Xuyên Không Lầm Chỗ, Mong Đại Nhân Tha Mạng

Chương 6

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Truyện mạng lừa ta!

Người khác xuyên không thì lên trời xuống đất, quân lữ hào hùng, cung đấu liều mạng, ngược luyến thống khoái. Còn ta? Xuyên không của ta sống động như một cuốn sách điều dưỡng.

Chương một: Chấn thương nghiêm trọng phải băng bó thế nào?

Chương hai: Làm sao hạ sốt nhanh cho bệnh nhân?

Chương ba: Phòng chống nhiễm trùng trong môi trường ẩm thấp, bẩn thỉu ra sao?

Chương bốn: Cho bệnh nhân hôn mê ăn uống thế nào?

Mỗi ngày ta bận đến choáng váng, mở mắt là đổi thuốc, đút thuốc, hạ nhiệt, lui sốt. Nhắm mắt là mệt đến gục luôn.

Càng nghĩ càng thấy cái nghề này đúng là vắt kiệt mạng người.

Đại phu kê thuốc mất mười phút, ta thì cho hắn uống thuốc, thay thuốc, băng bó tận mười mấy ngày.

Ta học được cách quấn băng, học cách rửa vết thương, thậm chí khi miệng vết thương của hắn nứt toác ra, ta còn mượn kim chỉ, vụng về khâu lại vài mũi.

Nghĩ mà xem, trước đây chỉ cần cúc áo rơi xuống, ta cũng phải ra ngoài tìm thợ may. Vậy mà giờ đây lại tự học thành tài, biết cả đường kim mũi chỉ.

Đúng là sự đời khó lường.

Ta sờ lên trán hắn, lẩm bẩm:

“Ta không phải đại phu, cũng chẳng biết gì về điều dưỡng, toàn dựa vào chút hiểu biết vớ vẩn mà cầm cự. Chúng ta cứ xem ngựa c.h.ế.t như ngựa sống mà chữa. Nếu ta lỡ tay chữa c.h.ế.t ngươi, ngươi đừng hóa thành quỷ về dọa ta—nghe chưa?”

Lồng n.g.ự.c hắn khe khẽ bật ra một tiếng động. Là “hừ” hay “hà” thì ta chẳng phân biệt được.

Môi trường trong lao thất quá mức khắc nghiệt, vết thương trên chân hắn mỗi ngày đều phải dùng rượu mạnh đổ vào để khử trùng.

Lần đầu tiên đổ rượu xuống, hắn đau đến mức ngất đi tại chỗ.

Hắn đau đến toát mồ hôi lạnh, ta cũng gấp đến đổ cả mồ hôi, tay run bần bật, không dám động thêm.

Cuối cùng vẫn là hắn tự tỉnh lại, nắm lấy tay ta, dứt khoát đổ nốt nửa bình rượu còn lại lên chân mình.

Khoảnh khắc đó, cơ thể hắn căng chặt, các cơ bắp nổi lên, trông hệt như một cây cung đã kéo đến cực hạn.

Ta cười khô khốc:

“Dũng sĩ à dũng sĩ, ta phải hát tặng ngươi một bài ca hào kiệt mới được!”

“Đại hà hướng đông lưu a—

Tinh tú trên trời rọi Bắc Đẩu a!

Hê hê! Rọi Bắc Đẩu a!

Sinh tử chi giao một chén rượu a!

Nói đi là đi a~ Có ta có ngươi không lo gì a!

Vào nước, vào lửa không ngoảnh đầu a!”

Càng hát, ta càng hăng.

Vịt Bay Lạc Bầy

Càng hát, lồng n.g.ự.c càng sục sôi.

Không phải khoác lác đâu—từ hồi mẫu giáo, ta đã là giọng ca chủ lực trong các buổi biểu diễn của lớp.

Lúc nhỏ, chỉ là giọng trong veo, khí thế mạnh. Lên tiểu học, ta học sáo hai năm, biết nhìn nốt nhạc, thế là chẳng thể dừng lại nữa.

Tiền tiêu vặt dành dụm được, toàn bị ta ép mẹ dẫn đi KTV.

Ba mẹ ta thấy thế, bàn bạc với nhau: “Thế này tốn kém quá!”

Rốt cuộc nghiến răng một cái, sắm luôn một bộ máy hát karaoke tại gia. Dàn thiết bị thì bình thường thôi, nhưng chi phí cách âm thì bỏ ra một khoản không nhỏ.

Cuối tuần, khi bọn trẻ nhà người ta đang bổ túc toán lý hóa, ta đóng cửa kín mít, hát đến long trời lở đất trong nhà.

… Khi ấy, chỉ nghĩ đó là điều bình thường.

Giờ đây nhớ lại, lại thấy như chuyện từ kiếp trước vậy.

Ta lau đi mấy giọt “nước mắt mèo”, lòng còn đang xót xa, thì bên tai chợt vang lên một giọng nói khàn khàn:

”… Đây là bài hát gì?”

Ta sửng sốt.

Bật dậy ngồi phắt lên:

“Trời đất ơi, ngươi mở miệng nói chuyện rồi?!”

Rượu mạnh vẫn đang xát lên vết thương, hắn nghiến răng chịu đau, không đáp.

Mồ hôi lạnh thấm đẫm tóc hắn, rồi men theo hai bên thái dương chảy xuống.

“Đây là bài Hảo Hán Ca.” Ta vội tiếp tục hát, như muốn cổ vũ cho hắn.

“Thấy chuyện bất bình hét một tiếng a!

Lúc cần ra tay phải ra tay a!

Gióng trống khua chiêng xông chín châu a!”

Hắn thở hắt ra một tiếng, cố gắng ổn định hơi thở, mở mắt nhìn ta.

“Nghe giống nhạc của phản quân, đừng hát nữa.

Thời buổi loạn lạc, bị người nghe thấy sẽ rước họa mất đầu.”

Ừm… Hảo Hán Ca có phải chính là bài ca phản quân không nhỉ…?

Ta vội bụm miệng, chạy ra cửa lao nhìn quanh, thấy bên ngoài không có ai mới hào hứng chạy lại trước mặt hắn.

Còn sống, biết nói!

“Ca, ngươi khát không? Uống nước nhé?”

“Hay là uống chút rượu? Rượu cũng có thể giảm đau đấy.”

Hắn nhìn ta hồi lâu, khẽ thở ra một hơi, rồi lại nhắm mắt, trở về bộ dạng im lìm như xác chết.

Thế sao được? Khó khăn lắm hắn mới chịu mở miệng cơ mà!

Ta tranh thủ đắc ý, hí hửng dựng hắn ngồi dậy, lấy gối kê cao chân hắn.

“Ngươi không thể cứ nằm mãi thế này đâu. Nơi này ẩm thấp, nằm lâu sẽ bị phong thấp, đau xương nhức khớp mất. Ngồi dậy đi, nói chuyện với ta một lúc.”

“Ngươi có phải thích nghe hát không? Có phải giọng ca tuyệt diệu của ta đã mang đến ánh sáng cho thế giới mờ mịt của ngươi không?”

“Sao không nói sớm! Kho bài hát của ta ấy à, không dám nói là ngàn tám trăm, nhưng ít nhất cũng có năm trăm bài!”

Ta hào hứng đến mức suýt nhảy cẫng lên, hát một mạch từ tình ca những năm tám mươi, đến các ca khúc kinh điển phong cách Hồng Kông.

Rồi lại từ nhạc pop hát sang nhạc thiếu nhi.

Quốc ca thì không dám hát, sợ vừa cất giọng đã có vài tên đại hán lực lưỡng xông vào đè ta xuống đất.

Ta hát đến khô cả họng, cháy cả môi, vắt sạch não để moi ra bài nào còn nhớ, rốt cuộc cũng dụ được hắn mở miệng nói thêm vài câu.

Hắn hỏi: “Đây là dân ca vùng nào?”

Ta hát: “Nhà ta ở trên cao nguyên đất vàng~ Gió lớn thổi vù qua đồi hoang~”

Hắn trầm ngâm: “Không nghe ra giọng vùng nào. Ngươi từng học ở quan học?”

Ta lại hát: “Nhỏ ơi là nhỏ hai lưng~ Mang cặp lên lớp ta cùng nhau đi~ Không sợ trời nắng, chẳng sợ mưa rơi~”

Hắn hỏi: “… Ngươi là kỹ nữ hát hí khúc trong phủ Thái tử?”

Câu này khó đáp quá.

Ta còn chưa rõ thân phận hắn, không thể tùy tiện lộ gốc gác của mình được.

Vậy nên ta bèn bẻ tay làm động tác lan hoa chỉ, cất giọng ẻo lả:

“Người dưới đài bước qua, chẳng thấy sắc hồng xưa~

Người trên đài cất giọng, hát khúc biệt ly xót xa~

Một chữ tình khó ngả nghiêng, chỉ có m.á.u hòa cùng điệu ca~

Màn hí kịch mở ra, khép lại, ai là khách?”

Hắn nhìn ta trân trân, mặt không cảm xúc.

Ta chớp chớp đôi mắt long lanh, ánh mắt tràn đầy mong đợi nhìn lại hắn.

Hắn thở dài, đưa tay bịt tai, xoay người úp mặt vào tường.

Hả?!

Khen ta đi chứ!!!

Hãy vỗ tay cổ vũ cho ca vương của lao thất này đi!!!

Aiz, khán giả duy nhất lại chẳng nể mặt.

Ta xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt, chỉ muốn cào tường trốn mất thôi.

Truyện full

  • Mưu Đoạt Phượng Ấn
    Mưu Đoạt Phượng Ấn

    Bạn đang đọc truyện Mưu Đoạt Phượng Ấn của tác giả Lệ Tiêu. Thiên tử nổi trận lôi đình, mọi người đều phải gánh chịu tai ươngTần thừa...

  • Lãnh Quân Hãm Tình
    Lãnh Quân Hãm Tình

    Để nắm giữ trong tay Lăng Thị và đạt được quyền thừa kế, Lăng Chấn Vũ tất sinh những toan tính. Vì để đạt được mục đích, mọi thứ đối...

  • Võng Phối Chi Lừa Gạt Đại Thần Đem Về Nhà
    Võng Phối Chi Lừa Gạt Đại Thần Đem Về Nhà

    Thể loại: Hiện đại, võng phối, vườn trường, thầm mến cả hai phía, ôn nhu công x nội liễm thụ, đoản vănEditor: DúBeta: BonCâu chuyện là...

  • Ngoài Thềm Ai Hát Mưa Bay
    Ngoài Thềm Ai Hát Mưa Bay

    Tác giả: ỐcThể loại: Nam x nam, 1x1, hiện đại, ấm áp, ngọt ngào.....Lời tựa:"Cho đến thật nhiều năm sau, tiếng hát năm ấy của anh vẫn...

  • Cười Ta Quá Đa Tình
    Cười Ta Quá Đa Tình

    Tên truyện: Cười ta quá đa tìnhHán việt: Đa tình ứng cười taTác giả: Tửu Tiểu ThấtEdit+Beta: YinYang’s HouseThể loại: ngôn tình, cổ...

  • Chuyển Công Thành Thủ
    Chuyển Công Thành Thủ

    Thể Loại: công chuyển thụ, tráng công tráng thụ, cao H, hài bựa.Edit: GuBeta: TNĐường Văn Minh vốn là một trai thẳng được nhiều tiểu...

  • Sổ Tay Sinh Tồn Của Nữ Thủ Phụ
    Sổ Tay Sinh Tồn Của Nữ Thủ Phụ

    Thẩm Nhiêu, người được coi là quý nữ nhất kinh thành, đã trở thành tội thần khi cả gia đình bị xử tử. May mắn thay, cô đã sở hữu kim...

  • Chuyện Tình Zồng
    Chuyện Tình Zồng

    Một câu chuyện gồm hai phần.Phần một kể về những cuộc tình mây mưa xen kẽ là những yếu tố hài hước, tâm linh...Phần hai là hồi tưởng về...

  • Học Thần Giới Giải Trí
    Học Thần Giới Giải Trí

    Văn án:Nhan Tô Tô vừa mới xuất đạo đã bị mọi người nhận xét là bình hoa siêu cấp, nhảy múa không tốt, ca hát không được, toàn bộ đều...

  • Hồng Bì Hài
    Hồng Bì Hài

    Editor:Tiểu ThảoThể loại: Đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại, niên hạ công, đại thúc thụ, dụ thụ, ngược tâm nhẹ nhàng, bẻ thẳng, 1v1, HE.Tên...

  • Tình Yêu Cuồng Nhiệt Mùa Hè
    Tình Yêu Cuồng Nhiệt Mùa Hè

    TÌNH YÊU CUỒNG NHIỆT MÙA HÈTác giả: Túy Lí Thiêu Đăng Quan Hải ĐườngThể loại: Đam mỹ, hiện đại, niên hạ, chủ công, cưới trước yêu sau,...

  • VÂN DÃ
    VÂN DÃ

    Giới thiệuVân Nhạc luôn sống trong bóng tối, Văn Dã chính là tia nắng đầu tiên giúp cậu tìm được ánh sáng.Xoay quanh cuộc sống của hai...

  • Thiếu Nữ Bệnh Thần Kinh
    Thiếu Nữ Bệnh Thần Kinh

    Thể loại: Đồng nhân Harry PotterNữ chính: LevyTác giả: Chuông GỗTiến độ: Đã hoàn thànhVăn án:"Thiếu nữ bệnh thần kinh" là một câu...

  • Sống Lại Để Yêu Đương Với Kẻ Cố Chấp
    Sống Lại Để Yêu Đương Với Kẻ Cố Chấp

    Tên truyện: Sống lại để yêu đương với kẻ cố chấp.Tác giả: Thông Minh Cơ Trí Thái Thái Thái.Tình trạng bản gốc: Hoàn (60 chương + 3...

  • Bách Yêu Phổ 2
    Bách Yêu Phổ 2

    Truyện: Bách Yêu PhổTác giả: Sa La Song ThụGiới thiệu:Quỷ y Đào Yêu, là thiện hay ác, là một bí ẩn. Chuông vàng lướt qua, không còn...