Nông Gia Tiểu Phúc Bảo, Mang Theo Không Gian Thịnh Vượng Cho Cả Nhà

Chương 10: Bữa nhỏ, ăn quả!

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 Chương 10: 

Vương Noãn Noãn quẫy đạp đôi chân nhỏ nhắn, nàng ngẫm nghĩ trong lòng, tính ra đã bảy tháng trôi qua kể từ khi nàng xuyên qua đến thế giới này. Điều khiến nàng vui nhất là mình đã mọc được hai chiếc răng nhỏ, và sau những nỗ lực không ngừng nghỉ, cuối cùng nàng cũng biết nói!

Chỉ là... những lời nàng nói rất ngắn gọn... Nhưng dù sao cũng là một bước tiến lớn, đúng không!

Từ khi có răng, Vương Noãn Noãn luôn thèm khát những quả táo đỏ mọng trong không gian của mình. Nàng chỉ có thể tiến vào không gian bằng tinh thần, thân thể thì chưa vào được, vì thế mỗi lần nhìn thấy những trái cây ngon lành trong đó, nàng không khỏi chảy nước miếng.

Vì vậy, vào một đêm yên tĩnh, do quá thèm khát quả táo đỏ chín mọng, nàng đã lén lút lấy ra một quả dưới ánh trăng sáng ngời để cắn.

Nhưng Vương Noãn Noãn đã đánh giá quá cao khả năng của đôi tay nhỏ bé của mình. Trong lúc không cẩn thận, quả táo rơi xuống giường “bịch” một tiếng, làm Vương lão thái và Vương lão đầu tỉnh giấc.

Vương lão thái liếc nhìn tiểu tôn nữ, thấy nàng không bị sao cả, chỉ đang mỉm cười với chút vẻ... ừm, hình như là vẻ ngượng ngùng.

Vương lão thái dụi mắt, tự hỏi làm sao mà mình lại thấy sự ngượng ngùng trên khuôn mặt của một tiểu hài tử bé? Có lẽ là do chưa tỉnh ngủ hẳn thôi.

Nghĩ ngợi một hồi, Vương lão thái quay sang nhìn thấy thứ tròn tròn trên giường, lão thái thái nhặt lên soi dưới ánh trăng, hóa ra là một trái táo có hai dấu răng nhỏ.

Vương lão thái đưa cho Vương lão đầu. Hai người nhìn nhau một lúc, nhưng không nói gì.

Vương Noãn Noãn cũng sợ hãi lắm, không ngờ lại bị phát hiện, lo lắng rằng tổ phụ mẫu sẽ nghĩ nàng là yêu quái mà vứt bỏ. Nàng cười toe toét, khoe hai chiếc răng nhỏ để làm nũng.

Dù trước đây họ có thể che giấu việc tìm thấy đồ trên núi, nhưng việc xuất hiện một quả táo giữa đêm khuya thế này thật sự quá nguy hiểm.

Vương lão đầu và Vương lão thái khá kinh ngạc, nhưng sau khi kết hợp với những suy đoán trước đó và nhìn thấy nụ cười ngượng ngùng của tiểu tôn nữ, lòng họ mềm nhũn, không nỡ trách phạt.

Vương Noãn Noãn nhận ra sự chuyển biến từ ngạc nhiên đến chấp nhận rồi dịu dàng trong mắt ông bà, nàng thở phào nhẹ nhõm.

Đúng là tổ phụ mẫu của nàng thông minh nhất, là người tốt nhất mà! Nàng đảo mắt, vung tay một cái, trên giường lại xuất hiện thêm hai trái táo nữa.

Nàng phát âm chưa được rõ ràng lắm, giọng còn ngọng nghịu: “Ăn, ăn, ăn.”

Lần này hai người thấy rõ ràng hai trái táo đột ngột xuất hiện trên giường, sững sờ mất một lúc. Vương lão đầu là người phản ứng trước, lão cầm một quả lên: “Noãn Noãn, con muốn gia gia cùng ăn táo với con phải không?”

Vương Noãn Noãn vung nắm tay nhỏ, gật đầu lia lịa: “Ăn!”

Thế là ba người họ bí mật làm một bữa nhỏ dưới tấm chăn, cuối cùng nàng cũng được ăn những quả táo mà nàng thèm muốn, Vương Noãn Noãn mãn nguyện ngủ thiếp đi.

Trước khi chìm vào giấc ngủ, nàng còn nghĩ rằng, từ giờ đã có thể đường hoàng ăn ngon cùng tổ phụ mẫu rồi, khóe miệng nàng chảy ra chút nước miếng lấp lánh.

Còn đối với Vương lão đầu và Vương lão thái, điều này quả thật kỳ diệu. Họ cứ lật qua lật lại, thỉnh thoảng lại ngắm tiểu tôn nữ của mình, sợ rằng nàng bỗng nhiên biến mất. Họ trằn trọc cả đêm, mãi đến khi trời gần sáng mới ngủ được. Họ không biết rằng, cảnh tượng khiến họ kinh ngạc đêm nay sau này sẽ trở nên rất đỗi bình thường.

......

Vương Noãn Noãn bị đánh thức bởi tiếng kêu của đàn dê ngoài kia. Nàng quay đầu nhìn, không thấy lão gia gia đâu, chỉ có lão thái thái ngồi trên giường vá quần áo.

Lòng Vương Noãn Noãn thoáng đau xót. Từ sau khi nhặt được mấy con thỏ nhỏ trên núi lần trước, đến tối hôm qua mới là lần đầu tiên nàng lấy đồ ra sau bao ngày. Bởi vì lão gia gia nói rằng gần đây trong núi không an toàn, luôn nghe thấy tiếng sói hú, nên gia đình đã lâu rồi không lên núi. Chỉ có lão gia gia và đại bá là thi thoảng đi, nhưng cũng đi vội vàng, không bao giờ cho nàng theo dù nàng có nũng nịu thế nào.

Vương Noãn Noãn đảo mắt, vốn định đợi khi mọi thứ ổn định thì sẽ lên núi “nhặt đồ” tiếp, nhưng giờ thì không cần nữa. Tổ phụ mẫu đã chấp nhận khả năng của nàng rồi, hì hì.

Nghĩ đến đây, nàng mở miệng: “A, nãi, a.”

“Ồ, Noãn Noãn dậy rồi à, lại đây, để nãi nãi ôm nào, rửa mặt rồi uống sữa nha?” Vương lão thái cười mỉm nhìn tiểu tôn nữ, càng nhìn càng yêu.

Vương lão thái nói xong, bỏ việc may vá qua một bên, nhanh nhẹn giúp Vương Noãn Noãn dọn dẹp. Vừa cho nàng uống sữa dê xong thì Vương lão đầu bước vào nhà.

Vương lão thái nhìn ông, dù ông vốn luôn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng bà vẫn nhận ra tâm trạng ông không tốt.

“Lão đầu, không phải sáng nay ông đi ra đồng sao? Sao lại ủ rũ thế này?” Vương lão thái bế Vương Noãn Noãn, đặt nàng ngồi trên đùi mình.

“Haizz, năm nay không mất trắng đã là may. Tháng tám rồi mà lúa vẫn còn lép. Nếu cứ thế này, năm ngoái ruộng nhà ta thu được ba nghìn cân, năm nay hai nghìn cân là hết cỡ rồi. E rằng, chỉ thu về hơn nghìn cân là cùng. Haizz!”

Nghe xong, sắc mặt Vương lão thái cũng không khá hơn. Nhà họ mỗi năm cần sáu nghìn cân lương thực, nhưng số lúa gạo thu hoạch từ ruộng thường không đủ ăn sẽ thường đem ra đổi kê. Một cân gạo đổi được hai cân kê, năm nào cũng chỉ vừa đủ. Nếu năm nay mà mất mùa như vậy, thì...

Vương lão thái đem những điều mình nghĩ nói cho ông nghe, Vương lão đầu gật gù: “Haizz, lần trước ăn cơm còn bàn tính nghĩ cách kiếm thêm tiền, đến giờ vẫn chưa nghĩ ra được gì hay ho. Sáng nay ăn cơm chắc phải nói với bọn nhỏ nữa, không thì...”

Vương Noãn Noãn nghe lão nói, trong lòng tự bổ sung nốt nửa câu còn lại: “Không thì chết đói.”

Nhưng mà, có nàng ở đây, không cần lo gì hết! Nàng vung đôi tay mũm mĩm, trên giường bỗng xuất hiện một đống táo.

“Quả, tiền, a, a.” Vương Noãn Noãn cố gắng diễn đạt suy nghĩ của mình, hy vọng hai người có thể hiểu.

Vương lão thái nhìn đống quả trên giường, mắt bà sáng lên: Đúng rồi! Mang táo mà Noãn Noãn lấy ra đi bán, thế là có thể mua lương thực! Nếu Noãn Noãn có nhiều, chẳng phải nhà mình sẽ không cần lo lắng nữa sao?

Vương lão đầu lại nhíu mày: “Noãn Noãn à, ta biết con đặc biệt, con muốn giúp đỡ gia đình, nhưng liệu việc này có ảnh hưởng đến con không? Cả nhà chỉ mong con lớn lên bình an thôi.”

Nghe ông nói, Vương lão thái cũng thấy hơi hổ thẹn, chỉ mải nghĩ đến chuyện bán táo mà không để ý liệu việc đó có làm ảnh hưởng đến Noãn Noãn hay không.

Vương Noãn Noãn nhìn lão gia gia, mắt to chớp chớp, lòng nàng thật ấm áp: “Không, không, không!” Nàng muốn nói là sẽ không có ảnh hưởng gì, nhưng mãi không diễn đạt được, làm nàng sốt ruột đến toát cả mồ hôi.

Vương lão đầu lại hiểu được ý tiểu tôn nữ: “Noãn Noãn muốn nói là sẽ không ảnh hưởng đến con, đúng không?”

Vương Noãn Noãn vui mừng khôn xiết, lão gia gia đúng là quá thông minh! Nàng hăng hái gật đầu lia lịa: "A, a, a." Đúng rồi, đúng rồi, lão gia gia đúng là đỉnh!

Vương lão thái nhìn thấy sự tương tác giữa ông và cháu, trầm ngâm một chút, sau đó bà đặt Vương Noãn Noãn vào lòng Vương lão đầu, rồi đi ra ngoài sân tìm một cái giỏ. Lão thái thái lót ít cỏ vào trong, rồi mang vào nhà, cẩn thận chất đầy táo vào giỏ.

Nhìn giỏ đã đầy ắp, bà lại ra ngoài lấy cỏ tươi đã cắt cho dê, phủ lên trên mấy quả táo. Nếu không gạt cỏ ra, không ai có thể biết trong giỏ đựng gì.

Vương lão đầu nhìn thê tử mình bận rộn mà lòng cảm thán, thê tử ông cái gì cũng tốt, chỉ có điều hơi thiển cận. Nhưng mà cũng không thể trách bà được, một mình bà nuôi dạy mấy đứa con, suy cho cùng cũng tại ông không có bản lĩnh.

“Khoan đã,” Vương lão đầu hạ thấp giọng, khẽ cau mày, “Ngươi đã nghĩ xem sẽ giải thích nguồn gốc của số quả này thế nào chưa?”

Vương lão thái ngay lập tức mất hết hứng khởi, thở dài ngồi phịch xuống giường: “Vậy ngươi nói làm sao bây giờ? Có quả mà không dám bán, chẳng lẽ để cả nhà chết đói? Chẳng phải phí công Noãn Noãn muốn giúp đỡ sao?”

Vương Noãn Noãn nhìn tổ phụ mẫu, nàng chợt nhận ra mình đã quên nghĩ đến vấn đề này. Cả ba người, hai lớn một nhỏ cùng ngồi trên giường, ai cũng cau mày suy nghĩ. 

Truyện full

  • Lâm Song Dạ Ngữ
    Lâm Song Dạ Ngữ

    Nguyên tác: Lâm song dạ ngữ  – 临窗夜语)系列Tác giả: Tiêu – 魈Danmei, huyền huyễn, cổ đại, 1 vs 1, thanh thủy văn, HE.Biên tập: Lẳng cô...

  • Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em
    Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em

    Tác giả: Hoàng Kim (Aiko)Thể loại: Đô Thị, Truyện Teen, Ngôn TìnhGiới thiệu:Nam chính: Dương Thừa Nam (25 tuổi)Nữ chính: Diệp Khả Như...

  • Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm
    Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm

    THẬT Ư? THẬT Ư? PHẢI LÀ HỒNG PHAI XANH THẮM(Tên gốc: Tri phủ? Tri phủ? Ứng thị lục phì hồng sấu)Thể loại: Điền văn, trạch đấu, xuyên...

  • Mít Ướt
    Mít Ướt

    Thể Loại: Đam MỹEditor: Tố Tố (Cụt điên) =))Tiểu Diệp thật sự khóc không được mà cười cũng không xong. Đứa nhỏ trong lớp của cô lại...

  • Phược Long
    Phược Long

    Thể loại:huyền huyễn, cổ trang, nhất thụ nhất công, huynh đệ văn (niên hạ), cường thủ hào đoạt (?), HE ( gần kết có phản công nhẹ,...

  • Muốn Nói Yêu Em
    Muốn Nói Yêu Em

    Tên gốc: Quan quan thư cưu (Đôi chim gáy hót vang)Tác giả: Chiết Hỏa Nhất HạThể loại: Hiện đại, cán bộ cao cấp, thanh mai trúc mã, 3SĐộ...

  • Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu
    Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu

    Biên tập: CandyMười sáu tuổi, tôi vào trường trung học nổi tiếng với thành tích đứng đầu khóa. Lúc đó, tôi là một cô bé cao cao gầy...

  • Độc Giả Thứ 7
    Độc Giả Thứ 7

    Độc giả thứ 7 thực chất là tác phẩm đầu tay của Lôi Mễ, được đăng tải nhiều kì trên tạp chí truyện trinh thám của Trung Quốc. Tuy...

  • Phúc Tinh Giá Đáo
    Phúc Tinh Giá Đáo

    Thể loại: Hiện đạiEdit: Phương PhươngBeta: Tử LaSố chương: 17 chương + 1 kết thúcNhân vật chính: Lạc Thiên Hựu – Phúc Viên ViênCó phải...

  • Tâm Ý Thành
    Tâm Ý Thành

    ========Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC tại {domain} ======== Thể loại: Cổ đại vương triều hoàng thất,...

  • Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)
    Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982)

    Truyện Lại Thấy 1982 (Hựu Kiến 1982) của tác giả Tâm Hương Tung kể về Diệp Tuệ không nghĩ tới, cô lại có thể trở về năm 1982, khi mọi...

  • Quỷ Hành Thiên Hạ
    Quỷ Hành Thiên Hạ

    Thể loại: Đam mỹ, đồng nghiệp văn, cổ trang, nhất công nhất thụ, thanh thủy văn…Tham sân ái dục si,Thiện ác nhất niệm gian.Đai ca Triển...

  • Ý Trần Thiên
    Ý Trần Thiên

    Thể loại: cổ đại, tướng quân công X tiểu bạch thụ,  tiên hôn hậu ái, sinh tử, HEĐộ dài: 52 chương.Editor: Thượng Quan  Lăng (Lăng...

  • Sa Bẫy
    Sa Bẫy

    Bạn đang đọc truyện Sa Bẫy của tác giả Giang Đình. Một người đàn ông tuổi lớn tìm đủ mọi cách để khiến con mình thường xuyên về...

  • Đích Nữ Vô Song
    Đích Nữ Vô Song

    Thể loại: Trùng sinh, cổ đại, báo thù, nữ cườngSố chương: 316 chươngEdit: Be YoursTừng ngón tay bị bẻ gãy, đau đớn lan khắp toàn thân,...