Xuyên Nhanh Hoá Ra Tôi Là NPC Ở Vô Hạn Lưu

Chương 37

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Khi tỉnh dậy, thứ đầu tiên lọt vào tầm mắt Lâm Hiến là một mảng cơ ngực rắn chắc.

 

Chóp mũi cậu đang áp sát lên đó, theo từng nhịp thở của đối phương mà nhẹ nhàng cọ tới cọ lui.

 

Nghĩ đến chuyện đêm qua mình ôm lấy Bùi Càn khóc thút thít, nước mắt chảy cả lên người cậu ấy, Lâm Hiến không khỏi cứng đờ người.

 

Cậu khẽ ngẩng đầu, ánh mắt lập tức chạm phải khuôn mặt đang nhắm mắt của Bùi Càn.

 

Khuôn mặt ấy gần đến mức, chỉ cần vươn tay là có thể chạm vào.

 

Mặt Lâm Hiến đỏ bừng, cậu cẩn thận nhích người, định rời khỏi vòng tay của Bùi Càn. Nhưng vừa động được chút ít, cánh tay của đối phương bất ngờ siết lại, kéo cậu trở về vị trí cũ.

 

Bùi Càn dường như nhận thấy gì đó, từ từ mở mắt. Điều đầu tiên anh nhìn thấy là khuôn mặt đỏ ửng của Lâm Hiến, và ánh mắt lấp lánh mang theo chút ngượng ngùng.

 

Thân thể của Lâm Hiến vẫn cứng đờ, rõ ràng đang lúng túng không biết nên làm gì.

 

Cậu thử đẩy nhẹ cánh tay đang giữ chặt mình. Nhưng hành động ấy lại khiến Bùi Càn bất giác căng thẳng, bàn tay vô thức siết chặt hơn.

 

Cuối cùng, Lâm Hiến thở dài nhụt chí, vùi đầu vào lồng ngực vững chãi của Bùi Càn. Giọng cậu nhỏ đến mức như lẩm bẩm, lại mang theo chút hơi mũi, khiến lời nói trở nên mơ hồ:

 

“Đêm qua… cảm ơn cậu.”

 

Lời nói nhẹ nhàng, nhưng hơi thở ấm nóng phả ra từ môi cậu lại khiến cơ thể Bùi Càn khẽ run lên.

 

Sau đêm qua, sự kết nối giữa hai người dường như đã có những thay đổi âm thầm.

 

Không khí xung quanh bỗng trở nên mập mờ, khiến mỗi ánh nhìn, mỗi cử chỉ đều mang theo cảm giác khác lạ.

 

Họ đã bước qua một ranh giới vô hình.

 

Tình bạn bị bỏ lại phía sau.

 

Tình yêu có lẽ chỉ cách đó không xa.

 

***

 

 

Bùi Càn luôn cảm thấy cuốn sổ trong lời đồn và những nguy hiểm mà Lâm Hiến suýt phải đối mặt có mối liên hệ chặt chẽ với nhau.

 

Từ lâu, anh đã có ý định phải nắm cuốn sổ đó trong tay, không chỉ để bảo vệ Lâm Hiến, mà còn để ngăn cản bất kỳ ai lạm dụng sức mạnh của nó.

 

Sau sự kiện đêm qua, ý nghĩ ấy càng trở nên rõ ràng hơn.

 

Anh bắt đầu hành động ngay lập tức.

 

Đầu tiên, Bùi Càn âm thầm thúc đẩy lời đồn về cuốn sổ lan rộng, làm tăng sự chú ý của mọi người. Anh còn cố ý hướng sự nghi ngờ của các học sinh về những người có hành động mờ ám, bởi vì rất có thể kẻ đứng sau đang cố che giấu việc sử dụng cuốn sổ.

 

Trong đầu Bùi Càn đã sẵn có vài đối tượng đáng nghi. Chỉ cần theo dõi sát sao những hành động của họ, anh tin rằng có thể tìm ra kẻ chủ mưu – người đang giữ cuốn sổ trong tay.

 

Anh cũng không lo lắng việc kẻ đó mang cuốn sổ ra khỏi trường. Theo suy đoán của anh, cuốn sổ chắc chắn có giới hạn.

 

Những sự kiện t·ử v·ong trước đó đều xảy ra trong phạm vi trường học. Tưởng Tâm và Giang Na thậm chí đã an toàn ở nhà trong suốt một tuần trước khi quay lại trường.

 

Điều này chứng tỏ: cuốn sổ chỉ có hiệu lực trong khuôn viên trường học.

 

Nếu như vậy, tối nay không có lý do gì để xảy ra chuyện, bởi hai người bạn thân còn lại của Sở Đình đã trở về nhà, không còn ở trong trường.

 

Đây là một ván cờ tâm lý.

 

Bùi Càn biết rõ, thắng bại lần này phụ thuộc vào sự kiên nhẫn của hai bên.

 

Liệu đối phương có thể giữ được bình tĩnh lâu hơn anh không?

 

***

 

“Các cậu, chúng ta nên đồng lòng tìm ra cuốn sổ có thể thực hiện điều ước kia mới đúng.” Một nam sinh trong lớp đứng lên nói.

 

Cậu ta vừa dứt lời, liền có người hưởng ứng.

 

“Đúng vậy! Tìm ra hung thủ thì mọi người mới có thể yên tâm.”

 

Nhưng cũng có tiếng phản bác nhỏ:“Nhưng... cũng chưa chắc là sổ làm hại người đi? Chúng ta toàn đoán mò, căn bản không có chứng cứ gì cả.”

 

“Kể cả vậy, thì người đó cũng không nên giữ sổ làm của riêng!” Một giọng nói lớn vang lên. “sổ thuộc về tất cả mọi người, tìm thấy rồi thì nên trả về thư viện chứ, giữ riêng là có ý gì?”

 

Lời này như đánh trúng tâm lý chung. Không ít người tán đồng:

 

“Đúng thế, quá ích kỷ!”

 

“sổ xem như tài sản chung đi?”

 

“Tôi còn muốn viết điều ước của mình nữa!”

 

Thậm chí, có người đưa ra ý kiến:“Tìm được rồi thì nên giao cho hiệu trưởng. Có thể dùng để thưởng cho những ai có thành tích xuất sắc, chỉ người giỏi mới được ước.”

 

Nhưng đề nghị này nhanh chóng bị bác bỏ:

 

“Không công bằng! Thế học sinh kém chẳng phải chẳng có cơ hội sao?”

 

“Nếu hiệu trưởng tự ước cho toàn bộ giáo viên và học sinh thành của riêng ông ấy thì sao?”

 

“Trời ạ, sống như vậy thì còn gì là ý nghĩa nữa?”

 

Không khí càng lúc càng náo loạn. Lúc này, nam sinh đầu tiên đứng lên đột ngột bước tới gần Lý Tiêm, tự tiện lật sách vở của cô mà không xin phép.

 

“Lý Tiêm, cậu cũng đáng nghi lắm. Có phải cậu chính là kẻ đang giấu sổ, dùng nó để trả thù Sở Đình và các bạn không?”

 

Câu nói đầy ám chỉ của cậu ta khiến ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn về phía Lý Tiêm.

 

Lý Tiêm giật mình, đôi mắt đỏ hoe. Cô cúi đầu, cố gắng kiềm chế nước mắt, nhưng giọng nói vẫn run rẩy:“Không phải… không phải tôi. Sở Đình là bạn thân của tôi.”

 

Nhưng một nữ sinh ngồi gần đó lại cười nhạt, giọng đầy mỉa mai:“Bạn thân? Nhưng với nhan sắc này, cậu chắc chưa từng ghen tị với Sở Đình sao?”

 

Lý Tiêm lặng thinh, không biết phải giải thích thế nào.

 

Những lời buộc tội ngày càng ác ý, giống như muốn ép cô nhận tội.

 

Nam sinh kia càng thêm đắc ý, giọng điệu hống hách:“Trông cậu im lặng như vậy, chắc chắn có vấn đề. Đưa hết vở ra đây kiểm tra!”

 

“… Được rồi, các cậu cứ kiểm tra đi.”

 

Sau một hồi im lặng, Lý Tiêm cuối cùng cũng thở dài, chấp nhận.

 

Đám đông lập tức xúm lại, lục tung tất cả vở của cô, từng cuốn từng cuốn một. Nhưng kết quả, họ chẳng tìm thấy gì.

 

Khi mọi người giải tán, trên bàn của Lý Tiêm chỉ còn lại đống sách vở lộn xộn, đầy dấu tay.

 

Cô cúi đầu, lặng lẽ thu dọn.

 

Nhìn thấy ánh mắt bình tĩnh đến lạ thường của cô, nam sinh kia không khỏi cảm thấy chột dạ. Dù vậy, lòng bực bội vẫn chưa nguôi, cậu ta liếc quanh và bất ngờ phát hiện một bóng dáng đang lén lút mở cửa sau phòng học.

 

Cơn giận như lửa đổ thêm dầu. Nam sinh lập tức túm lấy cô gái đang định rời đi, giọng đầy nghi ngờ:

 

“Cậu muốn đi đâu? Có phải định trốn không?”

 

Ánh mắt cậu ta híp lại, liếc qua người cô gái rồi cao giọng:“Không phải là cậu đang giấu sổ trên người đấy chứ?”

 

“Vì sự an toàn của mọi người, và cũng để chứng minh cậu vô tội, tốt nhất là để chúng tôi kiểm tra một chút!”

 

Lời nói mang vẻ trưng cầu ý kiến, nhưng giọng điệu lại đầy uy hiếp và ra lệnh, không hề có chút thiện ý nào.

 

Cậu ta quay đầu nhìn xung quanh, hỏi:“Các cậu thấy sao, Vương Lị?”

 

****

“Tôi về ký túc xá trước đây.”

 

Vương Lị cười gượng rồi rời đi, nhưng trong lòng đầy tức giận và bất bình.

 

Vừa nãy, cô bị ép buộc để mấy nữ sinh kiểm tra khắp người, cả cặp sách cũng bị lục tung bởi một nam sinh.

 

May mắn là cô không mang cuốn sổ vào lớp. Nếu không, nó chắc chắn đã bị phát hiện ngay tại đó.

 

Đến lúc đó, dù có biện minh thế nào, cô cũng không thể thoát khỏi ánh mắt phán xét của mọi người.

 

Những người này thật quá đáng, chẳng bao giờ quan tâm đến cảm xúc của người khác, chỉ chăm chăm thỏa mãn sự tò mò và ích kỷ của bản thân.

 

Cô nhếch môi khinh bỉ: “Cùng một giuộc với Sở Đình và đám bạn của cô ta mà thôi.”

Truyện full

  • Thanh Quan
    Thanh Quan

    "Tình Yêu - Hận Thù - Tranh Quyền Đoạt Lợi - Những mâu thuẫn xã hội..." tất cả đều có trong Thanh Quan.Câu chuyện lấy bối cảnh bắt đầu...

  • Tiểu Tiên Sinh
    Tiểu Tiên Sinh

    Nghênh Cảnh có 2 thứ vô cùng yêu thích.Trước 9h thì là tập trung học tập. Đồng hồ báo thức vừa vang lên thì liền ném bút đóng sách,...

  • Nha Hoàn
    Nha Hoàn

    Số chương: 20 (gồm 2 quyển Thượng + Hạ)Converter: Ngocquynh520Editor: TiêuKhangNha hoàn Chức Tâm vào phủ khi tròn tám tuổi, là nha hoàn...

  • Thần Tình Yêu Báo Ơn
    Thần Tình Yêu Báo Ơn

    Convert: vẫn là QT ahEdit: Bạch LiênThật hay giả? Trên đời này thật sự có thần tình yêu? Cũng không phải là cô không tin vào thần...

  • Ngạo Thế Huyền Linh Sư
    Ngạo Thế Huyền Linh Sư

    Raw + Converter :ngocquynh520Edit: Lam LinhĐộ Dài: 1131 trangThể Loại: Cổ đại, huyền huyễnTiến Độ: Chậm Giới thiệu:Nàng vốn tiểu thư...

  • Ngại Gì Lên Giường
    Ngại Gì Lên Giường

    Nội Dung Truyện:Ngại Gì Lên Giường kể về chuyện tình yêu giữa 2 con người với 2 tính cách kì lạ. Một người đàn ông cứng nhắc lạnh lùng...

  • Khiến Em Gả Cho Anh
    Khiến Em Gả Cho Anh

    Nội dung: đô thị tình duyên, hào môn thế gia, hài, oan giaĐộ dài: 51 chương và 2 ngoại truyện.Nhân vật chính: Khanh Nhượng Nhượng, Lục...

  • Đoạt Trúc Mã - Bàn Qua
    Đoạt Trúc Mã - Bàn Qua

    Biểu muội thân thể yếu ớt, tâm cơ X tiểu tướng quân tư niệm thanh maiNguyên Sắt Sắt vừa gặp biểu huynh Dư Tu Bách đã đem lòng yêu thầm,...

  • Nhất Sinh Sở Ái - Hoa Ly
    Nhất Sinh Sở Ái - Hoa Ly

    Tác giả: Hoa LyThể loại: Cổ Đại, Nữ Cường, NgượcTeam dịch: Mưa Rào Tháng SáuGiới thiệuPhụ thân của con ta quỳ gối trước mặt ta, dập đầu...

  • Anh Chờ Em Lâu Rồi
    Anh Chờ Em Lâu Rồi

    Thể loại: đam mỹ, hiện đại, Phúc hắc, gian manh, nhưng mà ôn nhu công x mặt dày, tham tiền, cơ mà đáng yêu thụ =))) CP:...

  • Ứng Trường Lạc
    Ứng Trường Lạc

    Trong câu chuyện này, Khúc Sở - một bác sĩ thực tập và Ứng Vô Hoan - đại tiểu thư hào môn với thân thế phức tạp là những nhân vật...

  • Sở Ái
    Sở Ái

    Nhiều năm trước, Quan Ánh gặp được Chu Tân Hạc ở một khu phố cũ nát. Ngày đó, ánh mặt trời ấm áp, chàng trai đứng ngược vầng sáng, tuấn...

  • Quán Cơm Gần Trường Đại Học
    Quán Cơm Gần Trường Đại Học

    Editor: ShuuThật sự mà nói nếu giới tính giống nhau thì yêu sẽ thế nào? Còn đè nén quá lâu, thú tội làm sao? Chỉ có thể yên lặng canh...

  • Tổng Tài Sắc! Làm Vợ Anh Tận Hai Lần?
    Tổng Tài Sắc! Làm Vợ Anh Tận Hai Lần?

    Thể loại: ngôn tình, Sủng, H, hiện đại Nữ chính à một cô gái với tâm hồn mong manh gia cảnh nghèo khó Chỉ vì  muốn kiếm thật nhiều tiền...

  • Lão Công Là Tiểu Chim Cánh Cụt
    Lão Công Là Tiểu Chim Cánh Cụt

    Hán việt: Lão công thị tiểu xí ngaTác giả: Thẩm Khinh ChuThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Tương lai, HE, Tình cảm, Khoa học viễn...