Nữ Diêm Vương: Nhà Có Thê Tử Lung Linh

Chương 5: Yến không ra yến

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Những lời Bùi Mạch Ninh nói quả thật đoán trúng một nửa tâmtư của Hoàng Thượng, chuyện xảy ra trong mắt ngày đó đủ để mọi ngườibiết Việt Vương gia đã sớm không phải là một người xứng đáng để cho tiểu thư Bùi gia phó thác tấm thân, thân là vua của một nước , không phải là hôn quân nên hắn đương nhiên không nhẫn tâm bức bách, nhưng một lờivàng ngọc đã nói ra, thì làm sao có thể rút lại được đây ~ Hắn quả thậtđang vô cùng do dự , phân vân.

Mấy ngày nữa trong Hoàng cung lấy danh nghĩa Hoàng Hậu làm một buổi cung yến, Bùi lão gia cùng tiểu thư Bùi gia hiển nhiên nằm trong danh sáchnhững người đầu tiên được mời.Bùi Chính Vũ vốn muốn giả bệnh để không phải đi, ông cũng không muốnnhi nữ của mình lại phải chịu bất kỳ thương tổn nào nữa, nhưng lần nàyngười kiên quyết muốn đi lại là Bùi Mạch Ninh.

Sự tình sớm muộn gì cũng phải giải quyết, không bằng nhân cơ hội nàyđể kết thúc, thật ra nàng muốn nhìn thử xem rốt cuộc là hạng người gì mà có thể làm cho một nữ tử thương tâm nhảy hồ tự sát.

Bùi Chính Vũ bất đắc dĩ chuẩn bị qua loa mọi thứ rồi dẫn theo Bùi Mạch Ninh vào Hoàng cung.

Lần thứ hai tiến cung, linh hồn đã thay đổi, tâm tình cũng khác.

Hoàng cung xa hoa không biết đã dính máu bao nhiêu người mới dựng lên ngôi vị Hoàng đế cao cao tại thượng đây ? Thở dài một tiếng, Bùi MạchNinh một thân quần áo màu lam theo sát bên người Bùi Chính Vũ.

Cung yến tổ chức ở Ngự hoa viên, mùa xuân đến trăm hoa đua nở, quảthật ngày hôm nay thời tiết rất đẹp, thích hợp để thưởng thức hoa thơmcỏ lạ , cũng khó trách cung yến lần này lại được cử hành ở đây, ngày tốt cảnh đẹp không xem thật đúng là lãng phí.

Không ít chư vị đại thần cùng với nữ quyến đã an vị, trong nháy mắtkhi Bùi Chính Vũ cùng Bùi Mạch Ninh tiến vào, bốn phía liền yên tĩnhkhông ít, ai nấy đều dùng ánh mắt không giống nhau đánh giá cùng nghịluận bọn họ.

Bùi Chính Vũ tự nhiên ngồi xuống, Bùi Mạnh Ninh thì hiển nhiên ngaytừ đầu đã không thèm để ý đến đám người hèn mọn này , nàng mặc kệ nhữngánh nhìn thiếu thiện cảm xung quanh , không đặt ai vào mắt cả.

“Ninh Nhi, con ngồi ở chỗ này đi, cha sẽ chiếu cố cho con tốt hơn.” Bùi Chính Vũ thấp giọng mở lời, nữ quyến vốn là phải ngồi bên kia nhưng ông không yên lòng được nên đã mở lời đề nghị nữ nhi.

“Không cần đâu phụ thân, con biết tự chiếu cố chính mình mà.” – “Phụ thân” hai chữ so với tiếng “Cha” nói ra dễ dàng hơn, tình thươngcủa người làm cha dành cho nhi nữ, nàng có thể cảm nhận được, thế nênnàng không muốn làm cho ông phải thương tâm.

Bùi Mạch Ninh ưỡn cao đầu đi đến chỗ dành cho nữ quyến, không ít nữtử đã túm tụm ngồi cùng một chỗ , mắt thấy Bùi Mạch Ninh đi tới, bọn họđều lui về phía sau vài bước,thể hiện rất rõ ràng quan điểm không muốn cùng nàng thân cận .

Điều này cũng không có gì là lạ cả , chọn một nơi còn trống phía xangồi xuống, Bùi Mạch Ninh bắt đầu nhàn nhã đánh giá khắp nơi.

Không ít người trong Hoàng thất đã đến, nhưng trong số những ngườinày không có bóng dáng của cái người gọi là Hoàng Phủ Việt , Ai da,Hoàng tộc đúng là Hoàng tộc, luôn là những người đến sau cùng .

Bỗng có một thân ảnh màu đen đột nhiên hấp dẫn sự chú ý của nàng,ngồi một mình trong góc, vốn là một góc tối đen, nhìn như vậy hẳn là sẽkhông thấy ai cũng như không ai chú ý đến hắn nhưng nàng vẫn thấy được.

Trong lúc đang đánh giá , đối phương lại vô tình ngẩng mặt lên khiếnnàng đối diện với một đôi mắt lạnh như băng, trong lòng nàng đột nhiênrun lên, đó là một đôi mắt rất kì lạ, trống rỗng lại lạnh lẽo, dường như trên thế gian này không có gì có thể khiến cho hắn chú ý, con ngươi màu hổ phách trong suốt toát ra hàn băng lạnh thấu xương.

Ngón tay khẽ nhúc nhích, vừa muốn làm gì đó thì xung quanh bỗng mộtlần nữa yên tĩnh trở lại, cách đó không xa đã thấy hai bóng dáng màuvàng sáng cùng với màu đỏ chót, đó đúng là Hoàng Đế bệ hạ cùng Hoàng Hậu xinh đẹp của hắn .

Khi hắn đã ngồi lên vị trí cao quý nhất của Thiên triều, mọi người lúc này mới cung kính hô lớn: “Cung nghênh Hoàng Thượng vạn tuế vạn vạn tuế, Hoàng Hậu thiên tuế thiên thiên tuế.”

“Chư vị khanh gia miễn lễ, an tọa , chư vị không nên khách khí.” - Hoàng Phủ Kỳ cười nhạt toát ra khí khái Hoàng gia .

Có lời nói của Hoàng Thượng, chư vị đại thần thế này mới bắt đầu ănuống, thưởng trà ngắm hoa, người thì uống rượu, kẻ lại nịnh hót, khungcảnh vô cùng náo nhiệt.

Một hồi lâu sau, nhân vật chính trong mắt mọi người , Hoàng Phủ Việtmới khoan thai đi đến , Hoàng Phủ Kỳ tuy không nói gì, nhưng trong lònglại bất đắc dĩ, lắc đầu thở dài, hắn luôn dung túng bào đệ của mình,thật khó trách dưỡng thành cái khí chất được nuông chiều này.

Khuôn mặt tinh xảo tuấn mỹ, mỗi một đường nét trên khuôn mặt đều nhưkiệt tác được ông trời ưu ái ban tặng , khó trách ‘nàng’ đối với y độngtâm, trong lòng hơi hơi rung động, đây là chủ nhân nguyên bản của thânthể này phản ứng đối với y, linh hồn rời đi lâu như vậy mà vẫn còn cócảm giác , khó trách nàng lúc trước hận y đến mức nhảy hồ tự vẫn, dù sao có yêu có hận, lại không nghĩ làm thế đã đánh mất tính mạng một thiếunữ tươi sáng.

Lạnh lùng,Bùi Mạch Ninh miệng khẽ nhấp nước trà, thật đáng tiếc chomột bộ dáng đẹp mắt, đối với nàng mà nói cũng chẳng có gì hơn cả.

Nào biết, người đang được mọi người chú ý tới – Hoàng Phủ Việt,chẳng những không đi đến trên chỗ ngồi của mình, thậm chí còn mang theonụ cười , đi tới chỗ nàng .

Đúng vậy,đúng là y đang thẳng hướng Bùi Mạch Ninh đi tới, tả hữu nhìn xung quanh, bốn phía không có người khác, chỉ có một mình nàng ngồi màthôi.

Nghênh diện trực tiếp làm cho hô hấp Bùi Mạch Ninh bị kiềm hãm, nàngcó thể rõ ràng nhìn thấy nụ cười kiêu ngạo cùng khuôn mặt tuấn mỹ của ygần trong gang tấc.

Xunh quanh cực kì an tĩnh, thậm chí ngay cả Hoàng Thượng cũng mười phần ngoài ý muốn , chăm chú theo dõi.

Khí trời mùa xuân ấm áp, trên trán lại toát ra một chút mồ hôi, nhấpcánh môi có chút trắng bệch, Bùi Mạch Ninh nắm chặt hai tay, có thể thấy trong mắt nam nhân kia tỏa ra sự châm chọc cùng với khinh thường, ánhnhìn của y làm nàng thấy vô cùng chán ghét , làm nàng muốn mở miệng nóitục , nếu mà căm ghét nàng như thế sao còn dựa vào gần như vậy làm cáigì chứ.

“Ngươi…” Y vừa muốn mở miệng.

“Cách xa ta ra .” Bùi Mạch Ninh nhịn không được gầm thét, toàn bộ Ngự hoa viên đang yên tĩnh nên tiếng thét ấy vang lên có chút..khủng bố , mọi người kinh ngạc nhìn Bùi Mạch Ninh , dường như không ai nghĩ tới người điềm đạm vô hại sẽ có lúc rít gào như thế.

Ngay cả đương sự, nam nhân kiêu ngạo kia cũng trố mắt một hồi, lậptức chán ghét nhìn chằm chằm nàng, dường như muốn nhìn xuyên qua xemnàng muốn giở trò gì.

Có trời mới biết nàng muốn một cước đá văng người trước mắt đến cỡnào, thái dương nhỏ từng giọt mồ hôi, chờ y dừng lại, Bùi Mạch Ninh khẩn cấp lui về phía sau vài bước, dường như người trước mắt nàng nhìn thấykhông phải là Vương gia tuấn mỹ mà chính là rắn rết làm cho người tatránh không kịp.

‘Hô – -‘ rốt cục có thể thở ra, cảm giác nóng rực khó chịu trước mắt cuối cùng cũng giảm xuống rất nhiều.

Chết tiệt, nàng nhịn không được khẽ nguyền rủa trong lòng, vừa rồicái loại cảm giác nóng rực này thực không phải nóng bình thường, nàngkhông nghĩ tới nam nhân đáng chết này thế nhưng có được thân thể thuầndương, nàng vốn là người đứng đầu Diêm Vương Điện, từ khi có ý thức đãsinh hoạt tại Địa Ngục, cả người đều là chí âm đâu chịu được hơi thởthuần dương, giống như bị lửa thiêu, không, thậm chí còn thấy kinhkhủng hơn. Không có biện pháp, giờ phút này nàng chỉ có một nửa lựclượng, đương nhiên là chịu không nổi.

Bĩu môi, nàng mới nhậm chức Diêm Vương mà lại phải sợ một nhân loạitầm thường, nghĩ đến đây không khỏi oán hận trừng mắt nhìn Hoàng PhủViệt đang đứng sừng sững trước mặt, trong mắt nàng không chút che dấusự chán ghét đối với y. Nhìn thấy Hoàng Phủ Việt đột nhiên sửng sốt, cóvẻ như không nghĩ tới cũng có nữ tử chán ghét y..

Hoàng Phủ Việt cau chặt mày nghi hoặc đánh giá Bùi Mạch Ninh trướcmắt, vẫn như cũ là lụa mỏng che khuất khuôn mặt nhưng hình dáng cùng ánh mắt lại khác hẳn lần trước y nhìn thấy, việc này không thể saiđược.Nhưng Bùi gia không có gan khi quân phạm thượng mang một người giảtiến cung được, ngộ nhỡ bị vạch trần cũng không thể coi như chuyện đùa.

Nếu thật là Bùi Mạch Ninh, tại sao lại chán ghét y như vậy, chẳng lẽ là … lạt mềm buộc chặt? (1).

Nghĩ vậy, Hoàng Phủ Việt không khỏi càng chán ghét nàng hơn, lườm nàng vài lần, hừ lạnh một tiếng nói: “Giả bộ thuần khiết như vậy làm cái gì, ngươi không phải muốn gả chobổn vương sao, sử dụng chiêu “lạt mềm buộc chặt” à? Bổn vương cũng không có tâm tư cùng ngươi chơi đùa đâu.”

Khóe môi giật giật, Bùi Mạch Ninh không thể ngờ Hoàng Phủ Việt là người tự kỉ nặng đến thế.

“Thật sự làm Vương gia chê cười rồi, mới vừa rồi là Mạch Ninh thất thố, còn nữa Mạch Ninh cũng không có ý muốn gả cho Vương gia, HoàngThượng hạ chỉ ban hôn, Mạch Ninh cũng chỉ biết vâng theo.” – BùiMạch Ninh không mặn không nhạt mở miệng, thanh âm nhu hòa vang lên, đâylà lần đầu tiên nàng mở miệng nói ở trước mặt y, y không ngờ thanh âmcủa nàng lại dễ nghe đến thế.

Hoàng Phủ Việt cảm thấy trong lòng nao nao, nhíu mày, điều này cũngtốt, lập tức liền giao nàng cho hoàng huynh, trong mắt hiện lên một chút thần sắc thú vị, tuy vẫn còn oán giận nàng, nhưng mà có vẻ như so vớilúc trước thì nàng khiến y cảm thấy thú vị hơn nhiều.

Nhếch khóe môi, khiến cho khuôn mặt vốn đã tinh xảo lập tức trở nêntà mị hơn vài phần, chung quanh tiếng thán phục đầy ái mộ của các vị cônương vang lên , duy chỉ có mình Bùi Mạch Ninh vẫn trưng ra vẻ mặt thảnnhiên.

Kỳ thực ở trong mắt của nàng, trải qua mấy trăm năm, người trước mắtcũng là chỉ là có cái vẻ bề ngoài nhìn được, đẹp hay xấu thì nàng từ đầu đã không để vào mắt, Hơn nữa, nàng là ai chứ ? Nàng còn có năng lực xem thấu bản chất , nhất là linh hồn của con người, vẻ bề ngoài đã là cáigì.

Nếu như giờ phút này Hoàng Phủ Việt biết suy nghĩ trong lòng nàng, không chừng y sẽ phải phun ra một ngụm máu tươi.

“Muốn ta thành thân với ngươi, không phải là không được, nhưng Vân Nhi của ta phải cùng ngươi cùng ngày vào cửa , hơn nữa cùng ngươi địavị ngang nhau.” Y kiêu ngạo cười, nụ cười ấy toát lên sự khinh thường, cũng thể hiện sự tự tin ( tự kỷ ) của y .

Mọi người xung quanh có chút giật mình, Vân Nhi? Vân Nhi là ai? À, à, nghĩ bằng đầu gối cũng biết Việt Vương gia luôn lưu luyến Xuân Ý Lâu ,ngả ngớn cùng đệ nhất hoa khôi đã hơn mấy tháng nay, trừ bỏ hoa khôi kia thì còn ai vào đây chứ.

Trong nháy mắt, Bùi Chính Vũ cứng người, ngay cả người đang ngồi ởthượng vị sắc mặt cũng không tốt , hoàng đệ này quá mức càn rỡ rồi, dám ở trước mặt đại thần cư xử cuồng ngạo như thế…

Bùi Mạch Ninh híp híp mắt, đôi mắt bắn phá bốn phía, lúc trước vốn là đối với Xuân Ý Lâu có chút hứng thú, kêu Tiểu Đào điều tra qua, thậtđúng là vừa khéo, người trong miệng hắn vừa nói cũng tra được một chút.

Khóe miệng hơi cong lên, nở một nụ cười trào phúng, muốn nàng cùngmột nữ tử thanh lâu cùng ngồi cùng ăn? Y nghĩ mình là bảo vật vô giá, nữ nhân đều thích chắc ?

Nhếch môi cười, đôi mắt lạnh lùng nhưng vô cùng xinh đẹp , ngón taykhẽ nâng chỉ vào nam tử ngồi ở góc phòng, môi đỏ mọng khẽ mở “Gả cho ngươi? Còn không bằng gả cho hắn.” Mọi người ồn ào, cùng nhau nhìn về phía đó.

Đồng thời, nam tử đang trong góc cũng thất thần, ngẩn người ra, cóvẻ như không nghĩ tới lập tức tiêu điểm đều tụ tập ở trên người hắn.

Không thèm nhìn khuôn mặt Việt Vương gia đang khó chịu vặn vẹo, nàngthẳng tắp hướng chỗ nam tử đi đến, trong tiếng kinh hô của mọi người ,nàng chạm vào hắn – - – -

[1] Lạt mềm buộc chặt: chuyển bại thành thắng, chuyển yếu thành mạnh, luôn mạnh mẽ trong vẻ yếu mềm, khiến “đối thủ” dù lợi thế đến đâu đôikhi cũng phải bỏ giáo quy hàng.

Truyện full

  • Cữu Tình Như Hỏa
    Cữu Tình Như Hỏa

    Editor: Tử An tiên sinh và Phương Nam công tửBeta-reader: Phương Nam công tử và Tử An tiên sinh Thể loại: đam mỹ, hiện đại hắc bang,...

  • Do You Remember Me???
    Do You Remember Me???

    "Nụ hôn đầu anh đã dành cho em vì anh biết em chính là người con gái chiếm lấy trái tim anh mãi mãi""Đối với em...anh là vị hoàng tử...

  • Mèo Trắng Omega Cùng Hắc Báo Alpha
    Mèo Trắng Omega Cùng Hắc Báo Alpha

    Văn án:Giang Sơ Tinh được ca ngợi là Beta đẹp nhất trường, không gần người lại trầm mặc ít nói. Có tin đồn rằng tất cả Alpha đến để tỏ...

  • Tà Noãn Sàng Nam Nô
    Tà Noãn Sàng Nam Nô

    Thể loại: Cổ trang, nhất thụ nhất công, cường công mỹ thụ, HEEdit: AliceBeta: WeenNgày đại hỉ của công tử Tri Phủ kinh thành cùng thiên...

  • Bị Nhựu Lận Đích Học Sinh Hội Trường
    Bị Nhựu Lận Đích Học Sinh Hội Trường

    Thể loại: hiện đại đô thị, nhất thụ nhất công, cường bạo tập thể luân phiên, ngược thân, toys.Editor : Băng TiêuBeta – reader : Băng...

  • Nữ Diêm Vương: Nhà Có Thê Tử Lung Linh
    Nữ Diêm Vương: Nhà Có Thê Tử Lung Linh

    Thể loại: Tái thế trọng sinh, sủng, Cổ đại, HENhân vật chích: Bùi Mạch Ninh x Tư  Không Thu TrạmNữ Diêm Vương đầu tiên trong lịch sử...

  • Mối Tình Đầu Năm Ấy Có Chút Ngọt Ngào
    Mối Tình Đầu Năm Ấy Có Chút Ngọt Ngào

    Tên gốc: Mối tình đầu vài phần ngọtĐộ dài: 80 chương + 9 phiên ngoạiThể loại: Hiện đại, 2s, 1v1, gương vỡ lại lành, song hướng yêu...

  • Quần Lụa
    Quần Lụa

    Convert: ngocquynh520Editor: gaumisaBeta: mèo mỡỞ thành Kim Lăng, nhắc đến Nguyên tứ công tử, những công tử tiểu thư khác không ai...

  • Ngưu Ma Vương Cật Văn Tử
    Ngưu Ma Vương Cật Văn Tử

    =======Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC <> tại {domain}========Edit: Mèo mậpThể loại:đam mỹChiến thần...

  • Phi Thành Vật Hôn
    Phi Thành Vật Hôn

    Bạn đang đọc truyện Phi Thành Vật Hôn của tác giả Vĩnh Viễn Địa HE. Mẹ tui sợ tui ế tới già, thế nên hạ tối hậu thư, không lo tìm người...

  • Lại Đi Theo Anh Liền Ăn Luôn Em
    Lại Đi Theo Anh Liền Ăn Luôn Em

    Em và anh là thanh mai trúc mã, do ba mẹ hai nhà luôn bận rộn nên từ nhỏ em đã là một cái đuôi đi theo sau anh. Trong khoảng thời gian...

  • Hoàng Hậu Hỏa Ma
    Hoàng Hậu Hỏa Ma

    Thể loại: Xuyên khôngSố chương: 10Editor: mèo suniThánh nữ! Thánh nữ! Vạn vạn tuế!Trời! Ta đã đến đâu vậy?Một đám người vừa nhìn thấy...

  • Kịch Bản Trọng Sinh Của Ảnh Đế
    Kịch Bản Trọng Sinh Của Ảnh Đế

    Văn án:Ảnh đế lão làng Viên Mục trọng sinh vào trong cơ thể một tiểu thịt tươi. Thế nhưng địa điểm trọng sinh lại là trên giường của...

  • Phu Quân Của Giáo Chủ
    Phu Quân Của Giáo Chủ

    Thể loại: Ngôn Tình cổ đại nhẹ nhàngEdit: akinomiBeta: cuckicoiNam chính: Đoạn Vô Tình – Nữ chính: Lâm Uyển UyểnNàng từ nhỏ đã được...

  • Mù Quáng Trung Thành
    Mù Quáng Trung Thành

    Bạn đang đọc truyện Mù Quáng Trung Thành của tác giả Tam Nhật Thành Tinh. Là một bạo quân, Lý Anh không thể nào hiểu được những thủ...