Triều Thiên Nhất Côn [Luận Anh Hùng]

Chương 69: Người tuyết nước rùa

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Ôn Nhu vừa thấy người khác nói chuyện mà nàng lại không có phần, lập tức nóng nảy, hùng hổ nói:

- Thế nào? Đến vì chuyện không dám gặp người sao?

Chỉ thấy Vương Tiểu Thạch nghe được liền năm lần bảy lượt gật đầu, nói:

- Ta đã sớm phát hiện, cảm ơn đã thông báo.

Lúc này Phương Hận Thiếu mới cười hì hì trả lời nàng:

- Không có gì, không có gì, không có đại sự gì đáng kinh động đến Ôn nữ hiệp đây. Chỉ có điều, nghe các người nói đến nước rùa người hạc, người tuyết gì gì đó, cũng đến nghe thử mà thôi.

- Ta tin.

Ôn Nhu cảm thấy hai người xem nàng như người ngoài:

- Ngươi rãnh rỗi không có chuyện gì làm.

- Cô nói đúng, ta rãnh rỗi chết đi được.

Phương Hận Thiếu cũng không bực mình, chỉ nói:

- Chỉ có điều lúc này lại không nghĩ ra chuyện gì để làm.

Ôn Nhu vốn định truy hỏi tiếp, chợt thấy mấy con rùa trong ao ngươi nằm lưng ta, ta cưỡi mai ngươi, nó bò lưng ta, ngươi lật người nó, hoàn toàn dính vào nhau, có mấy con còn ở bên cạnh ao lật người, nhất thời lại không lật được, liền cau đôi mày thanh tú nói: - Ngươi rảnh rỗi thì đi với ta lật mấy con rùa lại.

Phương Hận Thiếu nghe giống như được hoàng ân đại xá, hắn thà rằng đi giúp Ôn Nhu lật mai rùa, cũng không muốn thấy nàng gào khóc. Có điều, hắn không quên nhỏ giọng nói với Vương Tiểu Thạch một câu:

- Xem ra, Ôn đại cô nương đúng là rãnh rỗi, nên tìm cho nàng vài việc để làm… Nói không chừng, giống như vừa rồi Lão Thiên Gia nói, nên tìm một nơi nhà chồng cho nàng.

Vương Tiểu Thạch cười, ánh mắt tỏa sáng khác thường, nhìn về phía Ôn Nhu, chỉ nói:

- Nàng đúng là rãnh rỗi, có điều, người khác e rằng không rãnh rỗi được…

Lời còn chưa dứt, trong sân đột nhiên xảy ra biến hóa rất lớn.

Hơn nữa còn là loại biến hóa đột ngột sấm sét đầy trời, mây đen che trăng, thiên cẩu nuốt mặt trời (nhật thực), chứ không phải là loại biến hóa tự nhiên trời lặn trăng lên, xuân về tuyết tan.

Tuyết thật sự tan ra.

Chỉ có điều, không phải tan từng điểm từng giọt, mà là cực nhanh, cực tốc, cực không thể tưởng tượng. Hai người tuyết đều đồng loạt tuyết rơi băng tróc.

Hai người tuyết còn đồng loạt nhảy lên.

Dù sao, người tuyết là người tuyết, không phải là người.

Tuyết làm sao có thể tự hành động?

Chỉ có người mới hành động.

Chẳng lẽ hai người tuyết này đã thành tinh, hấp thụ phách của tuyết, hồn của người, thật sự không chỉ có đủ hình người mà còn hóa thành chân nhân sao?

Hóa ra, hai “người tuyết nước rùa” này thật sự là người.

Không chỉ là người, hơn nữa còn là nhân vật vô cùng lợi hại.

Hai người này đột nhiên xuất hiện, Phương Hận Thiếu lại đang qua cúi người giúp Ôn Nhu lật mai rùa.

Chỉ cần không đề phòng, không một ai có thể tránh được công kích của hai người này. Cho dù có đề phòng, chỉ sợ muốn chạy trốn khỏi tay hai người cũng cực kỳ khó khăn.

Có câu là “người trong nghề vừa ra tay, liền biết có hay không”, dùng với hai người này không được chính xác lắm. Bởi vì bọn họ vừa ra tay, đáp án chỉ có một.

Không có.

Đối tượng mà bọn họ muốn công kích nhất định “không có” mạng nữa.

“Không có” người sống.

Bởi vì bọn họ đã thi triển bản lĩnh đặc biệt, cũng là quân bài sát thủ.

Bọn họ chỉ có hai người, nhưng lại có ba quân bài sát thủ, đó là “Lạc Phượng trảo”, “Vô Chỉ chưởng” và “Tố Tâm chỉ”.

Ba loại tuyệt học võ nghệ này lại có năm đặc điểm chung, đó là hung ác, tàn nhẫn, đoạn tuyệt, ác độc, hơn nữa đều là chỉ pháp.

Trong đó, “Lạc Phượng trảo” là võ công ác độc chỉ phái nữ mới có thể tu luyện, người luyện công pháp này một khi tu luyện sai đường, sẽ biến thành không nam không nữ.

“Vô Chỉ chưởng” càng tàn nhẫn hơn, chẳng những tàn nhẫn với kẻ địch, còn tàn nhẫn với chính mình. Loại chưởng lực này khi luyện đến mức cao sâu nhất, ngay cả ngón tay cũng lần lượt gãy rụng xuống, ngón tay càng ít thì công lực lại càng tinh thâm.

Ngoài ra, “Tố Tâm chỉ” là võ công thâm độc chuyên để phái nam học. Loại chỉ pháp này một khi tu luyện không đúng phương pháp, sẽ âm dương nghịch hình, giống như tự cung.

Nên biết, bất cứ người nào cho dù bẩm sinh thông minh, chăm chỉ hơn người, nhưng luyện võ cũng giống như học y, học nghệ thuật, học kỹ thuật, luôn có lúc rẽ nhánh sai đường. Ba môn võ nghệ này, trong đó một loại học giống như tự tàn, hai loại khác càng không thể cùng tu luyện, nếu không thì âm dương biến hóa, hết sức nguy hiểm. Nhưng vẫn cứ có người muốn học, khổ công tu luyện.

Nếu bọn họ chỉ có hai người, lại thi triển ra ba loại tuyệt học chỉ chưởng công pháp, hiển nhiên có người đã tu luyện hai môn.

Hai người này, một người đắp tuyết thành béo béo phì phì, một người lại thành cao cao gầy gầy, người thật của bọn họ cũng giống như vậy.

Người cao gầy kia đồng thời thi triển ra “Lạc Phượng trảo” và “Tố Tâm chỉ”.

Người lùn mập kia đánh ra “Vô Chỉ chưởng”.

Tay trái và tay phải của hắn chỉ còn lại một ngón tay. Thậm chí ngay cả ngón tay kia nhìn cũng không giống như ngón tay, căn bản không thể phân biệt được là ngón cái, ngón trỏ, ngón giữa, ngón áp út hay là ngón út.

Có điều, cho dù không có ngón tay, đó vẫn là chỉ pháp, hơn nữa còn là chỉ pháp cực kỳ ác độc.

Vương Tiểu Thạch nhận ra được hai “người tuyết” này, đó là Trương Liệt Tâm và Trương Thiết Thụ.

“Thiết Thụ Khai Hoa”.

Hai người này vừa hiện ra chân thân, lập tức hạ thủ.

Đều hạ thủ với Ôn Nhu.

Chỉ hạ thủ với Ôn Nhu.

Mà Ôn Nhu lại đang chuyên tâm giúp những con rùa kia lật người lại.

Ôn Nhu không có thù oán gì với người khác.

Ôn Nhu cũng không phải khâm phạm số một gì. Trên thực tế, trong hải bổ công văn truy nã đào phạm treo khắp nơi trên thành, giải thưởng của nàng vẫn là thấp nhất, chẳng những thấp hơn nhiều so với Vương Tiểu Thạch, cũng kém xa đám người Đường Thất Muội, Thái Tuyền, ngay cả đám người Hà Tiểu Hà, Lương A Ngưu cũng không bằng, thậm chí có lúc còn không thèm vẽ nàng lên.

Vì thế Ôn Nhu từng bực mình với mọi người, nàng cảm thấy mình bị khinh thường, không được coi trọng một cách xứng đáng.

Thế nhưng, vì sao kẻ địch trước tiên lại muốn tìm đến cô gái vốn không thù oán với đời này, lại hạ sát thủ với nàng?

Theo đạo lý, ám toán đột nhiên xuất hiện, Ôn Nhu lại hoàn toàn không đề phòng, tuyệt đối không thể tránh né được.

Hơn nữa, “phương thức” hạ thủ của hai tên “người tuyết” này rất đặc biệt.

Bọn họ đều dùng chỉ pháp, nhưng là chỉ ngắn kình dài, ngón tay chưa tới, trên tay đã bắn ra ba luồng chỉ kình một lam, một xanh, một đen, đánh về phía Ôn Nhu.

Chỉ kình dài khoảng mười một đến mười ba thước. Ôn Nhu đang cúi người lật mai rùa, khoảng cách vốn khá gần, lúc này ba luồng chỉ kình kia nói đến là đến, gần như không cho Ôn Nhu cơ hội né tránh.

Trong nháy mắt này, thư sinh áo trắng Phương Hận Thiếu lại giống như đã sớm đoán trước có người mai phục, chợt nắm lấy bả vai Ôn Nhu, tại khoảnh khắc trước khi người tuyết động thủ đã quát lớn:

- Lên!

Hắn lắc người nhảy lên, kéo theo cả Ôn Nhu.

Cả người hắn giống như bị chỉ kình sẽ lập tức bắn tới kia “đánh bay” lên.

Sẽ lập tức bắn tới, có nghĩa là còn chưa thật sự bắn tới.

Thân hình Phương Hận Thiếu vừa nhảy lên, thân pháp “Bạch Câu Quá Khích” của hắn cũng kích thích khinh công “Thuấn Tức Thiên Lý” của Ôn Nhu, tự nhiên phản ứng, đồng thời lướt lên.

Lướt lên trước chỉ kình bắn tới.

Bởi vì quá nhanh, Ôn Nhu đang lật một con rùa đen được một nửa, còn chưa hoàn thành đã bị kéo đi, cảm giác đầu tiên của nàng lại không phải kinh hoảng, mà là tiếc nuối.

Khinh công “Bạch Câu Quá Khích” rất quái lạ, ngươi không động hắn, hắn sẽ dừng lại; ngươi vừa đánh hắn, còn chưa đánh trúng, hắn giống như đã bị ngươi “đánh” lên, ngươi lại không thật sự đánh trúng hắn.

“Thuấn Tức Thiên Lý” thì chỉ có nhanh, nhanh đến mức chỉ cần khinh công của nàng vừa thi triển, ngươi sẽ không kịp ra tay, có ra tay cũng không kịp đánh trúng nàng.

Hai loại khinh công này đồng thời thi triển, ba luồng chỉ kình đều đánh vào khoảng không.

Ngay lúc này, hai tiếng “rầm rầm” vang lên, hai cánh cửa tròn ở phía đông và tây của chùa đều bị đẩy ra, hai bóng người đồng thời lướt ra ngoài.

Người đến từ phía tây là Lương A Ngưu, đệ tử của Thái Bình môn đương nhiên rất giỏi khinh công.

Người đến từ mặt đông là Hà Tiểu Hà, “Lão Thiên Gia” xưa nay vốn sở trường khinh công.

Bọn họ đồng loạt lướt đến, tấn công, đánh về phía hai “người tuyết” vừa xuất thủ cũng đồng thời thất thủ.

Hai người tuyết kia đương nhiên chính là “Thiết Thụ Khai Hoa”, Trương Thiết Thụ và Trương Liệt Tâm.

Xem ra, hai người này vẫn luôn giả làm người tuyết ở đây, chỉ vì muốn thi hành ám toán.

Có điều, tại sao bọn họ trước tiên lại muốn tìm tới Ôn Nhu?

Chẳng lẽ Ôn Nhu rất quan trọng?

Chẳng lẽ Ôn Nhu rất dễ ra tay?

Chẳng lẽ bọn họ rất căm hận Ôn Nhu?

Truyện full

  • [Vương Triều Kim Ngọc] - Quyển 2 - Lệ Kim
    [Vương Triều Kim Ngọc] - Quyển 2 - Lệ Kim

    Thể loại : Thời đại dân quốc, 1×1, vô sỉ công, biến cường thụ.Edit: Phi VũBeta: Y ĐìnhTổng trưởng hải quan Bạch Tuyết Lam, trãi qua...

  • Quỷ Y Thập Tam
    Quỷ Y Thập Tam

    Truyện Quỷ Y Thập Tam của tác giả Phật Tiếu Ngã Yêu Nghiệt kể về Lăng Giáng Hồng là thiếu cung chủ Minh Phượng cung. Mẫu thân của nàng...

  • Lung Linh Ảnh
    Lung Linh Ảnh

    =======Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC <Lung Linh Ảnh> tại {domain}========Thể loại: danmei, cổ đại,...

  • Ma Đao Lệ Ảnh
    Ma Đao Lệ Ảnh

    - Ma Đao Lệ Ảnh là bộ truyện Sắc Hiệp nổi tiếng của tác giả: Liệp Thương. Bộ truyện hiện nay đã ra full và có mặt đầy đủ trên một số...

  • Yêu Em Lăng Tử Nha
    Yêu Em Lăng Tử Nha

    Dương Tử Kì,tớ..tớ thích cậu!- Cút!!_____________________- Dương Tử Kì,tớ thích cậu!- Cút!______________________- Dương Tử Kì,tớ....-...

  • Mùa Đông Sẽ Về
    Mùa Đông Sẽ Về

    Thể loại: ngôn tình, có chút ngược tâm, sủng, sạch, HE.Raiting: 16+Nàng là một tiểu thiên sứ, ngây thơ mà thuần lương, khiến người ta...

  • Hoán Thê
    Hoán Thê

    Truyện Hoán Thê của tác giả Thiên Du kể về Tiêu Chấn nợ ân tình của người, thế nên vì để báo đáp, chàng từ Nam Cương trở về kinh thành,...

  • Say Đắm - Seven Liễu
    Say Đắm - Seven Liễu

    Bạn đang đọc truyện Say Đắm của tác giả Seven Liễu. Thuê một bạn trai nhìn lãnh đạm, cool ngầu nhưng đáng tin cậy, ai ngờ lại có chút...

  • Yêu Thương Giữ Kín Trong Tim
    Yêu Thương Giữ Kín Trong Tim

    Tên convert: Tình Yêu Không Tiếng Động (爱意无声)Tác giả: Nịnh Mông Bính Khí ThủyEditor: LeonieThể loại: Hiện đại, đô thị tình duyên, ngược...

  • Tình Nồng Người Không Biết
    Tình Nồng Người Không Biết

    Tác giả: Đam Nhĩ Man HoaChuyển ngữ: ✿ DADA_Team✿Tag: 1Vs1, Đô thị tình duyên, HE, Hiện đại, Khống, Ngọt, Nhẹ nhàng, Sạch, Showbiz, Song...

  • Im Lặng Mà Nghe Nổi Loạn
    Im Lặng Mà Nghe Nổi Loạn

    Thể loại: Truyện teenTrích đoạn:"Bạn tên là gì vậy?" Một cô bạn mang theo mái tóc xoăn và đôi mắt long lanh nhìn tôi hỏi."Phạm Thanh...

  • Nhật Ký Trên Tường
    Nhật Ký Trên Tường

    Tác giả: Phúc PhễuThể loại: Truyện TeenGiới thiệu:Bữa tiệc bắt đầu được gần 15, khách cũng đã đông hơn lúc nãy. Hôm nay là tiệc ra mắt...

  • Tuyền Qua
    Tuyền Qua

    Thể loại: Hiện đại đô thị, huynh đê, quỷ súc tra công, niên thượng, HE...Edit: luvjjThời điểm bảy năm trước, mẫu thân Diệp Miêu qua...

  • Thập Niên 70 – Người Đàn Bà Đanh Đá
    Thập Niên 70 – Người Đàn Bà Đanh Đá

    Thể loại: Cận hiện đại, sủng, điền vănNhân vật chính: Lâm LamPhối hợp diễn: Hàn Thanh Tùng, Đại vượng, Mạch Tuệ, Nhị Vượng, Tam vượng,...

  • Mạo Bài Đại Anh Hùng
    Mạo Bài Đại Anh Hùng

    Đọc các truyện convert về chiến tranh hoặc dùng nhiều chiến tranh, ta phần lớn chỉ cảm thấy nhiệt huyết, kích tình sôi trào (như Ky...