Xuyên Không Lầm Chỗ, Mong Đại Nhân Tha Mạng

Chương 4

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Ngày hôm sau, trong phần cơm bỗng có thêm thịt.

Ngục tốt mang đến một khay cơm trắng, rau xào dầu, ngoài ra còn có thêm một con gà quay cùng một bát trà thơm lừng. Ta ngẩn ra một thoáng rồi lập tức lao tới, ngấu nghiến như hổ đói.

Đến khi cái đùi gà đã nhét đầy miệng, lý trí mới quay về— c.h.ế.t rồi, hình như đây là phần cơm của hắn.

Ngục tốt hôm nay là một gương mặt lạ, cứ ngơ ngác nhìn ta, nước mắt nói rơi là rơi:

“Chủ tử ơi! Thuộc hạ vô dụng, ngay cả bữa cơm của ngài cũng không bảo vệ nổi!”

Vừa sụt sịt vừa khóc, hắn gào đến thảm thiết.

Ta ngập ngừng nhìn cái đùi gà trên tay, rốt cuộc vẫn không nỡ bỏ xuống, hôm nay quyết định làm người vô lễ một lần. Cắn một miếng, ta mơ hồ nói:

“Xin lỗi nhé, ta đói quá rồi… Đây là chủ tử của ngươi à? Nhưng hắn trông chẳng có ý định sống tiếp đâu, ngươi mau khuyên nhủ hắn đi.”

Tên gọi là “Mười Lăm” kia quỳ xuống lại khóc, vừa khóc vừa cầu xin, dập đầu trước cửa ngục hồi lâu mà chẳng khiến chủ tử hắn hé răng nửa lời.

Từ hôm qua bị ném vào đây, hắn vẫn cứ nằm yên như vậy, không hề nhúc nhích, tựa như một cỗ t.h.i t.h.ể lặng thinh.

Ngục tốt thật sự đứng trong bóng tối giục giã: “Niên hộ vệ, ngài phải đi rồi. Đừng làm khó tiểu nhân, lát nữa quản lao xuống tuần tra, nếu bị phát hiện tiểu nhân mất đầu mất cổ đấy!”

Thập Ngũ đi một bước lại ngoái đầu ba lần, bất thình lình quay lại trước mặt ta, dập ba cái đầu thật vang.

“Ta nhìn mặt cô nương thiện lương, chắc chắn là người tốt! Nô tài cầu xin cô chăm sóc chủ tử nhà ta, cho hắn uống chút nước, ăn chút cơm, nô tài van cầu cô đấy!”

“Chủ tử nhất định phải sống tiếp!”

Hắn mạnh mẽ lau nước mắt rồi vội vã rời đi theo ngục tốt.

Ta chậc lưỡi, trách nhiệm này cũng lớn quá đi.

Có hơi tò mò về thân phận hắn, nhưng cũng không tiện hỏi.

Cựu thái tử? Tân hoàng đế? Chẳng biết là hoàng thất tranh đấu hay triều đại thay đổi. Dù có hỏi, hắn cũng chẳng thèm trả lời ta đâu.

Thôi thì nhận người nhờ cậy, phải hết lòng làm tròn việc.

Ăn uống no nê, tâm trạng ta khoan khoái hẳn, lại có chuyện mới để làm.

Ta ghé sát nâng bạn tù lên, đặt hắn vào tư thế ngồi, nhưng lập tức cảm nhận được cơ thể hắn khẽ run dưới lòng bàn tay.

Vịt Bay Lạc Bầy

“Sao thế? Đừng sợ ta, ta là người tốt mà.”

Hắn vẫn run không ngừng, gò má siết chặt, hồi lâu sau mới từ từ thở ra một hơi.

Lúc này ta mới sực tỉnh: “Ta chạm vào vết thương của ngươi rồi à?”

Hắn không đáp, ta liền tự mình dò xét.

Xuyên qua lớp vải rách trên lưng, ta sờ thấy một mảng m.á.u tươi.

Không có ánh sáng, ta cũng chẳng nhìn rõ vết thương ra sao.

“Haizz, cái nơi này chẳng có cách nào phòng ngừa nhiễm trùng, chỉ còn cách trông cậy vào sức đề kháng của ngươi thôi.”

Ta đặt khay thức ăn trước mặt hắn.

“Được rồi, ăn cơm thôi. He he, ngươi muốn ăn gì trước?”

“Cơm hơi nguội rồi, hay là ăn gà trước nhé?”

Ta lau khóe miệng dính mỡ, lưỡng lự: “Nhưng người bị thương nặng mà ăn đồ dầu mỡ thì không tốt cho vết thương nhỉ?”

“Ta thề với trời là ta không hề thèm khát nửa con gà còn lại đâu!”

“Ăn cơm phải uống canh trước, ta đút ngươi uống nước trước nhé?”

Ta múc một thìa trà, từ từ đưa tới bên miệng hắn.

Hắn dựa vào tường, không hề hé môi, hàm răng nghiến chặt.

Ta giả bộ nức nở:

“Thiếu gia, làm ơn đừng c.h.ế.t hôm nay mà. Ta cô đơn ở đây bốn mươi chín ngày, ngày nào cũng lảm nhảm một mình sắp phát điên rồi, ngươi nán lại với ta vài ngày đi.”

“Trước khi ngươi đến, ta suýt chút nữa không chịu nổi nữa rồi. Ta vốn định khắc đủ mười nét chính (*) thì đ.â.m đầu vào tường c.h.ế.t quách cho xong.”

“Nhưng ngươi đến rồi, đây là gì chứ?”

“Đây là ý trời đấy!”

“Phật gia nói cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp.”

“Ơ? Ngươi nói xem, tháp Phật là cái gì thế?”

“Ta đọc không ít sách, sao lại chẳng biết chữ này nhỉ? Đúng là học hành chẳng đến nơi đến chốn mà.”

Nhân lúc hắn lơ là cảnh giác, ta dùng hai ngón tay bóp cằm hắn, mạnh mẽ nhét thìa nước vào miệng.

“Khụ khụ khụ!”

Hắn ho sặc sụa hồi lâu, có lẽ động đến vết thương, lại đau đớn run lên một trận.

Đến khi thìa nước thứ hai đưa tới bên miệng, cuối cùng hắn cũng nhắm mắt uống.

Ta cười ha ha: “Ta lớn thế này rồi mới hầu hạ người khác lần đầu đấy, kỹ thuật chưa thuần thục, ngươi chịu khó đi ha.”

Ta lại múc một thìa cơm, đưa tới bên miệng hắn.

Hắn cụp mi mắt, sắc mặt tiều tụy như tro tàn.

Ta dùng lại chiêu cũ, bóp cằm hắn, ép hắn ăn một thìa cơm.

“Huynh đệ à, ngươi phải ăn uống tử tế. Ngục tốt nói bây giờ mới tháng Năm, chúng ta phải đợi đến sau mùa thu mới bị xử trảm.”

“Trong lịch sử, ‘mùa thu’ tức là tiết Thu Phân, vậy tức là chúng ta còn sống được ba tháng nữa.”

“Ăn no uống đủ, dưỡng tinh thần, có khi ba tháng này còn có chuyển biến mới thì sao?”

Ta lải nhải như một bà mẹ già, lẩm bẩm một mình, tự chọc cười chính mình.

Ta nghĩ, có lẽ ta thật sự điên rồi.

Chỉ vì đột nhiên gặp được một người sống, mà vui mừng như vậy.

Nhưng nhìn hắn từng thìa từng thìa ăn uống, vẫn thú vị hơn nhiều so với bện dây thừng bằng rơm.

 

 

(*) đã giải thích ở chương 2

Từ chương 4 trở đi đổi cách tự xưng của nu9, vì bả cũng xuyên vào tù được 49 ngày rồi :)) mặc dù chỉ toàn lảm nhảm 1 mình, nhưng cũng chấp nhận số phận mình thành tù nhân sắp bị trảm, phải xưng hô phù hợp với thời đại này. 

Truyện full

  • Mưu Đoạt Phượng Ấn
    Mưu Đoạt Phượng Ấn

    Bạn đang đọc truyện Mưu Đoạt Phượng Ấn của tác giả Lệ Tiêu. Thiên tử nổi trận lôi đình, mọi người đều phải gánh chịu tai ươngTần thừa...

  • Lãnh Quân Hãm Tình
    Lãnh Quân Hãm Tình

    Để nắm giữ trong tay Lăng Thị và đạt được quyền thừa kế, Lăng Chấn Vũ tất sinh những toan tính. Vì để đạt được mục đích, mọi thứ đối...

  • Võng Phối Chi Lừa Gạt Đại Thần Đem Về Nhà
    Võng Phối Chi Lừa Gạt Đại Thần Đem Về Nhà

    Thể loại: Hiện đại, võng phối, vườn trường, thầm mến cả hai phía, ôn nhu công x nội liễm thụ, đoản vănEditor: DúBeta: BonCâu chuyện là...

  • Ngoài Thềm Ai Hát Mưa Bay
    Ngoài Thềm Ai Hát Mưa Bay

    Tác giả: ỐcThể loại: Nam x nam, 1x1, hiện đại, ấm áp, ngọt ngào.....Lời tựa:"Cho đến thật nhiều năm sau, tiếng hát năm ấy của anh vẫn...

  • Cười Ta Quá Đa Tình
    Cười Ta Quá Đa Tình

    Tên truyện: Cười ta quá đa tìnhHán việt: Đa tình ứng cười taTác giả: Tửu Tiểu ThấtEdit+Beta: YinYang’s HouseThể loại: ngôn tình, cổ...

  • Chuyển Công Thành Thủ
    Chuyển Công Thành Thủ

    Thể Loại: công chuyển thụ, tráng công tráng thụ, cao H, hài bựa.Edit: GuBeta: TNĐường Văn Minh vốn là một trai thẳng được nhiều tiểu...

  • Sổ Tay Sinh Tồn Của Nữ Thủ Phụ
    Sổ Tay Sinh Tồn Của Nữ Thủ Phụ

    Thẩm Nhiêu, người được coi là quý nữ nhất kinh thành, đã trở thành tội thần khi cả gia đình bị xử tử. May mắn thay, cô đã sở hữu kim...

  • Chuyện Tình Zồng
    Chuyện Tình Zồng

    Một câu chuyện gồm hai phần.Phần một kể về những cuộc tình mây mưa xen kẽ là những yếu tố hài hước, tâm linh...Phần hai là hồi tưởng về...

  • Học Thần Giới Giải Trí
    Học Thần Giới Giải Trí

    Văn án:Nhan Tô Tô vừa mới xuất đạo đã bị mọi người nhận xét là bình hoa siêu cấp, nhảy múa không tốt, ca hát không được, toàn bộ đều...

  • Hồng Bì Hài
    Hồng Bì Hài

    Editor:Tiểu ThảoThể loại: Đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại, niên hạ công, đại thúc thụ, dụ thụ, ngược tâm nhẹ nhàng, bẻ thẳng, 1v1, HE.Tên...

  • Tình Yêu Cuồng Nhiệt Mùa Hè
    Tình Yêu Cuồng Nhiệt Mùa Hè

    TÌNH YÊU CUỒNG NHIỆT MÙA HÈTác giả: Túy Lí Thiêu Đăng Quan Hải ĐườngThể loại: Đam mỹ, hiện đại, niên hạ, chủ công, cưới trước yêu sau,...

  • VÂN DÃ
    VÂN DÃ

    Giới thiệuVân Nhạc luôn sống trong bóng tối, Văn Dã chính là tia nắng đầu tiên giúp cậu tìm được ánh sáng.Xoay quanh cuộc sống của hai...

  • Thiếu Nữ Bệnh Thần Kinh
    Thiếu Nữ Bệnh Thần Kinh

    Thể loại: Đồng nhân Harry PotterNữ chính: LevyTác giả: Chuông GỗTiến độ: Đã hoàn thànhVăn án:"Thiếu nữ bệnh thần kinh" là một câu...

  • Sống Lại Để Yêu Đương Với Kẻ Cố Chấp
    Sống Lại Để Yêu Đương Với Kẻ Cố Chấp

    Tên truyện: Sống lại để yêu đương với kẻ cố chấp.Tác giả: Thông Minh Cơ Trí Thái Thái Thái.Tình trạng bản gốc: Hoàn (60 chương + 3...

  • Bách Yêu Phổ 2
    Bách Yêu Phổ 2

    Truyện: Bách Yêu PhổTác giả: Sa La Song ThụGiới thiệu:Quỷ y Đào Yêu, là thiện hay ác, là một bí ẩn. Chuông vàng lướt qua, không còn...