Va Phải Tiên Tôn Phu Quân

Chương 3

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Trong phủ, bỗng có thị vệ hoảng hốt chạy vào, ghé sát tai Cố Lương thì thầm.


“Cố đại nhân, ngoại ô kinh thành phát hiện một thi thể của nữ nhân, nghi là, nghi là…”

“Mạnh ca ca, huynh xem, ngay cả trời cao cũng muốn cho Ly nhi một cơ hội!”

Ánh sáng xuyên thấu qua cửa sổ, khuyên tai của quận chúa phản chiếu từng ánh vàng lấp lánh. Trong phủ chuẩn bị ngựa, kiệu nhỏ của nàng theo sát phía sau. Ta bất giác nhớ đến cây trâm vàng của mẫu thân, thần trí thoáng chốc ngây dại.


Cha mẹ ta cả đời chưa từng ra khỏi huyện Bình Viễn. Tổ tiên cũng chẳng phải gia đình phú quý. Cây trâm vàng kia tinh xảo như vậy, chắc chắn không phải thứ dân thường có thể mua được.
Mẫu thân rốt cuộc lấy nó từ đâu?

“Trần Uyển Trân!”

Giọng Mạnh đại nhân bỗng cất cao làm ta giật mình hoàn hồn.
Nhìn quanh mới phát hiện xe ngựa đã đi đến vùng ngoại ô.

“Nếu ngươi còn vì dung mạo của bản quan mà lơ là đại sự, bất kể ngươi là muội muội của ai, bổn quan cũng sẽ nghiêm trị không tha.”

Không phải chứ…Hả?

Mạnh đại nhân này cũng tự luyến quá rồi? Hắn không nghĩ ta thất thần vì chuyện khác, mà cứ đinh ninh rằng ta bị sắc đẹp của hắn mê hoặc ư?

Ta bình tâm lại, lấy dụng cụ nghiệm thi ra rồi bước xuống xe.

Thi thể là một kẻ ăn mày. Cách đó không xa, mấy con chó hoang đang đánh hơi lại gần, thấy có người đến liền cụp đuôi trốn vào trong đám cỏ.

Mạnh Hành Chi chỉ tay: “Ngươi, nghiệm thi đi.”

“Mạnh ca ca, Ly nhi cũng đi.”

Quận chúa bị cận thị vệ của hắn ngăn lại, không cho làm loạn.

“Người chết là nữ tử, tuổi…”

Khoan đã. Dáng người này, gương mặt này…

Tay ta bất giác run lên, giọng nghẹn lại nơi cuống họng, không thể thốt ra thêm một lời nào. Người này mặc y phục hoa lệ, nhưng đôi bàn tay lại đầy vết chai sạn cùng nếp nhăn của bao năm tháng lao tâm khổ tứ mệt nhọc.

Ta nhìn về phía gương mặt đã bị rạch nát, máu thịt mơ hồ trên gương mặt của thi thể…

Nếu ta không nghiệm thi sai, vậy thì giờ phút này, người đang nằm đây… chính là mẫu thân đã mất tích hai năm của ta.

7.

"Sao vậy? Không có bản quận chúa mở đường, ngay cả tay cũng không dám động xuống à?"

Nàng ta chế nhạo mà liếc nhìn y phục thô sơ của ta, sau đó lập tức quay đầu làm ra vẻ ấm ức: "Ca ca, huynh thấy chưa? Nàng ta không kiểm tra ra được, mất mặt không dám đứng lên. Cứ ngồi bất động như thế đấy! Ha ha."

Da thịt của mẫu thân đã tái xanh, tỏa ra mùi hôi thối của xác phân hủy. Một số bộ phận trên cơ thể đã bắt đầu mềm nhũn, thế nhưng móng tay và răng vẫn còn nguyên vẹn, chưa có dấu hiệu bong tróc, hẳn là bà chỉ mới tắt thở chưa đến mười ngày.

Nỗi đau xót dâng trào. Đôi chân ta bỗng chốc mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất.

Đến muộn rồi... Rốt cuộc ta vẫn đến muộn rồi...

Đầu gối ta đập vào tay mẫu thân, bỗng dưng lại có cảm giác bị vật gì đó đâm vào. Ta vội mở tay bà ra, thấy bên trong đang nắm chặt một cây trâm vàng. Nhìn kỹ, cây trâm này dường như là một đôi với bộ trâm vòng mà bà từng gửi về cho ta.

Mẫu thân mặc y phục lộng lẫy quý giá mà lại phải đi ăn xin ở ngoại ô, vậy thì món trang sức này quan trọng đến mức nào mà khiến bà thà chết đói chứ không chịu bán đi?

Hẳn là... hẳn là bà muốn nhắn nhủ điều gì đó cho người đến tìm.

Quận chúa nhìn thấy ta khẽ động ngón tay, lập tức lao đến nắm chặt cổ tay ta.


"Trần Uyển Trân, ngươi lén lút giở trò gì đấy!"

Cố Lương ca ca thấy sắc mặt ta biến đổi, lập tức đoán ra được bảy tám phần. Hắn bước lên kéo nàng ta lại: "Niệm Lê..."

"Cố Lương, ngươi có ý gì?"

Quận chúa quay sang Mạnh Hành Chi, giọng điệu tủi thân chợt trở nên nghiến răng nghiến lợi:


"Tiện nhân, dám giấu tang chứng vật chứng! Mạnh ca ca, loại pháp y thế này mà huynh cũng dám dùng sao?"

Đơn Niệm Lê đột nhiên bẻ ngửa lòng bàn tay ta ra.

"Cây trâm vàng này... sao mà quen mắt đến vậy..."

Nàng ta đoạt lấy cây trâm: "Rõ ràng đây là đồ của mẫu hậu ta, sao lại ở trên người một kẻ ăn mày?"

Ta lau nước mắt, định giật lại món trang sức ấy.

"Bà ấy không phải ăn mày, bà ấy là ta…"

Cố Lương ca ca vội đưa mắt ra hiệu cho ta.

"Ngươi quen biết người chết sao?" Mạnh Hành Chi cầm lấy cây trâm, quay sang hỏi ta.

Lúc ở phòng khách, Cố Lương ca ca đã dặn dò ta rằng tuyệt đối không được để Mạnh đại nhân biết ta đến Trường An là để tìm mẫu thân. Đại Lý Tự có vô số hồ sơ, mỗi ngày đều tiếp nhận vô vàn vụ án. Chỉ khi ở bên cạnh hắn, ta mới có cơ hội tìm ra chân tướng vụ việc.

"Bẩm đại nhân, đó là... một vị phụ nhân ở quê nhà dân nữ..."

Ngoài bụi cỏ, con chó hoang vẫn đang rình rập như thể đang chờ chúng ta rời đi. Nạn đói đang hoành hành khắp nơi ở vùng ngoại ô.

Ta chợt thấy lạnh sống lưng, nếu chúng ta đến chậm một bước, chẳng lẽ mẫu thân sẽ...

Ta lập tức lấy chiếc bánh bao còn chưa kịp ăn từ trong ngực ra, ném về phía con chó hoang. Mạnh Hành Chi ra lệnh cho người khiêng thi thể về khám nghiệm.

Quận chúa hết nhìn thi thể mẫu thân lại nhìn snag ta, sắc mặt đột nhiên trở nên nghiêm trọng. Nàng ta bỗng nở nụ cười đầy thiện ý:


"Mạnh ca ca, hay là buộc thi thể lên xe kéo, dùng dây thừng cố định lại, để xe ngựa kéo về?"

"Cũng chỉ có mỗi cách này thôi." Cố Lương gật đầu.

Dây thừng kéo xe sẽ được buộc vào chiếc xe cuối cùng, cũng chính là xe ngựa của quận chúa.

Quận chúa bỗng dưng nổi lòng tốt.

Không biết vì sao, trong lòng ta dâng lên nỗi bất an không rõ.

Truyện full

  • Mưu Đoạt Phượng Ấn
    Mưu Đoạt Phượng Ấn

    Bạn đang đọc truyện Mưu Đoạt Phượng Ấn của tác giả Lệ Tiêu. Thiên tử nổi trận lôi đình, mọi người đều phải gánh chịu tai ươngTần thừa...

  • Lãnh Quân Hãm Tình
    Lãnh Quân Hãm Tình

    Để nắm giữ trong tay Lăng Thị và đạt được quyền thừa kế, Lăng Chấn Vũ tất sinh những toan tính. Vì để đạt được mục đích, mọi thứ đối...

  • Võng Phối Chi Lừa Gạt Đại Thần Đem Về Nhà
    Võng Phối Chi Lừa Gạt Đại Thần Đem Về Nhà

    Thể loại: Hiện đại, võng phối, vườn trường, thầm mến cả hai phía, ôn nhu công x nội liễm thụ, đoản vănEditor: DúBeta: BonCâu chuyện là...

  • Ngoài Thềm Ai Hát Mưa Bay
    Ngoài Thềm Ai Hát Mưa Bay

    Tác giả: ỐcThể loại: Nam x nam, 1x1, hiện đại, ấm áp, ngọt ngào.....Lời tựa:"Cho đến thật nhiều năm sau, tiếng hát năm ấy của anh vẫn...

  • Cười Ta Quá Đa Tình
    Cười Ta Quá Đa Tình

    Tên truyện: Cười ta quá đa tìnhHán việt: Đa tình ứng cười taTác giả: Tửu Tiểu ThấtEdit+Beta: YinYang’s HouseThể loại: ngôn tình, cổ...

  • Chuyển Công Thành Thủ
    Chuyển Công Thành Thủ

    Thể Loại: công chuyển thụ, tráng công tráng thụ, cao H, hài bựa.Edit: GuBeta: TNĐường Văn Minh vốn là một trai thẳng được nhiều tiểu...

  • Sổ Tay Sinh Tồn Của Nữ Thủ Phụ
    Sổ Tay Sinh Tồn Của Nữ Thủ Phụ

    Thẩm Nhiêu, người được coi là quý nữ nhất kinh thành, đã trở thành tội thần khi cả gia đình bị xử tử. May mắn thay, cô đã sở hữu kim...

  • Chuyện Tình Zồng
    Chuyện Tình Zồng

    Một câu chuyện gồm hai phần.Phần một kể về những cuộc tình mây mưa xen kẽ là những yếu tố hài hước, tâm linh...Phần hai là hồi tưởng về...

  • Học Thần Giới Giải Trí
    Học Thần Giới Giải Trí

    Văn án:Nhan Tô Tô vừa mới xuất đạo đã bị mọi người nhận xét là bình hoa siêu cấp, nhảy múa không tốt, ca hát không được, toàn bộ đều...

  • Hồng Bì Hài
    Hồng Bì Hài

    Editor:Tiểu ThảoThể loại: Đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại, niên hạ công, đại thúc thụ, dụ thụ, ngược tâm nhẹ nhàng, bẻ thẳng, 1v1, HE.Tên...

  • Tình Yêu Cuồng Nhiệt Mùa Hè
    Tình Yêu Cuồng Nhiệt Mùa Hè

    TÌNH YÊU CUỒNG NHIỆT MÙA HÈTác giả: Túy Lí Thiêu Đăng Quan Hải ĐườngThể loại: Đam mỹ, hiện đại, niên hạ, chủ công, cưới trước yêu sau,...

  • VÂN DÃ
    VÂN DÃ

    Giới thiệuVân Nhạc luôn sống trong bóng tối, Văn Dã chính là tia nắng đầu tiên giúp cậu tìm được ánh sáng.Xoay quanh cuộc sống của hai...

  • Thiếu Nữ Bệnh Thần Kinh
    Thiếu Nữ Bệnh Thần Kinh

    Thể loại: Đồng nhân Harry PotterNữ chính: LevyTác giả: Chuông GỗTiến độ: Đã hoàn thànhVăn án:"Thiếu nữ bệnh thần kinh" là một câu...

  • Sống Lại Để Yêu Đương Với Kẻ Cố Chấp
    Sống Lại Để Yêu Đương Với Kẻ Cố Chấp

    Tên truyện: Sống lại để yêu đương với kẻ cố chấp.Tác giả: Thông Minh Cơ Trí Thái Thái Thái.Tình trạng bản gốc: Hoàn (60 chương + 3...

  • Bách Yêu Phổ 2
    Bách Yêu Phổ 2

    Truyện: Bách Yêu PhổTác giả: Sa La Song ThụGiới thiệu:Quỷ y Đào Yêu, là thiện hay ác, là một bí ẩn. Chuông vàng lướt qua, không còn...