Ở Rể (Chuế Tế)

Chương 254: Quyển 3 Lập trường

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Từng đóa tầng mây trên bầu trời mang đến một chút hơi thở mát mẻ khắpthành Hàng Châu, bên ngoài mơ hồ truyện đến từng tiếng pháo nổ chợt gầnchợt xa. Tiểu Thiền ôm thùng gỗ chạy vào trong bóng râm, phơi quần áovừa giặt sạch lên dây ngang trong viện tử. Thiếu nữ trẻ trung hoạt bát,ngay cả mặc chiếc váy có mụn vá thỉnh thoảng làn váy nhảy múa trong gióvẫn có thể lộ ra thân hình mềm mại nhỏ nhắn thanh thú. Nàng vừa gạt quần áo, vừa cười, nói chuyện câu được câu không với nam tử đang đọc sáchdưới mái hiên.

Đó là cô gia của nàng, đương nhiên, nay cũng là người đàn ông của nàng.

- Thật náo nhiệt nha...Cô gia, ngài nói hôm nay có thể tuyển ra cao thủ võ lâm phải không.

Theo lời nàng nói đương nhiên là “Đại hội võ lâm” đang náo nhiệt nhất ở trong thành mấy ngày hôm nay, nghe nói có không ít kỳ nhân dị sĩ mấyngày này đều biểu diễn tài nghệ của mình ở trên Đại hội. Vài vị đạitướng quân võ nghệ cao cường trong thành, ngay cả Thánh Công Phương Lạpcũng nhau đến tham dự quan sát, trong mỗi ngày này ai nấy đều say sưanhắc đến chuyện này, nói người nào đó thi triển tuyệt học lợi hại, thậmchí còn thú vị hơn cả cuộc đấu trong hội thi thơ của các tài tử.

Đương nhiên, muốn nói hội thi thơ, văn hội, mấy ngày nay trong thànhcũng không phải là không có, không ít văn xã trong mấy ngày này cũng đều có động tác, cũng lưu truyền ra mấy bài thi từ hay, cũng có một vài bài văn bát cổ châm biếm tệ nạn. Có một vài văn nhân trước đó không đượcchọn, đương nhiên cũng hy vọng có thể trước khi tân triều chính thứchình thành dùng cách này để mưu một chức quan.

Những thi hộivăn hội này, tiên sinh của thư viện Văn Liệt cũng có tham gia, hơn nữađịa vị cũng không thấp, nhưng Ninh Nghị đương nhiên không đi dù Bá ĐaoDoanh lần này cũng không quản thúc, nhưng thứ nhất là trước đó thanhdanh của Ninh Nghị tại văn đàn Hàng Châu không nổi, thứ hai là hiện naythân phận của hắn ở thư viện Văn Liệt rất phức tạp, không ai dám trêuchọc hắn, vả lại hắn cũng không có thân phận chính thức, cho dù mọingười bàn tán, cũng chỉ là bàn tán trong nội bộ thư viện, cho nên têncủa hắn vẫn không hề được truyền ra ngoài. Thật ra mà nói, mặc dù cóngười mời hắn cũng không thích tham gia vào những thứ nhàm chán này, thi tài của hắn dù sao cũng là giả, tránh được nên tránh.

Lúc này nghe Tiểu Thiền nhắc tới chuyện Đại Hội kia, Ninh Nghị hơi hơi nhíu mày:

- Là Phó Minh chủ võ lâm, không phải là cao thủ võ lâm...Chỉ là ngay cả Cô gia nàng được người khác gọi là Huyết thủ nhân đồ cũng không đượcmời tới đó, có được coi là đại hội võ lâm gì chứ, là một đám nông dân“tự ngu tự nhạc” mà thôi.

Ngày thường Ninh Nghị vẫn hay nóiđùa, ngữ khí trước này vẫn mang vẻ trêu chọc vô vị, Tiểu Thiền nghe vậybật cười lên, vít sợi dây treo quần áo ra sau đầu:

- Vậy côgia ngài phải đi mới được, chẳng phải A Thường đại ca nói ngài có thể đi sao. À, nhưng lúc em ở y quán nghe nói có người biết phun lửa...

Tiểu Thiền nói xong, có chút tiếc nuối.

- Còn có người có thể liên tiếp đánh ngã trăm người...

Đối với quan niệm cao thủ võ lâm trở thành cao thủ xiếc ảo thuật củanàng, Ninh Nghị không bình luận, đương nhiên thiếu nữ cũng không phảingười ngốc, lúc này chỉ là nói liên miên cằn nhằn thú vị mà thôi. Phơiquần áo xong, nàng cất chậu gỗ vào trong phòng, đến ngồi xuống bên cạnhNinh Nghị, cầm quạt hương bồ quạt quạt, Ninh Nghị đọc sách, nàng cũng đi theo để xem, thỉnh thoảng tán gẫu đôi lời với hắn. Qua một lát, nànggiảm thấp âm thanh xuống:

- Cô gia, em nghe bọn họ nói ngài ở thư viện kể chuyện về cái chết của Tiền lão gia?

Từ sau khi đi gặp Tiền Hi Văn, hoàn cảnh của Ninh Nghị được nới lỏngrất nhiều, có lẽ cũng không phải là bởi vì từ lúc đi thăm Tiền lão, màlà sau ngày nói chuyện với thanh niên trẻ tuổi ở trên nóc nhà kia, người của Bá Đao Doanh đem quần áo, các loại đồ dùng cuộc sống đến đây, bởivậy mà thế giới hai người cơ bản là vẫn thoải mái. Nhưng việc Ninh Nghị ở trên lớp học nói đến chuyện liên quan tới Tiền Hi Văn dù sao cũng mangtới hưởng ứng trong thư viện, nay số người cho rằng Ninh Nghị chắc chắnlà bị giết chiếm đa số, Tiểu Thiền đương nhiên cũng đã biết, lúc này hỏi tới, nàng đương nhiên cũng biết cảm xúc của cô gia nhà mình nhất địnhlà đã chịu ảnh hưởng nhất định.

Ninh Nghị nhìn nàng, gật đầu, vừa lật sách vừa khẽ nói:

- Không có gì, em cũng biết việc chúng ta làm ở Hồ Châu không nhỏ, cóngười muốn bảo vệ cô gia của em, không phải là hỏng não, chính là cảmthấy cô gia của nàng có chỗ hữu dụng, cần phải sử dụng mới được. Ngườitên là Lưu Đại Bưu kia, là một kẻ điên, vô cùng bảo thủ, cho nên chỉ dựa vào bộ dạng đẹp trai là không được đâu, lúc cần thích hợp làm việc,người ta mới cần đến ta. Vả lại, ta cũng muốn làm chút chuyện vì Tiềnlão, không muốn thi cốt của lão và người nhà lão bị chôn vui trong bãitha ma, sau này không nhặt về được...

Tiểu Thiền gật gật đầu, trên thực tế, tuy rằng gần đây nhìn nàng rất vui vẻ, nhưng thật ratrong lòng lại hết sức mẫn cảm, vẫn hết sức lo lắng, suy nghĩ. Bởi vậyphàm là có thể nói chuyện, Ninh Nghị cũng không kiêng dè, luôn đáp lạimột câu với nàng. Nhắc đến lão nhân gia kia, thiếu nữ đang cầm cây quạtđể quạt hơi trầm xuống, một lát sau, nhìn Ninh Nghị, nói:

- Vậy cô gia với những đứa trẻ kia ...là muốn...là muốn thật sự dạy bọn chúng sao?

- Vì sao không?

Ninh Nghị cười liếc nhìn nàng một cái.

- Nhưng..dù sao bọn chúng cũng là...dù sao cũng là...

- Tiểu Thiền, em cảm thấy...ta đứng ở bên triều đình hay sao?

Trước đây chưa từng nghĩ đến việc này, lúc này bị hỏi, Tiểu Thiền hoảng sợ, trong thâm tâm nàng đúng là vẫn luôn coi quân đội Phương Lạp làloạn quân, nghĩ một lát, lắp bắp:

- Nhưng...nhưng...Tiền lão gia chết chẳng phải...chẳng phải...

- Ta tôn trọng Tiền Hi Văn, bởi vì lão nhân gia có đạo của bản thân,hơn nữa lão quán triệt thật vĩ đại, cũng với lão đứng về bên nào, khôngcó quan hệ bao nhiêu. Nếu ta đứng về bên triều đình, chẳng lẽ phải cùngquan văn chỉ biết tham lam hủ bại, sợ chết chung một chỗ với quan võ hay sao? Những ác bá, lưu manh này, khiến cho ta cảm thấy không có thuốcnào có thể chữa được, đứng ở bne nào ta đều mong thấy bọn họ bị chếtsạch sẽ. Tiểu Thiền, ta đứng bên nào hay không đứng bên nào, người nhưTiền lão, sẽ khiến ta cảm thấy nên tiếp tục sống, những người còn lại,trừ em, tiểu thư của em, những người trong nhà ra, cho dù chết sạch cảrồi, ta cũng không quan tâm.

Ninh Nghị cười cười:

- Nếu hiện tại ta làm thầy giáo ở nơi này rồi, thì tận hết bổn phận củamột người thầy, dạy dỗ học trò thật tốt, bởi vì bọn họ chính là học trò, nếu bọn họ học tốt, ta cũng sẽ rất vui, thế giới này sẽ càng trở nên có ý nghĩa hơn. Tiểu Thiền, giống như những việc sau khi chúng ta chạytrốn đã làm, để chúng ta chiếm được một vị trí trong đầu bọn họ, ta luôn cảm thấy lãng phí, bọn họ là con gián, nhìn thấy có thể giết được thìgiết, không giết được, thì coi như là không thấy là được, dù sao khắpnơi đều vậy.

Hắn nhún vai:

- Dù sao ta không ghét bọn họ, cũng không thích bọn họ.

Nói xong những thứ này, cảm giác mình giải thích hơi lạnh lùng, nhưngnhìn Tiểu Thiền thì phát hiện nàng đang nâng cằm gật gật đầu, rõ ràngkhông phải là gật cho có lệ. Thật ra trong lòng Tiểu Thiền nghĩ cũng gần như vậy, dù sao nàng cũng là tiểu nha hoàn, thế giới cuộc sống của nàng đơn giản là cùng tiểu muội, Cô gia, tiểu thư sống chung trong một việntử, tương lai có lẽ còn có nàng cùng với Cô gia sinh con, bên ngoài viện tử có gì, đối với nàng cũng không có ý nghĩa nhiều lắm. Đương nhiên,nàng cũng không rộng rãi như cô gia, đối với loại quan bại hoại bán đứng cô gia, đến bây giờ lòng nàng vẫn căm hận, cảm thấy bọn họ đáng phảichết.

Buổi chiều mùa thu, cứ nhàn rỗi trò chuyện trong bầukhông khí thư thái như vậy, khí hậu chuyển lạnh, gió nhẹ mây bay, trongcuộc sống như vậy, theo niềm hân hoan từ bên ngoài, các loại chiến sựphát sinh chung quanh Hàng Châu dường như cũng theo đó mà trở nên cóchút xa xôi. Mặc dù ngẫu nhiên còn có binh lính bị thương được đưa tới,nhưng nếu đứng ở trong thư viện, ngày ngày lên giảng một buổi, nhìn mộtnhóm nho sinh uống trà, khẽ bàn tán mấy chuyện trong nhà hoặc vấn đề học thuật, hoặc là thảo luận một chút về sự kiện náo nhiệt phát sinh tạiHàng Châu gần đây nhất, thật sự là giống cảnh tượng thái bình thịnh thế.

Ninh Nghị biết mình còn một cửa ải phải phá vỡ, bất luận hiện tại cuộcsống của hắn trôi qua nhà nhã như thế nào, luôn luôn sẽ có người tới đây an bài cho hắn. Người đang ở dưới hiên thấp, chỉ có thể phải cúi đầu.Nhưng cửa ải này, tới cũng có chút đột ngột, trôi qua cũng thật sự kỳquái.

Đó là sáng ngày thứ ba sau buổi trò chuyên phiếm vớiTiểu Thiền, hắn giảng xong bài, chuẩn bị thu dọn vài thứ rồi đi lĩnh thù lao thì sơn trưởng Phong Vĩnh Lợi đến tìm hắn, thần sắc có chút phứctạp nói với hắn, Lưu Đại Bưu muốn gặp hắn.

Gần thư viện VănLiệt cơ bản đều là địa bàn Bá Đao Doanh Lưu Đại Bưu, lúc này Ninh Nghịbiết, trước đó Bá Đao Doanh từng tham gia chiến trận ở Gia Hưng, xem ralúc này rốt cuộc đã trở về. Ninh Nghị theo Phong Vĩnh Lợi ra khỏi thưviện, đi ra đường bên ngoài, liền thấy các loại cờ xí tung bay, hơn phân nửa đã bị tàn phá hoặc là nhuốm màu, từng nhóm binh lính đại khái ởchung quanh đó cũng đã giải tán, lúc này tốp năm tốp ba về nhà, hô hôquát quát, kéo kéo.

Trạch viện của Lưu Đại Bưu ở ngay gócđường, có lẽ là buổi sáng vừa đến, lúc này bên trong có chút hỗn độn.Ninh Nghị từ ngoài cửa đi vào, có nhiều đội binh lính chạy tới chạy lui, có bày đặt rất nhiều vật phẩm các loại, còn có quét tước. Tiến vào vàicửa, Ninh Nghị liền được dẫn vào một viện tử tương đối yên tĩnh, hai gãbinh lính lưng đeo đao mở cửa đối diện cho hắn, trong phòng tràn ngậpmùi thuốc, sau khi hắn đi vào, cửa phòng sau lưng được đóng lại, bốnphía lập tức tối xuống.

Gian phòng trước mặt thật ra khárộng, giống như là cung điện của Hoàng đế trong Tivi, làm Điện Kim Loanthì nhỏ, thuộc một thính đường nhỏ, trước Ninh Nghị hai trượng đều cóchút trống trải, chỗ đằng trước treo một tấm rèm cửa, bên cạnh rèm cửacó một cửa sổ đang mở, ánh nắng chiếu vào, làm cho Ninh Nghị có thể nhìn thấy rõ ràng đằng trước.

Đó là một cái giường lớn hơnlong ỷ bình thường, có tựa lưng có tay vịn, không có khung giá phíatrên, bởi vì quá lớn nên chỉ có thể nói đó là chiếc giường. Xuyên quarèm cửa có thể nhìn rõ hình dáng của chiếc giường, bên cạnh giường lớnbày biện rất nhiều vật cổ quái, bàn, sách, các loại giản độc, đỉnh, lưhương, trong lư hương có mùi thơm, đại khái là muốn xua tan vị thuốc kia đi. Trên chiếc giường lớn đằng kia, một thanh đao lớn dựa vào đó, mộtbóng người mạnh mẽ đang bình ổn ngồi đó, bởi vì mặc y phục đen, lại phối hợp với thanh đao lớn kia, nên có phần nhỏ bé, toát lên khí tức tiêuđiều.

Một lư hương đặt bên giường, một bóng người khác đại khái là nha hoàn đứng đằng kia, không biết đang đùa nghịch cái gì.

Trong phòng, ba người cứ như vậy giống như làm cho không khí an tĩnh lại.

Tới lúc này, Ninh Nghị đã hoàn toàn có thể xác thực, ngồi ở đối diện,quả nhiên đó là cô gái tên là Lưu Tây Qua ngày đó đã đánh lén ở ngõ Thái Bình, chờ đợi một lúc lâu như thế, bên kia mành rốt cuộc mới có tiếngngười cất lên nói chuyện.

- Mỗ là Lưu Đại Bưu.

Một nửa tỏ ra điềm đạm, một nửa có vẻ không phải là bực tức, phối hợp vớinhau, mặc dù giọng nói của nữ tử vẫn thô lỗ như trước, nhưng trở nên cóchút cổ quái.

Giọng nói khó nghe...đây cũng là ấn tượng khắcsâu đầu tiên của Ninh Nghị đối với thiếu nữ tên là Lưu Tây Qua này màrất lâu sau hắn mới nhớ ra.

Truyện full

  • Đúng Đúng
    Đúng Đúng

    Nội dung nhãn mác: hoan hỉ oan gia, thanh mai trúc mãEditor: KrazydreamyGiới thiệu:Cặp đôi học bá và học tra lại một lần nữa tặng...

  • Tình Đầu Duy Nhất - Mộ Nghĩa
    Tình Đầu Duy Nhất - Mộ Nghĩa

    Tác giả: Mộ NghĩaChuyển ngữ: Cửu cô nươngDesigner: Delina La RoséeTag: Cưng chiều, Hào môn thế gia, HE, Ngôn Tình, Ngọt, Thanh xuân...

  • Tiểu Thư Trưởng Nữ
    Tiểu Thư Trưởng Nữ

    Thể loại: Cổ đại, ngược, trọng sinh, ngôn tình, tình cảm.Số chương: 66Nội dung: "Sống chết là do duyên số! Nếu ông trời đã cho ta cơ...

  • Nuôi Dưỡng Tình Nhân Bí Mật
    Nuôi Dưỡng Tình Nhân Bí Mật

    Truyện Nuôi Dưỡng Tình Nhân Bí Mật thuộc thể loại ngôn tình đặc sắc hay, hấp dẫn người đọc. Người đàn ông ấy không hề...

  • Tà Phượng Nghịch Thiên
    Tà Phượng Nghịch Thiên

    Thể loại: Xuyên không, dị giới.Nguồn convert:TangthuvienEdit: Tử Liên Hoa 1612, Thường XuânBeta: thienbao95Hạ Như Phong, con gái của...

  • Cookie Ngọt Ngào
    Cookie Ngọt Ngào

    Thể loại: Sủng ngọt, 1 vs 1, làng giải trí, nhẹ nhàng,  HEEditor: MelodysoyaniNhân vật chính: Cao Cẩn Trúc, Ngôn LinhVai phụ:Kiều...

  • Bàn Long Ngoại Truyện
    Bàn Long Ngoại Truyện

    Tác giả: KilisideThể loại: Tiểu thuyết, đồng nhân, bách hợp, xuyên thư, tu chân, ma pháp...Nhân vật chính: Trần Tiểu Nhạn x Địch Lỵ Á,...

  • Quân Hoan Tỏa Kiều
    Quân Hoan Tỏa Kiều

    Quân hoan tỏa kiều (Trùng sinh)Tác giả: Mộc Nhã Tịnh NguyệtTóm tắt:Nàng là gông xiềng, cũng là cứu rỗi.Tag: Ông trời tác hợp, trùng...

  • Thiên Kim Trở Về - Tiểu Trần
    Thiên Kim Trở Về - Tiểu Trần

    Năm bốn tuổi, tôi được bố mẹ ruột tìm thấy, họ đưa tôi đến một căn biệt thự lộng lẫy.Chỉ thấy một bạn nhỏ chạc tuổi tôi từ trên lầu đi...

  • Nếu Có Thể Không Yêu Chàng
    Nếu Có Thể Không Yêu Chàng

    Tên Hán Việt: Như quả khả dĩ bất ái nhĩ/ 如果可以不爱你Tác giả: Hạ Thiên Tiểu Tất/ 夏天小漆Độ dài: 10 chương + 2 phiên ngoạiEdit: Ndmot99 ???Văn...

  • [Đồng Nhân Attack On Titan] Cầu Kiến
    [Đồng Nhân Attack On Titan] Cầu Kiến

    Tác phẩm: [ Đồng nhân Attack on Titan ]: Cầu KiếnTác giả: Viêm Đề.Thể loại: Hành động, Đồng nhân Attack on Titan, Xuyên không,...

  • Ngân Thỏ Kỳ Duyên
    Ngân Thỏ Kỳ Duyên

    Tác giả: Tiếu VũConvert: NothingEdit: Meo meo meo (Dương tỷ)Giới thiệu:Cha mẹ sinh con, trời sinh tính, ai cũng khác nhau;Thỏ cùng...

  • Tình Đầu Mãi Mãi
    Tình Đầu Mãi Mãi

    Tác giả: KleThể loại: sủng ngọt, thanh xuân vườn trường, tổng tài, ngôn tình đô thị, nữ cường,...Giới thiệu:Có những cuộc chia ly sẽ...

  • Mỹ Thực Mua Đứt Mỹ Nam
    Mỹ Thực Mua Đứt Mỹ Nam

    Nguyên tác: Mỹ sắc khả san (Sắc đẹp có thể ăn được)Thể loại: hiện đại, mỹ thực, đáng yêuSố chương: 50Editor: lavender9xnbBìa: Kún Lazy...

  • Kỳ Nghỉ Hoang Đường
    Kỳ Nghỉ Hoang Đường

    Tác giả: Tần Tam KiếnBiên tập: QuétThể loại: hiện đại, 1×1, ngôi thứ nhất, ngọt ngào, nhẹ nhàng, hài hước, du lịch, giáo viên Toán quỷ...