Triều Thiên Nhất Côn [Luận Anh Hùng]

Chương 65: Gặp người nào cũng gọi là đại ca

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Lại nghe trong giường lò có người vội vàng hô:

- Đừng động thủ, là La anh hùng ta, có gì từ từ nói!

Tiếp đó một người ló đầu ra, cặp mắt linh hoạt, dáng vẻ thông minh lanh lợi nhưng lại cười đùa cợt nhả.

Ôn Nhu vừa thấy liền kêu lên:

- La Bạch Ái, lại là ngươi. Ngươi không phải ngồi trong lùm cỏ thì lại trốn ở trong giường, luôn luôn nghe trộm người ta nói chuyện.

Hà Tiểu Hà hừ lạnh một tiếng nói:

- Ta chẳng có gì để nói với loại trộm chó này.

La Bạch Ái nói:

- Ta không phải nghe lén, chỉ là không bịt tai lại mà thôi. Trên đời này nhìn, nghe đều không phải do mình, cho ngươi cái gì thì nhìn cái đó, nghe cái đó. Chẳng lẽ có thể trộm cái lạnh của mùa đông, gió của mùa xuân sao? Không có biện pháp. Là mùa đông thì phải qua đông, là mùa xuân thì có gió xuân.

- Cái gì mùa đông mùa xuân.

Hà Tiểu Hà khinh thường trách mắng:

- Nếu ngươi không phải nghe lén, trốn ở trong giường lò làm gì. Nghe lén lại không chịu nhận, còn là nam tử hán sao.

La Bạch Ái biện bạch:

- Ta ở trong giường lò, đương nhiên là để sưởi ấm. Than lửa kia vừa mới bị lấy đi, hơi ấm còn lại, ta ở nơi đó thật ấm người.

- Ấm người?

Hà Tiểu Hà giễu cợt nói:

- Ta thấy ngươi bệnh cũng không nhẹ, mùa đông này cũng chưa từng chịu lạnh.

- Cô không lạnh, ta lại lạnh. Ta sợ lạnh nhất.

La Bạch Ái nói một cách dương dương đắc ý:

- Ba chuyện nên làm nhất vào mùa đông, một là ăn cơm, hai là ngủ, ba là ôm…

Hắn chợt giống như nuốt phải một quả trứng gà còn vỏ, không nói được nữa.

Ôn Nhu hỏi:

- Ôm cái gì?

La Bạch Ái ngây ra, một lúc sau mới nói:

- Không có gì.

Càng không nghe được, Ôn Nhu lại càng muốn biết:

- Cái gì chứ? Sao lại không nói tiếp, ngươi đúng là làm người ta chán ghét.

La Bạch Ái vẫn ngẩn ra, tài khua môi múa mép của hắn không biết đã đi đâu mất rồi.

Hà Tiểu Hà khuyên Ôn Nhu:

- Đó là lời hạ lưu, không cần nghe, nghe phải rửa tai.

Ôn Nhu u oán nói với Hà Tiểu Hà:

- Ta đã nói rồi, tỷ hiểu biết nhiều hơn ta. Nam nhân không nói tỷ cũng nghe được, sao chỉ có ta là không nghe thấy.

La Bạch Ái không nhịn được nói:

- Cô là người tốt, cho nên nghe không hiểu.

Hà Tiểu Hà tức giận nói:

- Thằng nhóc con, muốn bóng gió mắng lão tỷ tỷ đây phải không!

La Bạch Ái le lưỡi:

- Ta nào dám. Huống hồ, tỷ tỷ đây cũng không già, xem ra còn trẻ hơn La anh hùng ta.

Hà Tiểu Hà hừ một tiếng nói:

- La thiếu hiệp ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?

La Bạch Ái ưỡn bộ ngực nhỏ gầy nói:

- Không nhiều không ít, tuổi tác đôi mươi, phong nhã hào hoa.

Hà Tiểu Hà “xì” một tiếng:

- Ngươi có vai vế gì? Ở trước mặt ta nhận nhỏ nhận to? Ăn đậu hủ gì của lão nương. Ngươi nên về nhà ôm em bé sưởi ấm đi. Mùa đông tới rồi, mùa xuân còn xa lắm.

La Bạch Ái nghe được lại rất nghiêm túc nói:

- Ta lại không nghĩ như vậy. Mùa đông tới rồi, mùa xuân còn xa sao? Đây mới là suy nghĩ của ta.

Hà Tiểu Hà nói chuyện với hắn cũng không có mấy câu dễ nghe:

- Ta thấy ngươi nên sửa lại một chút, đối với ngươi thì phải là mùa đông tới rồi, mùa đông tiếp theo còn xa sao? Như vậy mới đúng.

La Bạch Ái thở dài nói:

- Cô nghĩ như vậy, sẽ không vui vẻ nữa.

Ôn Nhu lại nói:

- Ta thấy đều không đúng.

La Bạch Ái và Hà Tiểu Hà đồng loạt nhìn về phía Ôn Nhu.

Ôn Nhu thẳng thắn vô tư nói:

- Ta không biết là mùa đông đã tới, không phải vẫn luôn là mùa xuân sao?

Hai người nhất thời ngẹn họng.

Hà Tiểu Hà nói:

- Mùa đông mùa xuân, đó là chuyện của trời, nhưng nếu có ai nghe lén chúng ta nói chuyện, lần tới ta mà thấy sẽ làm thịt hắn.

La Bạch Ái cười nói:

- Ta không phải cố ý nghe lén, ta chỉ là vừa lúc…

Hà Tiểu Hà lãnh đạm nói:

- Cố ý hay không, kết quả đều như nhau, nhân phẩm đều hèn hạ như nhau.

La Bạch Ái cười xòa nói:

- Bà cô, nói nặng lời quá rồi. Nếu như ta không nghe, xem như nhìn sai nên làm mất bảo bối rồi. Những lời mà bà cô nói, có thể khiến cho ta được lợi không ít. Ta thật là may mắn cung kính lắng nghe.

Hà Tiểu Hà lạnh lùng nói:

- Bớt tâng bốc người khác ra vẻ thông minh đi, bản cô nương cũng không thích nam nhân cười đùa hớn hở.

La Bạch Ái nhìn chung quanh nói:

- Cười đùa hớn hở? Ai? Ta à? Cô đừng lầm thấy ta tươi cười, thực ra ta là người mặt cười nhưng lòng khổ.

Hà Tiểu Hà lạnh lùng nói:

- Ngươi còn khổ mệnh à. Có điều đây là chuyện của nhà ngươi, đừng nghe trộm nữ nhân chúng ta nói chuyện.

La Bạch Ái ủy khuất nói:

- Nhưng lời của các người rất lọt tai.

Hà Tiểu Hà tức giận quát lên:

- Lọt tai cũng không có phần của ngươi. Lương A Ngưu, Đường Thất Muội, còn có các đại sư của chùa Lục Long này, tất cả đều đang bận rộn, ngươi lại đi nghe lén, còn lằng nhằng gì nữa!

Lần này La Bạch Ái cũng phản bác:

- Bọn họ bận, còn các người không phải cũng ở chỗ này hàn huyên cả buổi sao.

Lần này đến phiên Ôn Nhu tức giận lên tiếng:

- La Bặc (củ cải), ngươi là nữ nhân à?

Ôn Nhu vừa lên tiếng, La Bạch Ái liền ngoan ngoãn trả lời:

- Không phải.

Ôn nhu lại nói:

- Đã biết không phải, vậy có biết nữ nhân có rất nhiều chuyện để làm, nhưng nam nhân lại không làm được?

La Bạch Ái ngoan ngoãn đáp:

- Biết.

Nhưng hắn lại bổ sung một câu:

- Có rất nhiều chuyện, nam có thể làm nhưng nữ lại không làm được.

Lần này Ôn Nhu rất phân rõ phải trái:

- Ngươi biết là tốt rồi. Nói chuyện trời đất, nhà đông dài nhà tây ngắn, hai nhà nam bắc không dài không ngắn, đề tài này là chính sự của chúng ta, chẳng liên quan gì đến ngươi. Biết không?

La Bạch Ái lễ độ cung kính đáp:

- Biết.

Ôn Nhu gật gật đầu, dặn dò lại giống như hăm doạ:

- Biết là tốt rồi. Chỗ Đại Phương đang cần người giúp hắn tìm lá bưởi. Ngươi rãnh rỗi không có chuyện gì làm, bớt tới nghe chúng ta nói chuyện, đi giúp bọn họ đi!

La Bạch Ái cung cung kính kính đáp:

- Vâng. Phương đại ca là người tốt lại có học vấn, có việc cần đến ta, ta nhất định sẽ tận lực.

Ôn Nhu ngẩn ra, lẩm bẩm nói:

- Phương Hận Thiếu có học vấn? Chuyện này đúng là lần đầu tiên nghe được.

Hà Tiểu Hà cũng thúc giục:

- Đi nhanh đi. Đường Thất Muội nóng tính, không dễ chọc, ngươi lười biếng để hắn biết, cẩn thận bắt ngươi ngồi lên chông sắt.

La Bạch Ái nhún vai nói:

- Không đâu. Đường đại ca đối với ta là biết anh hùng trọng anh hùng, tinh tinh tương tích (yêu quý lẫn nhau).

- Tinh tinh tương tích? Tinh tinh mới lưỡng tích. Hai ngươi đúng là hai con đại tinh tinh.

Ôn Nhu cười khúc khích, sau đó có vẻ lo âu nói:

- Chỗ Đường Bảo Ngưu, phải quan sát nhiều một chút… hắn mấy ngày nay, thần trí ngơ ngẩn, không thoải mái lắm.

La Bạch Ái vỗ ngực một cái:

- Chỗ Đường cự hiệp đại ca cứ giao cho ta, ta nhất định sẽ bảo vệ y.

- Ngươi bảo vệ hắn?

Hà Tiểu Hà chế nhạo:

- Chẳng trách Lương A Ngưu nói, nếu Đường Bảo Ngưu không gặp nạn đến hồn bay phách lạc như hôm nay, đi với ngươi đúng là lớn nhỏ một đôi.

- Một đôi? Lương đại ca thật dí dỏm.

Cặp mắt La Bạch Ái linh hoạt đảo một vòng, nhìn sang Ôn Nhu:

- Ta không có hứng thú thành đôi với nam nhân.

- Đây cũng đại ca, đó cũng đại ca.

Hà Tiểu Hà lại xỉ vả hắn:

- Ngươi đúng là gặp người nào cũng gọi là đại ca.

Sắc mặt La Bạch Ái không hề có vẻ xấu hổ:

- Vậy cũng chẳng có cách nào, vì cuộc sống mà. Phái của ta nhân số ít ỏi, sau lưng không chỗ dựa, đương nhiên phải ở nhà dựa vào cha mẹ, ra ngoài dựa vào bản bè, có tiền có mặt, dĩ nhiên đi được khắp thiên hạ.

Hà Tiểu Hà hừ một tiếng nói:

- Đi được khắp thiên hạ? Lần này nếu không phải ngươi đi theo Vương tháp chủ, chỉ sợ đã sớm ngã không biết đường rồi.

- Vương Tiểu Thạch? Ta theo hắn? Không có cửa đâu.

La Bạch Ái chợt kháng nghị, giọng nói khẳng khái:

- Hôm nay ta có thể đội trời đạp đất mà sống, hoàn toàn may mắn nhờ bà cô Ôn cô nương nữ hiệp kịp thời cứu giúp tại pháp trường, liên quan gì đến Tiểu Thạch Đầu.

Lúc này Hà Tiểu Hà lại cảm thấy kỳ quái:

- Ha! Ngươi gặp ai cũng gọi là đại ca, nhưng người đáng gọi nhất thì ngươi lại không gọi, ngươi cũng thật buồn cười.

- Ta không phục hắn.

La Bạch Ái phồng mang trợn mắt:

- Cho nên không gọi.

Hà Tiểu Hà nghiêng đầu “nghiên cứu”, “nhìn kỹ” hắn:

- Phục mới gọi? Hắn không đáng để ngươi phục sao?

La Bạch Ái kiên quyết lắc đầu:

- Không phục.

Hà Tiểu Hà thăm dò:

- Một tiếng cũng không gọi?

La Bạch Ái kiên quyết nói:

- Không gọi.

Hà Tiểu Hà nói:

- Thật sự không gọi?

La Bạch Ái nói:

- Không.

Hà Tiểu Hà bỗng cười:

- Gọi đi, nếu không gọi, có tin ta bạt tai ngươi, cho ngươi một cái tát vào mồm hay không?

La Bạch Ái lui lại một bước, trong mắt đã có vẻ sợ hãi, nhưng vẫn nói:

- Không gọi.

Nhưng chợt trơ mặt ra nói:

- Như vậy đi, nếu như cô nhất định muốn ta gọi, cũng không phải là không thương lượng được, chỉ là có một điều kiện…

Hà Tiểu Hà vốn không có ý ép La Bạch Ái phải gọi Vương Tiểu Thạch là “đại ca”. Dù sao có gọi “đại ca” hay không cũng chẳng liên quan gì đến nàng, cũng không thấy Vương Tiểu Thạch sẽ quan tâm. Nàng chỉ cảm thấy tò mò vì La Bạch Ái khăng khăng không chịu gọi Vương Tiểu Thạch là “đại ca” mà thôi.

Cho nên nàng hỏi:

- Cái gì? Điều kiện? Điều kiện gì?

La Bạch Ái cười hì hì nói:

- Nếu như, cô chịu cho ta hai mươi văn tiền, ta gọi mười lần tám lần đều không sao cả…

Hà Tiểu Hà cười mắng:

- Đi chết đi! Ngươi gọi hay không có liên quan gì đến ta, sao ta phải cho ngươi bạc?

La Bạch Ái thấy một kế không thành, lại nghĩ ra một kế khác, tiếp đó nói:

- Được, được, không cần cô trả tiền cũng được, chỉ cần…

Hà Tiểu Hà tiến tới hỏi:

- Chỉ cần cái gì?

La Bạch Ái lại hít một hơi lạnh, muốn nói lại thôi.

Hà Tiểu Hà lại càng cảm thấy hứng thú:

- Tại sao không nói?

La Bạch Ái ấp a ấp úng:

- Ta sợ khó mà nói.

Lần này ngay cả Ôn Nhu cũng chen vào:

- Có gì khó nói?

La Bạch Ái vẫn do dự:

- Ta nói ra, chỉ sợ các người trách mắng.

- À, không.

Ôn Nhu và Hà Tiểu Hà đều đồng thanh bảo đảm:

- Chúng ta tuyệt đối sẽ không trách mắng.

- Các người sẽ không đánh ta?

- Đánh ngươi? Đương nhiên là không. Chúng ta đều là những cô gái ôn nhu, sẽ không đánh người.

- Tuyệt đối không đánh. Chỉ cần ngươi thẳng thẳng thắn thắn ngoan ngoãn nói ra, ta bảo đảm chúng ta sẽ không đánh ngươi.

- Được, ta nói…

La Bạch Ái liếm liếm môi khô:

- Ta gọi Vương Tiểu Thạch là Vương là đại ca cũng được, chỉ cần gọi một tiếng, Ôn nữ hiệp cô nương sẽ để ta hôn một cái…

Lời còn chưa dứt, hắn đã không nói được nữa.

Ôn Nhu và Hà Tiểu Hà đồng loạt ra tay, đánh người.

La Bạch Ái quay đầu bỏ chạy.

Hai vị nữ hiệp vừa đánh vừa mắng:

- Đồ vô lại! Bị điên rồi hả!

- Chuyện như vậy cũng nói ra được, ta giết!

La Bạch Ái vừa chạy bán sống bán chết, vắt giò lên cổ, vừa hét lớn:

- Oa, ta đã sớm biết, nữ nhân là thứ không giữ chữ tín, các người đã nói không đánh nhưng lại đánh…

- A, các người là hai nữ nhân đánh nam nhân.

Tiếng hét chói tai không hề làm trở ngại tốc độ chạy trốn của hắn.

- Trốn à?

Ôn Nhu còn chưa hài lòng, căm hận nói:

- Trốn chậm một chút, để ngươi biết nữ nhân giết nam nhân lợi hại ra sao.

Lại nghe La Bạch Ái chạy đến rớt cả giày, vẫn vừa chạy vừa hát:

- Sông nhỏ cong cong lại như đao, sông nhỏ dìm người không còn mạng, ôn nhu một điểm chẳng ôn nhu, ôn nhu giết người không đền mạng.

Truyện full

  • [Vương Triều Kim Ngọc] - Quyển 2 - Lệ Kim
    [Vương Triều Kim Ngọc] - Quyển 2 - Lệ Kim

    Thể loại : Thời đại dân quốc, 1×1, vô sỉ công, biến cường thụ.Edit: Phi VũBeta: Y ĐìnhTổng trưởng hải quan Bạch Tuyết Lam, trãi qua...

  • Quỷ Y Thập Tam
    Quỷ Y Thập Tam

    Truyện Quỷ Y Thập Tam của tác giả Phật Tiếu Ngã Yêu Nghiệt kể về Lăng Giáng Hồng là thiếu cung chủ Minh Phượng cung. Mẫu thân của nàng...

  • Lung Linh Ảnh
    Lung Linh Ảnh

    =======Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC <Lung Linh Ảnh> tại {domain}========Thể loại: danmei, cổ đại,...

  • Ma Đao Lệ Ảnh
    Ma Đao Lệ Ảnh

    - Ma Đao Lệ Ảnh là bộ truyện Sắc Hiệp nổi tiếng của tác giả: Liệp Thương. Bộ truyện hiện nay đã ra full và có mặt đầy đủ trên một số...

  • Yêu Em Lăng Tử Nha
    Yêu Em Lăng Tử Nha

    Dương Tử Kì,tớ..tớ thích cậu!- Cút!!_____________________- Dương Tử Kì,tớ thích cậu!- Cút!______________________- Dương Tử Kì,tớ....-...

  • Mùa Đông Sẽ Về
    Mùa Đông Sẽ Về

    Thể loại: ngôn tình, có chút ngược tâm, sủng, sạch, HE.Raiting: 16+Nàng là một tiểu thiên sứ, ngây thơ mà thuần lương, khiến người ta...

  • Hoán Thê
    Hoán Thê

    Truyện Hoán Thê của tác giả Thiên Du kể về Tiêu Chấn nợ ân tình của người, thế nên vì để báo đáp, chàng từ Nam Cương trở về kinh thành,...

  • Say Đắm - Seven Liễu
    Say Đắm - Seven Liễu

    Bạn đang đọc truyện Say Đắm của tác giả Seven Liễu. Thuê một bạn trai nhìn lãnh đạm, cool ngầu nhưng đáng tin cậy, ai ngờ lại có chút...

  • Yêu Thương Giữ Kín Trong Tim
    Yêu Thương Giữ Kín Trong Tim

    Tên convert: Tình Yêu Không Tiếng Động (爱意无声)Tác giả: Nịnh Mông Bính Khí ThủyEditor: LeonieThể loại: Hiện đại, đô thị tình duyên, ngược...

  • Tình Nồng Người Không Biết
    Tình Nồng Người Không Biết

    Tác giả: Đam Nhĩ Man HoaChuyển ngữ: ✿ DADA_Team✿Tag: 1Vs1, Đô thị tình duyên, HE, Hiện đại, Khống, Ngọt, Nhẹ nhàng, Sạch, Showbiz, Song...

  • Im Lặng Mà Nghe Nổi Loạn
    Im Lặng Mà Nghe Nổi Loạn

    Thể loại: Truyện teenTrích đoạn:"Bạn tên là gì vậy?" Một cô bạn mang theo mái tóc xoăn và đôi mắt long lanh nhìn tôi hỏi."Phạm Thanh...

  • Nhật Ký Trên Tường
    Nhật Ký Trên Tường

    Tác giả: Phúc PhễuThể loại: Truyện TeenGiới thiệu:Bữa tiệc bắt đầu được gần 15, khách cũng đã đông hơn lúc nãy. Hôm nay là tiệc ra mắt...

  • Tuyền Qua
    Tuyền Qua

    Thể loại: Hiện đại đô thị, huynh đê, quỷ súc tra công, niên thượng, HE...Edit: luvjjThời điểm bảy năm trước, mẫu thân Diệp Miêu qua...

  • Thập Niên 70 – Người Đàn Bà Đanh Đá
    Thập Niên 70 – Người Đàn Bà Đanh Đá

    Thể loại: Cận hiện đại, sủng, điền vănNhân vật chính: Lâm LamPhối hợp diễn: Hàn Thanh Tùng, Đại vượng, Mạch Tuệ, Nhị Vượng, Tam vượng,...

  • Mạo Bài Đại Anh Hùng
    Mạo Bài Đại Anh Hùng

    Đọc các truyện convert về chiến tranh hoặc dùng nhiều chiến tranh, ta phần lớn chỉ cảm thấy nhiệt huyết, kích tình sôi trào (như Ky...