, 1 vs 1, thanh thủy văn, HE.Biên tập: Lẳng cô...

  • Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
    Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em

    Tác giả: Hoàng Kim (Aiko)Thể loại: Đô Thị, Truyện Teen, Ngôn TìnhGiới thiệu:Nam chính: Dương Thừa Nam (25 tuổi)Nữ chính: Diệp Khả Như...

  • Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm
    Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm

    THẬT Ư? THẬT Ư? PHẢI LÀ HỒNG PHAI XANH THẮM(Tên gốc: Tri phủ? Tri phủ? Ứng thị lục phì hồng sấu)Thể loại: Điền văn, trạch đấu, xuyên...

  • Mít Ướt
    Mít Ướt

    Thể Loại: Đam MỹEditor: Tố Tố (Cụt điên) =))Tiểu Diệp thật sự khóc không được mà cười cũng không xong. Đứa nhỏ trong lớp của cô lại...

  • Phược Long
    Phược Long

    Thể loại:huyền huyễn, cổ trang, nhất thụ nhất công, huynh đệ văn (niên hạ), cường thủ hào đoạt (?), HE ( gần kết có phản công nhẹ,...

  • Muốn Nói Yêu Em
    Muốn Nói Yêu Em

    Tên gốc: Quan quan thư cưu (Đôi chim gáy hót vang)Tác giả: Chiết Hỏa Nhất HạThể loại: Hiện đại, cán bộ cao cấp, thanh mai trúc mã, 3SĐộ...

  • Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu
    Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu

    Biên tập: CandyMười sáu tuổi, tôi vào trường trung học nổi tiếng với thành tích đứng đầu khóa. Lúc đó, tôi là một cô bé cao cao gầy...

  • Độc Giả Thứ 7
    Độc Giả Thứ 7

    Độc giả thứ 7 thực chất là tác phẩm đầu tay của Lôi Mễ, được đăng tải nhiều kì trên tạp chí truyện trinh thám của Trung Quốc. Tuy...

  • Phúc Tinh Giá Đáo
    Phúc Tinh Giá Đáo

    Thể loại: Hiện đạiEdit: Phương PhươngBeta: Tử LaSố chương: 17 chương + 1 kết thúcNhân vật chính: Lạc Thiên Hựu – Phúc Viên ViênCó phải...

  • Tâm Ý Thành
    Tâm Ý Thành

    ========Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC tại {domain} ======== Thể loại: Cổ đại vương triều hoàng thất,...

  • Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)
    Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)

    Truyện Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982) của tác giả Tâm Hương Tung kể về Diệp Tuệ không nghĩ tới, cô lại có thể trở về năm 1982, khi mọi...

  • Quỷ Hành Thiên Hạ
    Quỷ Hành Thiên Hạ

    Thể loại: Đam mỹ, đồng nghiệp văn, cổ trang, nhất công nhất thụ, thanh thủy văn…Tham sân ái dục si,Thiện ác nhất niệm gian.Đai ca Triển...

  • Ý Trần Thiên
    Ý Trần Thiên

    Thể loại: cổ đại, tướng quân công X tiểu bạch thụ,  tiên hôn hậu ái, sinh tử, HEĐộ dài: 52 chương.Editor: Thượng Quan  Lăng (Lăng...

  • Sa Bẫy
    Sa Bẫy

    Bạn đang đọc truyện Sa Bẫy của tác giả Giang Đình. Một người đàn ông tuổi lớn tìm đủ mọi cách để khiến con mình thường xuyên về...

  • Đích Nữ Vô Song
    Đích Nữ Vô Song

    Thể loại: Trùng sinh, cổ đại, báo thù, nữ cườngSố chương: 316 chươngEdit: Be YoursTừng ngón tay bị bẻ gãy, đau đớn lan khắp toàn thân,...