Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ
Đối với đủ loại chuyện phát sinh gần đây trong thành Hàng Châu, TềNguyên Khang chết, Lệ Thiên Nhuận trở về, xung đột ở phố Bình Xương,hành vi thương nhân Lâu gia, hẳn là xem như vẫn chưa xâm nhập vào tronghệ thống.Tuy rằng đã là một trong thế lực thương nhân lớnnhất trong thành, nhưng chính thức đề cập quyền lực trên mặt bàn, Lâugia chung quy vẫn chỉ là thiên về góc, không bị quá nhiều người chú ý.Nhưng đối với một chút thế lực trung tầng trong thành Hàng Châu mà nói,nó nay lại là một xúc tua với tới các phương diện lớn rồi, đương nhiên, bởi vì gần đây mới xâm nhập vào trong toàn bộ hệ thống, ở bên trong các phương diện quyền lực giác lực, thật sự cũng không cho nó nhiều vị trílắm, này thế lực này có vẻ khổng lồ, trên thực tế đối với mọi ngườitrong triều đình Phương Lạp mà nói, vẫn là xa cách.
Điều nàyngược lại cũng chẳng có gì lạ, từ xưa đến nay, đây là trạng thái giaicấp thương nhân, Vũ triều như thế, Vĩnh Lạc triều cũng như thế. Mà đốivới trước kia, Lâu gia nay ở Vĩnh Lạc triều xem như đã là một trongnhững hoàng thương lớn nhất, đương nhiên, tương lai của Vĩnh Lạc triềuthật sự là vấn đề để cho người lo lắng, kết quả là Lâu gia là được lợihay là thua lỗ, vẫn còn là một vấn đề.
Với Lâu gia mà nói,lúc trước ở lại Hàng Châu đầu nhập vào Phương Lạp, có nhiều nguyên nhân, nhưng hơn một nửa nguyên nhân là vì bất đắc dĩ. Nhưng là trong đó là có thêm suy tính lý tính của Lâu Cận Lâm. Lúc ấy Lâu gia đã có chút hiềmkhích với đám người Tiền Hi Văn, thương nhân gia vốn mẫn cảm, rời khỏiHàng Châu, đám người Tiền Hi Văn có quan hệ quan trường, bất luận là sau này đến nơi khác thì vẫn sẽ là lại trở lại Hàng Châu, bọn họ cũng cóthể Đông Sơn tái khởi, gia sản của Lâu gia tuy cũng ở Hàng Châu, lúc này rời đi, cơ nghiệp những năm gần đây lão tích lũy thật sự sẽ không thểgiữ lại được.
Bất kể như thế nào, Lâu Cận Lâm không muốn nhận loại kết quả này, kinh doanh nửa đời người cơ nghiệp lại bị hủy hoạichỉ trong chốc lát như vậy, huống chi Lâu gia lúc ấy cũng đã bị PhươngThất Phật chú ý, muốn chạy cũng đã không thực tế. Sau khi Hàng Châu bịchiếm, Lâu Cận Lâm từng có một thời gian suy sụp, nhưng rất nhanh, lãocũng lấy lại được bản tính kiêu hùng dốc sức làm mà, ý đồ vì tương laisau này, vì Lâu gia tìm ra một con đường rộng lớn ổn thỏa.
Đơn thuần an phận thủ thường hoặc làngồi chờ chết đều không phải tính cách của lão, làm cho Lâu gia đơnthuần trở thành đại thương đệ nhất của Vĩnh Lạc triều hoặc là chờ triềuđình xuôi nam đánh vỡ Hàng Châu sau đó bị bắt, cũng không phải tương lai mà Lâu Cận Lâm muốn lựa chọn. Đối với vị lão nhân hơn năm mươi tuổi mànói, trong con người của ông vẫn có những khôn khéo cùng năng lực có thể bắt lấy tất cả cơ hội cũng như không ngừng mở rộng các mặt lợi ích,ngọn lửa khai phá vẫn thiêu đốt ở trong thân thể của ông như cũ.
Đơn thuần làm thương nhân, dựa vào người khác, điều này mặc dù từ nayvề sau có thể Vĩnh Lạc triều nhận thế tiến công của triều đình, khaithác ra một cục diện lớn, ông cũng không hề thoả mãn với mục tiêu trởthành đại thương gia hàng đầu như vậy. Lúc này thời thế náo động hỗnđộn, Lâu gia có tiền, dưới sự cai trị của Phương Thất Phật, không bịtrói buộc quyền lực của đại đa số thế lực, tại thành Hàng Châu lúc này,một con đường thiết thực nhất, bày ra trước mặt bọn họ.
Hơn một tháng tới nay, Lâu gia bắt đầu ý đồ chiêu binh mãi mã, mở rộng lực lượng của chính mình.
Bản thân khởi nghĩa của Phương Lạp tính chất chính là tạo phản, thànhHàng Châu tuy rằng đã lập thành thủ đô, nhưng long xà hỗn tạp, quân độitụ tập, binh nhung không cấm, muốn ở chỗ này kéo một nhóm người có đượcthế lực của mình, trên nguyên tắc lớn lớn các loại thế lực trong thànhcũng đã gần như bão hòa, thực sự có người muốn thực sự có người muốn ởtrên các loại ưu việt, cùng người tranh giành thức ăn, chung quy sẽ đoạt trúng người kiếm cơm bên cạnh Phương Lạp.
Lâu gia cũng không thuộc loại trường hợp này, ông có tiền có lương thực, có nhiều sinh ýphải làm, trong nhà muốn mời hộ viện, trên sinh ý muốn mời đả thủ, đềulà hợp tình hợp lý, mình cũng có thể nuôi được nổi, như vậy, nhân sốkhông có hạn chế. Nếu như nói trận chiến tranh này dạy cho Lâu gia điềunày, đây có lẽ chính là phải nhất định nắm binh khí ở trên tay mình.Đương nhiên, mặc dù có giác ngộ cùng tiện lợi như vậy, tất cả cũng không thể làm quá mức, nếu ngay từ mới bắt đầu đã biểu lộ ra mình có dã tâmnắm binh quyền, tuyệt đối sẽ đưa ông đánh chết ở trên nửa đường.
Lâu Cận Lâm là người trầm ổn đi trên đường có khó khăn, nhưng những thứ này khó khăn với ông mà nói, thật ra là không lớn. Một đám nông dânkhởi nghĩa vũ trang tuy rằng cũng không phải người ngu, nhưng trên cácloại vận tác vi mô, bất luận như thế nào cũng không thể sánh bằng mộtcáo già như ông. Sau khi quyết định, ông mua vào một lượng lớn binh khíhoàn mỹ, chút ít quân mã, chiêu mộ gia đinh, mời làm việc hộ viện, đồngthời mời chào mấy nhân sĩ võ lâm có thực tài, thời gian hơn một tháng,duy trì vận chuyển các loại vật tư trong thành đồng thời cũng đem lựclượng của mình kéo dài xúc tua đưa ra ngoài.
Trong lúc này,đương nhiên cũng sẽ có một vài vấn đề, tỷ như Lâu gia có thể nuôi đượcnổi người, nhưng muốn nuôi thành quân đội, chung quy không có khả năng.Hàng Châu trước mắt nạn dân cũng nhiều, ông có thể chiêu mộ một ngàn hai ngàn người ăn nổi cơm nhưng không có doanh trại, không có sân huấnluyện, lại có là dụng ý gì? Dưới tình huống như thế, Lâu Cận Lâm càngthêm dụng tâm là đến đỡ mấy loại thế lực đầu đường nho nhỏ, tỷ như mộtđoàn thể nhỏ một hai chục người, bang phái nhỏ hai ba mươi người, đủloại hỗn độn đường kiếm cơm đầu đường gần Lâu gia. Thời gian hơn mộttháng, Lâu gia chiêu mộ gần hai trăm tên hộ viện, lực lượng đối ngoạinắm trong tay với số lượng tăng đáng kể, thật sự muốn xuất ra đi khoera, nhân số này không thua mấy thành viên tổ chức tướng lĩnh trung tầngtrong quân Phương Lạp.
Đương nhiên, những người này cũngkhông có bao nhiêu sức chiến đấu thật sự đáng nói, trước đây ngươi cóthể nói đây được coi là một đại bang phái, nhưng muốn nói là quân độithật sự còn sớm. Nhưng mặc dù là như vậy, tới nay, một số đầu mục nghĩaquân không coi Lâu gia ra gì cũng đã không không dám lại dễ dàng trêuchọc Lâu gia nữa.
Trước kia, là một trong thương nhân chỉđịnh của Phương Thất Phật, mặc dù ở trong thành Hàng Châu sẽ không bịlàm khó dễ quá mức, nhưng vẫn có thật nhiều người giống như con đỉa bámvào Lâu gia kiếm cơm ăn, tướng lĩnh bên mình chỉ cần có trên dưới mộttrăm người là dám đến Lâu gia muốn ăn muốn uống thu phí bảo hộ, dù chosau đó Lâu gia nhờ vả Bao Đạo Ất che chở cũng không hề bớt đi, bởi vìmọi người đều biết, Bao Đạo Ất cũng không thể tài cán vì Lâu gia ra mặtloại sự tình này, tất cả mọi người là huynh đệ, gia nghiệp nhà ngươi lại lớn, phân chia chút cho người ta, sẽ không ai đập phá nhà ngươi, có gìđể nói đâu, chẳng qua là một thương nhân thôi.
Trước đây đốivới những người này, Lâu gia đều hết lòng chiêu đãi, tuyệt đối khôngthiếu lễ, nay cũng đều là như vậy. Nhưng theo thời gian trôi qua, tuyrằng Lâu gia vẫn chưa làm chuyện gì lập uy ở bên ngoài, loại người nàyđăng môn cũng trở nên trở nên ít đi. Đối với thượng tầng tỷ như Bao ĐạoẤt mà nói, Lâu gia đều không có biến hóa gì đó, nếu có chẳng qua là phát triển bình thường, nhưng đối với mấy đầu mục tướng lãnh trung hạ tầngmà nói, bọn họ vẫn có thể sâu sắc cảm thấy Lâu gia không ngừng khuếchtrương lực lượng cùng khí thế.
- Lâu gia kia hiện tại không dễ chọc ...
Trà dư tửu hậu, những tướng lĩnh nguyên bản vẫn chưa hề coi thương hộLâu gia vào mát không tránh được đã có câu cảm thán như vậy. Điều nàychứng minh, thực lực của Lâu gia cũng đã bành trướng đủ để cùng nganghàng với những người này rồi.
Nhưng thân phận thương nhân vẫn sẽ khiến người ta đánh giá và phân tích không đúng mức. Người khác nghĩ khi thực lực của Lâu gia tiến vào tầng lớp trung, hạ, thật ra Lâu giađã lặng lẽ phân hóa lôi kéo một số ít thủ hạ có trăm tả hữu hoặc là hơnchục đầu mục rồi.
Cái khác không nói, vật tư của Lâu gia, năng lực kinh tế của Lâu gia cũng khi đủ để cho ông ta có sức mạnh đểkiểm soát một phần của lực lượng khiêm nhường nhất định của mình. Dướisự tác động liên tục của Lâu Cận Lâm, nay đã có hai tốp thế lực như vậy, trong đó đầu mục sau khi tranh quyền với ông ta thất bại, nguyện ý đầunhập vào Lâu gia để được che chở. Tình huống như vậy đối với Lâu Cận Lâm mà nói, ý nghĩa là thế lực của mình đã bước vào giai đoạn phát triểnthêm vài bước, đã ổn định để đạp ra ngoài rồi.
- Nếu muốn cótiếng nói ở trong những người này, còn phải cần một thời gian nữa, kếtiếp xem xem phong cách của Đường Bỉnh Chương kia, bản thân hắn là thủhạ làm việc của Tề Nguyên Khang, lần này mặc dù không gặp phải chuyệnkhông may, nhưng hẳn là cũng bị lan đến rất lớn....
Lúc buổisáng, ở trong thư phòng Lâu gia, Lâu Cận Lâm đang nói chuyện với contrai trưởng Lâu Thư Vọng có liên quan đến chuyện khuếch trương, hộ việnLâu gia cần thiết phải tiếp tục chiêu mộ nữa, thủ hạ của ông không cóbao nhiêu lão binh tướng có kinh nghiệm, lung lạc một vài thế lực loạinày, xem như là lựa chọn có lợi ích thực tế nhất. Lại có vài nhóm ngườiđầu nhập vào, Lâu gia đã chân chính đặt lên mặt bàn, trở thành một trong những thế lực trung tầng trong thành Hàng Châu, mà bởi vì trước đó được sự che chở của Phương Thất Phật, Lâu Cận Lâm cũng có nắm chắc làm chocấp trên không bài xích, cũng lắm là làm cho người ta cảm thấy có chútđầu cơ trục lợi, thừa cơ xông lên mà thôi. Nhưng mà một khi có thực lực, ai có thể còn dám gây khó dễ đối với mình?
Vùng Hàng Châu này, tạm thời làm từng bước, cứ như vậy phát triển, nhưng thật ra đường lui phía Tây Nam cần sớm chuẩn bị, mấy tháng sau...
Xoay ban chỉ trên tay, Lâu Cận Lâm nói tới đây, lại hơi hơi trầm mặcxuống, trên đầu của ông đã lưa thưa sợi bạc, nhưng được chải vuốt chỉnhtề, ánh mắt lợi hại, tinh thần vẫn dồi dào như trước, tràn ngập khí thếgiống như sư tử. Tuy rằng mấy tháng sau Hàng Châu sẽ biến thành cái dạng gì cũng làm cho ông cảm thấy lo âu, nhưng đường lui vẫn có thể, đươngnhiên, không lâu sau nghĩ đến một kiện sự khác, lại khiến cho ông cóchút nặng nề.
- Đúng rồi, đệ đệ của con gần đây thế nào rồi?
Đối với con trưởng Lâu Thư Vọng, trong lòng Lâu Cận Lâm thật ra vẫn yêu quý hơn con trai thứ Lâu Thư Hằng. Trước đó khi thành Hàng Châu bị phá, trong lòng Lâu Thư Hằng suy sụp, nhưng bên Lâu Cận Lâm dù sao vẫn cócon trai lớn giúp đỡ, nên cũng có thể hiểu sự suy sụp của con trai thứ,nên tạm thời cho gã ở nhà tạm nghĩ ngơi. Nhưng mà nếu vẫn cứ cà lơ phấtphơ đến mức này, vậy thì thật sự hơi quá mức rồi. Lâu Cận Lâm hy vọngcon trai thứ sẽ hiểu rõ việc trong nhà hơn, đặc biệt là thời điểm Lâugia trải qua tình thế hỗn loạn như thế, có thể phát huy tài cán của gã,tương lai phần gia nghiệp này cũng sẽ an tâm giao một phần vào tay gã.
Trong lòng ông cũng không có ý sẽ giao toàn bộ gia nghiệp này cho LâuThư Hằng, quan hệ của hai đứa con trai thật ra cũng không tệ lắm, nhưngcon trai trưởng tài hoa xuất chúng, tương lai chia mỗi đứa một nửa giasản, con trai trưởng được chia phần nhiều hơn, khó tránh con trai thứ sẽ nảy sinh hiềm khích, điều này đương nhiên cũng chỉ là tâm tình tiếc rèn sắt không thành thép.
Lâu Thư Vọng chắp tay:
- Gầnđây tiểu đệ hay chịu khó ra ngoài, chỉ là tìm lầm một số người, muốn dothám để biết tình hình mà vẫn không thể tìm hiểu được rõ ràng. Nhưng màngười đệ ấy quen biết cũng càng ngày càng nhiều rồi, tin rằng rất nhanhlà có thể làm xong chuyện này, hồi tâm trở về.
Lâu Cận Lâm thở dài:
- Chuyện nó làm, con biết chứ?
- Con biết, đệ ấy vẫn luôn nhớ mãi không quen tiểu thư Tô gia kia,nhưng lại để tâm nhất là sự nhục nhã mà lần trước Ninh Nghị đã làm vớiđệ ấy. Tình huống hiện nay của Ninh Nghị nay con cũng biết, lúc trước đã nói với phụ thân rồi, lần này con vẫn chưa chủ động đi giúp đệ đệ, làhy vọng đệ ấy có thể chủ động hoàn thành chuyện này, với đệ ấy mà nói,cũng có ý nghĩa đặc biệt.
Lâu Cận Lâm không cho là đúng phất phất tay, nhíu mày trầm mặc một lát, rốt cục nói:
- Đại trượng phu muốn báo thù cũng không sao, nhưng tầm mắt phải rộnglớn, cha cũng nhớ rõ Ninh Nghị kia, nhưng nay dưới tình huống như này,còn ghi nhớ đến làm gì! Nay Lâu gia ta đang gặp phải tình thế hỗn loạnnhư thế, một khi qua rồi, toàn bộ Hàng Châu...Vĩnh Lạc triều tranh phong cùng với Vũ triều, đều có sự tham gia của Lâu gia ta, lúc trước mộtchút việc nhỏ giống như gặp sâu bóp chết là được...Hài, thôi, lúc này có con quan tâm là tốt rồi, làm xong việc, dể Thư Hằng hồi tâm quay vềgiúp việc chính đi. Ngoài ra Thư Uyển thì sao, gần đây con bé thế nào?
Nghe phụ thân hỏi muội tử, thần sắc Lâu Thư Vọng có chút phức tạp:
- Thật ra, tiểu muội có chút quan hệ với Ninh Nghị kia...
- Hả?
Lâu Cận Lâm nhíu mày. Lâu Thư Vọng kể lại chuyên đại khái tiểu muội có tình cảm với Ninh Nghị cho ông nghe.
- Theo con thấy, Ninh Nghị này có chút bản lĩnh, cũng là người rất biết dựa thế, những việc làm trước đây, cực kỳ nhún nhường, lui tới với vănnhân, hào hoa phong nhã, khi làm việc ở Bá Đao Doanh, thì lại dũng cảmkhẳng khái, với địa vị của Lâu gia chúng ta hiện nay, hắn ở bên cạnh cố ý tiếp cận tiểu muội, là mới có lợi, nhưng tiểu muội kỳ thật không chếngự nổi hắn đâu...
Y nói xong cách nhìn nhận của mình, trênthực tế, gần đây Lâu Thư Vọng bận rộn công việc, mặc dù để ý tới NinhNghị, nhưng dù gì cũng là mang tâm tình quan sát, một người như vậy rơivào trong phỉ doanh, thậm chí Lệ Thiên Hữu còn có địch ý với hắn ta, hắn ta dùng hết thủ đoạn để cầu sinh, cho dù làm được, ở trong mắt Lâu ThưVọng, cũng chỉ là một chút “biểu diễn” mà thôi.
Lâu Thư Vọngcũng không thèm để ý Ninh Nghị, đệ đệ cùng muội muội lại có liên quanđến hắn, y để ý chung quy là vì đệ đệ và muội muội mà thôi, một ngườingoài như vậy, chết hoặc sống hoặc là sống không bằng chết y đều khôngđể tâm. Theo ý nào đó mà nói, nếu tiểu muội theo hắn thật sự có thể vuivẻ sống tốt giống như trước đây, cuối cùng ném bỏ người ta, y cũng cóthể đi thuyết phục tiểu đệ giơ cao đánh khẽ, rộng lượng chút với hắn ta, nhưng tiểu muội dù sao cũng không chế ngự được một người như vậy, tiểuđệ lại tâm tâm niệm niệm muốn phát tiết, vậy thì hắn ta cũng chỉ cóchết.
Lâu Cận Lâm đương nhiên cũng hiểu được ý tứ của y, nghĩ nghĩ chốc lát, nói với y:
- Con phải để ý tới việc này.
Lâu Thư Vọng gật gật đầu, tỏ vẻ đã biết.
Nói chuyện với phụ thân xong, buổi trưa hôm nay đi cùng đám người BaoĐạo Ất đến Tứ Quý trai ăn cơm, y chỉ là làm nền, thật ra không có tiếngnói, mấy ngày gần đâ cũng nghe nói Bao Đạo Ất cùng Bá Đao doanh bởi vìchuyện phụ nữ mà xung đột với nhau, từ đó về sau mấy ngày đều có vachạm. Đối với chuyện này y cũng không thèm để ý, Lâu gia nhờ Bao Đạo Ấtche chở, nhưng căn cơ là Phương Thất Phật, các loại vật tư trong thànhvẫn còn cần Lâu gia đến quay vòng, người khác đánh không đến trên đầuLâu gia, ngược lại là Lâu gia có thể yên lặng xem xét, lại qua chút thời gian, bọn họ cũng có thể mò được lợi ích của mình trong đấu tranh chính trị.
Nhưng thật ra trong lúc vô tình lại bắt gặp Ninh Nghị cùng nha hoàn Tiểu Thiền ngồi ở dưới lầu ăn cơm.
Mọi người lúc ăn cơm, chủ đề nói chuyện đương nhiên khá nghiêm túc, sau đó thì trở nên thoải mái hơn. Lâu Thư Vọng biết Bao Đạo Ất có sở thíchvới các loại phụ nữ, khi đề tài được khơi lên, Bao Đạo Ất cũng cười cười nói về những chỗ tốt của các loại phụ nữ, lúc khách và chủ vui vẻ xong, Lâu Thư Vọng chỉ chỉ Tiểu Thiền ở dưới lầu hỏi cách nhìn của Bao ĐạoẤt, Bao Đạo Ất cũng là người thật sự có bản lĩnh, tay vuốt chòm râu nhìn thoáng qua, liền cười nói đó là nha hoàn được gia đình lớn dạy dỗ rấttốt, gần như đã được nam tử bên cạnh nhận làm thiếp rồi, đúng là vô cùng thú vị.
Hỏi như vậy, mục đích của Lâu Thư Vọng đã đạt đượcrồi, y biết sở thích của Bao Đạo Ất, quăng một nữ tử như Tiểu Thiền cholão là quá tốt, lúc này có y hỏi như vậy, nói không chừng sau đó lão sẽcho người bắt Tiểu Thiền đi. Đây cũng là một nan đề cấp cho Ninh Nghị.
Nhưng thật ra Bao Đạo Ất gần đây bận rộn đánh nhau, trong nhà có quánhiều cô nương để chơi vui vẻ rồi, mấy ngày trước lại từng cùng Bá ĐaoDoanh xung đột trên đường, cho nên đối với việc tùy tiện bắt cô nươngnào đó trên đường, chung quy lão cũng có chút bớt đi rồi, lần này rốtcuộc phản đối động thủ với Tiểu Thiền.
Việc này Lâu Thư Vọngcũng chỉ là tùy tay thò vào, sau đó lại không để ý nhiều, rốt cuộc BaoĐạo Ất bắt hay không bắt, đương nhiên cũng không sao cả. Nếu sự tình sẽphát sinh, y có thể trước khi tiểu đệ động thủ với Ninh Nghị mà xem hắnứng đối như nào, mà mặc dù không thấy được, tính mạng của Ninh Nghị cũng coi như xong rồi, tiếp theo y còn nhiều chuyện phải làm, loại vấn đềnhỏ này chắc là không chiếm dụng quá nhiều thời gian của y.
Kế tiếp, cứ như vậy qua hai ngà nghe hạ nhân nói gần đây Lâu Thư Hằng ởhội thi thơ gặp một cô gái, vô cùng ái mộ văn phong thi thơ của cô, LâuThư Vọng nghĩ đệ đệ đã có nơi ký thác mới, cũng nên sớm cho gã hiểuchuyện của Ninh Nghị để hồi tâm. Nhưng thật ra giữa trưa hôm nay khi tìm đến nhà tiểu đệ, tiến triển của Lâu Thư Hằng làm cho y hoảng sợ.
Đó là trên một tửu lâu gần phố Bình Xương, Lâu Thư Hằng mang theo mấytên gia đinh ngồi trên đó, mấy ngày nay gã ở trong thành đang tìm kiếmtung tích của Ninh Nghị, nhưng tìm lầm quan hệ, vẫn không có được tintức về Ninh Nghị, lúc này trên mặt đầy râu, bộ dạng lôi thôi lếch thếch. Nhưng vừa thấy huynh trưởng đi lên, gã dựng ngón cái, hai mắt sángngời, cực kỳ hưng phấn.
- Huynh có biết đệ tìm được ai rồi không? Đại ca, huynh có biết đệ tìm được ai rồi không?
- Ai?
- Huynh nhất định không đoán được....hắc hắc, chắc chắn huynh không đoán được đâu...
Lâu Thư Vọng nghi ngờ nhìn cảnh tượng dưới lầu, không hiểu gì cả. LâuThư Hằng cười thật lâu, đứng lên đi tới đi lui, chắp tay trước ngực hưng phấn xoa xoa, có đè nén tâm trạng giảm âm thanh xuống nói:
- LàTô Đàn Nhi... Là Tô Đàn Nhi...Hôm trước đệ đã tìm được Ninh Nghị, sauđó...sau đó, đệ mời người đến nghĩ cách giám thị hắn, ngày hôm qua pháthiện hắn đi đến bên này, huynh có biết đệ thấy gì không...Ha ha, là TôĐàn Nhi, cô ấy thật lợi hại, Ninh Nghị bị hãm tại chỗ này, cô ấy lạimang theo một chút vải dệt lén lút quay về Hàng Châu. Có phải không?Thật lợi hại, ha ha... cô ấy đã trở lại, cô ấy lại vị tên Ninh Nghị kiamà trở lại rồi, thật lợi hại... nữ nhân này...
Lâu Thư Hằngcười đến gần như chảy cả nước mắt, Lâu Thư Vọng cau mày nhìn nhìn đệ đệhưng phấn quá mức, một lát sau, Lâu Thư Hằng nhìn vào mắt huynh trưởngthì lập tức ngừng khoa tay múa chân, hít một hơi, biểu hiện như học tròbị thầy giáo nhìn chằm chằm mà thu lại.
- Đệ muốn giữ cô ấy lại.
Gã giơ ngón trỏ lên, nhấn mạnh, sau đó, ngón tay lại quơ mạnh lên, cười tươi.
- Đêm nay cô ấy phải đi, nhưng...đệ muốn giữ cô ấy lại...ha ha....ha ha...
Lúc Quyên nhi đuổi tới Bá Đao doanh thì đại khái là giờ Thân hai khắc,hơn bốn giờ chiều, mùa thu trời tối sớm, lúc này đã gần chạng vạng rồi.Tinh anh trong Bá Đao Doanh đã ra ngoài hết, lặng lẽ tỏa ra bốn phươngtám hướng đi đến từng cứ điểm đã được phân định của Bao Đạo Ất, mộttrong những người chủ đạo, đám người Ninh Nghị, Lưu Tây Qua, Lưu Thiênnam cũng vừa lúc rời khỏi phố nhỏ, tiếp Quyên Nhi là Tiểu Thiền vừa mớibiết mình sắp bị đưa đi không lâu, hốc mắt nàng đang đỏ au, trốn ở trong phòng bếp khóc, biết được tin tức, vội vàng lôi kéo Quyên nhi, đuổitheo trên đường...


![[Quyển 2] [Mau xuyên] Điện Hạ Nhà Ta Có Chút Ngoan [Quyển 2] [Mau xuyên] Điện Hạ Nhà Ta Có Chút Ngoan](https://img.truyenhq.com/img/w120/h144/fill!/novels/quyen-2-mau-xuyen-dien-ha-nha-ta-co-chut-ngoan.jpg)


![[Thích Cố] Ngọc Tuệ Nhi [Thích Cố] Ngọc Tuệ Nhi](https://img.truyenhq.com/img/w120/h144/fill!/novels/thich-co-ngoc-tue-nhi.jpg)










