Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Chương 90

read icon

Đọc truyện nhanh, cập nhật mới nhất - TruyenHQ

Chương 90: Quen nhau lúc nào vậy?

Ngoảnh đầu lại thấy là Phó
Thắng Nam, tôi không khỏi nhíu
mày, không phải anh ở trong bệnh
viện sao? Làm sao vậy?

“A.. Thẩm Minh Thành bị
đánh, trên khóe miệng có vết máu,
anh ta đứng vững thân thề, nhếch
môi, giơ tay gạt đi vết máu ở khóe
miệng với vẻ đầy yêu nghiệt, nhìn
Phó Thắng Nam cưỡi lạnh.

“Lại tới thêm một trận nữa?”
đi. Thắng Nam mở miệng nói,
buông tôi ra, cả người chứa đầy
lạnh lẽo.

Hai người đàn ông này có
chiều cao và dáng người đều
không chênh lệch nhiều lắm, nếu
mà đánh nhau thì ai cũng đều
không chiếm được lợi cả.

“Quen nhau lúc nào vậy?”
Trịnh Tuấn Anh đi tới bên cạnh tôi,
ánh mắt thong thả, nhàn nhã nhìn
về phía Thẩm Minh Thành. Anh ta
trước giờ vẫn luôn lạnh nhạt, hờ
hững, làm cho người ta nhìn không
ra anh ta có tâm tình gì.

Tôi nhìn hai người kia đang
bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt của ai
cũng đằng đẳng sát khí, giống như
sắp lao vào đánh nhau một trận
đầy kịch liệt vậy, mð miệng nói.

“Rất lâu trước đây!” Ngừng
một chút rồi tôi nói tiếp: “Có cách
nào ngăn cản bọn họ đánh nhau không?”

Phó Thắng Nam mấy ngày
trước mới vừa bị tai nạn xe cộ, trên
người có đầy các vết thương lớn
nhỏ, không thích hợp đánh nhau,
lần trước anh không có việc gì mà
cũng đã bị thương, lần này…

Trịnh Tuấn Anh nhướng mày
nhìn tôi: “Cô lo lắng cho người nào vậy?”

Có chút cạn lời với sự hóng
hớt của anh ta, tôi lạnh nhạt nói:
“Đánh nhau ở chỗ này thì không
được lịch sự cho lắm.”

“Người không tính là nhiều!”
Trịnh Tuấn Anh mờ miệng nói, vẻ
mặt như nhìn trò hay mà nhìn hai
người kia, tôi đoán chừng là anh ta
đang muốn hóng hớt, xem náo
nhiệt, không ngại quạt gió thêm
củi, làm to chuyện thêm một chút.

Không khỏi cạn lời với anh ta.

Tôi nhìn về phía Phó Thắng
Nam nói: “Phó Thắng Nam, đưa tôi
trờ về đi, đừng đánh nhau!”

Phó Thắng Nam nhìn tôi, cau
mày, không nói gì.

Tôi đi đến bên cạnh anh, chủ
động kéo lấy tay của anh, giọng nói
mềm dịu hơn một chút.

“Đã muộn lắm rồi, trờ về đi
thôi!”

“Đau lòng cho tôi sao?” Anh
mở miệng nói, khóe môi hiện ra nụ
cười vui vẻ.

Tôi tự động bỏ qua, không trả
lời câu hỏi này: “Đi về nhé?”
Nhìn lướt qua Thẩm Minh
Thành đang nhìn tôi, anh gật đầu
nói: “Được, đi về thôi!”

Nói xong liền kéo tôi lên xe, rồi
nhìn Trịnh Tuấn Anh nói: “Mang xe
của Thẩm Xuân Hinh đi sửa đi.”

Có lẽ trong lòng Thẩm Minh
Thành cũng không muốn làm căng
với Phó Thắng Nam, nên chỉ đứng
nhìn tôi và Phó Thắng Nam đi xa.

Trên xe.

Ánh đèn ở bên đường của
thành phố lóe qua, lúc sáng lúc tối,
tôi nhìn mà có chút thất thần.

Bụng dưới chợt ấm lên, là tay

của Phó Thắng Nam, tôi cúi xuống
nhìn, vẫn đề cho anh sờ.

“Sắp được bốn tháng rồi!” Anh
nói, giọng trầm trầm: “Có muốn ra
ngoài đi dạo một chút không?”

Tôi quay đầu nhìn anh, có
chút ngây ra, lúc này không phải
anh nên hỏi tôi về chuyện của
Thẩm Minh Thành sao? Sao lại nói
đến chuyện khác!

“Việc của Hạ Vỹ có hơi nhiều!”
Tôi mờ miệng nói, lấy tay của anh
đang bao trùm ở trên bụng nhỏ

của tôi ra, rồi nói tiếp.

“Cuộc kiểm toán của Tập

đoàn Phó Thiên về cơ bản đã sắp
làm xong rồi, chờ bảng biểu được
nộp lên nữa thôi, kế tiếp còn có
việc của Hạ Vỹ nữa!”

Ngừng một chút, tôi nói: “Phó
Thắng Nam, tại sao anh lại muốn
đem việc kiểm toán của Hạ Vỹ và
tập đoàn Phó Thiên giao cho tôi?”

Tôi luôn cảm thấy ở trong đó
có một số việc tôi chưa hiểu rõ
được, từ lúc tôi tiếp nhận hai
trường hợp này cho tới nay, ngoài
sáng trong tối tôi nhiều ít đều cảm
thấy có chút không được suôn sẻ,
thuận lợi cho lắm.

Thêm nữa, cuộc kiểm toán
của Tập đoàn Phó Thiên còn chưa
được hoàn tất, không biết kết quả
như thế nào, ngoài ra, sự việc của
Hạ Vỹ tôi cũng cảm thấy có vấn đề
rất lớn ð trong đó.

Nhưng dù tôi có nghĩ thế nào
thì cũng không không thể nghĩ ra
được vấn đề ở trong đó.

Anh đang lái xe, ánh mắt khẽ
liếc nhìn về phía tôi, nhếch miệng
nói: “Cô cảm thấy tôi làm vậy là vì
sao?”

Tôi lắc đầu: “Tôi không biết,
vấn đề của cuộc kiểm toán cũng
rất lớn, nhưng tôi có làm thế nào thì
cũng không có cách nào nghĩ ra
được, Hạ Vỹ cũng vậy, có phải anh
cũng biết một chút hay không?”

Anh cưỡi nhạt, nhìn con
đường ð phía trước: “Chuyện trong
công việc thì khi đến công ty hãy
nói, giữa vợ chồng chúng ta thì nên
nói những chuyện về vợ chồng, về
con cái, hay là chuyện về em và
tôi!”

Biết là anh cố tình chuyền đề
tài câu chuyện, tôi cúi đầu nghịch
ngón tay, không có mở miệng nói nữa.

Nếu anh đã không muốn nói,
thì tôi cũng không có cách nào cả,
mặt khác, nếu anh đã không mờ
miệng, thì tôi cũng không cần thiết
phải hỏi nhiều.

Có quá nhiều việc nên tôi
không thể đều đi giải quyết hết
được, huống chỉ đều là con người,
trong lòng mà chứa đựng quá
nhiều chuyện thì cũng sẽ trờ nên
mệt mỏi.

Xe dừng sát ð dưới tầng của
biệt thự, dì Triệu đi ra đón, thấy tôi
và Phó Thắng Nam đều trờ về, thì
trên mặt nở nụ cười.

“Bên ngoài lạnh lắm, về sau
vẫn là phải đi về sớm một chút,
bụng đã lớn hơn rồi, đã có thể thấy
được bụng, không thể cứ luôn ở
bên ngoài, về nhà vẫn là an toàn
hơn một chút!”

Dì Triệu từ trước đến nay vẫn
luôn như vậy, tôi gật đầu, cũng
không nói gì nhiều, chợt nhớ đến
chiếc hộp mà trước kia ông nội để
lại cho tôi, liền thuận miệng hỏi dì
Triệu.

“Dì Triệu, mấy ngày nay dì thu
dọn nhà cửa có nhìn thấy chiếc
hộp gỗ đàn hương mà lúc trước dì
đưa cho tôi không?”

Phó Thắng Nam đang đổi giày
ð chỗ huyền quan, hơi cứng người
lại, ánh mắt có hơi tối lại nhìn về
phía tôi.

“Sao bỗng nhiên cô lại nhớ
đến cái hộp đó?”

Tôi gật đầu: “Chỉ là vô tình nhớ
đến thôi” Hôm nay gặp Thẩm
Minh Thành, có rất nhiều việc tôi
vốn đã quên đi, nhưng cuộc sống
là như vậy, tôi cũng không thể cứ
tiếp tục mơ hồ thêm nữa.

Thẩm Minh Thành sẽ không
dừng lại ð đây, anh vẫn sẽ tiếp tục
dây dưa, bất kể tôi có làm gì đi nữa
thì cũng không thề nào tránh thoát
được, nếu đã như vậy,không bằng
làm tốt phần chuẩn bị đề đối mặt.

Dì Triệu suy nghĩ một chút, rồi
lắc đầu nói: “Từ sau lần trước đưa
cái hộp đó cho cô thì tôi chưa từng
trông thấy thêm một lần nào nữa,
ông cụ nói để cho cô bảo quản, giữ
gìn cần thận, bên trong có đồ mà
ông cụ để lại cho cô, còn có cả đồ
của bà ngoại cô để lại cho cô nữa.”

Mấy ngày hôm trước do có
quá nhiều việc, nên tôi đã quên
mất chuyện này, giờ nghĩ kỹ lại, tôi
cũng thật sự không biết tôi đã để
cái hộp đó ð chỗ nào nữa.

“Vâng, để hôm nào tôi đi tìm
kỹ xem!” Dù sao cũng là đồ mà
ông cụ đã để lại, là món đồ mà khi
nhìn đến sẽ nhớ lại những mảnh ký
ức, những mảnh hồi ức về các cụ.

Phó Thắng Nam đổi giày xong
thì đi vào phòng khách, một hơi
uống hết cốc nước rồi nhìn tôi với
ánh mắt sâu xa, tính cách của anh
trước giờ vẫn luôn cổ quái, kỳ lạ,
không dễ suy đoán, lúc này tôi
cũng không có tâm trạng mà đề ý
đến anh.

Dứt khoát đi thằng về phòng
ngủ mà tôi đã ở lúc trước, nghĩ rằng
hẳn là sẽ đề ð nơi đó.

Căn phòng đã được dọn sạch,
quần áo và đồ dùng của tôi cũng
đều đã được mang đi, cho nên căn
phòng vốn đã rộng, bây giờ nhìn
càng có vẻ trống trải, tôi tìm khắp
một lượt ð trong các ngăn kéo,
cũng không nhìn thấy cái hộp.

Phó Thắng Nam khoanh hai
tay nhìn tôi, ánh mắt sâu không
thấy đáy, tôi liếc nhìn anh một cái,
mở miệng nói.

“Anh đi đánh răng, rửa mặt
trước đi, tôi tìm một chút xem sao đã”

Anh không nói gì, một lúc lâu
sau mới lên tiếng: “Em biết bên
trong chiếc hộp mà ông nội đưa
cho em có chứa cái gì không?”

Tôi lắc đầu: “Tôi không biết,
lúc đó dì Triệu chỉ nói là nếu như tôi
thực sự không muốn ly hôn với anh
thì có thể cầm lấy chiếc hộp đó
đưa cho anh, cũng không biết ông
nội đã đề cái gì ð bên trong, có lẽ là
ông nội vì đề đe dọa anh không ly
hôn với tôi, nên dùng Tập đoàn
Phó Thiên uy hiếp anh!”

Anh cười lạnh: “Nông cạn!”

Tôi không phủ nhận, đã tìm
hồi lâu mà không có tìm thấy,
không khỏi có chút buồn bực, nhìn
về phía anh nói.

“Ông nội là muốn đưa cho
anh, anh đã nhìn thấy chiếc hộp đó
chưa?”

Anh liếc nhìn tôi: “Em bây giờ
đang thiếu tiền sao?”
Tôi có chút không hiểu gì cả:
“Không thiếu!”
“Vậy thì tìm cái hộp đó cũng
không có tác dụng gì cả, bên trong
cái hộp đó đều là tiền bạc mà ông

nội đề lại cho cô, chẳng qua là sợ
sau khi cô rời khỏi tôi sẽ bị chết
đói!”

Tôi nhíu mày, có hơi bực tức:
“Anh đã mở ra?”

Anh gật đầu.

“Phó Thắng Naml” Tôi tức
giận, “Đó là đồ của tôi, anh dựa vào
cái gì mà mở nó ra khi chưa có sự
cho phép của tôi?”

Đây đã không phải là lần đầu
tiên, lần trước cũng là tự mình
quyết định mang tôi đi gặp Lâm
Uyên, đề cho bà ấy lấy tóc của tôi
mang đi giám định ADN, lần này lại
là tự mình mờ chiếc hộp đó ra.

Truyện full

  • Hoàng Mai Cốt
    Hoàng Mai Cốt

    Tác giả: Hoa Sinh TươngDịch: Lục Phấn Côi Tư***Ta đã cứu một người ở trong biển m.áu tử thi, dốc lòng chăm sóc hắn rất lâu, hắn tuấn mỹ...

  • Thử Tình Ngưng Tư
    Thử Tình Ngưng Tư

    THỬ TÌNH NGƯNG TƯTác giả: Nạp LanConvert: Vô Ảnh Các Editor: AmberSố chương: 22cThể loại: Cổ đại, cảm động, HEVăn ánTừ khi nàng biết...

  • Bồi Thường Hôn Nhân
    Bồi Thường Hôn Nhân

    Tác giả: Mạch Ngôn XuyênDịch giả/Editor: Thiên YBeta: Thiên YThể loại: 1Vs1, Đô thị tình duyên, HE, Hiện đại, Ngọt, Nữ truy, Song xử,...

  • Chiến Thiên
    Chiến Thiên

    - Tác giả Thương Thiên Bạch Hạc, chắc các bạn không ai lạ lẫm với cái tên nổi tiếng đỉnh cấp này, là một trong các đại thần gạo cội ở...

  • Thần Tọa
    Thần Tọa

    Chỗ dựa bị người hất đổ, vị trí Thiếu chưởng môn chuẩn bị cướp mất, bản thân bị người hãm hại, bản thân nhu nhược không dám đấu...

  • [Thích Cố] Minh Hôn
    [Thích Cố] Minh Hôn

    Edit + Beta: Dạ LãnhThể loại: Hiện đại, <<< có ma>>>Thích Thiếu Thương gần đây thường xuyên mệt mỏi, bởi vì anh gặp phải một giấc mơ vô...

  • Hình Nam Phụng Trà
    Hình Nam Phụng Trà

    Coverter: ngocquynh520 (Ami)Edit: Tử SaBeta: MogamiNàng- Dịch Tiểu Liên, chắc chắn đã trở thành tiểu nhân phạm tội từ lúc nào không...

  • Vị Đắng Của Đường Mật
    Vị Đắng Của Đường Mật

    Lăng Chi Nguyệt bất hạnh vì xuất thân bị cho là ti tiện của mình.Họ buông thả bản thân, sinh ra cô, sau đó hắt hủi cô...Ông Lăng mặc dù...

  • Tôi Thực Sự Không Muốn
    Tôi Thực Sự Không Muốn

    Tác giả: huyenshin1111Thể loại: Ngôn TìnhGiới thiệu:Tuê Mạn không hiểu tại sao người đàn ông đáng sợ kia lại cứ nhằm vào côCô cũng chỉ...

  • Lạc Nguyệt Đãng Hoa Chi
    Lạc Nguyệt Đãng Hoa Chi

    Edit: Huang FangThể loại: cổ trang, đoản văn (5 chương), khách trọ x khách điếm lão bảnỞ Giang Nam vào một ngày mưa không thể...

  • Kế Hoạch Chia Tay Của Tổng Tài Bá Đạo
    Kế Hoạch Chia Tay Của Tổng Tài Bá Đạo

    Tình trạng bản gốc: hoàn 81 chươngEditor: LeeThể loại: Đô thị tình duyên, hào môn thế gia. Một câu chuyện về thất niên chi dương. Ngược...

  • Hôn Lễ Đen Tối - Ăn Dưa Hấu Không Nhả Hạt
    Hôn Lễ Đen Tối - Ăn Dưa Hấu Không Nhả Hạt

    Tác giả: Ăn dưa hấu không nhả hạtThể loại: Hiện Đại, Trả Thù, Gia ĐìnhTeam dịch: Dung Dăng Dung DẻGiới thiệuTrong đám cưới của tôi, có...

  • Ánh Dương Soi Lối
    Ánh Dương Soi Lối

    Thể loại: Hiện đại, hắc phongEditor: Qin ZồEm sẽ không chờ anh.Nếu muốn, em sẽ đi tìm anh.Đây là một câu chuyện kể về một gã vô lại...

  • Nghe Nói Anh Là Nam Chính
    Nghe Nói Anh Là Nam Chính

    Tác giả: 月亮与六遍是Dịch: Thích Ăn Dưa 502Chương: 7Văn án:Bạn trai lúc nào cũng từ chối tôi, thế là trong cơn tức giận, tôi đòi chia tay.Anh...

  • Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo
    Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

    Hắn chính là đại thiếu tôn quý nhất đứng đầu thành phố A, bá đạo, tà ác.Cô là đại tiểu thư của tập đoàn Diệp thị, lạnh lùng, bình tĩnh....