Nhân Vi Tự Kỉ Hoạt

Chương 13: Mộng kinh hồn trong Hà Viên

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Đừng ở Hà Viên.

Khuynh Quốc nghĩ về bốn chữ Phạm Bất Mộng vụng trộm báo cho nàng, kéo ra cửa chính khuê phòng. Dọc theo hành lang mái hiên phía trái, đi qua một cổng vòm, bước trên thảm cỏ xanh kéo dài. Hai bên con đường nhỏ đều là rừng cây rậm rạp, một gốc cây hòe vươn lên che trời, đem ngày che đậy nghiêm nghiêm thực thực. Trong đường hẹp uốn lượn quanh co tràn đầy hơi mỏng khói mù, yên lặng mà tĩnh mịch.

Cuối con đường nhỏ là một mảnh ao sen. Nói là ao không khỏi quá lớn, nếu so với Trà Hoa hồ lại là tuyệt đối không kịp. Nếu như vòng quanh bên hồ bước đi, ước chừng hai canh giờ mới đi được một vòng.

Hồ sen nơi này so với Trà Hoa hồ lại thanh tao kiểu khác.

Trong hồ nước xanh rập rờn, lục bình lớn cỡ bàn tay theo sóng phập phồng. Hoa sen đủ tư thái khác nhau chui ra khỏi lá xanh, đón gió phấp phới. Ngẫu nhiên, một giọt sương rơi trên lá sen. Bọt nước tròn căng kia như trân châu trong suốt, hoạt nhập tâm lá, dung nhập chỗ lõm đầy nước.

Chếch phải ao sen có một tòa hòn non bộ sừng sững. Có lẽ là khá lâu rồi, trên vách núi đá hiện đầy rêu xanh. Trên nóc núi đá mọc ra một gốc cây kỳ tùng, giống như Bàn Long thái độ, quay chung quanh đỉnh núi, thẳng tắp rủ xuống thế chui vào nước hồ, cuối cùng cách bờ hồ gần kề ba thước.

Khuynh Quốc ngửa mặt lên trời nhìn, trên mặt không hơn phân nửa khe hở, bị cành lá cây hòe ven bờ che lấy. Hoa sen phía dưới nhận không được bao nhiêu ánh sáng, cây lại chứa bệnh trạng chi mỹ.

Khuynh Quốc về phía trước vài bước, xoay người cúi đầu. Mặt hồ gợn sóng thế nhưng hiện ra thiếu nữ môi hồng răng trắng. Dung nhan thanh u thanh lịch, chỉ là trong chỗ sâu con mắt không biết cất giấu thứ gì, như nước hồ này xanh mơn mởn, liếc trông không đến đáy.

Khuynh Quốc nhìn qua Hà Viên cảnh trí, thản nhiên dạo bước. Nàng tại Hà Viên đã ở hơn hai tháng, trong nháy mắt trời đã vào thu. Nàng cũng không phải là không tin lời Phạm Bất Mộng nhưng mình đã nói muốn ở Hà Viên, tự nhiên không có đường quay về.

Khuynh Quốc hái vài cành hoa sen, giao do Xuân Phong bên cạnh. Suy ngẫm, Phạm Bất Mộng muốn mượn bốn chữ ‘Đừng ở Hà Viên’ này là nói với mình cái gì? Hà Viên nguy hiểm, hay là có ẩn tình khác?

“Phu nhân, đã đến giờ ăn trưa .”

Khuynh Quốc gật đầu, đi theo tỳ nữ quay lại con đường nhỏ. Mỗi lần nàng nhìn Xuân Phong, sẽ nhớ tới Đông Tuyết ở Lê Viên ngủ với chăn mỏng nhuốm máu trên giường. Từng đạo tường đá của Hầu phủ không chỉ có khóa lại nữ nhi xuân thu, càng âm trầm khiến trái tim người băng giá.

Nàng trọng sinh đến nay đã ba tháng. Nội công tập đến hai tầng, đao kiếm, điểm huyệt, khinh công ngoại hạng gia thân pháp, nàng chỉ có thể vụng trộm luyện sau lưng người khác. Trong Hà Viên tôi tớ chỉ có mấy người, nhưng luyện gì cũng khó. Lê Viên lớn hơn gấp ba, hoang vắng, cây cối sum xuê, ngược lại là địa phương luyện võ tốt.

Những này qua nàng vì luyện công mà ngủ trễ dậy muộn. Phạm Thiên cũng chưa từng đến Hà Viên tìm nàng. Hỏi Xuân Phong mới biết tiểu Hầu gia ngoại trừ Khuynh Quốc là chính thê, ba năm trước đây có sung hai phòng thiếp thất. Bởi vì là tiểu thiếp không xứng ở sân rộng, đơn giản an trí tại sương phòng Cúc Hiên, gần đây chiếu cố Phạm Thiên.

Tiểu Hầu gia cao đường mất sớm, Xuân Phong mười năm trước nhập phủ đã song song quy thiên. Hà Viên này vốn là chỗ ở của mẫu thân Hầu gia. Mấy năm gần đây, ngoại trừ vẩy nước quét sân, mỗi ngày cũng là đại viện thâm tỏa, không cho người vào.

Phạm Thiên cùng Phạm Nguyệt Lung chính là cùng một mẫu thân. Bởi vì phu thê lão Hầu gia chết sớm, Phạm Nguyệt Lung từ nhỏ đã ở nhờ Tước phủ cách vách, do Cảnh quốc công, Vương thị nuôi dưỡng. Phạm Thiên thừa kế nghiệp cha, mười bốn tuổi liền chinh chiến sa trường, chung trải qua xuân thu năm tái. Được Thánh Thượng phong làm Quận Hầu, quan bái một phương ngự sử, vinh quang phủ đệ.

Khuynh Quốc hơi hơi cảm thán, Phạm Thiên đoạn đường này đi tới chắc hẳn cũng không dễ dàng.

Khuynh Quốc ăn cơm xong, vào phòng nằm tại giường trúc, nhắm mắt tĩnh tư. Nha hoàn thấy nhưng không nói gì, phục thị Khuynh Quốc sáu mươi ngày, mỗi ngày liền thấy nàng đuổi như thế. Tỳ nữ khó được gặp chủ tử không cần phải hầu hạ, qua giờ Mùi đều được nửa ngày rảnh rỗi, ra vườn cùng nhau thân mật gặp mặt.

Đợi nha đầu tan hết, Khuynh Quốc khóa trái cửa phòng, luyện nâng tâm pháp. Đan điền khí tức chậm rãi chảy vào huyệt đạo, lúc sau tất cả huyệt đạo trở về đan điền. Nhiều lần thổ nạp, thông hiểu đạo lí, một chu thiên sau thu công. Khuynh Quốc thân thể ra chút ít mồ hôi, cảm giác lại nhẹ nhàng khoan khoái nhiều hơn. Nhưng lúc luyện công còn cần phân tâm coi chừng tả hữu động tĩnh, trong lòng có chút mệt mỏi.

Khuynh Quốc chống cánh tay phải, hướng bên cửa sổ nhìn quanh, mặt trời đỏ nghiêng ở phía tây, treo tại đầu cành. Quay đầu nhìn đồng hồ nước, nước vừa khắp qua giờ Thân một khắc. Khuynh Quốc mừng thầm, chính hợp nàng thiêm thiếp một lát.

Tháng chín mặt trời như hổ, vừa hung vừa mãnh. Nhưng trong Hà Viên lại như thể đến cuối mùa thu. Khuynh Quốc thoát khỏi quần áo, đắp lên chăn bông, không đến nửa cây hương đã chìm vào ngủ mơ.

Rắc rắc…

Nàng tại trong sương mù chạy trốn, giống như có cái gì đuổi theo mình. Bên tai nghe tiếng gió gào thét, lá cây sàn sạt rung động. Ngẩng đầu nhìn lên, đầy trời đều là bóng cây. Nàng tự nói với mình không thể ngừng, sau lưng vừa đong vừa đưa, giống như bay vật gì đó.

Nhanh, mau hơn nữa! Nàng không muốn nhìn rõ...

“Phu nhân.”

Khuynh Quốc bỗng nhiên bừng tỉnh, trước mắt chỉ thấy khuôn mặt xinh đẹp của Xuân Phong xuất hiện ở ngoài cửa sổ, cười mỉm nhìn mình.

“Chuyện gì?” Khuynh Quốc tầm mắt xẹt qua Xuân Phong, nhìn quang cảnh trong vườn. Trời chiều đã qua, dưới mái hiên đã nâng đèn lồng, sợ đã đến giờ Dậu canh ba.

Xuân Phong cúi đầu trả lời: “Phu nhân, đêm nay thúc phụ Hầu gia thiết yến, vừa kêu người đến thỉnh. Có cần nô tỳ thay phu nhân chuẩn bị?”

Phạm Bất Mộng thiết yến? “Không cần, ngươi đi xuống đi.” Khuynh Quốc nắm chặt lòng bàn tay phát run, bình phục nỗi lòng nói.

“Dạ.”

Đến khi Xuân Phong lĩnh mệnh lui ra, Khuynh Quốc nâng lên tay trái, lau thái dương. Trong bàn tay ướt sũng một mảnh mồ hôi lạnh. Khuynh Quốc xốc lên chăn bông, xuống giường, mở cửa kêu nha hoàn múc nước rửa mặt.

Khuynh Quốc biết rõ, thời điểm một người nằm mơ là lúc không phòng bị nhất. Mấy ngàn năm ngủ ở trong hồn ngọc, nàng chưa từng có bất luận cái gì mộng. Nàng cũng nhớ ra đó là kiếp trước, lần đầu tiên giết người. Thi thể đầy đất, một đôi mắt không nhắm, còn có máu chảy thành sông.

Trở thành một sát thủ cần trải qua vô số thí luyện. Cùng được chọn, trăm ngàn người do sư phụ dạy bảo, hoàn thành một ít chuyện cơ hồ không có khả năng hoàn thành. Năm năm sau còn lại không đến hai mươi người. Mà bọn họ cuối cùng phải làm một sự kiện, chính là cùng những đồng bạn này tranh cái ngươi chết ta sống.

Khoảnh khắc trong lồng sắt, đối mặt đều là đối thủ đem nàng giết chết. Có người rõ ràng đã từng là huynh đệ nhưng lại không thể không vung đao. Nàng buộc chính mình vô tình, muốn mạng sống chỉ có vứt bỏ thật tâm của mình. Lúc ấy nàng cũng không biết mệnh có nhiều quý, chỉ minh bạch ‘Mệnh’ tất cả những gì nàng có.

Nàng lúc mới làm sát thủ, giết hai mươi người, cũng giết chết tâm sợ hãi của mình. Một sát thủ không thể sợ, một khắc sợ kia, chính là tử kỳ.

Khuynh Quốc mặc lên váy mẫu đơn, mang vào ngọc bích chạm rỗng, khẽ thở dài nghĩ. Theo lý mà nói, nàng kinh nghiệm nhiều sóng gió như vậy, sớm đã không còn chuyện gì có thể làm sợ nàng. Huống chi trong mộng này cũng không xuất hiện chuyện gì đáng sợ, vì sao nàng bị dọa ra mồ hôi lạnh?

Khuynh Quốc nhớ rõ cảnh sắc trong mộng, đại thụ che trời, bên cạnh là ba bụi cỏ cao như nàng. Sương mù đậm đặc, nhìn không tới mặt đất. Nàng đang lẩn trốn bởi vì sau lưng phiêu hốt gì đó. Có thể đó là cái gì?

Khuynh Quốc hoạ mi trang điểm, cài vào trâm cài đầu. Không có kiếp trước trói buộc, cách ăn mặc trắng trong thuần khiết này là điểm mấu chốt nàng có thể chịu. “Xuân Phong, dẫn đường.” Khuynh Quốc quay đầu lại phân phó tỳ nữ lưu phòng. “Trông coi cẩn thận, mấy người không liên quan đừng cho vào.”

“Dạ” Bọn nha hoàn phúc thân đáp ứng.

Khuynh Quốc bước ra cửa sân. Phạm Thiên một thân cẩm y đứng ở cửa viện, cười nhìn xem nàng. Nam nhân tóc đen ngọc quan, mày rậm mắt tinh, cao thẳng sống mũi, mang theo đôi môi yêu cười. Thân cao ngất, bên hông thủ sẵn dao găm. Gặp Khuynh Quốc đi tới, hắn bước nhanh nghênh tiếp, vươn tay.

Khuynh Quốc cười nhạt một tiếng, đưa tay vào lòng bàn tay Phạm Thiên.

Truyện full

  • Tiếng Gọi Trái Tim
    Tiếng Gọi Trái Tim

    Truyện xoay quanh ba nhân vật chính: Ngân, Tuấn , Thảo. Ngân: Một cô bé con nhà nghèo, làm cái gì cũng không giỏi nhưng thất bại thì có...

  • Em Vì Anh Vượt Núi Băng Đèo
    Em Vì Anh Vượt Núi Băng Đèo

    Thể loại: Đam mỹ, 1x1, niên hạ, hiện đại, ấm áp, ngọt, hỗ sủng, chữa lành.Bản gốc: Hoàn 61 chương + 1 Phiên ngoạiEditor: Thích Ăn Dưa...

  • Khế Ước Phò Mã
    Khế Ước Phò Mã

    Giấc mộng lớn nhất của Cố Vân Cảnh chính là mỗi ngày xem sách thổi tiêu, làm người tiêu dao khoái hoạt. Tuy nhiên chưa kịp chuẩn bị,...

  • Bạn Trai Tôi Là Trùm Trường
    Bạn Trai Tôi Là Trùm Trường

    Bài tập cuối kỳ bị om, tôi ngồi xổm dưới ký túc xá nam khóc lóc.Lúc sau, trùm trường bịt tai đi ra."Đừng khóc nữa, cùng lắm thì ông đây...

  • Nương Tử, Vi Phu Bị Người Bắt Nạt
    Nương Tử, Vi Phu Bị Người Bắt Nạt

    Convert: Rich92 Số chương: 115 chương hoànEdit+Ebook: Tiểu Yêu XàTruyện Nương Tử Vi Phu Bị Người Bắt Nạt với cách kể chuyện thực làm...

  • Wrong Impression
    Wrong Impression

    Tên gốc: Thiết lập tính cách của đối phương không ổn lắm ( Nhân thiết của hắn không quá hành -他的人设不太行) (Tựa đề tiếng Anh lấy theo phiên...

  • Nhân Vi Tự Kỉ Hoạt
    Nhân Vi Tự Kỉ Hoạt

    Sống vì chính mìnhThể loại: Cổ đại, trọng sinh, gia đấu, nam biến nữ.Editor: Mòe. Bóe​*Note: Chắc nhiều bạn dị ứng với thể lại nam biến...

  • Chờ Khi Mưa Tạnh - Ngải Ngư
    Chờ Khi Mưa Tạnh - Ngải Ngư

    Tác giả: Ngải NgưThể loại: Hiện đại, tình cảm học đường, yêu thầm từ hai phía, chữa lành, HEĐộ dài: 24 chương + 5 NTGóc nhìn tác phẩm:...

  • Vạn Người Chỉ Yêu Em
    Vạn Người Chỉ Yêu Em

    Thể loại: Ngược - sủng - sắc. Cảnh báo: NC-17 Hắn yêu cô, cái yêu khác thường, hắn tỏ ra không ghen, thờ ơ, không quan tâm.Cô buồn,...

  • Điểm Xuất Phát Của Dũng Sĩ
    Điểm Xuất Phát Của Dũng Sĩ

    [Điểm Xuất Phát Của Dũng Sĩ]Tác giả: Lâm ĐóaThể loại: Cổ tích, chữa lành, nhẹ nhàng, truyện ngắn,…_Giới thiệu_Điểm kết thúc cuối cùng...

  • Anh Ấy Chỉ Thích Tôi
    Anh Ấy Chỉ Thích Tôi

    Văn án:Trọng sinh trở lại lớp 12 năm ấy, Lâm Nguyệt quyết định dấu đi một thân hào quang của mình, an tĩnh và trầm lặng, kiên định học...

  • Ly Dị Xong Bá Tổng Yêu Thế Thân
    Ly Dị Xong Bá Tổng Yêu Thế Thân

    Giới thiệu:Đời này chuyện liều lĩnh nhất Vệ Tiểu Thảo từng làm chính là vào thành phố chưa làm nên cơm cháo gì đã được một ông chủ lớn...

  • Thư Ký Trẻ Nóng Bỏng
    Thư Ký Trẻ Nóng Bỏng

    Cô là một cô thư ký nhỏ bé không hơn không kém, trước kia cô từng bị một người đàn ông phản bội.Người đàn ông đó thực...

  • Kế Hoạch Tinh Cầu
    Kế Hoạch Tinh Cầu

    Edit + Beta: YuugenCâu chuyện kể về những con người sống trên những tinh cầu ở tương lai, cũng có những cuộc hôn nhân nhằm liên kết...

  • 101 Mẩu Chuyện Của Đôi Ta
    101 Mẩu Chuyện Của Đôi Ta

    Tác giả: Xướng HuyềnEditor: Trà XanhSố chương: 36 chươngThể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Nhẹ nhàngVăn án:Đây là hồi ký của...