Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ
Không lâu sau, Ninh Nghị đã có mặt trong phòng mặt bên để gặp Lục Hồng Đề, lúc này mặt nàng dài hơn, sắc mặt vàng như nến, nhìn bề ngoài giống như cô gáichừng ba mươi tuổi. Nhưng Ninh Nghị ngay từ đầu tiên nhìn thấy khí chấtcủa đôi mắt là nhận ra ngay cô, cô dịch dung, nhưng đôi mắt vẫn mangtheo linh khí khiến người khác luôn cảm thấy yên ổn, đó chính là nộicông phá lục đạo trước đây cô đã dạy cho hắn, còn gọi là công pháp nhịlưu.Sau khi gặp, Tô Đàn Nhi cũng không quanh co lòng vòng, hỏi hai người cóphải là bạn cũ hay không. Ninh Nghị chắp tay hành lễ, cười nói:
- Sư phụ.
Điều này làm Tô Đàn Nhi giật mình hoảng sợ, hơi sững sờ, sau đó vén váyquỳ xuống. Lục Hồng Đề chớp chớp mắt, sau đó nâng nàng lên.
- Đừng nói linh tinh, ta không nhận đồ đệ là ngươi.
Tuy rằng Lục Hồng Đề tuổi tác tương đương với Ninh Nghị, Tây Qua, nhưngdung mạo, tính tình ôn hòa, trầm ổn hơn rất nhiều, lúc này nàng cảitrang thành nữ tử ba mươi tuổi, cũng sẽ không có người nào nảy sinh lòng nghi ngờ. Ba người hàn huyên vài câu, Tô Đàn Nhi cũng đã biết đại kháicô gái này tuy rằng không thừa nhận quan hệ thầy trò với Ninh Nghị,nhưng công phu của tướng công đích thực là do cô ấy truyền dạy, vậy thìlà trưởng bối rồi. Nếu hai người muốn nói chuyện, nàng không nên ở lại,vì vậy phụng trà xong thì rời đi, để lại hai người có cơ hội nói chuyệnvới nhau.
Đợi thê tử đi rồi, Ninh Nghị mới hỏi:
- Lần này cô đến là muốn kết minh với Phương Lạp hay là có chuyện gì khác? Mặt khác...Đàn Nhi nói cô bị người ta truy sát?
Lục Hồng Đề nhìn hắn rất lâu:
- Ta đặc biệt đến tìm ngươi.
- Hả?
Ninh Nghị ngẩn người, lý do này, thật ra ngoài dự liêu của hắn rồi, dùsao Lữ Lương cách ngàn dặm xa xôi, chỉ liên hệ một người, có đáng để côấy đi một chuyến không. Sau đó, mới nghe Lục Hồng Đề nói đến lý do.
- Ừ... một năm vừa qua, dựa theo như ngươi nói, việc kinh doanh của sơntrại rất tốt, mọi việc cứ tiến hành theo như ngươi đã bảo, chúng ta cùng liên hệ với thương hộ hai bên, để bọn họ có thể mượn đường từ núi LữLương, ngoại trừ vật tư có liên quan đến đến đánh giặc ra, còn lại đềucó thể đi qua hết. Năm nay sắp có chiến tranh rồi, nhưng các loại hànghóa ngược lại càng thêm hút hàng, chúng ta dựa theo thị trường lấy thêmmột chút, thù lao đổi thành muối, sắt, lương thực, để các thương hộ quen thuộc trước đó mang theo. Chúng ta cũng từng chào hỏi vài sơn trại gầnđó, bọn họ cho chúng ta đi qua, chúng ta xuất lực xuất người, phân chiavài thứ cho bọn họ, à, trước đó còn phải thuyết phục bọn họ, thật đúnglà mất công phết đấy...
Lúc trước Ninh Nghị từng có vài ý tưởng này nọ cho cô, thật ra cũng chỉlà tác động vận chuyển buôn bán thuần túy, nói tới cũng khá đơn giản,sơn trại của Lục Hồng Đề là dây chuyền cung cấp hàng hóa phục vụ đi quađường núi Lữ Lương, xuất người từ bên này ra, đi theo đảm bảo an toàntoàn bộ hành trình, bên kia cũng xuất người đi theo để dọc đường đi cũng có mấy thế lực phối hợp. Nhất định phải chia cho bọn họ một phần. Trước đây tình huống núi Lữ Lương khá hỗn loạn, vùng khỉ ho cò gáy đường nhỏkhó đi, quá mạo hiểm tính mạng của đám lái buôn. Trên đường đi gặp phảikẻ có chút quy củ, nộp phí bảo hộ có lẽ có thể qua, nhưng lỡ mà gặp phải trại nào “đói bụng” đến mức người “nóng nảy”, giết người cướp đồ làchuyện bình thường xảy ra.
Vấn đề ở chỗ dưới tình huống như thế, một số sơn trại cũng chưa chắc cóthể đã muốn thứ gì đó, không có mấy thương hộ buôn bán chút lương thựcsẽ đi đường này, ngươi đoạt một xe vải, muốn ra bên ngoài đổi thànhlương thực, nhất định sẽ bị giết một đao. Kết quả là, lợi nhuận cực kỳít, hơn nữa lại lo ngay ngáy, mà người bị ép buộc lên núi tự biết khôngcó tiền đồ, thái độ thường thường được chăng hay chớ ham ăn biếng làm,cứ tiêu dao ngày này qua ngày khác, bởi vậy mọi người đều hết sức khókhăn.
Hoạt động thương nghiệp hiện đại cũng sẽ không trực tiếp sản xuất rahàng hóa tối ưu, nhưng trước tiên nó sẽ phân phối phối hợp hướng pháttriển tốt. Trước kia thương nhân dám vào núi bán lương thực nhất định sẽ kiếm một khoản lớn, nay Lục Hồng Đề chỉ là dựa theo giá thị trường, đểcác thương hộ quen thuộc mang đủ phí muối sắt, lương thực qua đường làcó thể đi, càng an toàn lâu dài cũng có thể làm cho thương hộ càng vuivẻ giúp Lục Hồng Đề. Mà những trại khác bọn họ không xuất người khôngxuất lực, đương nhiên không thể được hưởng lợi nhuận lớn được, nhưng lợi nhuận nhỏ thì vẫn có, cũng được coi là có thu hoạch tốt, hầu hết mọingười vẫn cảm thấy cách này có hiệu quả.
Trong một hệ thống hỗn loạn chỉ cần đã hình thành một hệ thống có quy củ thì nhất định sẽ có lợi nhuận. Đương nhiên, chuyện như vậy không phảilà không có người nào ghen ăn tức ở, nhưng trong một năm lại đây loạilàm ăn này cũng chỉ mới bắt đầu, người tỉnh táo còn không nhiều, mà mặcdù người khác muốn làm, ngay lập tức cũng không làm được, nếu trước đónói, người trên núi, bất kể là người chăm chỉ cố gắng, xưa nay sự nỗ lực của bọn họ không có phương hướng, chẳng qua chỉ là được hay chăng chớ.Muốn duy trì một thông đạo buôn lậu, phối hợp các nhân vật khắp nơi, cónăng lực nắm động tĩnh ngọn núi trong tay, thật ra không phải là chuyệndễ dàng. Đối với người tham gia được sự việc mà nói, đồng nghĩa với việc phải làm từ sáng cho đến muộn, thậm chí còn phải tăng ca, ngày thườngnhững sơn phỉ này không bị quản thúc thích tiêu dao mà nói, ai muốn đilàm.
Có thể thật sự làm sự việc được hoạt động, còn phải dựa vào Lục Hồng Đềlàm công tác tư tưởng ở trong trại, nhắc lại những cay đắng ngọt bùi, kể chuyện xưa để lôi kéo, thậm chí còn hát hí khúc "Cứu giúp" nữa, mỗingày bảy ngày cố định biểu hiện hí khúc ở trong sơn trại. Lúc trước Ninh Nghị nói những thứ này, chẳng qua là những thao tác hoạt động trênthương trường, công ty văn hóa, chế độ chỉ tiêu thường dùng mấy thứ này, Lục Hồng Đề ngay từ đầu ra tay, thật ra vô cùng khó khăn, nhưng kết hợp tất cả lại phát huy hiệu quả đúng lúc, rõ ràng cũng vượt quá sự tưởngtượng của nàng.
Đương nhiên, trong đó, quan trọng nhất là vũ lực, muốn dọc đường đi được mọi người của toàn trại đồng lòng, không chỉ dựa vào hiệu ứng bươmbướm, mà còn phải dựa vào lợi ích và phối hợp của tất cả, trong lúc đó,tất nhiên là còn đổ máu nữa. Nhưng bất luận thế nào, sự nghiệp này, dưới sự thúc đẩy của Lục Hồng Đề trên cơ bản đã thành hình rồi.
- ...Bên phía Điền Hồ vẫn còn nhúng tay vào chúng ta, trong ba tháng hắn mời các trại chủ nghị sự, có bảy trại chủ đi đã bị giết rồi, mà hơnphân nửa các trại đều đầu nhập Điền Hổ, nhưng cũng may tạm thời vẫn cònchưa lan đến chỗ chúng ta, ngươc lại còn có một số người không phục, đãđầu nhập ta rồi. Mấy tháng qua, trại tử càng lúc càng lớn, Điền Hổ tạmthời hẳn là không dám có ý động thủ với bên ta, ta nghe nói, hắn nghĩbên chúng ta chỉ là những người buôn bán, nên có chút khinh thường.Chẳng qua trước đó ngươi cũng đã từng nói, nếu trong trại trở nên quálớn, vậy kia...tư tưởng công tác kia theo không kịp, cũng sẽ vô cùngphiền phức. Lương gia gia cũng nói như vậy, sau đó để ta tới Giang Ninhtìm ngươi.
Lục Hồng Đề nói tới đây, mỉm cười nhìn Ninh Nghị:
- Vốn là muốn ngươi quay về Lữ Lương.
Thì ra tổ chức phát triển đến một tình trạng “bình cảnh” , tiếp theo không nắm giữ được nữa, Ninh Nghị hiểu, cũng nở nụ cười;
- Tức nước vỡ bờ đây...
- Cũng không phải là ép ngươi lên Lương Sơn, là lên Lữ Lương.
Lúc này tức nước vỡ bờ đương nhiên không có ý nghĩa đặc thù gì, Lục Hồng Đề trang nghiêm sửa lại cho đúng.
- Chẳng qua ta đi đến Giang Ninh, nghe nói Phương Lạp làm Hoàng đế rồi,ngươi lại không ở Tô gia, ta phải đến nhà hồng nhan tri kỷ của ngươi, là Nhiếp Vân Trúc ấy, vốn là ngươi bảo ta truyền tin ở đó, ta còn nhớ rõnơi đó, lúc nhìn thấy tình trạng của cô ấy, ta còn tưởng rằng ngươi chết rồi chứ, sau khi hỏi, mới biết ngươi bị vây ở Hàng Châu, không có tintức, ta mới tiếp tục xuôi nam.
Ninh Nghị suy nghĩ một chút:
- Cô ấy thế nào rồi?
- Vô cùng lo lắng cho ngươi, còn có vị cô nương Nguyên Cẩm Nhi kia nữa, cũng khá thú vị.
Lục Hồng Đề cười cười:
- Ta nói sẽ bảo vệ ngươi chu toàn, thiếu chút đánh cái cây đối diện mặtsông đổ xuống, bọn họ mới yên lòng đấy. Lúc ta tới Hồ Châu, lại ngheđược tin tức của ngươi, lúc đó âm thầm tìm được nương tử của ngươi, theo dõi một thời gian, thấy cô ấy chuẩn bị xuôi nam, ta liền giả vờ bịngười ta truy sát trên đường, xin cô ấy giúp đỡ...Ở cùng cô ấy, luôn dễdàng biết tin tức của ngươi hơn, mặt khác, ta vốn cũng dự định để ngươithiếu chút ân tình ấy mà.
Ninh Nghị gật đầu:
- Vô cùng cảm kích rồi.
Lục Hồng Đề cũng cười:
- Bên phía Hàng Châu, ngươi gia nhập sâu như vậy, lúc nào có thể đi được?
- Ta cũng không rõ, nhưng cô cũng đừng ép ta.
Ninh Nghị đan hai tay vào nhau:
- Ta làm cho cô một kế hoạch năm năm, chứ tạm thời ta không thể đi lênnúi Lữ Lương được. Với sự việc bên Hàng Châu, ta còn phải lên kinh nữa,nay thế cục triều Vũ đang nước sôi lửa bỏng, ta có quen biết Hữu tướng,cần phải đi hỗ trợ.
- Ngươi ...muốn làm quan?
Lục Hồng Đề nhíu nhíu mày.
- Làm phụ tá thôi, chính là hỗ trợ chút công tác hậu cần.
- ..Nay Kim Liêu đang khai chiến, triều Vũ lại như nước sôi lửa bỏng,triều đình...thật sự muốn nhân cơ hội phá Liêu, thu lại mười sáu châuYến Vân?


![[Quyển 2] [Mau xuyên] Điện Hạ Nhà Ta Có Chút Ngoan [Quyển 2] [Mau xuyên] Điện Hạ Nhà Ta Có Chút Ngoan](https://img.truyenhq.com/img/w120/h144/fill!/novels/quyen-2-mau-xuyen-dien-ha-nha-ta-co-chut-ngoan.jpg)


![[Thích Cố] Ngọc Tuệ Nhi [Thích Cố] Ngọc Tuệ Nhi](https://img.truyenhq.com/img/w120/h144/fill!/novels/thich-co-ngoc-tue-nhi.jpg)










