Oan Nghiệt Nhân Duyên - Đao Thượng Phiêu

Chương 120

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Đây nhất định là một vụ án quan trọng, lớn nhất từ khi Đại Tấn triều khai quốc tới nay, nguyên cáo là tiểu quan Hàn Lâm lục phẩm triều đình, bị cáo là cháu trai bảo bối siêu cấp của Diên Hòa đế đương triều - Phù Phong Vương Hoài Ngọc.

Danh tiếng lừng lẫy nhưng chưa ai từng tiếp xúc, lại thêm lời gièm pha ‘Đoạt thê’ như vậy, án này một khi công khai xử lý, tất nhiên sẽ thu hút ánh mắt của vô số người.

Dân chúng tóc đã rụng hết, sĩ tử đang ôn thi, người thường hay quý tộc đều chú ý hướng đi của vụ án này, trên phố đặc biệt vì chuyện này mà mở vài quán cho mọi người đánh cược xem rốt cuộc là tay nhỏ không bóp được đùi lớn, hay là kiến nhỏ có thể làm lung lay đại thụ. Thánh thượng đến tột cùng sẽ xử lý theo lẽ công bằng, vì thần tử làm chủ, hay là sẽ nhất mực thiên vị cháu trai?

Mọi người thảo luận sôi nổi, quán trà tửu lâu mỗi ngày đều có khách nhân bởi vì đánh cược mà ẩu đả cãi nhau, thậm chí còn gọi thêm người tới cùng đánh hội đồng.

Cuối tháng chín, nhân chứng liên quan đều do Cẩm Y vệ giải đưa vào kinh, sau khi ghi chép xong khẩu cung, nha môn Hình bộ treo bảng thông báo, tuyên bố mùng ba tháng mười chính thức thẩm vấn vụ án.

Ngày hôm đó, dân chúng trong thành Bắc Kinh nghe tin mà đến, cửa đại sảnh Hình bộ có thể nói là vạn người tụ lại, mênh m.ô.n.g chật ních, tất cả đều đến xem náo nhiệt, ngay cả trên cây, trên nóc nhà, trên ghế sư tử đá cũng toàn là người.

Đến giờ, Hình bộ thượng thư phân phó thăng đường.

Ngoài viên môn ba tiếng pháo vang lên, mấy chục nha dịch tay cầm thủy hỏa côn kêu to: “Uy - Vũ - -”, ba quan viên mặc áo bào từ hậu đường đi ra.

Dẫn đầu một người trước n.g.ự.c thêu cẩm kê bổ tử, chính là Hình bộ đường quan Hồ Thế Trinh, cũng là chủ thẩm quan của án này, cùng hắn sóng vai đồng hành chính là Đô Sát viện Đô Ngự Sử Vương Tử Quỳnh.

Ở phía sau bọn họ, một gã quan viên trẻ thân mặc Vân Nhạn bổ phục, là Thiếu Khanh Kế Thanh của Đại Lý Tự, người này trạc ba mươi tuổi, trong lần hội thẩm quan viên này tuổi nhỏ nhất, tư lịch cũng ít nhất, lúc trước hắn tuần án ở Chiết Trực, Hồ Quảng, trong thời gian nhậm chức phá được không ít kỳ án, giúp ổn định kỷ luật, dân chúng địa phương đi đường không nhặt của rơi, đạo tặc không dám hành động, chiến tích nổi bật, bởi vậy được đề bạt đến Bắc Kinh, đảm nhiệm đại quan tứ phẩm.

Hồ Thế Trinh là chủ thẩm, khách sáo một hồi, sau đó ngồi ở giữa đại án, Vương Tử Quỳnh ngồi ở bên trái, Kế Thanh ở bên phải, hai tấm thẻ bằng gỗ ghi hai cụm từ ‘yên lặng’ và ‘tránh ra’ bày trên bàn, bên cạnh còn có tiểu án, là chỗ ngồi của sư gia phụ trách ghi chép chi tiết.

Đợi tất cả mọi người ngồi vào chỗ của mình, Hồ Thế Trinh tuyên bố đưa nguyên cáo vào.

Các nha dịch đồng thanh nhắc lại lời của chủ thẩm, Trần Thích theo đó thong dong mà vào, sắc mặt hắn mặc dù tái nhợt tiều tụy, nhưng phong thái không giảm, nhất là thái độ không quan tâm thắng thua, làm cho dân chúng vây xem không khỏi âm thầm thán phục.

Trần Thích là tiểu quan lục phẩm, thấy đường quan là cửu khanh lục bộ, theo lý nên làm lễ hạ cấp đối với thượng cấp, hắn quỳ xuống thi lễ, tự mình đứng lên, đưa lên giấy cáo trạng đã sớm viết xong.

Một gã sư gia nhận lấy, hai tay trình cho Hồ Thế Trinh.

Hồ Thế Trinh xem xong, lại đưa cho Vương Tử Quỳnh và Kế Thanh hai bên xem, ba người nhỏ giọng trao đổi, trước tiên Hồ Thế Trinh nói một loatj lý do thoái thác, sau đó tuyên bố truyền bị cáo.

Đại nhân vật lên sân khấu, dân chúng hưng phấn đến chà xát đỏ cả tay.

Trong tiếng triệu tập không ngừng của đám nha dịch, không biết ai hô câu “Đến rồi!”, mọi người nhao nhao quay đầu nhìn lại, từng cái cổ duỗi dài, ngươi đẩy ta đẩy, suýt nữa gây ra sự cố giẫm đạp, trong đám người tiếng mắng không dứt.

Hoài Ngọc lần này không cưỡi ngựa, ngồi kiệu tám người khiêng mà đến, lúc kiệu chạm xuống đất trước cửa nha môn, một cây quạt xếp đẩy rèm kiệu ra, Hoài Ngọc thản nhiên xuống kiệu, cũng không vội tiến vào đại sảnh, mà là cúi người xuống, hướng người trong kiệu nói câu gì đó.

Dân chúng bị quân sĩ ngăn lại, kiễng chân nhìn, cũng không thấy rõ ai ngồi trong kiệu, chỉ thấy một chiếc váy La Mã màu đỏ, hình như là một nữ nhân.



Màn kiệu buông xuống, nhóm kiệu phu một lần nữa nâng kiệu lên, thông qua giác môn mở bên cạnh tiến vào hậu đường nha môn.

Hoài Ngọc nghênh ngang đi vào chính đường, dân chúng né tránh hai bên, nhường ra một con đường nhỏ quanh co như thủy triều.

Bọn họ kinh ngạc phát hiện, vị Bá Vương Tiểu Sát Tinh kinh thành ác danh đồn xa này, không hề sợ hãi hay chột dạ, thản nhiên giống như tới đại sảnh Hình bộ này làm khách, mà không phải bị xét xử.

Hoài Ngọc vừa tiến vào, tất cả đường quan, sư gia đồng loạt đứng dậy.

Đây thật sự là một chuyện xấu hổ, theo lý Hoài Ngọc là thân vương, mọi người đang ngồi đều phải quỳ lạy đại lễ với hắn, nhưng mà hắn lại lấy thân phận bị cáo mà tới, thẩm quan hành lễ với nghi phạm, đây là tình huống gì?

Hồ Thế Trinh cùng Vương Tử Quỳnh, Kế Thanh trao đổi ánh mắt, đều không chắc có cần quỳ xuống hay không.

Hoài Ngọc nhìn ra bọn họ khó xử, giơ tay lên nói: “Đều ngồi đi.”

Hắn lên tiếng, ba tên đường quan đều thở phào nhẹ nhõm, mọi người chắp tay vái chào, coi như hành lễ.

Hồ Thế Trinh cao giọng hô một câu: “Người đâu, cho Vương gia ngồi.”

Một nha dịch đang muốn đi xuống lấy ghế, Trần Thích đột nhiên lên tiếng: “Khoan đã.”

Hồ Thế Trinh sửng sốt: “Ngươi có lời muốn nói?”

Trần Thích đứng ở dưới công đường, giương mắt thản nhiên nói: “Xin hỏi Hồ đại nhân, người thẩm vấn là Vương gia, hay là phạm nhân vụ án?”

Hồ Thế Trinh vừa nghe đã hiểu, “cường bạo Hàn Lâm” nổi tiếng kinh thành này đang muốn chọc cái gai vào người hắn, mí mắt nháy nháy liên hồi, nhưng mà người vẫn đang đứng hỏi trước mặt, thật sự tránh không khỏi.

Hồ Thế Trinh đành phải giữ vững tinh thần ứng phó: “Vương gia mặc dù đến đây xét xử, nhưng là thân vương, chúng ta là thần tử, tôn ti khác nhau, trên dưới rõ ràng, thần tiết không thể bỏ, quốc lễ không thể chậm, làm gì có đạo lý Vương gia đứng mà chúng ta ngồi?”

Trần Thích cười lạnh một tiếng: “Theo luật Đại Tấn, trên công đường, mọi người đều đối xử bình đẳng, chỉ có nguyên cáo và bị cáo, không phân biệt tôn ti trên dưới, Hồ đại nhân là quan chủ thẩm vụ án này, nếu trong mắt chỉ có thân phận Phù Phong Vương, làm sao có thể công bằng xét xử đây?”

Lời này của hắn được tuyệt đại đa số dân chúng ở cửa công đường phụ họa, mấy người to gan kêu la.

“Đúng vậy! Nếu không thể đối xử công bằng, còn thẩm vấn thế nào được?”

“Chẳng lẽ đường đại nhân sợ bị trách tội sao?”

“Ta thấy vụ án này cũng không cần phán nữa! Trực tiếp một câu vô tội là được rồi! Mọi người giải tán!”

Vô số tiếng người nhao nhao cùng một chỗ, làm cho đại sảnh Hình bộ nhất thời như cái chợ, có vài người ỷ vào trốn ở trong đám người không ai nhìn thấy, càng nói càng quá phận.

Các nha dịch cầm thủy hỏa côn tiến lên, kết thành hàng chắn, người chen chúc ở phía trước vội vàng lui về, vô ý giẫm trúng mu bàn chân người sau, trong lúc nhất thời tiếng mắng vang lên không ngớt.



“Yên lặng! Yên lặng!”

Hồ Thế Trinh lại gõ bản mộc lên bàn, rống lên hai tiếng, xung quanh lặng ngắt như tờ, yên tĩnh đến mức có thể nghe được cả tiếng kim rơi.

Hồ Thế Trinh chợt cảm thấy xấu hổ, trước khi phụ trách thẩm tra xử lý, hắn đã biết vụ án này khó giải quyết đến mức nào, cũng không nghĩ tới khó xử đến mức còn chưa bắt đầu thẩm vấn, chỉ là việc có nên để Hoài Ngọc ngồi thẩm vấn hay không đã nổi lên một trận bất đồng như vậy.

Trong lòng Hồ Thế Trinh không khỏi oán hận Trần Thích, thật sự là một cái gai mà, động một chút là lấy ‘Đại Tấn Luật’ ra nói, rốt cuộc ngươi là Hình bộ thượng thư, hay là ta?

Hồ Thế Trinh quay đầu hỏi Vương Tử Quỳnh: “Vương đại nhân, theo ngươi thấy, việc này nên làm như thế nào?”

Vương Tử Quỳnh là Đô Sát viện trưởng quan, cũng là quan lớn nhị phẩm, ngang cấp với Hồ Thế Trinh, trong tất cả ba vụ án thẩm tra xử lý, Hình bộ phụ trách thẩm phán, Đô Sát viện vạch tội, Đại Lý Tự kết án, nói cho cùng, Đô Sát viện chỉ có tác dụng giám sát.

Vương Tử Quỳnh bây giờ hơn năm mươi tuổi, bị nhiều năm hoạn quan chìm nổi mài giũa đến trơn trượt, ông biết rõ án này khó xử, nếu thiên về Trần Thích sẽ Hoàng đế mất hứng, nếu thiên về Phù Phong Vương, dân ý sẽ sôi trào, căn bản không tồn tại khái niệm ‘xử lý công bằng’, chỉ là bàn cờ giữa các thế lực mạnh mà thôi, một khi tiếp nhận vụ án này, nghĩa là đã chôn một chân xuống vũng bùn.

Nói nhiều như vậy là vì Vương Tử Quỳnh từ khi bắt đầu tiến vào nha môn Hình bộ này đã ôm chủ ý làm Bồ Tát, không mở miệng không nói lời nào, dù sao bồi thẩm thôi, đi ngang qua sân khấu là được.

Nghe Hồ Thế Trinh hỏi, Vương Tử Quỳnh cười híp mắt nói: “Hồ đại nhân là chủ thẩm vụ án này, ngươi làm chủ là được.”

Hồ Thế Trinh: “......”

Hồ Thế Trinh thầm mắng ông là lão hồ ly, lại quay đầu hỏi Kế Thanh: “Kế đại nhân cảm thấy thế nào?”

Kế Thanh cũng là một người thật thà, được hỏi liền đáp: “Không bằng cho nguyên cáo thêm ghế?”

Hồ Thế Trinh vừa nghe, được rồi, tất cả mọi người ngồi thẩm vấn, là cái kiểu bố mẹ thiên hạ hay gì?

Nhưng cẩn thận cân nhắc, thật đúng là không có chủ ý nào tốt hơn, dù sao cũng tốt hơn đứng thẩm vấn chứ? Nếu không thể diện triều đình ở đâu? Uy nghi ở đâu?

Hồ Thế Trinh hắng giọng, đang định phân phó thủ hạ trông coi Trần Thích, Hoài Ngọc liền không kiên nhẫn mở miệng: “Thương nghị xong chưa? Xong thì nhanh chóng khai thẩm, ta vội vàng về nhà ăn cơm trưa. Đứng thì đứng, chỉ chút chuyện vớ vẩn như vậy cũng đáng để các ngươi thảo luận nửa ngày à.”

Hồ Thế Trinh lau mồ hôi lạnh, nghĩ thầm: Được, vậy tất cả mọi người đều đứng thẩm vấn đi.

Hoài Ngọc giống như nhìn ra suy nghĩ trong lòng hắn, nói: “Các ngươi ngồi xuống.”

Không một ai có động tác, Hoài Ngọc lại lạnh lùng nói: “Sao? Trên ghế có châm, không dám ngồi, muốn ta mời các ngươi?”

Lời này vừa nói ra, mọi người vội vàng ngồi xuống.

Vài tên sư gia vẫn không dám ngồi hẳn, chỉ dám ngồi một góc ghế, m.ô.n.g hơn phân nửa lơ lửng, quả thực so với đứng còn khó chịu hơn.

Truyện full

  • Tiếng Gọi Trái Tim
    Tiếng Gọi Trái Tim

    Truyện xoay quanh ba nhân vật chính: Ngân, Tuấn , Thảo. Ngân: Một cô bé con nhà nghèo, làm cái gì cũng không giỏi nhưng thất bại thì có...

  • Em Vì Anh Vượt Núi Băng Đèo
    Em Vì Anh Vượt Núi Băng Đèo

    Thể loại: Đam mỹ, 1x1, niên hạ, hiện đại, ấm áp, ngọt, hỗ sủng, chữa lành.Bản gốc: Hoàn 61 chương + 1 Phiên ngoạiEditor: Thích Ăn Dưa...

  • Khế Ước Phò Mã
    Khế Ước Phò Mã

    Giấc mộng lớn nhất của Cố Vân Cảnh chính là mỗi ngày xem sách thổi tiêu, làm người tiêu dao khoái hoạt. Tuy nhiên chưa kịp chuẩn bị,...

  • Bạn Trai Tôi Là Trùm Trường
    Bạn Trai Tôi Là Trùm Trường

    Bài tập cuối kỳ bị om, tôi ngồi xổm dưới ký túc xá nam khóc lóc.Lúc sau, trùm trường bịt tai đi ra."Đừng khóc nữa, cùng lắm thì ông đây...

  • Nương Tử, Vi Phu Bị Người Bắt Nạt
    Nương Tử, Vi Phu Bị Người Bắt Nạt

    Convert: Rich92 Số chương: 115 chương hoànEdit+Ebook: Tiểu Yêu XàTruyện Nương Tử Vi Phu Bị Người Bắt Nạt với cách kể chuyện thực làm...

  • Wrong Impression
    Wrong Impression

    Tên gốc: Thiết lập tính cách của đối phương không ổn lắm ( Nhân thiết của hắn không quá hành -他的人设不太行) (Tựa đề tiếng Anh lấy theo phiên...

  • Nhân Vi Tự Kỉ Hoạt
    Nhân Vi Tự Kỉ Hoạt

    Sống vì chính mìnhThể loại: Cổ đại, trọng sinh, gia đấu, nam biến nữ.Editor: Mòe. Bóe​*Note: Chắc nhiều bạn dị ứng với thể lại nam biến...

  • Chờ Khi Mưa Tạnh - Ngải Ngư
    Chờ Khi Mưa Tạnh - Ngải Ngư

    Tác giả: Ngải NgưThể loại: Hiện đại, tình cảm học đường, yêu thầm từ hai phía, chữa lành, HEĐộ dài: 24 chương + 5 NTGóc nhìn tác phẩm:...

  • Vạn Người Chỉ Yêu Em
    Vạn Người Chỉ Yêu Em

    Thể loại: Ngược - sủng - sắc. Cảnh báo: NC-17 Hắn yêu cô, cái yêu khác thường, hắn tỏ ra không ghen, thờ ơ, không quan tâm.Cô buồn,...

  • Điểm Xuất Phát Của Dũng Sĩ
    Điểm Xuất Phát Của Dũng Sĩ

    [Điểm Xuất Phát Của Dũng Sĩ]Tác giả: Lâm ĐóaThể loại: Cổ tích, chữa lành, nhẹ nhàng, truyện ngắn,…_Giới thiệu_Điểm kết thúc cuối cùng...

  • Anh Ấy Chỉ Thích Tôi
    Anh Ấy Chỉ Thích Tôi

    Văn án:Trọng sinh trở lại lớp 12 năm ấy, Lâm Nguyệt quyết định dấu đi một thân hào quang của mình, an tĩnh và trầm lặng, kiên định học...

  • Ly Dị Xong Bá Tổng Yêu Thế Thân
    Ly Dị Xong Bá Tổng Yêu Thế Thân

    Giới thiệu:Đời này chuyện liều lĩnh nhất Vệ Tiểu Thảo từng làm chính là vào thành phố chưa làm nên cơm cháo gì đã được một ông chủ lớn...

  • Thư Ký Trẻ Nóng Bỏng
    Thư Ký Trẻ Nóng Bỏng

    Cô là một cô thư ký nhỏ bé không hơn không kém, trước kia cô từng bị một người đàn ông phản bội.Người đàn ông đó thực...

  • Kế Hoạch Tinh Cầu
    Kế Hoạch Tinh Cầu

    Edit + Beta: YuugenCâu chuyện kể về những con người sống trên những tinh cầu ở tương lai, cũng có những cuộc hôn nhân nhằm liên kết...

  • 101 Mẩu Chuyện Của Đôi Ta
    101 Mẩu Chuyện Của Đôi Ta

    Tác giả: Xướng HuyềnEditor: Trà XanhSố chương: 36 chươngThể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Nhẹ nhàngVăn án:Đây là hồi ký của...