Ở Rể (Chuế Tế)

Chương 251: Quyển 3 Lâu Thư Vọng

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

- Nói như vậy, Hòa Cẩm Hành không đồng ý giúp chúng ta làm tây tuyến,muốn bản thân mình làm là quan hệ bên Vương Nhân kia, phải không.

- Cũng không nói là muốn mình làm, chỉ là bọn hắn muốn bảy thành.

- Vậy có gì khác biệt chứ, mặt khác bên Hoàng Sơn kia, tin tức đã quaylại, vật liệu gỗ không vấn đề gì, nhưng dọc con đường này lưu dân rấtnhiều, lúc vận chuyển về, Trần Bá ngươi cần phải để ý một chút. Về việcnày còn phải bảo bên phía Tổ tướng cấp cho chúng ta một ít người, ngàymai Trần Bá ngươi cùng ta đi đến phủ Tổ tướng.

- Là Tổ Sĩ Viễn, đã thành tướng gia rồi ư?

- Mới vài ngày thôi, nhưng nếu không có gì xảy ra ngoài ý muốn, nghe nói là Hữu tướng đấy, không sai đâu...

Gió thổi qua sương phòng trà lâu rộng rãi, ngoại giới trên quảng trường có những âm thanh hỗn độn vọng vào từ phía cửa sổ làm cho màn đối thoại trong sương phòng trở nên nhỏ bé trong tiếng động rầm rĩ. Một bên gianphòng thật ra có vài người, cầm đầu là một quý công tử khoảng chừng haimươi lăm đến ba mươi tuổi, trang phục hoa lệ quý giá, khí chất trầm ổn,giọng nói cũng lưu loát.

Trong lúc mấy người nói chuyện, bênkia cửa sổ cũng có ba người trẻ tuổi gồm một nam hai nữ đang ngồi ở đó,nhìn bề ngoài cũng không đứng đắn. Hai cô gái tuổi trẻ tướng mạo xinhđẹp, trang điểm diễm lệ rõ ràng là nữ tử thanh lâu, ngồi giữa hai côchính là nam tử trẻ tuổi mà chúng ta đã có ấn tượng, tên gã là Lâu ThưHằng, lúc này đang cười lỗ mãng, chỉ chỉ trỏ trỏ, quần chúng bên ngoàiquảng trường đang nói gì đó.

Đã là thượng tuần tháng tám,cách ngày Thánh Công xưng đế chỉ còn mấy ngày nữa, bầu không khí vuimừng trong thành đã nhuộm hồng khắp nơi, còn mặt bên kia, trong mấyphòng giam đặc đầu bắt đầu có tiếng người, thuận tiện cũng phải tăngthêm một ít nhân thủ cho triều đình mới xây dựng, trên quảng trường phía đông thành Hàng Châu này, buổi trưa mỗi ngày đều có “biểu diễn tiết mục chém đầu”.

Những người bị giết này khác với những người bình thường bị giết một cách qua loa, trước đó ở Hàng Châu, bọn họ đều có đủ loại thân phận, hoặc là làm quan viên, hoặc là làm vọng tộc, hoặc làlàm Đại nho. Nếu muốn xây dựng triều đình mới, Phương Lạp cũng hiểu được chỉ có sự ủng hộ thủ hạ của mình là không đủ mà còn phải có được sự ủng hộ của văn thần cùng với những người có danh vọng nữa, sau khi thànhHàng Châu bị phá, mặc dù hầu hết những người này đều đã bị giết, nhưngvẫn luôn luôn giữ lại một đám.

Từ giữa tháng bảy đến thángtám, có người đã bị thuyết phục chiêu hàng, cũng có nhiều người cứngngắc như cũ. Nghe nói gần đây trong phòng giam này, ngày nào cũng đều là một trận chiến du thuyết, nhưng người nào cũng có kỳ hạn, nếu quá thờihạn mà nói không thông, lập tức bị lôi ra quảng trường chém đầu, khôngcần nghĩ nhiều.

Trong đoạn thời gian thành Hàng Châu ráchnát, trong thành đã bị giết chóc đến máu chảy thành sông, Lâu Thư Hằngvốn sợ thấy máu, núp ở trong nhà, nhưng gần đây thì không, gã cảm thấyvô cùng hứng thú được chứng kiến những cảnh chém đầu như này. Nay tuynói nay Hàng Châu rơi vào tay giặc, nhưng bởi vì căn bản là giết giàgiàu, có bằng hữu, có kẻ địch. Đặc biệt là dưới câu tuyên truyền “Phápluật bình đằng không phân biệt cao thấp”của Phương Lạp, trong mỗi ngàycó không ít người đến vây xem cảnh giết quan lại, giết gia tộc quyềnthế, xì xào bán tán. Khi từng đầu người rơi xuống, máu tươi chảy đầmđìa, thì gã ngồi trong sương phòng tại trà lâu này cùng với hai cô gáixinh đẹp, cảm giác vô cùng tốt.

Đương nhiên, hôm nay có chút khác biệt.

Bởi vì huynh trưởng trong nhà hẹn mấy tên quản sự đến đây nói chuyện, thuận tiện chiếm dụng gian phòng của gã.

Trưởng tử Lâu gia – Lâu Thư Vọng hôm nay đến đột ngột, Lâu Thư Hằng cóchút bất ngờ không rõ rốt cuộc ca ca đang suy nghĩ cái gì. Trước nay bahuynh muội bọn họ tình cảm vẫn không tệ, nhưng từ khi Lâu Thư Vọng họcxong bắt đầu nắm giữ gia nghiệp, tình cảm của Lâu Thư Hằng đối với vịhuynh trưởng này liền nhạt đi, một người lo liệu việc kinh doanh buônbán, lo liệu gia nghiệp, một người làm quan, cảm giác luôn luôn có tầngngăn cách. Đương nhiên, mặc dù Lâu Thư Vọng trong vòng một năm hầu hếtthời gian là không ở nhà, bất luận trong mắt Lâu Thư Hằng hay là Lâu Thư Uyển, vị huynh trưởng này vẫn vô cùng lợi hại, trong cảm nhận của bọnhọ, có thể là bởi y gần với phụ thân Lâu Cận Lâm hơn.

Bởi vìhuynh trưởng ở đây, trong lòng Lâu Thư Hằng có bao nhiêu ngờ vực vô căncứ thúc giục, mà cảm nhận được nam tử bên cạnh mình tỏ ra sự tự nhiênhết sức gượng gạo, hai cô gái xinh đẹp dường như cũng có chút khẩntrương. Bàn tròn bên kia, Lâu Thư Vọng một năm một mười đã dặn dò xong,sau đó ôn hòa vẫy tay, để những quản sự kia đi ra ngoài. Y đứng lên, đến trước cửa sổ, ngồi xuống chiếc ghế dựa:

- Thư Hằng.

- Đại ca!

Ôm hai cô gái, Lâu Thư Hằng cười tươi, ra vẻ có chút đàng hoàng. Lâu Thư Vọng cũng cười cười:

- Quay về quá lâu rồi, đáng tiếc vẫn bận quá, khó mà tụ tập được lần nào...không tệ lắm.

Y nhìn nhìn bên ngoài cửa sổ, sau đó lại nhìn hai cô gái bên cạnh Lâu Thư Hằng một chút.

Lâu Thư Hằng cười nói:

- Ha hà, đại ca cũng biết các nàng sao, Quản Tâm Nhi và Trần Đồng,huynh cũng biết mà, một người là Châu Ngọc Lâu, một người là Hoa BìnhCác, hai người từ trước tới giờ vẫn luôn đối chọi gay gắt nhau, không ai nhường ai, huynh xem hiện tại, đều dễ bảo, đúng hay không...

Gã ôm mạnh hai cô gái vào lòng, hai người này vốn cũng là những cái tên đứng đầu bảng của đại thanh lâu, lúc này lại phụ họa bật cười lên thành tiếng, Lâu Thư Hằng giảm âm thanh xuống nói:

- Nhưng đại ca, huynh từng nói, lúc cùng với hai người, thật sự là có kích thích khác biệt đó nha, đại ca...

Gã còn chưa nói hết, Lâu Thư Vọng đã ôn hòa mở miệng, cứt đứt gã:

- Không nói cái này nữa, tình thế gần đây, tiểu đệ cũng thấy rồi đấy.Tân triều mới thành lập, bao việc còn chưa xong, nhưng tiền bạc trongnhà có từng đồng từng đồng vẫn thu vào, tất cả quản sự đều phái rangoài. Đệ có thể...có thể làm như nào cũng được, chỉ cần trong nhà ổn là được rồi, thì việc gì cũng đều có thể làm. Tiểu đệ ngươi cũng biết đó,ngay cả muội muội gần đây cũng phải quản sự, chẳng lẽ đệ cứ định tiếptục như vậy sao?

- À, đại ca, dù sao huynh với phụ thân...

- Không phải nói không được, mà là phải có mức độ, đệ cũng biết.

Lâu Thư Vọng cười.

- Đệ biết, nhưng...

Lâu Thư Hằng có chút cợt nhả, hai tay nhéo mạnh vào má người đẹp, QuảnTâm Nhi ở bên cạnh cười, nhích lại sát vào Lâu Thư Hằng, áp đầu vào bảvai gã, khẽ nói:

- Đáng ghét.

Lâu Thư Vọng cầm chén trà lên, sau đó nhìn nhìn, dường như lại không uống. Lâu Thư Hằng nói:

- A Đồng, ngươi giúp đại ca ta...

Còn chưa nói hết, trong sương phòng đột nhiên có một tiếng quát to:

- Cút ngay cho ta!

Lâu Thư Hằng còn chưa kịp phản ứng, chén trà cùng với nước trà đã hấtlên mặt Quản Tâm Nhi, ngay sau đó, Quản Tâm Nhi lại bị Lâu Thư Vọng đạpmột cước vào bụng, cả người kêu thảm thiết bắn ra ngoài. Cô gái tên làTrần Đồng mở to hai mắt, Lâu Thư Vọng đã cầm ghế dựa lên đập xuống đầunàng, Trần Đồng giơ tay lên đỡ, lập tức cả người bị ghế dựa đập vào ngãlăn ra, trong phòng ốc vang lên những tiếng rầm rầm.

Sắc mắt Lâu Thư Vọng âm trầm đứng đó:

- Ngươi hiểu rồi chứ?

Tiếng khóc của nữ tử vẫn vang lên i ỉ, Lâu Thư Hằng sợ hãi ngây người,huynh trưởng gã mấy năm gần đây bôn ba bên ngoài, nhưng cũng không phảilà người có tính cách hung bạo, bởi vì từng đọc sách, trên cơ bản vẫnrất tao nhã, chưa từng thấy y bộc lộ tính cách như này cả, lúc này gãtheo bản năng đáp:

- Cái...cái gì....

- Hiện tại thành Hàng Châu này cái gì đệ cũng có, mà cũng không có gì cả.

Lâu Thư Vọng nói ong, chỉ tay ra quảng trường bên ngoài, sau đó xoay người đi ra ngoài cửa, vừa đi vừa nói:

- Đệ hiện tại đến mà xem, là những hình ảnh mà hơn hai mươi ngày trướckhông có, đệ ở trong phòng đó, có người canh giữ, nhìn bên ngoài chémgiết như nào. Hơn hai mươi ngày trước đây, nếu đệ đứng ở bên ngoài nhìn, những người bị chôn sống kia, bị mổ bụng kia....Ta thấy rồi...

Y dừng lại một chút:

- Tiểu đệ ngươi có biết không, Hàng Châu hiện giờ không giống như trước đây nữa, nếu là lúc trước, ta không dám đánh người ở lầu này, không dám động thủ với người ta. Hiện tại thì làm gì đều được cả, ta biết đệ đãcướp đoạt mấy phụ nữ về, có mấy người chết rồi, nhưng không sao cả. Namtử hán đại trượng phu, có thể chơi, nhưng phải biết tiết chế...trước kia chúng ta buôn bán, thua lỗ, người trong nhà cùng lắm là đói bụng, hiệntại nếu bị thua, chúng ta sẽ theo chân giống bọn họ, tiểu đệ có biếtkhông? Hiện tại chỉ có hai con đường đi, đi phía trước từng bước, chúngta giờ là như vậy, đó là thiên đường, lui lại sau từng bước...sẽ ngãxuống...

Y mở cửa, bên ngoài cửa có thủ vệ bảo vệ, Lâu ThưVọng kéo đao đối phương ra, lập tức ném vào trong, xoay người rút câychủy thủ trên người ra, đi tới chỗ Quản Tâm Nhi đang nằm trên đất:

- Đệ không hiểu, ta cho đệ thấy để hiểu một chút.

Lâu Thư Hằng gần như sợ ngây người:

- Ca, huynh huynh huynh...huynh định làm gì...

Tiếng cầu xin tha thứ, tiếng thét chói tai ở trong phòng vang lên, LâuThư Vọng đâm một đao lên người Quản Tâm Nhi, lại thêm một đao nữa, trong tiếng gào thét thê lương đã bị đâm liên tục tám đao mới buông cô tara.Trong phòng máu tươi nhuộm đỏ thẫm, trên tay Lâu Thư Vọng, trên người y, thậm chí nửa bên mặt y cũng đầy máu tươi, y nghiêng người, chớp chớp tròng mắt:

- Đệ hiểu rồi chứ? Nếu đệ không thấy rõ, cũng không sao, giống như này này...

Y vừa nói, vừa bò đến chỗ Trần Đồng đang dúm ở góc tường. Cô gái nàyvừa rồi bị một cái ghế đập vào đầu, tuy rằng đưa tay lên đỡ, nhưng trênđầu vẫn rỉ máu, lúc này không dậy nổi, đang khóc lóc xin tha. Lâu ThưHằng đứng ở cửa sổ hét to:

- Đệ biết rồi! Ca, đệ biết rồi!

Lúc này Lâu Thư Vọng đã ngồi xuống, dừng lại một chút, giơ tay ra, Trần Đồng kia thét chói tai, nghĩ mình sẽ chết, ngay sau đó, lại được LâuThư Vọng nhẹ nhàng ôm lấy.

Y nói khẽ:

- Không sao rồi, không sao rồi, đừng khóc...thật có lỗi quá, đã làm ngươi sợ.

Qua một lát, Lâu Thư Vọng đứng lên, ném thanh chủy thủ đi, nhìn đệ đệ:

- Hiện tại chính là như vậy đó, vừa động thủ là phải giết người, màngười chết cũng không ai quản. Nếu đệ sợ, cũng chỉ có thể đi lên phíatrước, để người khác không giết được chúng ta...Đừng có như vậy nữa. Đệhãy suy nghĩ một chút, mấy ngày nữa hãy hỗ trợ trong nhà đi....Ta đi rửa tay.

Y nói xong, ra khỏi phòng, để hộ vệ thu dọn thi thể,còn mình thì đi xuống lầu thay đổi y phục, rửa tay và mặt mũi, trongtoàn bộ quá trình, tay y hơi run run, nhưng cuối cùng y cũng làm xongtất cả, lại quay lại gian phòng. Đệ đệ y đang ngồi ở gần cửa sổ, nhưngánh mắt cuối cùng đã dao động, y đi tới, ngồi xuống ghế, hai huynh đệkhông nói gì. Nhưng sự tồn tại của y vẫn trấn an Lâu Thư Hằng, qua mộtlát, Lâu Thư Hằng cuối cùng đại khái đã khôi phục lại vẻ tự nhiên, trong mấy ngày nay, gã từng gặp nhiều người chết, chỉ là lần này run sợ mộtchút mà thôi.

Khoảng cách buổi trưa còn chút thời gian, nhưng người tụ tập ở quảng trường càng lúc càng nhiều. Ánh mắt của Lâu ThưHằng không rời khỏi đám đông, bất chợt, gã bỗng nhiên nhìn thấy một bóng người, tinh thần của gã vẫn bị ảnh hưởng bởi cái chết của Quản Tâm Nhimà chấn động, nhưng lúc này bóng người này lại khiến gã không thể bỏqua, nhìn mấy lần, lại nhìn mấy lần nữa, nhíu mày, một lúc lâu sau, gãnhìn nhìn huynh trưởng, sau đó đứng lên sau cửa sổ.

Lâu Thư Vọng nhìn theo ánh mắt của gã, thấy bên kia toàn người là người:

- Làm sao vậy?

- Người kia...người kia...

Lâu Thư Hằng cau mày.

- Hình như là Ninh Lập Hằng...Không, đúng là hắn rồi, sao có thể chứ,bên kia kìa...nhanh kẻo không thấy nữa, hắn đi cùng với nha hoàn TiểuThiền của hắn.

Về Ninh Nghị, Lâu Thư Vọng chỉ gặp một lần khi hắn vùng với Tô Đàn Nhi lần đầu tới Hàng Châu, sau đó vì việc buôn bánmà rời khỏi Hàng Châu. Khi Hàng Châu bị bao vây thì y vội vàng trở về,sau khi thành bị phá, biết nhà mình đã đầu phục Phương Lạp, liền cố ý để loạn quân bắt mình trở lại, trong thời điểm đó đã thấy không ít ngườichết. Nhưng nhớ lại ngày đó quay về gặp mặt, bởi vì Ninh Nghị là ngườiđi ở rể, y đương nhiên chưa từng nghiêm túc để gặp, lần này trở về, cũng mơ hồ nghe người ta đề cập một đôi lời tới khúc mắc giữa nhà mình vớiTô gia, nhưng chính sự quá nhiều, nên y bỏ qua chuyện này lại sau đầu,lúc này nhìn đệ đệ, lại tựa hồ như có chút canh cánh trong lòng.

Lúc trước mấy mâu thuẫn nho nhỏ, đến lúc này cơ bản có thể coi như mâygió thoảng qua, Lâu Thư Vọng không chút nào để bụng với người Tô gia, ychỉ ngồi đó nhìn.

Sau đó đệ đệ liền có chút nói năng lộn xộnkể lại mấy lời đồn đại về Ninh Lập Hằng, còn có chuyện đánh giặc ở HồChâu gì gì đó, y thuận tay châm một ly trà đưa tới.

- Đệ xácđịnh là hắn...vậy thì cũng không cần phải nghĩ nhiều. Nhiều người, đệbây giờ đi xuống cũng không tìm thấy đâu, nhưng chỉ cần là ở Hàng Châu,thì chắc chắc sẽ tìm được người. Ninh Lập Hằng, nơi này có mấy người, mà người đệ muốn tìm, có ai mà không tìm được. Con trai của Lâu tướng LâuTĩnh Chi, ta biết, gần đây hắn rất có hứng thú với việc buôn bán củachúng ta, đệ muốn tìm người, mấy ngày này hãy đi tìm hắn, hắn có quan hệ rộng, mà chúng ta có hai việc làm ăn muốn thông qua hắn, đệ đưa cho hắn vài thứ, thuận tiện bảo hắn cho người đi dò hỏi, ngoài ra còn có....màđệ xác định người kia là Ninh Lập Hằng?

- Xác định...hơn nữa bên cạnh hắn còn có một tỳ nữ tên là Tiểu Thiền, mới vừa rồi cũng đi theo hắn...

- Vậy thì không khác. Đệ phải biết rằng, với sự thông minh của đệ, hiện tại ở Hàng Châu, việc gì muốn đều làm được, đệ muốn làm, thì hay đíchthân đi làm đi, ta không can thiệp...

Y nói xong, lại nghĩ nghĩ:

- À, đệ thích Tô Đàn Nhi kia?

Lâu Thư Hằng ngẩn người:

- Con tiện nhân kia...

Gã không nói hết lời, tựa như tìm không được hình dung từ, trước khithành Hàng Châu bị phá, nghĩ đối phương đã bỏ chạy rồi, hiện tại lạiphát hiện người còn ở đây, trong lúc nhất thời Lâu Thư Hằng lại khôngbiết nên làm như nào. Lâu Thư Vọng nhìn gã, sau một lúc lâu, gật gậtđầu:

- Biết rồi...

Bên ngoài quảng trưởng người rất đông, tiếng ồn ào truyền tới, Ninh Nghị đi qua một đoạn thông đạo tương đối dài.

Nói là thân phận bị bắt, nhưng Bá Đao Doanh không cấm chế hắn quánhiều, có thể ra ngoài, có thể đi lại, đương nhiên đi xa một chút phảicó người đi theo, nhưng hắn cũng không phải đến đây để xem chém đầu.

Không lâu sau, hắn gặp một người quen, gia chủ Tiền gia Tiền Hi Văn,vốn là người ngay từ đầu khi thành bị phá cũng đã lên thuyền bỏ trốn.

Truyện full

  • Đúng Đúng
    Đúng Đúng

    Nội dung nhãn mác: hoan hỉ oan gia, thanh mai trúc mãEditor: KrazydreamyGiới thiệu:Cặp đôi học bá và học tra lại một lần nữa tặng...

  • Tình Đầu Duy Nhất - Mộ Nghĩa
    Tình Đầu Duy Nhất - Mộ Nghĩa

    Tác giả: Mộ NghĩaChuyển ngữ: Cửu cô nươngDesigner: Delina La RoséeTag: Cưng chiều, Hào môn thế gia, HE, Ngôn Tình, Ngọt, Thanh xuân...

  • Tiểu Thư Trưởng Nữ
    Tiểu Thư Trưởng Nữ

    Thể loại: Cổ đại, ngược, trọng sinh, ngôn tình, tình cảm.Số chương: 66Nội dung: "Sống chết là do duyên số! Nếu ông trời đã cho ta cơ...

  • Nuôi Dưỡng Tình Nhân Bí Mật
    Nuôi Dưỡng Tình Nhân Bí Mật

    Truyện Nuôi Dưỡng Tình Nhân Bí Mật thuộc thể loại ngôn tình đặc sắc hay, hấp dẫn người đọc. Người đàn ông ấy không hề...

  • Tà Phượng Nghịch Thiên
    Tà Phượng Nghịch Thiên

    Thể loại: Xuyên không, dị giới.Nguồn convert:TangthuvienEdit: Tử Liên Hoa 1612, Thường XuânBeta: thienbao95Hạ Như Phong, con gái của...

  • Cookie Ngọt Ngào
    Cookie Ngọt Ngào

    Thể loại: Sủng ngọt, 1 vs 1, làng giải trí, nhẹ nhàng,  HEEditor: MelodysoyaniNhân vật chính: Cao Cẩn Trúc, Ngôn LinhVai phụ:Kiều...

  • Bàn Long Ngoại Truyện
    Bàn Long Ngoại Truyện

    Tác giả: KilisideThể loại: Tiểu thuyết, đồng nhân, bách hợp, xuyên thư, tu chân, ma pháp...Nhân vật chính: Trần Tiểu Nhạn x Địch Lỵ Á,...

  • Quân Hoan Tỏa Kiều
    Quân Hoan Tỏa Kiều

    Quân hoan tỏa kiều (Trùng sinh)Tác giả: Mộc Nhã Tịnh NguyệtTóm tắt:Nàng là gông xiềng, cũng là cứu rỗi.Tag: Ông trời tác hợp, trùng...

  • Thiên Kim Trở Về - Tiểu Trần
    Thiên Kim Trở Về - Tiểu Trần

    Năm bốn tuổi, tôi được bố mẹ ruột tìm thấy, họ đưa tôi đến một căn biệt thự lộng lẫy.Chỉ thấy một bạn nhỏ chạc tuổi tôi từ trên lầu đi...

  • Nếu Có Thể Không Yêu Chàng
    Nếu Có Thể Không Yêu Chàng

    Tên Hán Việt: Như quả khả dĩ bất ái nhĩ/ 如果可以不爱你Tác giả: Hạ Thiên Tiểu Tất/ 夏天小漆Độ dài: 10 chương + 2 phiên ngoạiEdit: Ndmot99 ???Văn...

  • [Đồng Nhân Attack On Titan] Cầu Kiến
    [Đồng Nhân Attack On Titan] Cầu Kiến

    Tác phẩm: [ Đồng nhân Attack on Titan ]: Cầu KiếnTác giả: Viêm Đề.Thể loại: Hành động, Đồng nhân Attack on Titan, Xuyên không,...

  • Ngân Thỏ Kỳ Duyên
    Ngân Thỏ Kỳ Duyên

    Tác giả: Tiếu VũConvert: NothingEdit: Meo meo meo (Dương tỷ)Giới thiệu:Cha mẹ sinh con, trời sinh tính, ai cũng khác nhau;Thỏ cùng...

  • Tình Đầu Mãi Mãi
    Tình Đầu Mãi Mãi

    Tác giả: KleThể loại: sủng ngọt, thanh xuân vườn trường, tổng tài, ngôn tình đô thị, nữ cường,...Giới thiệu:Có những cuộc chia ly sẽ...

  • Mỹ Thực Mua Đứt Mỹ Nam
    Mỹ Thực Mua Đứt Mỹ Nam

    Nguyên tác: Mỹ sắc khả san (Sắc đẹp có thể ăn được)Thể loại: hiện đại, mỹ thực, đáng yêuSố chương: 50Editor: lavender9xnbBìa: Kún Lazy...

  • Kỳ Nghỉ Hoang Đường
    Kỳ Nghỉ Hoang Đường

    Tác giả: Tần Tam KiếnBiên tập: QuétThể loại: hiện đại, 1×1, ngôi thứ nhất, ngọt ngào, nhẹ nhàng, hài hước, du lịch, giáo viên Toán quỷ...