Linh Vũ Thiên Hạ

Chương 171: Chưởng môn ấn phù (1)

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Hiện nay Lục Thiếu Du có đầy đủ đan dược, Vũ Sĩ bát trọng muốn đột phá Vũ Sĩ cửu trọng không mất bao lâu. Khi đột phá đẳng cấp Vũ Sư Lục Thiếu Du sẽ dùng Linh hồn thần dịch, đẳng cấp Linh Giả cũng tiến bộ theo, khi đó đột phá Linh Sư dễ dàng hơn chút.

Sau khi vào Sơn mạch Vụ Đô lúc nào Lục Thiếu Du cũng muốn nhanh chóng tăng mạnh thực lực, nếu không cường đại tùy thời sẽ mất mạng trong Sơn mạch Vụ Đô.

Một lát sau, vầng sáng trắng trong suốt chói lòa bao quanh người Lục Thiếu Du. Tiểu Long canh giữ ngoài sơn động hộ pháp cho Lục Thiếu Du.

Trời hừng sáng, gió nhẹ thổi qua, Lục Thiếu Du ngừng luyện hóa, thở hắt ra. Một người một thú xuất phát hướng Cổ vực.

Ban ngày lên đường, buổi tối tu luyện, mười ngày chậm rãi qua. Trong thời gian này Lục Thiếu Du dễ dàng đột phá đến Linh Sĩ thất trọng, cách bát trọng không còn xa. Nhưng năng lượng Linh hồn thần dịch đã bị luyện hóa năm, sáu phần, càng về sau muốn đột phá sẽ tiêu hao năng lượng càng lớn.

– Chết đi!

Trong rừng cây, chân khí tập trung dưới chân Lục Thiếu Du, hắn lao ra, Nộ Diễm Quyền bùng nổ mạnh mẽ. Kình khí cuồng bạo khuếch tán ập vào đầu yêu thú thủy hệ nhị giai hậu kỳ khổng lồ mặt mũi hung tợn.

Thoáng chốc đầu con yêu thú khổng lồ nở hoa, thịt văng tung tóe. Yêu thú thủy hệ nặng nề té xuống đất, thành đồ ăn cho Tiểu Long.

Trải qua rèn luyện trong khu vực nguy hiểm này, Lục Thiếu Du vô tình thay đổi nhiều, có thêm sát khí vô hình. Không dính máu tươi thì không cách nào rèn luyện được sát khí này.

Đánh nhau khiến Lục Thiếu Du sử dụng các loại Vũ kỹ càng quen tay hơn. Yêu thú hậu kỳ nhị giai không có uy hiếp lớn cho Lục Thiếu Du.

Lục Thiếu Du lẩm bẩm:

– Ở trong khu vực nguy hiểm này đã gần một tháng, cũng nên đi ra ngoài rồi.

Lục Thiếu Du nhìn chằm chằm đằng trước, ánh mắt kiên cường và lạnh lùng, hắn đứng im như tượng đá.

Dọn dẹp xong Lục Thiếu Du đi tiếp, tính tuyến đường thì hắn sắp ra khỏi khu vực nguy hiểm này.

Chợt có tiếng hét chói tai phá vỡ rừng cây yên lặng:

– Cứu mạng!!!

Nghe giọng là nữ, phỏng chừng tuổi khá trẻ, thanh âm non nớt.

Giữa sườn núi có một già một trẻ nằm dưới đất. Trẻ là một tiểu cô nương khoảng mười một, hai tuổi, tóc rối xù, mắt sáng ngời tràn ngập sợ hãi.

Già là một lão bà, khoảng năm mươi tuổi, mặc áo lam, nhưng lúc này quần áo xốc xếch, người đầy máu, mặt trắng bệch.

Tiểu cô nương sợ hãi tựa vào lão phụ nhân, trân trân nhìn hai người che mặt.

Hai người mặc áo đen, vải che mặt chỉ lộ ra đôi mắt:

– Nói, chưởng môn ấn phù ở đâu?

Lão phụ nhân ôm tiểu cô nương vào ngực, lạnh lùng hỏi hai người bịt mặt:

– Các ngươi là ai? Không cần lén lút làm gì, chưởng môn ấn phù không có ở chỗ ta, có giết ta cũng vô dụng.

Người bịt mặt bên trái tiến lên trước mấy bước, giơ cao đại đao lóe ánh sáng lạnh, sát ý khuếch tán:

– Được rồi, nếu không nói thì ta sẽ giết ngươi trước!

Tiểu cô nương sợ sệt thấy vậy vùng khỏi vòng tay lão phụ nhân, giang hai tay che trước mặt lão phụ nhân:

– Không được giết Lam bà bà của ta!

Lão phụ nhân bối rối kéo tiểu cô nương vào ngực:

– Tâm Đồng mau tránh ra!

Người bịt mặt khác tiến lên, giơ đại đao lóe tia sáng lạnh treo trên đầu tiểu cô nương:

– Thì ra ngươi quan tâm tiểu cô nương này. Tốt, nếu ngươi không giao chưởng môn ấn phù ra ta sẽ giết nó!

Lão phụ nhân thê lương rú lên:

– Đừng, các ngươi không thể giết Tâm Đồng, đó là huyết mạch chưởng môn để lại!

Nhưng lão phụ nhân bị thương quá nặng, không thể làm được gì.

– Hừ! Vậy càng phải giết!

Người bịt mặt lạnh lùng cười:

– Hỏi lần cuối, có giao chưởng môn ấn phù ra không?

Người bịt mặt khác lạnh lùng nói:

– Sư huynh đừng nói nhiều với ả, giết cả hai rồi tìm lệnh bài sau. Lấy được lệnh bài chúng ta sẽ lập công lớn.

Người bịt mặt huơ đao chém xuống tiểu cô nương.

Vù vù vù!

Lúc này tiếng xé gió sắc bén vang tiếng, cùng với luồng gió nóng rực xuyên qua đại đao của người bịt mặt. Đại đao thủng một lỗ tròn, người bịt mặt lảo đảo lùi mấy bước. Đại đao rơi xuống đất, cổ người bịt mặt thủng lỗ máu.

Một người bịt mặt khác hốt hoảng nhìn bốn phía, quát:

– Ai đó!?

Người bịt mặt tìm mãi nhưng không thấy ai, trong mắt chứa kinh hoàng.

Thanh âm trầm thấp vang lên:

– Giết cả lão ấu phụ nữ và trẻ em, ta vốn không muốn lo chuyện bao đồng nhưng không nhìn được.

Một bóng áo xanh đáp xuống trước mặt người bịt mặt, là thanh niên mười sáu, bảy tuổi, tóc đen áo xanh, dáng người mảnh khảnh, đôi mắt trong như ao nước. Một con rắn vàng tí hon nằm trên vai thanh niên. Người đến đương nhiên là Lục Thiếu Du.

Người bịt mặt vốn khủng hoảng nhưng thấy chỉ là ranh con chưa dứt sữa thì dứt khoát chém đại đao xuống:

– Là tiểu tử nhà ngươi? Ta chém chết ngươi!

Tiếng xé gió sắc bén vang lên, thân đao lấp lánh ánh sáng lạnh cùng với dòng khí rít gào.

Lục Thiếu Du hừ lạnh một tiếng:

– Mới có thực lực Vũ Sĩ thất trọng, muốn chết!

Chân khí tuôn ra, Lục Thiếu Du ngưng tụ Khai Sơn chưởng, chưởng ấn vàng nhạt đánh vào thanh đao.

Bùm bùm!

Đại đao rơi xuống, chưởng ấn đập vào ngực người bịt mặt. Cột máu phun ra, người bịt mặt không kịp giãy dụa đã gục ngã xuống đất.

Lục Thiếu Du phủi tay, lục tìm thân thể hai người bịt mặt nhưng không thấy một túi không gian nào, hắn cười khổ.

Lão phụ nhân nằm dưới đất cảm kích nói:

– Vị đại nhân này, đa tạ ơn cứu mạng.

– Không cần cảm ơn, ta chỉ không chịu nổi.

Lục Thiếu Du luôn núp ở một bên ngó xem, hắn không định lắm chuyện cũng không có thực lực nhiều chuyện. Nhưng nhìn hai người bịt mặt giết lão ấu phụ nữ và trẻ em không có sức chống cự thì Lục Thiếu Du không chịu nổi, nếu phớt lờ đi sẽ làm lòng hắn áy náy. Cộng thêm hai người bịt mặt khá yếu, nên Lục Thiếu Du xông ra giết chết.

Lão phụ nhân vùng vẫy bò dậy, quỳ trước mặt Lục Thiếu Du cầu xin:

– Đại nhân, ta xin đại nhân hãy mang đứa trẻ này đi. Nàng không có chỗ nương tựa, sau khi ta chết một mình nàng ở đây sẽ bị yêu thú ăn. Đại nhân tốt bụng làm ơn mang nàng đi, làm ơn!

Lục Thiếu Du vội dìu lão phụ nhân nằm xuống:

– Lão nhân gia làm gì vậy!

Lão phụ nhân tối đa cỡ Vũ Đồ, Lục Thiếu Du biết lão phụ nhân bị thương rất nặng không chống được bao lâu.

Lục Thiếu Du nhìn tiểu cô nương hoảng sợ ở bên cạnh, hắn cũng run. Tiểu cô nương đúng là tội nghiệp thật nhưng hiện tại trong sơn mạch này hắn tự lo thân còn không xong, mang theo tiểu cô nương càng tăng nguy hiểm, có lẽ sẽ hại tiểu cô nương.

Lục Thiếu Du nói:

– Lão nhân gia, ta không mang tiểu cô nương theo được, bản thân ta còn không lo cho mình được.

Lão phụ nhân khóc van xin:

– Đại nhân, lão bà tử cầu xin đại nhân. Tâm Đồng rất ngoan, rất đáng yêu, sẽ không làm phiền đại nhân. Cầu xin đại nhân hãy mang theo Tâm Đồng, cứ mạng Tâm Đồng đi.

Tiểu cô nương bật khóc, lệ rơi ròng ròng:

– Lam bà bà, ta không đi, ta muốn theo Lam bà bà!

Lục Thiếu Du nhìn tiểu cô nương bất giác nhớ tới mình kiếp trước cũng bơ vơ:

– Lão nhân gia, ta không giúp gì được. Vậy đi, ta sẽ cố gắng mang tiểu cô nương ra ngoài, xem coi có người thân gì của nàng không rồi ta sẽ đưa tới đó.

Truyện full

  • Khi Công Tử Gặp Thiếu Gia
    Khi Công Tử Gặp Thiếu Gia

    Đương Thiếu Gia Ngộ Thượng Thiếu GiaThể loại: hiện đại học đường, nhất thụ nhất công, HE.Công tử nhà quan giả mèo vờ hiền lành trong...

  • Nuôi Cá
    Nuôi Cá

    Thể loại: hiện đại, đam mỹ, nhân thú, (mỹ) nhân ngư x người.Artist: Kim Young HeeSố chương: 20 (thực ra có 4 thôi)Sơ lược:Chàng nhân...

  • Tôi Đánh Thái Tử Gia Lên Hotsearch Luôn Rồi
    Tôi Đánh Thái Tử Gia Lên Hotsearch Luôn Rồi

    Sau khi video tôi đá//nh Thái tử gia giới giải trí Bắc Kinh lên hot search thì một trà xanh nhỏ chủ động ra mặt, tag thẳng cha mẹ của...

  • Sai Lầm Sai Lầm - Chanh Trấp Tương Áp
    Sai Lầm Sai Lầm - Chanh Trấp Tương Áp

    Tên hán việt: Thất Sách Thất Sách - 失策失策 Tác giả: Chanh Trấp Tương Áp - 橙汁酱鸭 Tags: Hiện đại, song tính, sinh tử, thoải mái, ngọt, có H...

  • Trêu Ghẹo Em Tới Nghiện
    Trêu Ghẹo Em Tới Nghiện

    Cùng hệ liệt với ăn em ăn đến nghiện Thể loại: hiện đại, thầy trò, sắc, HENguồn convert: FanyEdit: tiểu MTOa oa oa!Đối diện vừa tới ở...

  • Kim Giáp Môn
    Kim Giáp Môn

    Tác giả: Ưu Đàm HoaThể loại: Kiếm HiệpMột cô nhi trong mình mang tuyệt chứng lên đường truy tầm kẻ thù vừa lo bảo tồn tông tộc. Mà kẻ...

  • My Boss Is A Beautiful Girl
    My Boss Is A Beautiful Girl

    Thể loại: Hiện đạiNgười dịch: Trần Thanh ĐàoCông việc chính của Vương Vũ là một lập trình viên bình thường,còn có ngoại hình, xuất...

  • Tối Hậu Nhất Cá Lưu Manh
    Tối Hậu Nhất Cá Lưu Manh

    Tác giả: Lạt Tiêu GiangThể loại: Ngôn Tình, Đô ThịGiới thiệu:Màn đêm dần buông xuống, nhà nhà sáng ánh đèn, ánh sáng chói lọi của cột...

  • Loạn Nhịp Vì Người
    Loạn Nhịp Vì Người

    Văn án:Cuộc đời của Thời Ý, từ một đóa hoa xa ngoài tầm với thẳng đuồn đuột cho đến cong thành kẹp giấy, chỉ thiếu một Phó Tư Điềm.Tất...

  • Bàn Về Một Trăm Cách Làm Rớt Tiết Tháo
    Bàn Về Một Trăm Cách Làm Rớt Tiết Tháo

    Bạn đang đọc truyện Bàn Về Một Trăm Cách Làm Rớt Tiết Tháo của tác giả Dương Châu Bất Tài. Công chúa theo lý vẫn là đi cùng với hoàng...

  • Phương Án Nghịch Tập Nam Thần
    Phương Án Nghịch Tập Nam Thần

    Editor: Cà pháo Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại,Hiện đại, Tương lai, HE, Tình cảm, Dị thế,Ngọt sủng, Hệ thống, Xuyên nhanh,...

  • Alpha Thích Ngược Đãi Của Tôi My Abuse Alpha
    Alpha Thích Ngược Đãi Của Tôi My Abuse Alpha

    Truyện kể về tình yêu giữa Người Sói Damien - Alpha ( Con đầu đàn) của đàn người sói mạnh nhất U.S và cô gái Bane con lai giữa 1 Người...

  • Tiền Thế Đích Ái
    Tiền Thế Đích Ái

    Thể loại: Truyện ngắn, hiện đại, kiếp trước phụ tử, kiếp này là tình nhân, cường công bình phàm thụ, HEEditor: catjParing:Hàn vũ (công)...

  • Hạ Gục Tể Tướng
    Hạ Gục Tể Tướng

    Truyện Hạ Gục Tể Tướng của tác giả Hiệp Vi Linh là truyện xuyên không đặc sắc mang lẫn yếu tố cổ đại, bí ẩn. Phó Vân Kiệt là một tướng...

  • Đấu Y
    Đấu Y

    - Lâm Khiếu Đương, một cửu dương chân thể, một phế vật trời sinh, một kẻ được coi là sỉ nhục của Lâm gia. Chàng, Lâm Khiếu Đường, đã...